Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Quốc Gia Hòa Lan Vùng Đất Của Tình Người

04/02/201400:00:00(Xem: 4339)
Người tỵ nạn khi bước chân lên thuyền ra đi, không biết mình sẽ cập vào bến nào, cái mục đích đến là tìm một nước có tự do, ngoài ra không tính trước được, vì có biết mình sẽ cập bến nào đâu mà dám tính trước. Cuộc vượt thoát nào cũng vậy, phó mặc cho định mệnh. Hơn nữa cuộc vượt thoát lại cực kỳ hiểm nguy, may thì chỉ là chân tơ kẽ tóc, còn rủi ro thì nhiều vô kể. Đi đến và cập bến nơi đâu, nước nào cho trú chân thì hoàn toàn phó mặc cho Trời, không có tính toán và định trước được.

Tôi ra đi không biết được đất nước tôi sẽ đến. Vậy mà hiện nay tôi đã sống ở đất nước này là 31 năm. Vì người tỵ nạn vượt biên lúc đó (vào sau năm 1975 và đến năm 1990) khi còn ở trong nước chỉ biết một số nước tiêu biểu như Mỹ, Canada, Anh, Pháp, Đức, Ý, Úc, còn một số nước nhỏ khác thì không hay biết, vì chương trình thời học trung học trước năm 1975, bỏ sách vở đã hơi lâu, chỉ biết khung trời tự do có: Mỹ, Canada, Âu, Anh, Úc. Khung trời cộng sản thì có Liên Xô và một số nước Đông Âu, gần với Việt Nam có Trung Cộng và Bắc Hàn. Chỉ biết có vậy. Dưới thời Cộng Sản sau năm 1975, bị bưng bít và thực thiếu phương tiện. Hơn nữa chính sách cai trị của Cộng Sản sau năm 1975 thì cái bao tử là gốc, làm sao có đủ cơm, sắn, khoai, bo bo cho đầy cái bao tử trước đã, các thứ khác chỉ là cái phụ, kể cả việc cho con đến trường.

Có những nơi, những nước không hẹn trước mà người tỵ nạn Việt Nam đặt chân tới, vì họ chỉ mưu cầu có tự do là đủ. Tôi đã tình cờ mà đến đất nước Hòa Lan, do được tàu Hòa Lan vớt giữa biển khơi.

Hòa Lan là một nước bé nhỏ nằm cạnh Đức, Bỉ, Đan Mạch, nhìn qua đại đương không xa là nước Anh, một đất nước được biết ngay từ khi còn học Trung học, một quốc gia mặt trời không bao giờ lặn. Thực tế thì không phải nước Anh lớn, mà vì có nhiều thuộc địa ở nhiều châu lục như: Úc, Canada, Hồng Kong. Nước Hòa Lan nhỏ có dân số 16.834.746 người (tính đến ngày 27-01-2014), một phần ba đất đai thấp hơn mặt nước biển cho nên chính quyền phải đắp đê dành biển chiếm đất cho dân có chỗ ở.

Đê điều ở Hòa Lan thì chằng chịt, ngoài hai đê lớn dành biển để lấy đất, còn đê điều ở bên trong nước thì rất nhiều, vì nhiều thị xã nằm sâu dưới mặt nước biển đến 4 mét cho nên, những khu dân cư ở, chính quyền phải đắp đê bao quanh, phía trong con đê phải có nhiều máy bơm loại công suất lớn, bơm tự động tùy theo mực nước ở trong đê khi mưa nhiều hay ít, bơm nước lên những dòng sông do con người làm ra, cao ngang bằng với mực nước biển ở ngoài khi nước thủy triều xuống. Cứ mỗi khi mưa nhiều, thì các máy bơm tự động bơm nước đổ lên những dòng sông, số nước mưa này được chảy đổ ra biển trong, như một hồ chứa lớn. Đến khi thủy triều xuống đến mức thấp nhất thì những cổng ở các con đê chính ngoài cùng này cất lên để nước ở biển trong (hồ nước lớn trong con đê chính) tuôn ra. Khi mực nước bên trong và bên ngoài bằng nhau (thủy triều từ từ lên), thì cổng của đê chính đóng nắp lại. Cho nên trong các thị xã có dân cư ở, dù cho mưa nhiều vẫn không bị ngập lụt bao giờ.

