Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

“Người Cộng Sản Chân Chính” Có, Hay Không?

12/03/201300:00:00(Xem: 6843)
Hai tháng trước đây nữ nghệ sĩ điện ảnh Kim Chi đã cho phổ biến lá thư của bà, từ chối không làm hồ sơ để xin được khen thưởng. Bà “không muốn treo trong nhà chữ ký của đương kim thủ tướng nước CHXHCN/VN! Vì, theo nghệ sĩ Kim Chi, bà là “người cộng sản chân chính”! Như vậy, đã hẳn, dưới mắt bà thì ông Nguyễn Tấn Dũng không phải người cộng sản chân chính!

Một đương kim thủ tướng, do Bộ Chính trị cho lưu nhiệm thêm nhiệm kỳ 2, và cuối năm 2012, Hội nghị Trung ương 11, vẫn tiếp tục tín nhiệm cũng không phải là “người cộng sản chân chính”? Vậy Bộ chính trị hay Trung ương đảng có phải là “người cộng sản chân chính” hay không?

Và “người cộng sản chân chính” là như thế nào mà cho đến bây giờ vẫn có rất nhiều người đồng tâm tình với nghệ sĩ Kim Chi? Trong số đó, có không ít, những đảng viên kỳ cựu đang đứng trong hàng ngũ tranh đấu chống lại đảng và chính sách của chính phủ CSVN hiện tại?

Vì thế, đối với họ, tôi nghĩ, 2 nhân vật sau đây có thể là “người cộng sản chân chính”:

Người thứ nhất, Chủ Tịch Hồ Chí Minh.

Ông Hồ Chí Minh là cha đẻ của đảng CSVN, là thời mà nghệ sĩ Kim Chi hoạt động nghệ thuật để trở thành “người cộng sản chân chính”! Tuy không trực tiếp nhắc tên ông Hồ nhưng chắc hẳn dưới mắt nghệ sĩ Kim Chi thì ông Hồ phải là người cộng sản chân chính! Và, đấy là động lực để thanh niên Kim Chi từ bỏ miền Bắc VNDCCH, về lại miền Nam khói lửa, thực hiện mơ ước.

Sự kiện nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh thì đã tràn ngập trong sách vở, ở đây chỉ đại khái vài điểm dễ nhớ và đã được phổ biến rộng rãi, mà có thể nghệ sĩ Kim Chi, cũng như đa số, đã nghe, hoặc biết.

Đầu tiên khi xuất ngoại, ông Hồ làm đơn xin vào học Trường thuộc địa Pháp và, bị từ chối! Trường đó chỉ chuyên đào tạo người để phục vụ cho mẫu quốc Pháp! Thất vọng ban đầu nầy từng bước đã đưa đẩy ông Hồ trở thành “người cộng sản chân chính” sau nầy!

Ông Hồ giả danh mấy tác giả để viết sách vinh danh chính mình, như Ngục Trung Nhật Ký, Vừa Đi Vừa Ngước Nhìn, Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Bác Hồ…

Trong thời gian kháng chiến, lợi dụng dân quê chất phát, mặt trận Việt Minh của ông Hồ tuyên truyền là con mắt ông có những hai con ngươi, nên là thần nhân chứ không phải người bình thường!

Sau khi giành được nửa nước Việt Nam theo Hiệp định Geneve 1954, ông Hồ thực hiện chương trình Cải Cách Ruộng Đất tại miền Bắc, theo lệnh Tàu cộng. Và, phát súng đầu tiên cho kế hoạch “đào tận gốc, trốc tận rễ bọn Trí-Phú-Địa-Hào” là đem ra xử bắn bà Nguyễn Thị Năm, Cát Thanh Long, đại ân nhân của các lãnh tụ CSVN thời đó!

Ông Hồ nghiện thuốc lá Mỹ.

Tình trạng vợ con của ông thì vô cùng rối rắm. Có vợ là người Tàu, bị ông bỏ rơi, lại giấu kín. Tình nhân của ông rất lung tung, có người là vợ của đồng chí của ông. Lúc ông là Chủ tịch nước đã điều 2 chị em người thiểu số về Hà Nội để ông lén lút. Có con, rồi họ bị giết… Cho đến khi mất ông cũng không dám nhìn nhận con!

Người thứ hai, Tổng Bí thư Lê Duẩn.

Ông Lê Duẩn thay đổi ngày chết của ông Hồ Chí Minh và không thực hiện đúng di chúc, là thiêu xác. 
Về chuyện tình cảm, ông Lê Duẩn có rất nhiều vợ.

