Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Quốc Gia Hòa Lan Vùng Đất Của Tình Người

04/02/201400:00:00(Xem: 4337)
Người tỵ nạn khi bước chân lên thuyền ra đi, không biết mình sẽ cập vào bến nào, cái mục đích đến là tìm một nước có tự do, ngoài ra không tính trước được, vì có biết mình sẽ cập bến nào đâu mà dám tính trước. Cuộc vượt thoát nào cũng vậy, phó mặc cho định mệnh. Hơn nữa cuộc vượt thoát lại cực kỳ hiểm nguy, may thì chỉ là chân tơ kẽ tóc, còn rủi ro thì nhiều vô kể. Đi đến và cập bến nơi đâu, nước nào cho trú chân thì hoàn toàn phó mặc cho Trời, không có tính toán và định trước được.

Tôi ra đi không biết được đất nước tôi sẽ đến. Vậy mà hiện nay tôi đã sống ở đất nước này là 31 năm. Vì người tỵ nạn vượt biên lúc đó (vào sau năm 1975 và đến năm 1990) khi còn ở trong nước chỉ biết một số nước tiêu biểu như Mỹ, Canada, Anh, Pháp, Đức, Ý, Úc, còn một số nước nhỏ khác thì không hay biết, vì chương trình thời học trung học trước năm 1975, bỏ sách vở đã hơi lâu, chỉ biết khung trời tự do có: Mỹ, Canada, Âu, Anh, Úc. Khung trời cộng sản thì có Liên Xô và một số nước Đông Âu, gần với Việt Nam có Trung Cộng và Bắc Hàn. Chỉ biết có vậy. Dưới thời Cộng Sản sau năm 1975, bị bưng bít và thực thiếu phương tiện. Hơn nữa chính sách cai trị của Cộng Sản sau năm 1975 thì cái bao tử là gốc, làm sao có đủ cơm, sắn, khoai, bo bo cho đầy cái bao tử trước đã, các thứ khác chỉ là cái phụ, kể cả việc cho con đến trường.

Có những nơi, những nước không hẹn trước mà người tỵ nạn Việt Nam đặt chân tới, vì họ chỉ mưu cầu có tự do là đủ. Tôi đã tình cờ mà đến đất nước Hòa Lan, do được tàu Hòa Lan vớt giữa biển khơi.

Hòa Lan là một nước bé nhỏ nằm cạnh Đức, Bỉ, Đan Mạch, nhìn qua đại đương không xa là nước Anh, một đất nước được biết ngay từ khi còn học Trung học, một quốc gia mặt trời không bao giờ lặn. Thực tế thì không phải nước Anh lớn, mà vì có nhiều thuộc địa ở nhiều châu lục như: Úc, Canada, Hồng Kong. Nước Hòa Lan nhỏ có dân số 16.834.746 người (tính đến ngày 27-01-2014), một phần ba đất đai thấp hơn mặt nước biển cho nên chính quyền phải đắp đê dành biển chiếm đất cho dân có chỗ ở.

Đê điều ở Hòa Lan thì chằng chịt, ngoài hai đê lớn dành biển để lấy đất, còn đê điều ở bên trong nước thì rất nhiều, vì nhiều thị xã nằm sâu dưới mặt nước biển đến 4 mét cho nên, những khu dân cư ở, chính quyền phải đắp đê bao quanh, phía trong con đê phải có nhiều máy bơm loại công suất lớn, bơm tự động tùy theo mực nước ở trong đê khi mưa nhiều hay ít, bơm nước lên những dòng sông do con người làm ra, cao ngang bằng với mực nước biển ở ngoài khi nước thủy triều xuống. Cứ mỗi khi mưa nhiều, thì các máy bơm tự động bơm nước đổ lên những dòng sông, số nước mưa này được chảy đổ ra biển trong, như một hồ chứa lớn. Đến khi thủy triều xuống đến mức thấp nhất thì những cổng ở các con đê chính ngoài cùng này cất lên để nước ở biển trong (hồ nước lớn trong con đê chính) tuôn ra. Khi mực nước bên trong và bên ngoài bằng nhau (thủy triều từ từ lên), thì cổng của đê chính đóng nắp lại. Cho nên trong các thị xã có dân cư ở, dù cho mưa nhiều vẫn không bị ngập lụt bao giờ.

