Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

THƯ KHÁNG NGHỊ Về việc công an TPHCM nhiều lần bắt giữ phi pháp công dân

08/09/201411:32:00(Xem: 4991)
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập Tự do Hạnh phúc
Thành phố Hồ Chí Minh ngày 8 tháng 9 năm 2014
.
THƯ KHÁNG NGHỊ
Về việc công an TPHCM nhiều lần bắt giữ phi pháp công dân

.

Kính gửi: . CHỦ TỊCH NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG

. BỘ TRƯỞNG BỘ CÔNG AN, GIÁO SƯ TIẾN SĨ TRẦN ĐẠI QUANG

.
Tôi là PHẠM ĐÌNH TRỌNG, 70 tuổi, nhà văn, hiện ở tại B4 – 24 – 05 căn hộ Hoàng Anh Gold House, xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè, thành phố Hồ Chí Minh khẩn thiết gửi tới quí Ông Chủ tịch nước và quí Ông Bộ trưởng bộ Công an kháng cáo và kiến nghị về việc công an nơi tôi ở nhiều lần vi phạm pháp luật, tước đoạt quyền Con Người, bắt giữ, ngăn cản việc đi lại của tôi.
.

Sáng chủ nhật, 24.08.2014, tôi đi xe máy đến nơi ăn sáng theo lời hẹn của nhóm bạn già gồm mấy nhà văn, nhà báo đã nghỉ hưu. Vừa đi khỏi nhà được hơn trăm mét thì một nhóm bốn, năm người đều mặc đồ dân sự đi xe máy ập đến, ép chăn xe tôi cùng tiếng quát: Đi đâu? Quay về! Thấy sự áp đảo và hung dữ của họ, tôi lùi xe quay về nhưng phía sau, chiếc ô tô du lịch biển số 52N2654 đã chặn sát xe tôi. Những người đi xe máy cùng những người từ ô tô bước ra vây tôi lại. Người rút chìa khóa xe máy. Người thọc tay vào túi quần tôi lấy điện thoại và máy ảnh của tôi. Rồi họ đẩy tôi vào chiếc ô tô 52N2654 chạy về đồn công an xã Phước Kiển.
.

Tại công an xã Phước Kiển, vẫn những người mặc đồ dân sự và đều còn trẻ, chỉ bằng tuổi con, cháu tôi, thay nhau mạt sát, xỉ vả tôi. Khi tôi lên tiếng rằng tôi không làm gì sai pháp luật, chính việc làm của họ, bắt tôi như xã hội đen bắt cóc người là việc làm phạm pháp, vi phạm nghiêm trọng quyền Con Người thì họ sừng sộ định đánh tôi, không cho tôi nói. Họ nhắc đi nhắc lại lệnh cấm tôi không được đi đâu. Họ đòi tôi phải hứa không ra khỏi nhà, họ sẽ đưa tôi về lại gia đình tôi.
.

Tôi biết, thứ ba ngày 26.8.2014, tòa án tỉnh Đồng Tháp đưa người phụ nữ yêu nước Bùi Thị Minh Hằng ra xử bởi một vụ việc dân sự được hình sự hóa và công an đang có chiến dịch ngăn chặn người dân từ nhiều tỉnh thành trong cả nước đến dự phiên tòa bất minh này. Trong chiến dịch đó, công an thành phố Hồ Chí Minh đã bắt giữ và ngăn cấm phi pháp đối với tôi. Quyền đi lại cũng như quyền được sống, quyền cư trú là quyền đương nhiên, cơ bản của con người. Quyền đó đã được ghi trong Hiến pháp 2013, điều 23: Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước”. Tôi không thể từ bỏ quyền Con Người đương nhiên đó được. Đi dự phiên tòa công khai cũng là quyền hợp pháp của tôi. Tuy nhiên, trong tình cảnh hiện nay, có muốn đi dự phiên tòa công khai ở Đồng Tháp, tôi cũng không thể đi được. Vì thế tôi chỉ xác định rằng tôi sẽ không đi Đồng Tháp dự phiên tòa xử công dân Bùi Thị Minh Hằng. Còn tôi không thể hứa không đi đâu ra khỏi nhà. Tôi không thể tự tước bỏ quyền Con Người chính đáng của tôi. Không hứa theo đòi hỏi của công an, tôi đã bị công an nhốt giữ trái pháp luật ở công an xã Phước Kiển từ 07 giờ 30 đến 15 giờ 45 ngày 24.8.2014.


.

Đây là lần thứ hai công an bắt giữ tôi trái pháp luật. Lần trước cách đây mới ba tháng. Sáng chủ nhật 18.5.2014, buổi sáng có lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc đưa giàn khoan 981 vào biển Việt Nam, tôi đang đi trong vườn cây trước dinh Thống Nhất thì từ phía sau, hai cánh tay thọc vào hai nách tôi, một bàn tay bịt chặt miệng tôi, lôi tôi xuống đường Lê Duẩn, đẩy tôi vào cửa đã mở sẵn của chiếc ô tô du lịch 51A535 20, đưa tôi ra bãi biển Cần Giờ, giữ tôi ngoài đó suốt một ngày. Trên xe cũng đã diễn ra cảnh: Họ thọc tay vào túi quần tôi, tước đoạt điện thoại và máy ảnh của tôi. Quát nạt xỉ vả, đe nẹt tôi, cấm tôi không được ra khỏi nhà.
.

