Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Giá Phải Trả Cho Sự Phản Bội

09/07/201300:00:00(Xem: 5891)
Truyện gì trên đời cũng có cái giá phải trả dù nhẹ hay nặng...

Mọi sự sẩy ra gốc gác nếu bắt nguồn từ sự phản bội... hậu quả sẽ thật phũ phàng! Ba yếu tố “Tham, Sân, Si” đầu độc thân tâm con người đã được định nghĩa và răn dậy cách này hay cách khác từ buổi sơ khai sinh thời của Đức Phật, Đức Chúa và Allah al-Ab nhưng nhân loại vẫn u mê chưa tỉnh.

Ba độc tố nằm sẵn trong tâm địa “vô minh” tạo nên sự phản bội: tham lam, nóng giận và ngu ngốc... vì “Tham” nên đầu óc không còn phân biệt điều hay lẽ phải, luôn luôn tìm mọi cách biện minh cho ý đồ bất chính của mình (Si) rồi dẫn nhập “Sân” tìm cách cướp đoạt, chiếm hữu...

Ba nguyên nhân của sự phản bội mà ai cũng rõ nằm lòng: tình, tiền và danh vọng. Con người phản trắc dù chỉ “tham sân” một nghiệp nhưng thực tế thường mất hết 2 nhiệp kia hay cả 3 trọn gói. Ấy là đặc thù chung của sự trừng phạt dẫn đến cảnh thân tàn ma dại... tình, tiền và danh phận “sắc không” chẳng còn gì!

Trong cuộc sống, con người có thói quen “chấp” vào “danh phận” để chiếm hữu “tình”, “tiền” hoặc cả hai thí dụ lợi dụng tình bạn tri kỷ qua miệng lưỡi “khẩu nghiệp” mượn số tiền lớn làm ăn mà biết trước sự thua lỗ dối trá để quỵt luôn rồi ơn nghĩa biến thành oán hờn! Trong gia đình anh em, bà con, có kẻ sẵn “ý nghiệp” dùng tình thân quen “ma giáo” mưu đồ kim tự tháp “ponzi” buôn bán “ảo”, mượn vốn phát lời khủng khiếp đến khi kiến trúc “ma” trở nên giầu sụ, đến hạn phải đạp đổ thì lột mặt nạ trơ trẽn... đáp cánh an toàn, xóa tình, xóa hụi!

Ngoài xã hội, câu chuyện nước Mỹ hiện nay, Edward Snowden cựu nhân viên kỹ thuật tình báo CIA và cơ quan an ninh quốc gia NSA đang là kẻ vô tổ quốc, một sớm một chiều mất quê hương, lang thang ẩn náu trên quả địa cầu không chỗ dung thân vì đã cố tình tiết lộ chương trình do thám tuyệt mật Prism của Mỹ cho cả thế giới.

Trường hợp phản bội của anh đã liên kết vào cả ba nghiệp: “thân nghiệp”, “ý nghiệp” và “khẩu nghiệp” với ý muốn “sửa đổi sự lộng hành của cơ quan an ninh chính phủ Obama... hy vọng lành mạnh hóa đất nước” (sic). Nguyên văn: “I cant allow the U S government to destroy privacy and basic liberties”.

Dù việc anh đã hợp tác với cơ quan có sai trái, anh cũng không thể tự đứng ở cương vị kẻ thù để mưu cầu hạnh phúc cho dân Mỹ bằng cách đi tố giác những tin tối mật mà chính anh đã cam kết trước khi được kết nạp vào guồng máy tình báo. Hiện nay, Snowden mắc tội phản quốc và dĩ nhiên không nước nào muốn dung thứ số phận một kẻ phản bội.


Vắt chanh bỏ vỏ, sau khi đã khai thác hồ sơ bí mật của Snowden, Vladimir Putin nêu ý vào cuối tuần vừa qua là số phận của anh không có trong chương trình làm việc của Kremlin, có nghĩa là không tương lại: “Anh ta là người tự do, đi đâu tùy thích, càng sớm chọn điểm đến cuối cùng thì càng tốt cho bản thân”.

