Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Giương Cờ Vàng Bay Trên Đỉnh Núi Fuji - 3776 Mét

29/07/201400:00:00(Xem: 3439)

Mục đích chánh cũa tôi đến Nhật lần này là leo lên đỉnh núi Fuji để giương cờ Vàng, cho nên tôi phải tận dụng mọi thời gian đầu của holiday. Nhưng phải mất hai ngày tôi mới lên đến đỉnh núi, vì lý do thời tiết.

Ngày thứ nhất là thứ năm 10.07.14. Chúng tôi ba người gồm Vợ Tôi và thằng con Út khởi hành từ level 5 trạm Subaru Line theo đường mòn Yoshida Trail lên đỉnh núi lúc 6 giờ 30 sáng, với hy vọng hoàn thành chuyến đi trong ngày. Nhưng khi đến level 6, thì mưa râm và bầu trời ảm đạm, Vợ tôi phải trở lại. Tôi và thằng con tiếp tục, khi đến level 7 gần nữa đường lên núi thì gió rất mạnh, và trời chuyển mưa to. Mặc dầu chúng tôi biết trước bảo sẽ đến từ phía nam của Nhật, ở trên núi cao thì bị ảnh hưởng cơn bão nhiều hơn, nhưng chúng tôi vẩn đi, có lẽ vì muốn thực hiện sớm chuyến leo núi và có lẽ vì chưa kinh nghiệm hay bị “ điếc “. Đến nơi đây Cha Con tôi đành phải trở lại vì nguy hiểm, hơn nửa có lệnh đóng đường lên đỉnh núi từ level 8.

Rất may mắn khi chúng tôi vừa trở lại level 5 thì cơn mưa lớn bắt đầu trút xuống. Vợ tôi chờ Cha Con tôi dưới hành lang từ lâu, nhưng vì sợ lạc nên chạy ra đón Cha Con tôi dưới cơn mưa. Đây là hình ảnh cảm động nhất khi tôi nghỉ lại.

Ngày kế là ngày thứ sáu 11.07.14. Vì nán chờ thời tiết tốt, cho đến 10 giờ 50 sáng tôi mới bắt đầu leo núi từ level 5 trạm Subaru line lần nửa. Lần này tôi quyết đi một mình cho nhanh hơn, vì tôi dự trù phải trở lại level 5 trước 10 giờ tối, và về đến hotel trước 11 giờ đêm. Nếu không kip thì ngủ trong đêm ở các nhà nghỉ, tại level 9, 8, hay là level 7. Vì không book trước chổ ngủ, tôi có thể ngủ dọc đường, có thể ngủ dưới mưa với màn trời chiếu đất và gối đá.

Sau cơn bão thì trời lại đẹp, cho nên giúp cho tôi đến đỉnh núi sớm hơn, khoảng 5 giờ 30 chiều. Tính ra hơn 6 tiếng rưởi leo núi là vượt chỉ tiêu. Vừa đến đỉnh mọi mệt mỏi hầu như biến mất. Thay vì ngồi nghỉ như bao người khác, tôi vội vả tiến nhanh đến trụ mốc cao bằng đá, lấy lá cờ Vàng trong túi, cột vào cây gậy làm cán cờ. Nhóm leo núi người Âu khoảng trên 10 người ngồi gần đó chăm chú nhìn tôi, ông già kỳ lạ dương cao cờ Vàng như sắp đi diểu hành, họ cười và vỗ tay tán thưởng, làm tôi càng thêm khoái chí. Tôi cám ơn Anh thanh niên tự nguyện giúp tôi chụp hình kỷ niệm tại cột mốc. Tôi giã từ đám đông, tôi muốn chạy nhanh đến chổ khác để chụp hình cho kip thời gian trở lại, nhưng đôi chân tôi chỉ bước nặng nề. Cuối cùng tôi chụp được những tấm hình mà tôi muốn, đặc biệt là cổng Trời tôi đặt tên, và bên cạnh miệng núi lửa. Xin cám ơn những người giúp tôi chụp hình, và dĩ nhiên tôi củng giúp họ, làm một kỷ niệm đẹp của chuyến leo núi.

