Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

“Người Cộng Sản Chân Chính” Có, Hay Không?

12/03/201300:00:00(Xem: 6833)
Hai tháng trước đây nữ nghệ sĩ điện ảnh Kim Chi đã cho phổ biến lá thư của bà, từ chối không làm hồ sơ để xin được khen thưởng. Bà “không muốn treo trong nhà chữ ký của đương kim thủ tướng nước CHXHCN/VN! Vì, theo nghệ sĩ Kim Chi, bà là “người cộng sản chân chính”! Như vậy, đã hẳn, dưới mắt bà thì ông Nguyễn Tấn Dũng không phải người cộng sản chân chính!

Một đương kim thủ tướng, do Bộ Chính trị cho lưu nhiệm thêm nhiệm kỳ 2, và cuối năm 2012, Hội nghị Trung ương 11, vẫn tiếp tục tín nhiệm cũng không phải là “người cộng sản chân chính”? Vậy Bộ chính trị hay Trung ương đảng có phải là “người cộng sản chân chính” hay không?

Và “người cộng sản chân chính” là như thế nào mà cho đến bây giờ vẫn có rất nhiều người đồng tâm tình với nghệ sĩ Kim Chi? Trong số đó, có không ít, những đảng viên kỳ cựu đang đứng trong hàng ngũ tranh đấu chống lại đảng và chính sách của chính phủ CSVN hiện tại?

Vì thế, đối với họ, tôi nghĩ, 2 nhân vật sau đây có thể là “người cộng sản chân chính”:

Người thứ nhất, Chủ Tịch Hồ Chí Minh.

Ông Hồ Chí Minh là cha đẻ của đảng CSVN, là thời mà nghệ sĩ Kim Chi hoạt động nghệ thuật để trở thành “người cộng sản chân chính”! Tuy không trực tiếp nhắc tên ông Hồ nhưng chắc hẳn dưới mắt nghệ sĩ Kim Chi thì ông Hồ phải là người cộng sản chân chính! Và, đấy là động lực để thanh niên Kim Chi từ bỏ miền Bắc VNDCCH, về lại miền Nam khói lửa, thực hiện mơ ước.

Sự kiện nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh thì đã tràn ngập trong sách vở, ở đây chỉ đại khái vài điểm dễ nhớ và đã được phổ biến rộng rãi, mà có thể nghệ sĩ Kim Chi, cũng như đa số, đã nghe, hoặc biết.

Đầu tiên khi xuất ngoại, ông Hồ làm đơn xin vào học Trường thuộc địa Pháp và, bị từ chối! Trường đó chỉ chuyên đào tạo người để phục vụ cho mẫu quốc Pháp! Thất vọng ban đầu nầy từng bước đã đưa đẩy ông Hồ trở thành “người cộng sản chân chính” sau nầy!

Ông Hồ giả danh mấy tác giả để viết sách vinh danh chính mình, như Ngục Trung Nhật Ký, Vừa Đi Vừa Ngước Nhìn, Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Bác Hồ…

Trong thời gian kháng chiến, lợi dụng dân quê chất phát, mặt trận Việt Minh của ông Hồ tuyên truyền là con mắt ông có những hai con ngươi, nên là thần nhân chứ không phải người bình thường!

Sau khi giành được nửa nước Việt Nam theo Hiệp định Geneve 1954, ông Hồ thực hiện chương trình Cải Cách Ruộng Đất tại miền Bắc, theo lệnh Tàu cộng. Và, phát súng đầu tiên cho kế hoạch “đào tận gốc, trốc tận rễ bọn Trí-Phú-Địa-Hào” là đem ra xử bắn bà Nguyễn Thị Năm, Cát Thanh Long, đại ân nhân của các lãnh tụ CSVN thời đó!

Ông Hồ nghiện thuốc lá Mỹ.

Tình trạng vợ con của ông thì vô cùng rối rắm. Có vợ là người Tàu, bị ông bỏ rơi, lại giấu kín. Tình nhân của ông rất lung tung, có người là vợ của đồng chí của ông. Lúc ông là Chủ tịch nước đã điều 2 chị em người thiểu số về Hà Nội để ông lén lút. Có con, rồi họ bị giết… Cho đến khi mất ông cũng không dám nhìn nhận con!