Sau cuộc bắt gữi trái pháp luật đối với tôi ngày 24.8.2014, từ đó đến nay, hằng ngày chiếc ô tô 52N2654 chở người bị bắt cùng với từ 6 đến 10 nhân viên an ninh quen mặt thường xuyên chốt chặn trước nhà tôi. Tôi chở đứa cháu đi học, hai nhân viên an ninh trên một chiếc xe máy theo sát tôi. Sau khi tôi chở cháu đến trường, họ kèm, ép tôi phải quay về nhà. Tình trạng này kéo dài đến tận hôm nay, ngày 8.9.2014, khi tôi viết những dòng này. Cả ngày lễ 2.9 và ngày chủ nhật nhà tôi cũng bị phong tỏa như vậy!
.

Thưa quí Ông Chủ tịch nước và quí Ông Bộ trưởng bộ Công an,

Là lực lượng bảo vệ pháp luật nhưng hành xử của công an đối với tôi những ngày vừa qua đã không cần biết đến pháp luật, ngang nhiên phạm pháp. Bắt gữi tôi trái pháp luật, vi phạm nghiêm trọng quyền Con Người, cấm tôi ra khỏi nhà, phong tỏa nhà tôi trong nhiều ngày là sự khủng bố tinh thần rất nặng nề đối với tôi, một người già 70 tuổi, một nhà văn quân đội, một cựu sĩ quan Quân đội Nhân Dân Việt Nam.

Ngày nào cũng có ô tô của an ninh cùng với nhiều nhân viên an ninh đến chốt chặn, phong tỏa khu căn hộ tôi ở kéo dài nhiều ngày đã gây nhiều tiếng xì xầm, hoang mang, lo lắng, bất an cho người dân cả khu chung cư.
.

Là một công dân lương thiện, yêu nước, một nhà văn chỉ có trái tim đập cùng nhịp với cuộc sống đang lúc nhiều cam go, thách thức của nhân dân, đất nước, tôi phản đối lối hành xử thô bạo và hành vi ngang nhiên vi phạm pháp luật này của công an và kính đề nghị quí Ông Chủ tịch nước, quí Ông Bộ trưởng bộ Công an can thiệp chấm dứt sự vi phạm Nhân Quyền vô cùng nghiêm trọng này.
.

Trân trọng cảm ơn.
Kính thư
Phạm Đình Trọng. Nhà văn

.
,

Ý kiến bạn đọc
08/09/201420:13:11
Khách
Thưa nhà văn Phạm Đình Trọng, Đọc những lời của ông viết mà tối rất bất mãn về những gì đám người tự xưng là công an đã làm. Họ chỉ là những bộ máy chỉ biết vâng lời môt cách ngu xuẩn, không có đầu óc, trái tim, tình người cũng như tình yêu dân tôc. Họ là những kẻ sẽ làm cho đất nước VN càng ngày càng chìm sâu trong vũng bùn đen tăm tối. Họ đã chà đạp trắng trợn lên quyền tự do căn bản tối thiểu của con người. Nhưng những kẻ tay sai đó chỉ đáng trách một, những kẻ ra lệnh cho họ mới đáng trách mười, vì họ đã phản bội lại dân tộc VN. Họ lã những kẻ sống trên đông tiền thuế cực khổ của người dân, và làm giàu trên xương máu đồng bào nhờ vào chức vi của họ, nhưng họ chẳng những đã không giúp ích gì được cho dân, mà lại còn quay ra đàn áp cưỡng bức dân. Họ là những kẻ đã tán tận lương tâm, chỉ còn nghĩ tới vinh thân phì gia, còn quên đi tất cả: hạnh phúc ấm no, quyền làm nguời của dân Việt, chủ quyền của đất nước. Chỉ còn một hi vọng le lói là còn một lãnh đạo VN nào đó còn đủ sáng suốt, còn 1 chút lương tâm, tình yêu tổ quốc, không hèn nhát để châm dứt những đàn áp bất công và trái luật pháp này đối với người dân Việt. Còn không thì tòan dân Việt sẽ phải đứng lên tranh đấu cho quyền làm người và chủ quyền của đất nước VN. Hãy để cho những người có tài và có đức lãnh đạo tổ quốc.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Và bây giờ, tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay, tôi xin viết những dòng chữ này để chia sẻ cùng quý vị khán thính giả và anh chị em nghệ sĩ, hầu tưởng nhớ đến người con gái Pleiku “mà đỏ, môi hồng” tên là Phi Nhung, một ca sĩ với tấm lòng nhân hậu dành cho tha nhân, cho cuộc đời và cho quê hương, đất nước.
Không biết trăm, ngàn năm nữa, nhân loại còn có cơ may gặp lại một thiên tài như Albert Einstein? Cụ là bậc thần thánh trong ngành Vật lý học, ngàn năm một thủa giáng trần để nâng cao tầm hiểu biết của con người lên một tầng cao chót vót. Vậy mà kẻ phàm phu này, có một thời gian dài, cứ nghi ông cụ vì vô tình, hoặc đãng trí, đã tỏ ra thiếu tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với chính một sản phẩm của mình, với những ai tin dùng nó. Sau khi lập thuyết Tương Đối Đặc Biệt (TĐĐB), Einstein đã có nhiều cơ hội để thấy những chỗ bất ổn, sai lầm nghiêm trọng, khiến thuyết không thể sống sót.
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.