Không bị ngập lụt, vì những đê điều của Hòa Lan, dù là đê chính, đê phụ gì họ cũng sửa sang định kỳ hàng năm, có cả một đội ngũ người và cơ giới được huấn luyện căn bản và giáo dục nên tinh thần trách nhiệm rất cao. Mỗi ngày dù thời tiết xuống độ âm, những nhân viên đê điều vẫn đi kiểm soát mực nước, mực tuyết. Trong mùa hè nắng ấm, những giám định viên đi tuần, quan sát những nơi cần sửa chữa, hay những khu vực cần sửa chữa định kỳ thì họ có chương trình sửa chữa ngay. Cho nên, không kể thời gian, thời tiết, đê điều được bảo trì tối đa, nên đất nước họ không xẩy ra ngập lụt vì mưa nhiều, hay bị vỡ đê vì sạt nở do sóng biển.

Hòa Lan vùng đất của tình người.

Đến đất nước này lúc đó vừa 39 tuổi, còn đi làm được gần 20 năm, nay đã về hưu, đời sống an sinh xã hội tốt nên đủ ăn no và mặc ấm, không phải bận tâm về kinh tế ăn bữa nay lo bữa mai, cho nên phải có chương trình cho cuộc sống mỗi ngày, phải đi lại và hoạt động thì mới khỏe mạnh, người bản xứ hay di cư cũng vậy. Đến tuổi hưu bổng, phần đông ghi danh ở một nơi tập gym mỗi ngày, hoặc đi bộ, chạy bộ, tập thể dục ở ngoài trời. Hòa Lan là một đất nước có truyền thống lâu đời duy trì ngôi vua, dưới vua có một Thủ Tướng chính phủ và các bộ trưởng. Có hai viện Quốc Hội, Thượng Viện và hạ viện, được dân bầu ra mỗi bốn năm một lần. Hạ viện mới làm ra luật pháp rồi thông qua thượng viện, sau đó Thủ Tướng mới thi hành, (để biết thêm chi tiết về tổ chức chính quyền ở Hòa Lan xin vào địa chỉ: http://www.tweedekamer.nl ).

Sở dĩ nói vùng đất Hòa Lan, hay quốc gia hòa Lan là vùng đất tình người vì nó thể hiện quan văn hóa, qua cuộc sống của họ, mà nếu bạn không ở lâu, tìm hiểu cặn kẽ bạn sẽ không hiểu nổi như: tâm trạng vui vẻ hòa nhã khi bạn gặp một người ở ngoài đường, bạn là khách từ xa đến muốn hỏi địa chỉ nơi đến. Họ vui vẻ và niềm nở giúp bạn ngay, nếu bạn ngỏ lời bằng Anh ngữ họ sẵn sàng nói tiếng Anh với bạn (nếu họ biết), chứ khác với dân tộc Đức hay Pháp mà bạn cần hỏi địa chỉ ở dọc đường.

Nhà ở của họ cũng có nhiều cửa sổ, và cửa sổ của họ cũng đặt thấp, to và rộng vừa để có nhiều ánh sáng và cũng biểu hiện họ không khép kín như các dân tộc khác. Với những tâm tình vừa kể, nên khi họ tiếp nhận người tỵ nạn Việt Nam họ cũng tổ chức thành nhóm, mỗi gia đình người tỵ nạn họ phân công cho một gia đình người bản xứ ở địa phương, để giúp làm quen với xã hội của họ thủa đầu như: đi mua sắm, đi học, mở các dịch vụ ngân hàng, liên lạc với bác sĩ nhà, với bệnh viện...