Người thứ hai, Tổng Bí thư Lê Duẩn.

Ông Lê Duẩn thay đổi ngày chết của ông Hồ Chí Minh và không thực hiện đúng di chúc, là thiêu xác. 
Về chuyện tình cảm, ông Lê Duẩn có rất nhiều vợ.

Còn chuyện ơn nghĩa thì theo sách Bên Thắng Cuộc của Huy Đức,(Chương Đánh Tư Sản, trích đoạn, dòng 1 – 17, trang 97)

“Ông Trần Văn Đước - một cơ sở đã từng nuôi giấu ông Hải trong Mậu Thân 1968 – ngày nào cũng nấu cơm rồi cho người mang sang…. Ông Đước không biết rõ ông Hải đang làm gì, chỉ giúp đỡ vì biết ông Hải là người “bên cách mạng” Khi ông Đước chạy đến báo (cho ông Đỗ Hoàng Hải, người đang thực hiện “cải tạo tư sản”- nv) “Bác bị người ta cho xe đến chở hết kiếng đi rồi”, ông Hải vẫn tưởng rằng “Chắc là có sự nhầm lẫn”. Con trai ông Đước là liệt sỹ. Tiệm kiếng của ông mở tại nhà riêng ở số 12 Ngô Tùng Châu chỉ là một ngôi nhà cấp 4…”

“Năm 1957, ông Lai Thành đã bất chấp nguy hiểm tới tính mạng, lái xe đưa ông Lê Duẩn đào thoát sang Phnom Penh trong sự truy lùng gắt gao của chính quyền Sài Gòn. Năm 1978, khi ông Lê Duẩn đưa ông Đỗ Mười vào Nam, nhà máy xay lúa của ông Lai Thành đã bị sung công. Con gái ông, bà Lai Kim Dung, một tư sản người Hoa, cũng bị xếp vào thành phần cải tạo”.

Chắc chắn không thể nào kể ra hết được sự vong ơn bội nghĩa của những người lãnh đạo CSVN đối với ân nhân của họ!

Gia đình nghệ sĩ Kim Chi sống tại Sài Gòn nên phải biết rất rõ tình cảnh người Sài Gòn và cả miền Nam sau biến cố 1975!

Hai nhân vật quyền uy nhất của đảng CSVN lúc bấy giờ đã cư xử với ân nhân và người miền Nam như vậy phải chăng đấy là “người cộng sản chân chính”?

Và mới đây, một người luôn luôn biện luận về quá khứ theo Việt cộng chống lại VNCH, ông hãnh diện kể lại công trạng khi lãnh đạo Đoàn Sinh viên Quyết tử 3 trong biến cố miền Trung 1966. Khi đoàn của ông tiến vào Quảng Tín, với “miệng lưỡi hơn cả Tô Tần” ông đã khuất phục dễ dàng quân, cán, chính địa phương như sau:

“Lính hai bên đường vẫn im lặng đứng nhìn nhưng nét mặt họ đã dịu. Súng đã buông xuống hay khoác lên vai. Một vài người mệt mỏi ngả mình trên bực cửa. Vài người tựa bên thân cây cúi đầu. Có cái gì xao xuyến, dâng lên khắp nơi. Một tiếng thở e dè nào đó sau cánh cửa. Một cánh tay buông thõng, một bắp thịt căng thẳng duỗi dài. Không gian chùng xuống, loãng ra. Đoàn sinh viên vẫn đều bước.”

“Đoàn sinh viên mắt ngời sáng, hát say mê, bước đi say mê, trước mũi súng. Và mũi súng đã hạ xuống. Vì súng cầm trên tay, tay trên thân thể, thân thể có một con tim. Và con tim đã rung động bàng hoàng.” [1]

Tôi chợt nghĩ, dân tộc Việt Nam quả thật đại bất hạnh (!) giá mà đoàn của ông trực chỉ Sài Gòn thì VNCH đã tan hàng ngay từ ngày đó chứ đâu cần đợi đến ngày 30/4/75 và như vậy đã tiết kiệm được biết bao nhiêu là xương máu của người Việt Nam? [2] [3]

Vài dẫn chứng lặt vặt như trên thì cái gọi là “con người cộng sản chân chính” có, hay không? Trong khi đó, CNCS đã thực sự là một chủ nghĩa không tưởng vì khi đem áp dụng đã bị phá sản về mọi mặt trên toàn thế giới!