Tôi bắt đầu xuống núi lúc 6 chiều, nhìn lại chung quanh không còn ai, tôi là người già cô đơn đi xuống chót. Đến level 8.5 vừa nghỉ chân vừa mua quà kỷ niệm cho các cháu để khoe thành tích của Ông. Khoảng 5 phút sau tôi tiếp tục xuống núi. Nhờ người bán hàng lịch sự tận tâm, chỉ cho tôi xuống bằng con đường khác, nếu không thì tôi xuống bằng đường củ, sẻ chậm khó khăn và nguy hiểm hơn. Có thể bị trầy trụa nhiều, và nếu về đến hotel là may mắn nhất.

Xuống gần level 8 bầu trời cũng vừa sẩm tối nhìn lại sau lưng chẳng có một bóng đèn nào, nhìn lên bầu trời thì thấy trăng chưa tròn vừa ló dạng, tôi vui vì có vầng trăng là bạn đồng hành. Tuy trời đẹp sau cơn bão, nhưng chỉ có hơn nửa vần trăng thì không đủ sáng soi đường xuống dốc, mà lại còn bị mây che, còn ánh đèn LED trên đầu của tôi củng không sáng hơn, vì cặp mắt già đẩm ước mồ hôi. Tôi lột mắt kiến cất kỷ vào túi, nếu có té thì chỉ lọi tay mà không bị mất thêm cặp kiến. Tôi dò dẩm xuống dốc khó khăn chậm chạp hơn, đôi gậy của tôi vừa chống, và củng vừa dọ đường như người mù, tôi cảm thông cho người mù hơn bao giờ hết.

So sánh với đường lên đỉnh là con đường dốc đá còn nhiều đoạn thiên nhiên, dường như để thử thách. Qua khỏi level 7 đường lên đĩnh, cây cỏ không còn chỉ toàn là cát đá lớn nhỏ chồng chất lên nhau. Càng lên cao thì độ dốc càng tăng, càng phải dùng sức tàn nhiều hơn nên càng mệt đuối, có lúc tôi phải dùng hai tay giống như bò thế đứng cho an toàn. Càng lên cao thì bị nhức đầu thêm vì không khí loảng hơn, tôi phải dùng hai lon oxy giống như lon gas, do thằng Con Út lo trước để trợ sức.

Con đường đi xuống là con đường khác bắt đầu từ khoảng level 8, được ủi rộng hơn theo hình chử zigzag để giảm nguy hiểm nên dể hơn, nhưng đi trong đêm mờ độc hành và lần đầu, thì trở thành nguy hiểm và tệ nhất là bị lạc hướng sẽ đi đến town khác bên kia đỉnh núi. Tôi phải cẩn thận vì Vợ Con tôi trông chờ, nhưng nếu bị lạc thì tôi có dịp biết được town khác, tôi không muốn đến town khác một mình trong đêm tối. Ý nghỉ khôi haì pha trộn với niềm vui vì hoàn thành ý muốn, như làm tăng sức mạnh và tăng tự tin. Mổi lần tăng tự tin tôi bước xuống nhanh hơn thì bị trợt, nhưng nhờ có ba lô phía sau lưng làm air bag, tôi không bị đập đầu và củng không bị đau, tôi cảm thấy thú như là trợt tuyết, thích thú củng giúp cho tôi bớt mệt, và củng không sợ trong đêm mờ khi độc hành. Không sợ củng có thể thói quen của thời lính còn lại trong tôi. Vì thế mà tôi cứ tiếp tục hành trình.

blank
Cờ vàng trên đỉnh núi Fuji.

Xuống gần level 5 thì tôi thấy từ phía xa, có hàng đèn nhỏ dài tiếp tục di chuyễn, giống như con sâu bò lên đỉnh núi, đó là những người leo núi trong đêm. Tôi mới nhận thức, không ai lên hay xuống núi trong đêm một mình, chỉ có tôi đúng là điếc không sợ súng. Khi tôi trở lại level 5 lúc gần 9 giờ 30 tối thì hàng người vẩn nối nhau đi lên có lẽ vì ngày đẹp bắt đầu.