Không bị ngập lụt, vì những đê điều của Hòa Lan, dù là đê chính, đê phụ gì họ cũng sửa sang định kỳ hàng năm, có cả một đội ngũ người và cơ giới được huấn luyện căn bản và giáo dục nên tinh thần trách nhiệm rất cao. Mỗi ngày dù thời tiết xuống độ âm, những nhân viên đê điều vẫn đi kiểm soát mực nước, mực tuyết. Trong mùa hè nắng ấm, những giám định viên đi tuần, quan sát những nơi cần sửa chữa, hay những khu vực cần sửa chữa định kỳ thì họ có chương trình sửa chữa ngay. Cho nên, không kể thời gian, thời tiết, đê điều được bảo trì tối đa, nên đất nước họ không xẩy ra ngập lụt vì mưa nhiều, hay bị vỡ đê vì sạt nở do sóng biển.

Hòa Lan vùng đất của tình người.

Đến đất nước này lúc đó vừa 39 tuổi, còn đi làm được gần 20 năm, nay đã về hưu, đời sống an sinh xã hội tốt nên đủ ăn no và mặc ấm, không phải bận tâm về kinh tế ăn bữa nay lo bữa mai, cho nên phải có chương trình cho cuộc sống mỗi ngày, phải đi lại và hoạt động thì mới khỏe mạnh, người bản xứ hay di cư cũng vậy. Đến tuổi hưu bổng, phần đông ghi danh ở một nơi tập gym mỗi ngày, hoặc đi bộ, chạy bộ, tập thể dục ở ngoài trời. Hòa Lan là một đất nước có truyền thống lâu đời duy trì ngôi vua, dưới vua có một Thủ Tướng chính phủ và các bộ trưởng. Có hai viện Quốc Hội, Thượng Viện và hạ viện, được dân bầu ra mỗi bốn năm một lần. Hạ viện mới làm ra luật pháp rồi thông qua thượng viện, sau đó Thủ Tướng mới thi hành, (để biết thêm chi tiết về tổ chức chính quyền ở Hòa Lan xin vào địa chỉ: http://www.tweedekamer.nl ).

Sở dĩ nói vùng đất Hòa Lan, hay quốc gia hòa Lan là vùng đất tình người vì nó thể hiện quan văn hóa, qua cuộc sống của họ, mà nếu bạn không ở lâu, tìm hiểu cặn kẽ bạn sẽ không hiểu nổi như: tâm trạng vui vẻ hòa nhã khi bạn gặp một người ở ngoài đường, bạn là khách từ xa đến muốn hỏi địa chỉ nơi đến. Họ vui vẻ và niềm nở giúp bạn ngay, nếu bạn ngỏ lời bằng Anh ngữ họ sẵn sàng nói tiếng Anh với bạn (nếu họ biết), chứ khác với dân tộc Đức hay Pháp mà bạn cần hỏi địa chỉ ở dọc đường.

Nhà ở của họ cũng có nhiều cửa sổ, và cửa sổ của họ cũng đặt thấp, to và rộng vừa để có nhiều ánh sáng và cũng biểu hiện họ không khép kín như các dân tộc khác. Với những tâm tình vừa kể, nên khi họ tiếp nhận người tỵ nạn Việt Nam họ cũng tổ chức thành nhóm, mỗi gia đình người tỵ nạn họ phân công cho một gia đình người bản xứ ở địa phương, để giúp làm quen với xã hội của họ thủa đầu như: đi mua sắm, đi học, mở các dịch vụ ngân hàng, liên lạc với bác sĩ nhà, với bệnh viện...

Thủa đầu mới đặt chân đến đất nước này, tìm hiểu về văn hóa xã hội của họ, về những tổ chức và tiện nghi của cuộc sống. Ở lâu năm mới quan tâm đến làng mạc, đê điều, đến những con đường dành riêng cho người đi bộ, những con đường chỉ dành riêng cho người tập thể thao, chạy bộ, đi xe đạp. Đây là những nét độc nhất vộ nhị mà ta khó tìm ra ở những đất nước khác trên thế giới. Khi ra đến những con đường, khu vực này ta mới thấy dân tộc họ quan tâm đến sức khỏe và tôn trọng con người.