Thủa đầu mới đặt chân đến đất nước này, tìm hiểu về văn hóa xã hội của họ, về những tổ chức và tiện nghi của cuộc sống. Ở lâu năm mới quan tâm đến làng mạc, đê điều, đến những con đường dành riêng cho người đi bộ, những con đường chỉ dành riêng cho người tập thể thao, chạy bộ, đi xe đạp. Đây là những nét độc nhất vộ nhị mà ta khó tìm ra ở những đất nước khác trên thế giới. Khi ra đến những con đường, khu vực này ta mới thấy dân tộc họ quan tâm đến sức khỏe và tôn trọng con người.

Những lộ trình, những con đường dành cho người đi bộ có đội ngũ quét dọn sạch sẽ tử tế mỗi ngày. Đường đi bộ cũng dành cho người dẫn chó đi dạo. Nhưng chó cũng được huấn luyện, chỉ được iể đái trên lề cỏ, không làm mất vệ sinh cho người đi bộ, chạy bộ và người đi xe đạp. Những khúc đường, khúc đê phải sửa chữa và đắp thêm, họ có những xe cơ giới, ngoài xe ủi, xe xúc, xe tải chở đất, thuyền chuyên chở đất, còn có các thứ xe xịt nước rửa đường, thứ thì có những trục quay để chà sát cho sạch đất bùn trên đường, để cho người đi bộ, đi dạo không bị trơn trượt và bị té như ở những đất nước nghèo hay theo chủ nghĩa cộng sản, vô cảm, vô tâm với những người bị tại nạn trên đường di chuyển. Đây là những nét nổi bật ở những xã hội có nhiều tình người như xã hội, đất nước Hòa Lan tôi đang được định cư.

Vào những giờ dạo bộ mỗi ngày trên những con đê xứ người, đôi khi tai còn nghe những bản nhạc thực hay của thời chính chiến cũ, mắt nhìn những đoàn xe cơ giới của người bản xứ, cả gần mười chiếc, mà hình như người cũng chỉ có mỗi người một xe, nghĩa là xe nào thì người lái ấy. Họ di chuyển đến nơi tu bổ đê, hay cắt cỏ nếu vào mùa tháng 1, tháng hai hàng năm. Họ toàn làm việc bằng máy móc, cơ giới. Xe thì cắt cỏ ở ven đê, xe thì vạt cỏ lên nằm có lớp nang, xe thì cuộn lại thành bó tròn, xe thì xúc những bó cỏ tròn lên một xe chở và xếp có thứ tự, xe cuối cùng thì quay trục, gom những cỏ rơi rớt lại để xe khác bó thành bó tròn. Lòng người viết lại bồi hồi nhớ về quên nhà khi còn bé nghe trống, mõ, tù và thổi lên báo đê bị vỡ, rồi dân các làng quanh đê đổ ra, dùng các phương tiện thô sơ xẻng, cuốc, cọc, đất, rơm để ngăn nước lũ do biển tràn vào. Ôi! Thiên nhiên thì như vũ bão mà sức người thì hạn hẹp, nhỏ bé, làm sao đương đầu nổi. Đê của xứ Hòa nền toàn bằng đá tảng chở từ các nước lân cận Bỉ, Đức về đổ xuống làm móng, trên mặt là một xa lộ phẳng phiu 6 ban, lại còn thêm một bờ chắn gió cao khoảng 4 mét thẳng theo suốt dọc con đê dài 30 km ngăn biển dành đất. Thật không thể tưởng tượng được trình độ khoa học và kỹ thuật của Hòa Lan về đê, đập.

Một lần đến xứ hoa Anh Đào vào tháng 04 năm 2009 thăm một người em tỵ nạn ở nước này, cũng một lần dạo chơi cho biết xứ Nhật, buột miệng tâm sự với người em: “Quê mẹ mình bao nhiêu năm nữa với bằng quê hương Nhật được em”, em tôi trả lời không đắn đo suy nghĩ: “Em nghĩ cũng cả trăm năm nữa anh ạ”! Nghe mà lạnh gáy. Nhưng thật, khoa học và kỹ thuật của xứ hoa Anh Đào Nhật, và khoa học kỹ thuật tiên tiến của xứ Hòa Lan, có lẽ Việt Nam ta còn thua xa cả trăm năm. Nếu cứ cộng thêm với cái đuôi Xã Hội Chủ Nghĩa thì còn xa hơn.