Nhưng, riêng tôi, lại có chút bóng dáng về “con người cộng sản chân chính”!

Năm đó, tôi đang học lớp 1, 2 gì đó và lớp học, cũng như thầy giáo bữa có bữa không rất bất thường, vì là vùng xôi đậu. Hôm đó chúng tôi học ở một đình làng lớn nhất, đẹp nhất. Trước đình có 1 cây bàng và 1 cây đa rợp bóng. Giáo viên là một thanh niên trẻ, mặc bà ba, dép râu. Anh mang vào một túi vải nhỏ, để lên kệ (bàn thờ) Cái túi bỗng rơi xuống. Chúng tôi tỉnh bơ nhưng anh thì xanh mặt. Rồi từ từ nhặt lên, trịnh trọng để trở lại cho chắc chắn, anh nói với chúng tôi: “Túi đựng trái moọc chê pháo kích đêm qua nhưng chưa nổ, anh mới gở được!”

Hình ảnh anh thanh niên ngày đó (chắc là cán bộ VC) vẫn còn rất đẹp trong tôi cho dù dâu bể hơn nửa thế kỷ qua, cho dù lịch sử hôm nay đã phơi ra sự khủng khiếp của chế độ CS tại quê hương, cũng như toàn thế giới! Ký ức tuổi thơ biện hộ cho anh rằng: “Dù anh là Việt cộng, nhưng chắc chắn lúc đó anh không hề biết chính anh đang tiếp tay cho máu đồng bào ruột thịt tuôn chảy, anh bị lừa do âm mưu của bọn đầu sỏ Cộng sản quốc tế, từ Tàu cộng, Liên Xô, đến ông Hồ...

Mới đây, đọc một bài ký của Huỳnh Ngọc Tuấn, trong chuyến gia đình anh ra Bắc thăm quê hương con rể, trong đó có câu hỏi của anh sui về “giặc Mỹ Ngụy” (nguyên văn) ở miền Nam, tôi chợt hiểu được tại sao người miền Bắc vẫn cứ “Bác Hồ, bác Hồ..”

Vì, tuổi thơ của họ cũng như tôi thôi! Nhưng tôi may mắn được biết chút đỉnh nhờ tự do đọc linh tinh, còn họ thì trọn đời chỉ nghe đài Việt cộng! Vì thế CSVN phải giữ riết, cấm ngặt về tự do thông tin, báo chí!

Như vậy, làm sao tháo gỡ gút mắc về “Bác Hồ, bác Hồ..” về “người cộng sản chân chính” trong lòng một số đảng viên và dân chúng? 

Vì (ký ức tuổi thơ, tuổi thanh niên) của họ và chính họ đã phục vụ (với tâm hồn trong sáng). Vì họ đã bất chấp hiểm nguy, hy sinh tất cả… cho nên mới có câu “tuổi 20 không yêu CS là không có trái tim”! Để bây giờ “tuổi già mà còn yêu CS là không có cái đầu”!

Hình ảnh gian khổ của cán bộ CS trong thời gian họ hy sinh, khác hẳn với hình ảnh cán bộ CS hưởng thụ bây giờ (tôi nói trên thực tế, không nói về bản chất CS) nên họ quay ra chống! Nhưng chống đến mức độ nào là chuyện khác. Hỏi mấy ai dám phá hủy được ngay những kỷ niệm đẹp, những lãng mạn riêng tư của “một thời kháng chiến”?

Nếu chống một VC Nguyễn Thị Thùy Trâm, bác sĩ, bị lính Mỹ bắn chết trên chiến trường Quảng Ngải thì có cái gì đó rất không ổn! Chống là phải chống bọn đánh lừa lòng yêu nước của lớp tuổi Nguyễn Thị Thùy Trâm!