Những lộ trình, những con đường dành cho người đi bộ có đội ngũ quét dọn sạch sẽ tử tế mỗi ngày. Đường đi bộ cũng dành cho người dẫn chó đi dạo. Nhưng chó cũng được huấn luyện, chỉ được iể đái trên lề cỏ, không làm mất vệ sinh cho người đi bộ, chạy bộ và người đi xe đạp. Những khúc đường, khúc đê phải sửa chữa và đắp thêm, họ có những xe cơ giới, ngoài xe ủi, xe xúc, xe tải chở đất, thuyền chuyên chở đất, còn có các thứ xe xịt nước rửa đường, thứ thì có những trục quay để chà sát cho sạch đất bùn trên đường, để cho người đi bộ, đi dạo không bị trơn trượt và bị té như ở những đất nước nghèo hay theo chủ nghĩa cộng sản, vô cảm, vô tâm với những người bị tại nạn trên đường di chuyển. Đây là những nét nổi bật ở những xã hội có nhiều tình người như xã hội, đất nước Hòa Lan tôi đang được định cư.

Vào những giờ dạo bộ mỗi ngày trên những con đê xứ người, đôi khi tai còn nghe những bản nhạc thực hay của thời chính chiến cũ, mắt nhìn những đoàn xe cơ giới của người bản xứ, cả gần mười chiếc, mà hình như người cũng chỉ có mỗi người một xe, nghĩa là xe nào thì người lái ấy. Họ di chuyển đến nơi tu bổ đê, hay cắt cỏ nếu vào mùa tháng 1, tháng hai hàng năm. Họ toàn làm việc bằng máy móc, cơ giới. Xe thì cắt cỏ ở ven đê, xe thì vạt cỏ lên nằm có lớp nang, xe thì cuộn lại thành bó tròn, xe thì xúc những bó cỏ tròn lên một xe chở và xếp có thứ tự, xe cuối cùng thì quay trục, gom những cỏ rơi rớt lại để xe khác bó thành bó tròn. Lòng người viết lại bồi hồi nhớ về quên nhà khi còn bé nghe trống, mõ, tù và thổi lên báo đê bị vỡ, rồi dân các làng quanh đê đổ ra, dùng các phương tiện thô sơ xẻng, cuốc, cọc, đất, rơm để ngăn nước lũ do biển tràn vào. Ôi! Thiên nhiên thì như vũ bão mà sức người thì hạn hẹp, nhỏ bé, làm sao đương đầu nổi. Đê của xứ Hòa nền toàn bằng đá tảng chở từ các nước lân cận Bỉ, Đức về đổ xuống làm móng, trên mặt là một xa lộ phẳng phiu 6 ban, lại còn thêm một bờ chắn gió cao khoảng 4 mét thẳng theo suốt dọc con đê dài 30 km ngăn biển dành đất. Thật không thể tưởng tượng được trình độ khoa học và kỹ thuật của Hòa Lan về đê, đập.

Một lần đến xứ hoa Anh Đào vào tháng 04 năm 2009 thăm một người em tỵ nạn ở nước này, cũng một lần dạo chơi cho biết xứ Nhật, buột miệng tâm sự với người em: “Quê mẹ mình bao nhiêu năm nữa với bằng quê hương Nhật được em”, em tôi trả lời không đắn đo suy nghĩ: “Em nghĩ cũng cả trăm năm nữa anh ạ”! Nghe mà lạnh gáy. Nhưng thật, khoa học và kỹ thuật của xứ hoa Anh Đào Nhật, và khoa học kỹ thuật tiên tiến của xứ Hòa Lan, có lẽ Việt Nam ta còn thua xa cả trăm năm. Nếu cứ cộng thêm với cái đuôi Xã Hội Chủ Nghĩa thì còn xa hơn.