Về đến hotel lúc 10:25 tối. Gõ cửa phòng, trong lúc Vợ tôi và thằng Con Út đang bàn tán về tôi. Hai Mẹ Con ôm lấy tôi dù thân thể tôi còn đẩm mồ hôi, như mừng người về từ cuộc hành quân. Cảm giác đói bất chợt trở lại, vì tôi chỉ ăn nhẹ và uống nước từ buổi sáng khi lên núi. Tôi tắm thật vội vàng để được ăn. Bữa ăn tối “khải hoàn “ bằng tô mì nóng và vài món nhậu, do Vợ tôi lo trước và dọn sẳn với chai rượu đỏ chưa khui mang từ bên Úc. Trước khi nâng ly, tôi thật cảm động và cám ơn Em gái hậu phương và thằng con Út lo cho Ba mọi thứ, và ủng hộ tôi trong hành trình thật độc đáo. Tôi biết chính xác hơn: “sau lưng người đàn ông thành Công nào, củng có người đàn bà thành Phụng “, tôi nói tiếu. Thật sự bất cứ cuộc đấu tranh nào củng phải có người hậu phuơng. Nâng ly lên, cánh tay bị đau, nhìn lại đang rướm máu. Nhưng sau hai ly rượu mừng làm tôi quên đau và ngon giấc.

Ý nghỉ của tôi trương cờ Vàng trên đỉnh núi Fuji.

Đến Nhật lần này mục đích chánh của tôi là lên đỉnh Fuji để giương cao cờ Vàng. Vì nơi đây là icon của Nhật là nơi linh thiêng và nổi tiếng trên thế giới và có nhiều người muốn đến một lần trong đời. Tôi giương cờ Vàng chính nghỉa trên đỉnh cao, tượng trưng cho đòi hỏi Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam ở mức cao nhất có thể được, đây củng là dấu tín lạ từ trên cao tôi muốn gởi đến người Việt hải ngoại và trong nước và ngay cả người csVN. Nơi đây củng là nơi linh thiêng tôi dành một vài phút lắng động và cầu nguyện, tôi tin rằng các đấng Thần Linh và Thượng Đế sẽ nghe và đáp lại lời cầu nguyện của tôi người đến từ xa, củng là nguyện vọng chánh đáng của những người Việt yêu nước.

Tôi xin kính cẩn trước các đấng Thần Linh nơi đây và Thượng Đế trên cao. Cầu xin cho: “ Việt Nam sớm có tự do dân chủ. Công sản Việt Nam phải trả lại quyền cho Nhân Dân Việt Nam, cụ thể là bầu cử tự do có giám sát Quốc Tế để bảo đảm sự trong sạch “.

Lời cầu nguyện củng là lời yêu cầu gởi đến đảng công sản Việt Nam.

Kính thưa Quý Vi và các Ban.

Tại sao người Mỹ cấm Cờ trên mặt trăng, họ có cái nhìn cái lý do và cái quyết tâm của họ. Còn cá nhân nhỏ bé của tôi có lý do riêng khi giương Cờ Vàng trên đỉnh Fuji như đã trình bày. Khi mình quyết định và với ý chí thì sẽ đạt được mục tiêu. Có những thứ quá lớn đời mình không làm được, nhưng mình làm gương thì đời sau đạt được. Cuộc chống cộng để có Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam có thể lâu dài hơn, nhưng nếu đời mình không thắng, mình làm gương thì đời sau sẽ thắng. Nhưng sớm hay muộn là do cách của chúng ta làm, và do người có tâm có tầm lảnh đạo. Hiện nay chúng ta người Việt hải ngoại đang thiếu người lảnh đạo chung để gây thêm sức mạnh. Dù ai lảnh đạo và đấu tranh bằng cách nào nhưng phải đặt trên nền tảng công bằng lên trên hết. Công bằng là đạo đức, mà đạo đức không có hận thù, không hận thù thì sáng suốt, sáng suốt đưa tới tự tin làm tăng ý chí. Nếu chúng ta chống bằng cách đó chúng ta sẽ thắng. Nhớ lời dậy của tiền nhân: Đem chí nhân thay cường bạo...Thêm bạn bớt thù. Vẩn luôn luôn là chân lý..