Vì thế, theo tôi, bây giờ là thời điểm chống cộng bằng trái tim! Vì khoảng cách giữa 2 trái tim bao giờ cũng gần hơn 2 khối óc! Bây giờ thì một người rất bình thường (nếu biết đọc trên Net) cũng thừa biết CNCS là thảm họa của nhân loại. Cho nên vấn đề còn lại là dùng trái tim nhân ái đến với trái tim bị đánh tráo (lòng yêu nước) do CSVN lường gạt!

Chỉ có trái tim mới tháo gỡ vấn đề rối rắm của trái tim!

Vấn đề “người cộng sản chân chính”, dù chỉ là hư ngụy, nhưng vẫn còn tồn đọng trong một số người, cần có sự cảm thông và tôn trọng hơn là lên án hay mạ lỵ.

Hiểm họa trước mắt của người Việt Nam là Tàu cộng xâm lược! Người Việt Nam phải đoàn kết mới mong thắng được cuộc chiến đầy cam go nầy do đảng CSVN vì độc quyền, tham ô, bán nước mang lại.

Cho nên sự đoàn kết là ưu tiên một nhưng dứt khoát không phải là đoàn kết với đảng CSVN!

(March 6th, 2013)

GHI CHÚ:

[1]http://www.diendan.org/nhung-con-nguoi/tu-ngo-kha-soi-roi-va-giai-ma-mot-the-he-dan-than?utm_source=feedburner&utm_medium=feed&utm_campaign=Feed%3A+diendanforum+%28Di%E1%BB%85n+%C4%90%C3%A0n+-+C%C3%A1c+b%C3%A0i+m%E1%BB%9Bi%29

[2] http://www.facebook.com/Caubay/posts/258414974293596

[3] http://danlambaovn.blogspot.com/2013/02/gop-phan-giai-ma-mot-he-dan-than.html#.UTgfF1LZS1o