Phải nhìn nhận đất nước này thực sự có tự do dân chủ. Người đứng ra điều hành đất nước thực sự quan tâm đến hết mọi người dân, nhất là người nghèo, người có lợi tức thấp. Khác với những tà quyền cộng sản chuyên lừa dối, chuyên cho dân nghèo ăn bánh vẽ. Các nước theo chế độ Cộng Sản như Trung Cộng, Việt Nam, Bắc Hàn... luôn luôn thiếu lương thực, thiếu nhà ở cho người nghèo, cho dân lao động, con họ không được đến trường vì nghèo, không hộ khẩu, không đủ tiền đóng góp. Về sức khỏe vì họ Không có bảo hiểm sức khỏe, nên khi bệnh hoạn không được vào nhà thương để chữa trị. Nhưng báo đài, các loa phóng thanh cứ oang oang tuyên truyền là đất nước no đủ và xã hội luôn đổi mới. Nhưng không phải như vậy. Dịp Tết Giáp Ngọ 2014 dân nghèo ở các tỉnh miền núi thiếu gạo ăn, nhà nước lại đem cho cả chục kí lô muối để cứu trợ.

Trái lại ở Hòa Lan, mọi người (giầu hay nghèo) nếu đã được ở chính thức đều có một mái nhà, có một lợi tức cố định hàng tháng. Nghĩa là đủ ăn no, mặc ấm, con cái được đến trường, khi bệnh hoạn được săn sóc thuốc men (vì mọi người đều có bảo hiểm sức khỏe), những người dân có lợi tức thấp, không đủ tiền để đóng bảo hiểm sức khỏe hàng tháng thì chính phủ sẽ trợ cấp thêm để có đủ tiền đóng bảo hiểm sức khỏe như luật định. Cho nên khi có bệnh là đến bác sĩ nhà khai báo, rồi được chuyển đi khám chuyên môn, và khi nhu cầu cần phải nhập viện thì được đối xử công bằng.

Đến được đất nước Hòa Lan, một đất nước tư bản trong khối các nước theo tự do tư bản, mới có cơ hội phân biệt những ưu việt của hai chế độ tự do và cộng sản, dù cho chế độ tự do vẫn còn những bất công. Nhưng hơn hẳn vạn lần chế độ cộng sản, nhất là cộng sản Việt Nam, Trung Quốc và Bắc hàn. Ở đất nước tư bản này đã 31 năm tôi chưa được nhìn thấy những viên chức chính quyền mà tôi mỗi dịp phải tiếp súc nhận hối lộ, thấy xe cảnh sát đi tuần tiễu thường xuyên trong khu vực sinh sống, nhưng chưa bao giờ thấy họ làm khó dễ, chận bắt người lái xe để làm tiền như công an Việt Nam, mà họ hay lái xe vào những hang cùng ngõ hẻm, những nơi vắng vẻ để bắt giữ bọn bất lương, trộm cắp, giữ gìn an ninh trật tự cho dân chúng. Chưa nghe, chưa thấy một người dân bị đánh chết ở đồn công an như những trường hợp ở Việt Nam mà tôi thường ngày theo dõi trên mạng.

Trong chế độ tư bản sau 38 năm, họ tiến thật xa trên các địa hạt khoa học, kỹ thuật, cầu đường, bệnh viện, trường học; nói chung là an sinh xã hội, cao đến mức hơn cả cộng sản lý tưởng theo học thuyết là “làm theo khả năng, hưởng theo nhu cầu”. Thật vậy, người dân sống tại Hòa Lan đi làm thì được xử công bằng, không có bất công, không bị chèn ép, nhất là chèn ép về lương bổng, đủ ăn no, mặc ấm, con cái được đi học đến nơi đến chốn; bệnh hoạn được săn sóc thuốc men, và khi chết cũng được chôn cất tử tế.

Ngược lại, những nước theo chủ nghĩa cộng sản như nước Việt Nam ta, 38 năm hòa bình thống nhất, không bị ngoại xâm, không có giặc trong thù ngoài, thế mà dân tình khốn khổ, nhất là giới nông dân nghèo khổ, năm hết Tết đến không đủ gạo nấu cơm; người dân bỏ làng mạc đi làm xa nhà, làm công nhân ở các nhà máy, dịp Tết đến không dám về thăm quê, thăm cha mẹ ông bà vì không đủ tiền mua vé xe, vé tàu. Trường học thiếu phòng, bệnh viện thiếu gường. Người phương xa về thăm nhà, đưa mẹ vào bệnh viện không được săn sóc tử tế, phải chờ đợi, chờ tiền mãi lộ. Vì cả một hệ thống tham nhũng, bất công từ trên xuống dưới.