Hiểu ý, Snowden đã nộp đơn xin tỵ nạn ở 20 quốc gia nhưng thế giới vẫn “lửng lơ con cá vàng” với “người hùng” thất sủng! Các nước đã nói “không”: Áo, Ba Tây, Ecuador, Ấn Độ, Ái Nhĩ Lan, Hà Lan, Na Uy, Ba Lan, Tây Ban Nha, Thụy Sĩ. Những nước không “phản hồi chính thức”: Bolivia, Cuba, Trung cộng, Pháp Đức, Anh, Iceland, Italia, Nicaragua, Venezuela viện dẫn lý do nếu Snowden muốn xin tỵ nạn chính trị thì phải vào đất nước họ trước rồi mới làm đơn sau nhưng không còn một mảnh giấy phòng thân... làm sao mà có thể đi đâu bây giờ?

Đó chính là cái giá phũ phàng mà kẻ phản bội phải trả. Một bài học cho những người lợi dụng nghề nghiệp toan tính những việc đội đá vá trời, tham vọng ngoài khả năng của mình. Duyên phận của Snowden hôm nay như chiếc thuyền con giữa biển khơi lạc mất địa bàn vô phương hải hành tìm bến đậu!

Sự thực theo nhận xét của tôi thì tất cả quốc gia trên địa cầu, nhỏ hay lớn đều có gián điệp và làm những hành động trái phép trong bóng tối. Họ luôn luôn khuyến khích sự phản bội để thâu tóm các thông tin quan trọng và nghe lén của đối phương. Nếu Snowden dung thân dễ dàng thì ngày mai, nhân viên mật vụ tình báo của chính nước họ sẽ vì “tham sân si” nhanh chóng bị kẻ thù mua chuộc biến thành kẻ phản bội tiếp nối...

Nghĩ xa hơn, đất nước Việt Nam có biết bao lãnh tụ to gan, nhân danh Cộng đảng sống thân phận kẻ bán nước... Một bài học cho những ai nhìn thấy cái giá phải trả cho sự phản bội bất khả kính đối với dân tộc. Tỉnh ngộ càng sớm càng tốt giống như Tổng Thống Miến Điện Thein Sein u mê theo Trung cộng kết tình anh em một thời nhưng nhanh chóng trở nên anh hùng của một đất nước dân chủ ít nhiều hiện nay.

“Đã mang lấy nghiệp vào thân, cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa...” Câu thơ Kiều này xin để riêng tặng cho Edward Snowden ngâm nga trong những tháng ngày long đong, đen tối đang phũ phàng đến gần...

Cao Đắc Vinh (7/2013)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Niềm vui trong Ngày Hội Ngộ, với đặc san được quý nương “khen” còn mấy ông già chồng chỉ gật gù “mầy giữ gìn sức khỏe để tiếp tục”. Tháng 5 năm 2020 và tháng 5 năm nay vì cái dịch Covod-19, không có cơ hội gặp nhau. Dù “ghét cay ghét đắng” mấy ông già chồng hành hạ “con dâu” nầy nhưng không được dịp hội ngộ với nhau, nhớ nhiều.
Khi đối với cha mẹ có thể cung kính mà vui vẻ, mới là tận Hiếu. Chữ “Kính” nhấn mạnh việc không để xảy ra sơ suất dù rất nhỏ, phụng dưỡng cha mẹ già xuất phát từ nội tâm, với khuôn mặt vui vẻ, mới có thể nói là “Hiếu.” Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn. Con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
Có lẽ cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ đều không mong muốn việc khơi mào cho một cuộc xung đột vũ trang, nhưng trước thái độ xác quyết của tổng thống Joe Biden, Trung Cộng hiểu rằng họ đang đối đầu với một đối thủ nguy hiểm gấp bội lần so với những năm qua.
Với chế độ độc đảng toàn trị hiện hành, với bộ máy tam trùng hiện tại, với văn hoá tham nhũng hiện nay, và với chủ trương cấm tự do báo chí cố hữu … thì chuyện sống được bằng lương mãi mãi chỉ là một kỳ vọng xa vời. Vô phương thực hiện!
Hội nghị Paris là một quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt kể từ ngày 13 tháng 5 năm 1968, sau ngày 25 tháng 1 năm 1969 có thêm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) tham gia. Ngoài 202 phiên họp chính thức của bốn bên, còn có thêm 24 cuộc mật đàm khác giữa Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Cuối cùng, hội nghị kết thúc sau bốn năm chín tháng và bốn bên chính thức ký kết Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.