Phải nhìn nhận đất nước này thực sự có tự do dân chủ. Người đứng ra điều hành đất nước thực sự quan tâm đến hết mọi người dân, nhất là người nghèo, người có lợi tức thấp. Khác với những tà quyền cộng sản chuyên lừa dối, chuyên cho dân nghèo ăn bánh vẽ. Các nước theo chế độ Cộng Sản như Trung Cộng, Việt Nam, Bắc Hàn... luôn luôn thiếu lương thực, thiếu nhà ở cho người nghèo, cho dân lao động, con họ không được đến trường vì nghèo, không hộ khẩu, không đủ tiền đóng góp. Về sức khỏe vì họ Không có bảo hiểm sức khỏe, nên khi bệnh hoạn không được vào nhà thương để chữa trị. Nhưng báo đài, các loa phóng thanh cứ oang oang tuyên truyền là đất nước no đủ và xã hội luôn đổi mới. Nhưng không phải như vậy. Dịp Tết Giáp Ngọ 2014 dân nghèo ở các tỉnh miền núi thiếu gạo ăn, nhà nước lại đem cho cả chục kí lô muối để cứu trợ.

Trái lại ở Hòa Lan, mọi người (giầu hay nghèo) nếu đã được ở chính thức đều có một mái nhà, có một lợi tức cố định hàng tháng. Nghĩa là đủ ăn no, mặc ấm, con cái được đến trường, khi bệnh hoạn được săn sóc thuốc men (vì mọi người đều có bảo hiểm sức khỏe), những người dân có lợi tức thấp, không đủ tiền để đóng bảo hiểm sức khỏe hàng tháng thì chính phủ sẽ trợ cấp thêm để có đủ tiền đóng bảo hiểm sức khỏe như luật định. Cho nên khi có bệnh là đến bác sĩ nhà khai báo, rồi được chuyển đi khám chuyên môn, và khi nhu cầu cần phải nhập viện thì được đối xử công bằng.

Đến được đất nước Hòa Lan, một đất nước tư bản trong khối các nước theo tự do tư bản, mới có cơ hội phân biệt những ưu việt của hai chế độ tự do và cộng sản, dù cho chế độ tự do vẫn còn những bất công. Nhưng hơn hẳn vạn lần chế độ cộng sản, nhất là cộng sản Việt Nam, Trung Quốc và Bắc hàn. Ở đất nước tư bản này đã 31 năm tôi chưa được nhìn thấy những viên chức chính quyền mà tôi mỗi dịp phải tiếp súc nhận hối lộ, thấy xe cảnh sát đi tuần tiễu thường xuyên trong khu vực sinh sống, nhưng chưa bao giờ thấy họ làm khó dễ, chận bắt người lái xe để làm tiền như công an Việt Nam, mà họ hay lái xe vào những hang cùng ngõ hẻm, những nơi vắng vẻ để bắt giữ bọn bất lương, trộm cắp, giữ gìn an ninh trật tự cho dân chúng. Chưa nghe, chưa thấy một người dân bị đánh chết ở đồn công an như những trường hợp ở Việt Nam mà tôi thường ngày theo dõi trên mạng.

Trong chế độ tư bản sau 38 năm, họ tiến thật xa trên các địa hạt khoa học, kỹ thuật, cầu đường, bệnh viện, trường học; nói chung là an sinh xã hội, cao đến mức hơn cả cộng sản lý tưởng theo học thuyết là “làm theo khả năng, hưởng theo nhu cầu”. Thật vậy, người dân sống tại Hòa Lan đi làm thì được xử công bằng, không có bất công, không bị chèn ép, nhất là chèn ép về lương bổng, đủ ăn no, mặc ấm, con cái được đi học đến nơi đến chốn; bệnh hoạn được săn sóc thuốc men, và khi chết cũng được chôn cất tử tế.

