Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lê Thiệp, Một Chiến Hữu

16/07/201300:00:00(Xem: 4308)
Khi cánh cửa mở ra, bước theo sau Ngô Chí Dũng là một người đàn ông trung niên chưa đến bốn mươi. Anh mặc giản dị, có thể nói là "bụi đời". Dáng anh nhanh nhẹn, khỏe mạnh. Nụ cười rất tươi phá vỡ cảm giác đầu tiên của một người khinh bạc, bất-cần-đời. Mắt anh sáng quắc. Chỉ một điều trái với làn da vẫn còn trẻ trung của anh là mái tóc bạc rất sớm. Anh Dũng giới thiệu: "Chiến hữu Lê Thiệp".

Mùa Hè năm 1983, thung lũng đầy những hoa vàng, San Jose, California.

Điều mà có lẽ bạn bè của anh cũng khó tưởng tượng nổi - mà chính anh có lẽ cũng chưa nghĩ tới - là anh đang buớc vào một căn nhà đang được sử dụng làm tòa báo Kháng Chiến, cơ quan ngôn luận chính thức của Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam.

Và chính anh - có lẽ cũng chưa ngờ tới - sẽ trở thành người điều hành chính thức cơ quan ngôn luận đấu tranh đang ở trong giai đoạn khó khăn nhất lúc bấy giờ.

Trước khi nói nhiều về người đàn ông bỏ tất cả từ tiểu bang Connecticut, vượt ngàn dặm từ Đông sang Tây, xuống California để mang hết tâm sức mình làm việc đại nghĩa, cần phải nói đến người đã đi cùng với anh: Ngô Chí Dũng.

Anh Dũng du học tại Nhật trước năm 1975. Thông minh và nghị lực. Ngay sau khi Việt cộng cưỡng chiếm miền Nam, anh đã cùng với nhiều thanh niên quan tâm đến đất nước thành lập ngay Tổ Chức Người Việt Tự Do để vận động người đồng tâm đấu tranh chống bạo quyền Việt cộng. Sau khi anh Dũng và anh em gặp Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, tổ chức Người Việt Tự Do sau đó đã sát nhập vào Mặt Trận. Với khả năng, lòng can đảm và tình yêu nước, anh Dũng đã trở về chiến khu và trở thành người đứng đầu ngành Tuyên Vận. Sau đó, anh là một trong những trụ cột của Mặt Trận và Đảng Việt Tân sau này.

Anh Lê Thiệp sau khi tỵ nạn ở Nhật Bản đã gặp duyên đấu tranh với anh em Người Việt Tự Do. Nhà báo Lê Thiệp một thời của báo Chính Luận ở Sài Gòn, một người luôn "được" xem là bất cần đời, nhìn mọi việc trên đời như gió thoảng mây bay, uống rượu rất hào, xoa mạt-chược rất tới, vậy mà có những việc anh lại không thể… bất cần được. Việc nước.

Có xem những tấm hình Lê Thiệp đeo khăn trắng, cầm biểu ngữ, phản đối bạo quyền Việt cộng trong những cuộc biểu tình rầm rộ ở Nhật, mới thấy anh rất thờ ơ với những hào nhoáng bên ngoài, rất ngại những nghiêm trang giả hình, không mặn mà với những khuôn mẫu giới hạn, nhưng anh không ngồi yên khi trước thảm họa của dân tộc.


Không ai rõ Ngô Chí Dũng đã nói những gì với Lê Thiệp ở Connecticut, nhưng anh Thiệp đã đi vào đấu tranh, trở thành một đoàn viên và là Chủ bút báo Kháng Chiến. Ở đó, anh đã gặp nhà văn Trùng Dương Nguyễn Thị Thái và Võ Hoàng, nhà văn đi kháng chiến.

Ở báo Kháng Chiến, với những thiếu thốn của thời gian đầu tiên, anh Lê Thiệp đã thản nhiên vượt qua, sống bình dị với anh em. Anh mệt, ngủ ngay dưới sàn. Đói, lục cơm nguội. Anh chăm sóc tờ báo với những nội dung và hình thức mới mẻ. Anh, với những đêm miệt mài viết bài, cẩn thận bỏ dấu từng bài viết. Cái gì khó, lại cười, "có gì mà lo". Anh Thiệp đặt tựa những bài viết rất tài tình.