Người dân nghèo phải bán máu nuôi thân, người trẻ Việt Nam phải đi làm lao nô khắp các nước trên thế giới, đi làm lao nô mà còn phải mánh mung, chi tiền hối lộ mới được đi làm. Trẻ em nghèo bị bán đi làm đĩ cho các nước lân cận để kiếm tiền sống qua ngày. Luân thường đạo lý thì bị suy đồi, bệnh vô tâm vô cảm có mặt ở khắp nơi trong xã hội Việt Nam hôm nay. Do đó người đảng viên cộng sản Việt Nam phải xét lại, từ bỏ cái đảng hại dân hại nước, làm cho dân tộc ta mỗi ngày một đi xuống đến tận cùng trong thế kỷ 21 này sao. Hãy nhìn thế giới Tư Bản, hãy nhìn đất nước Hòa Lan như một tấm gương./-

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ngược lại, những biến cố dồn dập đủ loại trong COVID-19 mở ra cuộc đấu tranh chính trị mới: đòi quyền được sống còn, có thuốc trị cho tất cả, đi lại an toàn, đó là một cái gì thiết thực trong đời sống hằng ngày và không còn chờ đợi được chính quyền ban phát ân huệ; nó khiến cho người dân có ý thức là trong các vấn đề nội chính, cải tổ chế độ là cần ưu tiên giải quyết. Người dân không còn muốn thấy vết nhơ của Đồng Tâm hay tiếp tục qùy lạy van xin, thì không còn cách nào khác hơn là phải có ý thức phản tỉnh để so sánh về các giá trị tự do cơ bản này và hành động trong gạn lọc. Tình hình chung trong việc chống dịch là bi quan và triển vọng phục hồi còn đấy bất trắc. Nhưng đó là một khởi đầu cho các nỗ lực kế tiếp. Trong lâu dài, dân chủ hoá là xu thế mà Việt Nam không thể tránh khỏi. Cải cách định chế chính trị và đào tạo cho con người để thích nghi không là một ý thức riêng cho những người quan tâm chính sự mà là của toàn dân muốn bảo vệ sức khoẻ, công ăn việc làm
Trong vài thập niên vừa qua, giải Nobel Hòa Bình và Văn Chương được xem là một tuyên ngôn của ủy ban giải Nobel về các vấn đề thời cuộc quan trọng trong (những) năm trước và năm 2021 này cũng không là ngoại lệ. Giải Nobel Văn Chương năm nay được trao cho nhà văn lưu vong gốc Tazania - một quốc gia Châu Phi, là Abdulrazak Gurnah "vì sự thẩm thấu kiên định và bác ái của ông đối với những ảnh hưởng của chủ nghĩa thực dân và số phận của những người tị nạn trong vực sâu ngăn cách giữa các nền văn hóa và lục địa". Cũng vậy, giải Nobel Hoà Bình đã dành cho hai ký giả Maria Ressa của Phi Luật Tân và Dmitry Muratov của Nga "vì những nỗ lực bảo vệ sự tự do ngôn luận, vốn là điều kiện tiên quyết cho nền dân chủ và sự hòa bình lâu dài". Ủy ban Nobel Hòa Bình Na Uy còn nói thêm rằng, "họ đại diện cho tất cả các ký giả đang tranh đấu cho lý tưởng này, trong một thế giới mà nền dân chủ và tự do báo chí đang đối mặt với những điều kiện ngày càng bất lợi" và cho "nền báo chí tự do, độc lập
Sau đó, sau khi “phát khóc” và lau nước mắt/nước mũi xong, bác Hồ liền thỉnh ngay bác Lê về thờ nên mới có Suối Lê Nin (với Núi Các Mác) cùng hình ảnh – cũng như tượng đài – của cả hai ông trưng bầy khắp mọi nơi, để lập ra một tôn giáo mới, thay thế cho Phật/Chúa/Thánh Thần/Ông Bà/Tiên Tổ ... các thứ.