Ngược lại, những nước theo chủ nghĩa cộng sản như nước Việt Nam ta, 38 năm hòa bình thống nhất, không bị ngoại xâm, không có giặc trong thù ngoài, thế mà dân tình khốn khổ, nhất là giới nông dân nghèo khổ, năm hết Tết đến không đủ gạo nấu cơm; người dân bỏ làng mạc đi làm xa nhà, làm công nhân ở các nhà máy, dịp Tết đến không dám về thăm quê, thăm cha mẹ ông bà vì không đủ tiền mua vé xe, vé tàu. Trường học thiếu phòng, bệnh viện thiếu gường. Người phương xa về thăm nhà, đưa mẹ vào bệnh viện không được săn sóc tử tế, phải chờ đợi, chờ tiền mãi lộ. Vì cả một hệ thống tham nhũng, bất công từ trên xuống dưới.

Người dân nghèo phải bán máu nuôi thân, người trẻ Việt Nam phải đi làm lao nô khắp các nước trên thế giới, đi làm lao nô mà còn phải mánh mung, chi tiền hối lộ mới được đi làm. Trẻ em nghèo bị bán đi làm đĩ cho các nước lân cận để kiếm tiền sống qua ngày. Luân thường đạo lý thì bị suy đồi, bệnh vô tâm vô cảm có mặt ở khắp nơi trong xã hội Việt Nam hôm nay. Do đó người đảng viên cộng sản Việt Nam phải xét lại, từ bỏ cái đảng hại dân hại nước, làm cho dân tộc ta mỗi ngày một đi xuống đến tận cùng trong thế kỷ 21 này sao. Hãy nhìn thế giới Tư Bản, hãy nhìn đất nước Hòa Lan như một tấm gương./-