Còn chuyện ơn nghĩa thì theo sách Bên Thắng Cuộc của Huy Đức,(Chương Đánh Tư Sản, trích đoạn, dòng 1 – 17, trang 97)

“Ông Trần Văn Đước - một cơ sở đã từng nuôi giấu ông Hải trong Mậu Thân 1968 – ngày nào cũng nấu cơm rồi cho người mang sang…. Ông Đước không biết rõ ông Hải đang làm gì, chỉ giúp đỡ vì biết ông Hải là người “bên cách mạng” Khi ông Đước chạy đến báo (cho ông Đỗ Hoàng Hải, người đang thực hiện “cải tạo tư sản”- nv) “Bác bị người ta cho xe đến chở hết kiếng đi rồi”, ông Hải vẫn tưởng rằng “Chắc là có sự nhầm lẫn”. Con trai ông Đước là liệt sỹ. Tiệm kiếng của ông mở tại nhà riêng ở số 12 Ngô Tùng Châu chỉ là một ngôi nhà cấp 4…”

“Năm 1957, ông Lai Thành đã bất chấp nguy hiểm tới tính mạng, lái xe đưa ông Lê Duẩn đào thoát sang Phnom Penh trong sự truy lùng gắt gao của chính quyền Sài Gòn. Năm 1978, khi ông Lê Duẩn đưa ông Đỗ Mười vào Nam, nhà máy xay lúa của ông Lai Thành đã bị sung công. Con gái ông, bà Lai Kim Dung, một tư sản người Hoa, cũng bị xếp vào thành phần cải tạo”.

Chắc chắn không thể nào kể ra hết được sự vong ơn bội nghĩa của những người lãnh đạo CSVN đối với ân nhân của họ!

Gia đình nghệ sĩ Kim Chi sống tại Sài Gòn nên phải biết rất rõ tình cảnh người Sài Gòn và cả miền Nam sau biến cố 1975!

Hai nhân vật quyền uy nhất của đảng CSVN lúc bấy giờ đã cư xử với ân nhân và người miền Nam như vậy phải chăng đấy là “người cộng sản chân chính”?

Và mới đây, một người luôn luôn biện luận về quá khứ theo Việt cộng chống lại VNCH, ông hãnh diện kể lại công trạng khi lãnh đạo Đoàn Sinh viên Quyết tử 3 trong biến cố miền Trung 1966. Khi đoàn của ông tiến vào Quảng Tín, với “miệng lưỡi hơn cả Tô Tần” ông đã khuất phục dễ dàng quân, cán, chính địa phương như sau:

“Lính hai bên đường vẫn im lặng đứng nhìn nhưng nét mặt họ đã dịu. Súng đã buông xuống hay khoác lên vai. Một vài người mệt mỏi ngả mình trên bực cửa. Vài người tựa bên thân cây cúi đầu. Có cái gì xao xuyến, dâng lên khắp nơi. Một tiếng thở e dè nào đó sau cánh cửa. Một cánh tay buông thõng, một bắp thịt căng thẳng duỗi dài. Không gian chùng xuống, loãng ra. Đoàn sinh viên vẫn đều bước.”

“Đoàn sinh viên mắt ngời sáng, hát say mê, bước đi say mê, trước mũi súng. Và mũi súng đã hạ xuống. Vì súng cầm trên tay, tay trên thân thể, thân thể có một con tim. Và con tim đã rung động bàng hoàng.” [1]

Tôi chợt nghĩ, dân tộc Việt Nam quả thật đại bất hạnh (!) giá mà đoàn của ông trực chỉ Sài Gòn thì VNCH đã tan hàng ngay từ ngày đó chứ đâu cần đợi đến ngày 30/4/75 và như vậy đã tiết kiệm được biết bao nhiêu là xương máu của người Việt Nam? [2] [3]

Vài dẫn chứng lặt vặt như trên thì cái gọi là “con người cộng sản chân chính” có, hay không? Trong khi đó, CNCS đã thực sự là một chủ nghĩa không tưởng vì khi đem áp dụng đã bị phá sản về mọi mặt trên toàn thế giới!

Nhưng, riêng tôi, lại có chút bóng dáng về “con người cộng sản chân chính”!

Năm đó, tôi đang học lớp 1, 2 gì đó và lớp học, cũng như thầy giáo bữa có bữa không rất bất thường, vì là vùng xôi đậu. Hôm đó chúng tôi học ở một đình làng lớn nhất, đẹp nhất. Trước đình có 1 cây bàng và 1 cây đa rợp bóng. Giáo viên là một thanh niên trẻ, mặc bà ba, dép râu. Anh mang vào một túi vải nhỏ, để lên kệ (bàn thờ) Cái túi bỗng rơi xuống. Chúng tôi tỉnh bơ nhưng anh thì xanh mặt. Rồi từ từ nhặt lên, trịnh trọng để trở lại cho chắc chắn, anh nói với chúng tôi: “Túi đựng trái moọc chê pháo kích đêm qua nhưng chưa nổ, anh mới gở được!”