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Các định kiến tai hại đối với các phụ nữ Á Châu trong văn hóa đại chúng của Mỹ đã có từ ít nhất thế kỷ thứ 19. Từ đó, các nhà truyền giáo và binh sĩ Mỹ tại Á Châu đã xem phụ nữ mà họ gặp đó như là ngoại lai và dễ tùng phục. Các định kiến này đã ảnh hưởng luật di trú đầu tiên của Hoa Kỳ dựa vào chủng tộc, Đạo Luật 1875 Page Act, ngăn cản các phụ nữ Trung Quốc vào Hoa Kỳ. Giả thuyết chính thức là rằng, ngoại trừ được chứng minh ngược lại, các phụ nữ TQ tìm cách vào Hoa Kỳ đã thiếu tư cách đạo đức và là những gái mại dâm. Trên thực tế, nhiều người là vợ tìm cách đoàn tụ với những ông chồng là những người đã đến Hoa Kỳ trước đó. Khoảng cùng thời gian đó, các phụ nữ TQ tại San Francisco cũng bị làm dê tế thần bởi các viên chức y tế địa phương là những người sợ rằng họ sẽ lây truyền các bịnh lây lan qua đường tình dục cho các đàn ông da trắng, là những người sau đó sẽ lây lan cho các bà vợ của họ. Vào giữa thế kỷ 20, các căn cứ chiến tranh và quân sự của Hoa Kỳ tại TQ, Nhật, Phi Luật Tân,
Nguyễn Khoa Điềm, Nguyễn Bá Thanh, Nguyễn Thiện Nhân, Nguyễn Hòa Bình, Nguyễn Xuân Phúc … quả đúng là những kẻ thuộc giới ăn trên ngồi trốc. Họ là những hạt giống đỏ được gieo trồng từ miền Bắc, và đã ươm mầm thành cây. Loại cây này, học giả Phan Khôi gọi một cách lịch sự là cây Cộng Sản. Còn dân gian thì gọi là cây cứt lợn!
Nếu đảng đủ can đảm và ông Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng còn đủ bản lĩnh của một Lãnh đạo gương mẫu trong công tác phòng, chống tham nhũng thì hãy công khai cho dân biết Tổ chức Thanh niên của đảng đã làm được những gì cho dân cho nước trong 90 năm qua. Hay ngót 7 triệu Đoàn viên TNCS chẳng làm được trò trống gì, ngoải vai trò tay sai đã tuyệt đối trung thành với đảng và với chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh?
Adam Smith và Karl Marx cùng được gọi chung là kinh tế cổ điển (classical economy) tức là lao động (labour) tạo ra giá trị (value.) Khác ở chổ Smith quan niệm thị trường tự do giúp mọi người hưởng thụ giá trị lao động còn Karl Marx lên án giá trị lao động của công nhân bị tư bản bóc lột. Vào đầu thế kỷ thứ 20 xuất hiện một cách nhìn mới là giá trị (value) do nơi tiện ích (utility) thay vì từ lao động (labour). Thí dụ một người đang khát uống ly nước đầu thì thật ngon, ly thứ nhì vừa vừa còn ly thứ ba đầy bụng nuốt không vô, tức là giá trị của mỗi ly nước giảm khi nhu cầu tiện ích hạ thấp. Quan điểm này gọi là Giá Trị Biên Tế hay Marginal Value.
Cùng với tác phẩm của Dương Thu Hương-"Những Thiên Đường Mù", Trần Mạnh Hão-"Ly Thân", Bảo Ninh-"Nỗi buồn Chiến tranh", Phạm Thị Hoài-"Thiên sứ", "Tướng về hưu"của Nguyễn Huy Thiệp đã tạo nên dòng văn học phản kháng.
Và cũng có thể biết thêm rằng, nếu tổng thống Franklin Roosevelt từng ngồi xe lăn để lãnh đạo nước Mỹ suốt 12 năm và bảo vệ thế giới tự do, mang lại chiến thắng cho phe đồng minh trong Đệ Nhị Thế Chiến thì thể chất của tổng thống Joe Biden không phải là điều để người ta bàn luận nhiều như vậy.
Người thanh niên da trắng vội vã bước ra khỏi tiệm massage thì chạm mặt Elcias đang đi tới. Ngó anh, hắn chẳng nói lời nào, chĩa thẳng khẩu súng nổ ba hay bốn phát đạn, không biết đang còn cầm trên tay hay vừa móc ra. Elcias thấy chẳng còn điều khiển được cơ thể, mơ màng, như muốn bay lên cao tựa cái bong bóng rực rỡ màu sắc mà mẹ anh đã treo trong ngày sinh nhật đầu tiên và duy nhất mà anh từng có khi tròn mười tuổi. Rồi anh cảm thấy như vợ con anh đang nắm tay mình kéo lại, không để anh bay lên.
«Giấc mơ Tàu» là điều có thật và đang từng bước được thực hiện, ở từng quốc gia, mà mục tiêu sau cùng là thống trị thế giới. Đem mô hình Tàu áp dụng lên toàn cầu. Dân chủ, tự do, nhơn quyền rập khuôn theo văn hóa chánh trị Tàu. Đây là thực tế nên cái ngày mai này không còn xa nữa.
Vào ngày 16 tháng 3, 2021, tám người Mỹ đã bị bắn chết tại Atlanta, sáu người trong số đó là người gốc Châu Á. PIVOT đón nhận tin này với sự kinh hãi và tiếc nuối tột độ. Chúng tôi chia sẻ nỗi đau thương của các gia đình nạn nhân và sát cánh với họ trong nỗ lực truy tìm công lý và ngăn cản các tội phạm thù hận trong tương lai.
Chủ Nhật 14-3-2021, chương trình Thỉnh Vấn Cuối Tuần do Liên Phật Hội tổ chức tiếp tục chủ đề Trò Chuyện Với Tuổi Trẻ về đời sống tinh thần, tâm linh nói chung có điểm nhấn là tuổi trẻ Việt Nam hướng Phật trong xã hội phương Tây. Đặc biệt là đề tài cập nhật với thế hệ mới nhất: Thế hệ Covid – GEN C như đã trình bày khái quát ở trên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.