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nghiên cứu mới này là nghiên cứu đầu tiên cho thấy rằng chỉ cần hít thở chậm và sâu vài lần sẽ làm giảm sự kích thích sinh lý đáng kể của trẻ nhỏ. Bằng cách đo lường các tác động trong môi trường tự nhiên như cắm trại ban ngày và tại sân chơi, nghiên cứu đồng thời cũng mang tính đột phá, phản ánh sự tiếp cận gần gũi trải nghiệm với trẻ em hơn là việc chỉ nghiên cứu trong phòng thí nghiệm.
Nạn nhân sắp tới có thể sẽ là bà Huỳnh Thục Vy, điều phối viên của Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam. Theo bản Kết luận điều tra số 46, ngày 16-10-2018 của công an thị xã Buôn Hồ – tỉnh Đắc Lắc – người phụ nữ bất đồng chính kiến này bị khép tội “xúc phạm quốc kỳ” tại Điều 276 (BLHS năm 1999) với hình phạt “phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.”
"Văn hóa Việt Nam hiện nay đang bị xơ cứng, mất tính sáng tạo, nhiều năm liên tục vắng bóng tác phẩm văn hóa, văn học, nghệ thuật lớn...". “Môi trường văn hóa nước nhà bị xâm thực, “ô nhiễm” khá nghiêm trọng.” Nhà sử học, nguyên Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và Nhạc sỹ Đỗ Hồng Quân đã phát biểu như trên vào dịp Hội nghị Văn hóa toàn quốc lần thứ III được tổ chức tại Hà Nội ngày 24/11/2021, sau 73 năm, kể từ Hội ghị lân thứ hai tại Phú Thọ ngày 20/07/1948.
Khi Max Hofmann hỏi bà sẽ làm gì nếu không còn tại vị, bà Merkel nói: "Bây giờ tôi không biết mình sẽ làm gì sau đó. Tôi nói là, trước hết, tôi sẽ nghỉ ngơi một chút và hãy xem điều gì sẽ xảy ra trong đầu tôi." Bà sẽ đọc và ngủ rất nhiều. Bà Merkel đã nhấn mạnh nhiều lần rằng, bà tin rằng bà có thể từ bỏ quyền lực khá dễ dàng, điều mà bây giờ bà nhắc lại trong một cuộc phỏng vấn với DW, "một trong những người cuối cùng" trên cương vị nừ Thủ tướng Liên bang.
Tác giả Đoàn Hưng Quốc (tên thật Đoàn Văn Tân) hiện hành nghề kỹ sư ở tiểu bang Texas, Hoa Kỳ. Học kinh tế chỉ có 1 lớp Econ 101 hơn 30 năm trước – cho đến nay thì chữ nghĩa của thầy đã trả lại thầy để thầy còn vốn mà dạy sinh viên khác. Tác giả bắt đầu quan tâm đến ngành kinh tế tài chánh vì thua lổ chứng khoáng trong cuộc Đại Suy Trầm 2007-08, lúc đó làm việc liên quan đến toàn cầu hóa trong ngành sản xuất điện thoại cầm tay mà trong đầu cứ nhớ câu nói “follow the money” - phải theo dõi dấu vết của đồng tiền mới rõ tiền nhân hậu hoạn của sự việc.
Nhà báo Bùi Tín nhận xét: “Có rất ít thông tin chính xác về nội dung thật sự của cuộc gặp này được tiết lộ, nhưng ý đồ đen tối của những người lãnh đạo Bắc Kinh đến phó hội đối với tương lai của đất nước ta đã không che mắt được ai. Đến nỗi ngoại trưởng Việt Nam lúc bấy giờ, ông Nguyễn Cơ Thạch, người bị gạt ra ngoài rìa của cuộc họp lịch sử này, đã phải than thở: ‘Thế là một cuộc Bắc thuộc mới rất nguy hiểm đã bắt đầu!”
Năm nay, lễ Tạ Ơn diễn ra vào thứ năm ngày 25/11/ 2021. Mỗi lần đến lễ Tạ Ơn, tôi muốn tạ ơn Thượng Đế đã ban cho tôi cuộc sống no đủ, an lành và cảm ơn tất cả những người thân quen luôn yêu thương và giúp đỡ tôi trong cuộc sống. Mỗi người trong chúng ta nợ nhiều người, ngoài nợ ông bà cha mẹ đã sinh ra, nuôi cho lớn khôn, thương yêu đùm bọc cho đến khi cha mẹ qua đời.
Nói tóm lại, giá dầu xăng tăng gần đây là một cơ hội để chúng ta ôn lại bài học kinh tế căn bản về luật cung cầu. Giá xăng dầu tăng vì cung chưa bắt kịp cầu. Hệ thống vận chuyển hàng hóa trên thế giới sẽ được cải thiện nhiều hơn trong thời gian tới. OPEC đã bắt đầu tăng mức sản xuất dầu. Những công ty dầu ở Mỹ cũng sẽ tăng sản xuất dầu nội địa.
Tiêu cực đẻ ra tham nhũng và tự diễn biến, tự chuyển hóa, nhưng cha mẹ của tiêu cực lại sinh ra từ suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức và lối sống của cán bộ đảng viên. Đó là “lời phán” của 4 đời Tổng bí thư đảng CSVN, gồm Đỗ Mười (1997-2001), Lê Khả Phiêu (tháng 12/1997-2001), Nông Đức Mạnh (2001-2011) và Nguyễn Phú Trọng (từ 2011 đến nay). Nhưng đến năm 2021, sau 27 năm xây dựng và chỉnh đốn (từ khóa đảng VII năm 1994) mà 4 nguy cơ vẫn còn là mối đe dọa sống còn của chế độ và vị trí lãnh đạo của đảng là tại sao ?
Chơi tới bến như Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Hà Giang (Nguyễn Trường Tô) mà vẫn hạ cánh an toàn thì chỉ ăn (có mỗi một miếng thịt bò) thôi nào phải là chuyện lớn. Hồi năm 2018, chú Lâm còn làm một vụ dại dột hơn nhiều (khiến cả Âu Châu sửng sốt, sau khi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh) mà cũng có sao đâu.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.