Sự nghiệp chính trị của đại đế Nã-Phá-Luân chẳng liên hệ gì nhiều đến Trung Quốc nên không biết tại sao ông nổi hứng tuyên bố một câu bất hủ mà giờ này có giá trị của một lời tiên tri “Hãy để Trung Hoa ngủ yên bởi vì khi tỉnh giấc nó sẽ làm rung chuyển thế giới.” Vào tháng 03/1978 có một sự kiện ít được biết đến nhưng bắt đầu lay thức gã khổng lồ Trung Quốc khi một hợp tác xã nông nghiệp ở Phúc Kiến xin phép được giữ lại phần sản xuất vượt chỉ tiêu để khuyến khích nông dân hăng hái làm việc. Đây là giai đoạn trước Đổi Mới nên viên thư ký đảng bộ của hợp tác xã bị phê bình kiểm điểm. Chỉ 8 tháng sau đó vào cuối năm 1978 Đặng Tiểu Bình tuyên bố cải tổ và mở cửa nền kinh tế. Đề nghị nói trên của hợp tác xã được mang ra thử nghiệm với kết quả sáng chói nên viên thư ký đảng được ban khen.
Sau 10 năm ra sức Xây dựng, chỉnh đốn hàng ngũ để bảo vệ đảng không tan, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn thừa nhận: ”Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" vẫn chưa được ngăn chặn, đẩy lùi một cách căn bản, thậm chí có mặt còn diễn biến tinh vi, phức tạp hơn, có thể gây ra những hậu quả khôn lường.”
Nếu mối quan hệ Trung Quốc-Hoa Kỳ là một ván bài, thì người Mỹ sẽ nhận ra rằng họ đã được một lá bài tốt và tránh khuất phục trước nỗi sợ hãi hay niềm tin vào sự suy tàn của Hoa Kỳ. Nhưng ngay cả một lá bài tốt cũng có thể thua, nếu chơi tệ. Khi chính quyền của Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden thực hiện chiến lược cạnh tranh đại cường với Trung Quốc, các nhà phân tích tìm các phép ẩn dụ trong lịch sử để giải thích tình trạng cạnh tranh ngày càng sâu sắc. Nhưng trong khi nhiều người dựa vào sự khởi đầu của Chiến tranh Lạnh, thì một ẩn dụ lịch sử đáng lo ngại hơn là sự bắt đầu của Thế chiến thứ nhất. Năm 1914, tất cả các cường quốc đều mong rằng cuộc chiến Balkan lần thứ ba là ngắn ngủi. Thay vào đó, như nhà sử học người Anh Christopher Clark đã chỉ ra rằng, các cường quốc bị mộng du bước vào một trận đại chiến kéo dài bốn năm, phá hủy bốn đế chế và giết chết hàng triệu người.
“Căn bản đời sống của chúng ta là đi tìm sự hạnh phúc và tránh né sự khổ đau, tuy nhiên điều tốt nhất mà ta có thể làm cho chính bản thân chúng ta và cho cả hành tinh này là lật ngược lại toàn bộ suy nghĩ ấy. Pema Chodron đã chỉ cho chúng ta thấy mặt cấp tiến của đạo Phật.”
Năm 1964, anh Phạm Công Thiện được mời vào Sài Gòn để dạy triết Tây tại Viện cao đẳng Phật học vừa được mở tại chùa Pháp Hội (tiền thân của Viện Đại học Vạn Hạnh sau này), tôi được anh cho đi theo. Tôi nhớ anh đã dẫn tôi đến thăm Bùi Giáng vào một buổi chiều, trong một căn nhà ở hẻm Trương Minh Giảng, căn nhà rất ẩm thấp, chật hẹp, gần như không có chỗ cho khách ngồi.
Cố nhớ kỹ lại, tôi vẫn không nghĩ ra là tôi đã gặp thầy Phước An lần đầu vào dịp nào (dĩ nhiên là ở Vạn Hạnh, trong năm 1972, nhưng trong hoàn cảnh nào?). Chỉ nhớ rằng quen nhiều và thân với thầy lắm. Phòng 317 Nội Xá Vạn Hạnh là phòng ở của quý thầy trẻ, là những người tôi rất thân, và đây là một phòng mà tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Ba bà Mai kể trên thuộc hai thế hệ. Cả ba đều đã trải qua một kiếp nhân sinh mà “phẩm giá” người dân bị chà đạp một cách rất tự nhiên.” Nếu may mắn mà “CNXH có thể hoàn thiện ở Việt Nam” vào cuối thế kỷ này, như kỳ vọng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chả hiểu sẽ cần thêm bao nhiêu bà Mai phải (tiếp tục) sống “với tâm thức khốn cùng” như thế nữa?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.