Hình ảnh anh thanh niên ngày đó (chắc là cán bộ VC) vẫn còn rất đẹp trong tôi cho dù dâu bể hơn nửa thế kỷ qua, cho dù lịch sử hôm nay đã phơi ra sự khủng khiếp của chế độ CS tại quê hương, cũng như toàn thế giới! Ký ức tuổi thơ biện hộ cho anh rằng: “Dù anh là Việt cộng, nhưng chắc chắn lúc đó anh không hề biết chính anh đang tiếp tay cho máu đồng bào ruột thịt tuôn chảy, anh bị lừa do âm mưu của bọn đầu sỏ Cộng sản quốc tế, từ Tàu cộng, Liên Xô, đến ông Hồ...

Mới đây, đọc một bài ký của Huỳnh Ngọc Tuấn, trong chuyến gia đình anh ra Bắc thăm quê hương con rể, trong đó có câu hỏi của anh sui về “giặc Mỹ Ngụy” (nguyên văn) ở miền Nam, tôi chợt hiểu được tại sao người miền Bắc vẫn cứ “Bác Hồ, bác Hồ..”

Vì, tuổi thơ của họ cũng như tôi thôi! Nhưng tôi may mắn được biết chút đỉnh nhờ tự do đọc linh tinh, còn họ thì trọn đời chỉ nghe đài Việt cộng! Vì thế CSVN phải giữ riết, cấm ngặt về tự do thông tin, báo chí!

Như vậy, làm sao tháo gỡ gút mắc về “Bác Hồ, bác Hồ..” về “người cộng sản chân chính” trong lòng một số đảng viên và dân chúng? 

Vì (ký ức tuổi thơ, tuổi thanh niên) của họ và chính họ đã phục vụ (với tâm hồn trong sáng). Vì họ đã bất chấp hiểm nguy, hy sinh tất cả… cho nên mới có câu “tuổi 20 không yêu CS là không có trái tim”! Để bây giờ “tuổi già mà còn yêu CS là không có cái đầu”!

Hình ảnh gian khổ của cán bộ CS trong thời gian họ hy sinh, khác hẳn với hình ảnh cán bộ CS hưởng thụ bây giờ (tôi nói trên thực tế, không nói về bản chất CS) nên họ quay ra chống! Nhưng chống đến mức độ nào là chuyện khác. Hỏi mấy ai dám phá hủy được ngay những kỷ niệm đẹp, những lãng mạn riêng tư của “một thời kháng chiến”?

Nếu chống một VC Nguyễn Thị Thùy Trâm, bác sĩ, bị lính Mỹ bắn chết trên chiến trường Quảng Ngải thì có cái gì đó rất không ổn! Chống là phải chống bọn đánh lừa lòng yêu nước của lớp tuổi Nguyễn Thị Thùy Trâm!

Vì thế, theo tôi, bây giờ là thời điểm chống cộng bằng trái tim! Vì khoảng cách giữa 2 trái tim bao giờ cũng gần hơn 2 khối óc! Bây giờ thì một người rất bình thường (nếu biết đọc trên Net) cũng thừa biết CNCS là thảm họa của nhân loại. Cho nên vấn đề còn lại là dùng trái tim nhân ái đến với trái tim bị đánh tráo (lòng yêu nước) do CSVN lường gạt!

Chỉ có trái tim mới tháo gỡ vấn đề rối rắm của trái tim!

Vấn đề “người cộng sản chân chính”, dù chỉ là hư ngụy, nhưng vẫn còn tồn đọng trong một số người, cần có sự cảm thông và tôn trọng hơn là lên án hay mạ lỵ.

Hiểm họa trước mắt của người Việt Nam là Tàu cộng xâm lược! Người Việt Nam phải đoàn kết mới mong thắng được cuộc chiến đầy cam go nầy do đảng CSVN vì độc quyền, tham ô, bán nước mang lại.

Cho nên sự đoàn kết là ưu tiên một nhưng dứt khoát không phải là đoàn kết với đảng CSVN!

(March 6th, 2013)

GHI CHÚ:

[1]http://www.diendan.org/nhung-con-nguoi/tu-ngo-kha-soi-roi-va-giai-ma-mot-the-he-dan-than?utm_source=feedburner&utm_medium=feed&utm_campaign=Feed%3A+diendanforum+%28Di%E1%BB%85n+%C4%90%C3%A0n+-+C%C3%A1c+b%C3%A0i+m%E1%BB%9Bi%29

[2] http://www.facebook.com/Caubay/posts/258414974293596

[3] http://danlambaovn.blogspot.com/2013/02/gop-phan-giai-ma-mot-he-dan-than.html#.UTgfF1LZS1o

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.