Lê Văn Minh HQ21... Ngày 22. 07.14 tại Nhật. Kỷ niệm ngày lên đến đỉnh núi Fuji 11.07.14.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
“Lá diêu bông” là một bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Hoàng Cầm, tên là Bùi Tằng Việt (1922-2010). Bài thơ kể rằng lúc nhỏ, Hoàng Cầm yêu một cô gái trẻ đẹp, lớn tuổi hơn ông.
Nguyễn Trọng Tín đánh xe tới nhà tui, nói, tui nói với ông một câu rồi tui dzề: Dzụ Đồng Tâm cho biết điều quan trọng này: Thực sự chính quyền này không phải của dân. Dzậy thôi! Nguyễn Quang Lập
Lấy cớ tết nhất, tôi “hú” cả đống bạn bè tụ tập – uống sương sương vài chai – cho đỡ lạnh lòng viễn xứ. Sau khi cạn mấy ly đầy, và đầy vài ly cạn (rồi lại cạn mấy ly đầy nữa) thì chúng tôi đều “chợt thấy vui như trẻ thơ” – dù tất cả đã ngoài sáu muơi ráo trọi!
Hoa Kỳ là một quốc gia tư bản. Giải quyết hố sâu giàu nghèo không phải bằng cách san bằng quyền sở hữu tài sản theo kiểu cộng sản mà phải tạo ra cơ hội (opportunity) để mọi người có điều kiện thăng tiến như nhau không phân biệt gốc gác gia đình, giới tính, màu da hay tôn giáo. Người ta ghanh tỵ nhau vì giàu nghèo nhưng lại bất mãn và buông thả nếu không thấy con đường tiến thân dù là cho chính mình hay cho con cái.
Tại Đại hội II đổi đảng cộng sản thành đảng Lao động, Hồ Chí Minh chỉ hình Staline và Mao nói một cách «thủ nhận khiêm tốn»: «Bác có thể sai lầm chớ hai vị này không thể sai lầm». Vì vậy Hồ Chí Minh suốt đời đã răm rắp làm đúng theo lời dạy của Xịt và Mao: giết hết những người yêu nước như Tạ Thu Thâu, Trần văn Thạch, Hồ văn Ngà, Nguyễn văn Sâm,… và làm cải cách ruộng đất để tiêu diệt lớp trí thức tiểu tư sản đi theo kháng chiến vì độc lập dân tộc.
Máu Đồng Tâm đêm ngày 09/01/2020 đã lôi ra ánh sáng bản chất gian dối, buộc sợ hãi vào người dân của một nhà nước chỉ muốn được sùng bái không khác gì thời của thảm kịch Cải cách Ruộng đất 1953-1956.
Ngoài ra Tổng Liên đoàn Lao động Quốc tế (ITUC) đã chỉ ra những điểm cần phải sửa đổi trong bộ Luật Lao động mới trong khi Liên hiệp Công đoàn Âu châu (ETUC) đã nghiêm khắc phê phán bộ Luật Hình sự Việt Nam cản trở quyền tự do của người Lao động và những sửa đổi chắp vá trong bộ Luật Lao động mới không có gía trị.
Mùa Thu năm ấy, tôi còn là một đứa bé vừa đến tuổi cắp sách đến trường. Cũng như bao nhiêu bạn bè cùng lứa, lớn lên giữa núi rừng thâm xuyên, trước ngực chúng tôi thường đeo tòng teng một chiếc nạng giàn thung (hay còn gọi là ná bắn chim) dù chưa có đứa nào bắn trúng được một con chim cả. Đích nhắm duy nhất mà chúng tôi có thể ghi được “thành tích” là những cái biển tên đường.
Tôi tạm thời “chưa” bận tâm (lắm) về chuyện “trách nhiệm” của phe nào trong vụ thảm sát hàng chục ngàn người trong vụ Mậu Thân. Tôi chỉ (trộm) nghĩ rằng tại một vùng đất đã xẩy ra một trong “100 sự kiện tử vong cực cao trong lịch sử nhân loại” thì chính quyền địa phương, hàng năm, nên tổ chức một buổi lễ tưởng niệm những nạn nhân – bất kể bên nào.
Nạn dịch viêm phổi Corona đang lan rộng vượt qua sức dự trù và sự kiểm soát thường lệ của chánh quyền Trung Cộng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 50719)
Rất nhiều khách trở lại tiệm làm móng tay, than phiền vì móng bị tróc, hở , thường gọi là lift.
(Xem: 44410)
Đây là kinh nghiệm đi thi của một thí sinh thi đậu về kể lại. Xin chia xẻ với quí bạn.
(Xem: 38828)
Hội đồng Thẩm mỹ (HĐTM) sẽ gởi thơ báo trong thời gian hai tháng rưỡi
(Xem: 34667)
Chào quí anh chị trang Thẩm mỹ, Cho em hỏi là vợ em có bằng thẩm mỹ ở tiểu bang Florida, chuyển qua Michigan. Ở trên nầy họ bắt phải thi lại