Khi Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh trở ra hải ngoại lần đầu tiên để vận động đấu tranh, anh Thiệp đã có cơ duyên gặp một vị tướng mà anh rất kính trọng. Anh xuống nam California công tác. Bài phóng sự anh viết ngày hàng ngàn đồng báo đón Tướng Hoàng Cơ Minh ở phi trường Los Angeles thật tuyệt vời. Anh nói, viết về đấu tranh tưởng là khó, vậy mà viết không ngừng, viết dễ dàng như hơi thở. Trong công tác, anh có duyên gặp riêng Tướng Hoàng Cơ Minh. Anh kể: Ông Thầy thấy tôi mặc áo nâu, nói đùa rằng Lê Thiệp mà có kỷ luật như vậy là tổ chức mừng rồi. Nói xong, anh cười rạng rỡ.

Ở mặt khác, cách sống lè-phè của anh và lại… nghèo nữa, nên thời bấy giờ, anh em đều nghĩ chắc khó có cô nào chịu nổi cách sống của anh. Nhưng, anh em nhầm. Lê Thiệp có lẽ đạt phúc ở kiếp trước nên kiếp này đã gặp đại duyên. Chị Đậu Phương Mai xinh đẹp, dịu dàng đã có mặt trong tình yêu kỳ diệu của anh. Chị thỉnh thoảng có mặt ở tòa báo, cắt tóc cho anh, chia xẻ cùng anh đoạn đường đấu tranh đầy gian khó. Và cho đến cuối đời, chị đã cho anh ba đứa con gái tuyệt vời.

Những giòng chữ này được viết sau khi anh Lê Thiệp ra đi vào ngày 5 tháng 7 năm 2013, vốn không để anh đọc. Được viết ra để anh - Lê Thiệp - được trọn vẹn hơn. Đấu tranh vì đất nước là một quãng đường trong cuộc đời mà anh đã đi qua. Còn những quãng đường khác, vì không cần thiết, nên không cần nói ở đây. Vì, "dù sai hay trúng cũng là dư", phải không anh Lê Thiệp?

Như một nén hương lòng nhớ đến anh.

Nguyễn Nam

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đảng cộng sản VN cũng “khởi nghiệp” với những tuyên ngôn và khẩu hiệu nghe (tử tế) tương tự. Họ hô hào chống lại áp bức, bất công, kỳ thị … Nhờ vậy, họ vận động được quần chúng - kể cả những thành phần thiểu số, “ở vùng sâu, vùng xa, vùng căn cứ cách mạng” - nổi dậy “giành lấy chính quyền về tay nhân dân.” Chả phải vô cớ mà Cách Mạng Tháng Tám vẫn được mệnh danh là “Cuộc Khởi Nghĩa Của Những Người Tay Không.” Chỉ có điều đáng phàn nàn là sau khi “những người tay không” nắm được quyền bính trong tay thì họ (tức khắc) hành xử như một đám côn đồ, đối với tất cả mọi thành phần dân tộc
Người lính Mỹ, trong nhân dáng hiên ngang, với những bước chân chắc nịch, đôi mắt nhìn thẳng và kỹ thuật tác chiến tuyệt vời. Nhưng người lính Mỹ cũng có trái tim biết rung động, biết nhớ thương, biết đau khổ như bạn và tôi. Xin đừng “thần thánh hóa” hoặc đòi hỏi những điều mà người lính Mỹ không thể thực hiện được; vì người lính Mỹ còn phải chu toàn bổ phận đối với người hôn phối, gia đình và người thân. Xin hãy nghĩ đến những trái tim tan vỡ trong mỗi gia đình, khi một người lính Mỹ gục ngã!
Như vậy, tuy không công khai, nhưng Bà Harris có quan tâm đến nhân quyền, các quyền tự do và vai trò của các tổ chức Xã hội Dân sự ở Việt Nam, một việc mà đảng và nhà nước CSVN luôn luôn chống đối và đàn áp. Tuy nhiên, tất cả báo Việt Nam, kể cả những báo “ôn hòa” như Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Lao Động và Người Lao Động đều không đăng lời tuyên bố chống Trung Hoa của Bà Phó Tổng thống Harris.
Sau hơn một năm vất vả phòng chống Covid và kể từ khi có thuốc tiêm ngừa, nước Mỹ đang trở lại bình thường trong những điều kiện mới. Việc đeo khẩu trang và giãn cách xã hội sẽ trở thành những nét sinh hoạt trong đời sống. Bắt buộc cũng có mà tự nguyện cũng có. Từ mùa xuân năm nay nhiều tiểu bang đã bỏ những giới hạn sinh hoạt vì Covid. Riêng California, nơi có nhiều hạn chế gắt gao nhất trong công tác phòng chống, giới hạn được bỏ từ ngày 15/6 vừa qua.
Dan Rather là nhà bình luận kỳ cựu trên hệ thống CBS và là một ký giả tên tuổi của làng truyền thông Hoa Kỳ trong nhiều thập niên. Cùng với Peter Jennings của ABC và Tom Brokaw của NBC, ông thuộc về nhóm "Big Three" đầy ảnh hưởng này của nước Mỹ. Ở tuổi 89 hiện nay, ông vẫn tiếp tục dự phần vào các hoạt động truyền thông một cách thông tuệ, luôn gởi ra những thông điệp đáng suy nghĩ và lan truyền cảm hứng đến hàng triệu khán-thính-độc giả đang luôn theo dõi các bài viết, những cuộc nói chuyện cùng các cuộc phỏng vấn, trò chuyện của ông với một vài nhân vật nổi tiếng.
Trong chiến lược “Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và rộng mở” của Hoa Kỳ, Việt Nam là môt cưc tuy nhỏ nhưng quan trong trọng cô gắng tạo thế đa phương quyền lực (multipolarity) để phá thế đơn cưc (unipolarity) mà Trung Quốc muốn thực hiện đặt khu vực này dưới “luật chơi của Trung Quốc.” Cả đại sứ chỉ định của Hoa Kỳ Marc Evans Knapper, Bộ trưởng Quốc Phòng Lloyd J. Austin, và có lẽ Phó Tổng Thống Kamala Harris, cũng đề cập đến triển vọng nâng tầm quan hệ Việt-Mỹ từ mức “đối tác toàn diện” lên mức “đối tác chiến lược.”
Đặc biệt, Singapore và Việt Nam có vai trò quan trọng đối với nền kinh tế Hoa Kỳ. Singapore là một trung tâm tài chính khu vực, nơi đặt trụ sở châu Á của các doanh nghiệp của Hoa Kỳ bao gồm Microsoft và Google. Việt Nam đang trở nên chủ yếu hơn đối với chuỗi cung ứng toàn cầu, bao gồm cả chuỗi cung ứng chất bán dẫn, khi ngày càng có nhiều doanh nghiệp chuyển cơ sở sản xuất ra khỏi Trung Quốc.
Xem lại “nguyên tắc thứ ba” của chúng ta, thấy ngay một cái định nghĩa bảnh hơn nhiều: “Di động là liên tục tiến về vùng chân không hoặc có áp lực thấp hơn áp lực hiện tại đang bao quanh mình”. Rõ ràng, đầy đủ, hàm chứa tất cả những yếu tố vật lý gây ra chuyển động. Vậy thì, khỏi cần trông cậy vào ai. Trong vườn chiều nay, ta vừa nhâm nhi cà phê vừa làm một vài thí nghiệm giản dị, dễ như trò chơi con trẻ, để khám phá thêm một huyền bí của đất trời.
Lực lượng Hồi giáo Taliban lên nắm quyền tại Afghanistan không chỉ làm thay đổi triệt để hệ thống chính trị quốc nội mà còn tình hình an ninh khu vực và quốc tế.
Một gian thương trộn 10% đồng vào vàng rồi rao bán vàng nguyên chất sẽ bị bỏ tù về tội lừa đảo. Nhà nước in tờ giấy bạc 100 đồng nhưng giá trị chỉ còn lại 90 đồng nhưng lại gọi là 10% lạm phát (inflation, tức là tiền mất giá.) Nếu bạn đọc thay vì mua tivi 32 inch năm nay chờ thêm 2 năm mua tivi 50 inch lớn hơn, đẹp hơn mà giá lại rẻ hơn thì gọi là giảm phát (deflation, tức là hàng hóa mất giá.)
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.