Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngày Đầu Năm 2013 Ở Thành Phố Philadelphia

03/01/201300:00:00(Xem: 5225)
Tôi lại vừa đến Philadelphia vào buổi chiều Chủ nhật 30 tháng 12 năm 2012. Trời khá lạnh, vào khỏang 0 độ C, nhưng lại không có mưa và cũng không còn nhiều tuyết trắng đọng lại trên các đường phố – khác hẳn với các thành phố Montréal, Toronto ở Canada là nơi có tuyết dày lên đến trên 20 centimet phủ kín khắp nơi và độ lạnh vào cỡ -10 độ C.

Thành phố này là cái nôi của cuộc Cách mạng Độc lập Mỹ và cũng là thủ đô đầu tiên của Liên bang Hoa kỳ từ cuối thế kỷ XVIII. Trong mấy năm gần đây tôi thường đến thăm bà con và bạn hữu tại đây, hầu hết vào những ngày mùa hè nắng ấm - nhưng đây là lần đầu tiên tôi lại có mặt tại thành phố lịch sử này vào dịp đầu năm mới.

Quả thật Philadelphia với đày dãy những di tích lịch sử, và cơ man là những viện bảo tàng nghệ thuật làm say mê bao nhiêu du khách từ khắp thế giới tìm đến viếng thăm nơi chốn - mà từ trên 200 năm trước đã diễn ra các cuộc tập hợp của các đại diện dân chúng các vùng thuộc địa ở Bắc Mỹ được gọi là Hội Nghị Tòan Lục Địa (Continental Congress) đưa tới sự công bố Tuyên Ngôn Độc Lập, rồi đến sự ban hành Bản Hiến Pháp Hoa Kỳ. Đó là hai văn kiện căn bản làm cơ sở cho sự hình thành của một quốc gia được gọi là Hiệp Chúng Quốc Hoa kỳ (The United States of America USA).

Thành phố nằm trên trục lộ Nam Bắc giữa thủ đô chính trị Washington và kinh đô tài chánh New York là nơi rất thuận tiện cho tôi dừng chân ghé lại mỗi khi thăm viếng Miền Đông nước Mỹ từ nhiều năm nay.

Tôi đặc biệt chú ý tìm hiểu về sự phát triển Xã hội Dân sự tại cái thành phố danh tiếng đã có một lịch sử thật vẻ vang sôi động này của nước Mỹ và hy vọng có thể cống hiến cho bạn đọc kết quả của chuyện nghiên cứu này trong một thời gian gần đây. Nhưng trong bài Ghi nhanh này, tôi chỉ xin nêu ra một vài khía cạnh sinh họat mà tôi cho là đáng chú ý nhất của Philadelphia vào ngày Đầu Năm 2013 này. Đại khái vắn tắt như sau đây.

1 – Người cao tuổi đi xe bus khỏi trả tiền.

Với một dân số trên 1.5 người, hệ thống chuyên chở công cộng của Philadelphia khá phát triển gồm nhiều tuyến đường xe bus, xe lửa, xe điện ngầm (subway). Nhưng đặc biệt ở đây, thì người cao tuổi từ 65 trở lên đi xe bus hòan tòan miễn phí. Vào ngày đầu năm 2013 hôm nay, tôi đã đi tất cả đến 4 chuyến xe bus mà cũng như mọi khi tôi không phải trả một đồng xu nào cả. Khi lên xe, hành khách lớn tuổi chỉ việc nói với tài xế câu “I am a senior”, thì lập tức được tự nhiên mời vào chỗ ngồi.

Buổi chiều ngày cuối năm hôm qua 31 tháng 12, sau khi nghe tôi nói mình là người cao tuổi, thì vị tài xế là một phụ nữ da đen đã lịch sự nói ngay : “Youre welcome”. Rất ít khi mà tài xế lại đòi hỏi hành khách phải cho xem thẻ căn cước hay thẻ bảo hiểm y tế medicare để kiểm tra về tuổi tác của họ.

Tôi đã đi qua nhiều thành phố lớn trên thế giới như Tokyo, Bangkok, Paris, San Francisco, Chicago, New York v.v…, nhưng tôi chưa thấy nơi nào mà người cao tuổi lại được đi xe bus hòan tòan miễn phí như tại thành phố Phidadelphia này. Quả thật, chỉ mỗi một sự kiện nho nhỏ như vậy thôi, thì thành phố này đã thể hiện hòan tòan đúng với tinh thần của Tình Yêu Thương Huynh Đệ - như ý nghĩa từ tiếng Hy Lạp của nó vậy (Philadelphia = The City of Brotherly Love).

2 – Viếng thăm các vị tu sĩ cao tuổi.

Và cũng trong ngày đầu năm 2013, tôi đã thực hiện được hai cuộc viếng thăm với các vị tu sĩ cao tuổi người Việt mà đã từng làm việc và sinh sống nhiều năm tại Philadelphia. Hai vị tu sĩ đó là Mục sư Trần Xuân Quang và Linh mục Đinh Công Hùynh.

A - Mục sư Trần Xuân Quang thuộc Giáo Hội Tin Lành Mennonite Việt nam. Ông và gia đình đã qua định cư ở Mỹ từ năm 1975. Năm nay ở tuổi trên dưới 80, ông bà đều đã nghỉ hưu và hiện sinh sống trong một căn hộ của một chung cư khá tiện nghi tọa lạc trên đường Pine về phía tây bắc thành phố. Nhờ được thụ hưởng một chế độ an sinh xã hội và bảo hiểm y tế khá tươm tất, nên ông bà có cuộc sống tương đối thỏai mái về cả mặt vật chất cũng như tinh thần. Sau gần 40 năm xa cách, trong buổi gặp lại nhau lần này chúng tôi đã thật vui mừng hàn huyên tâm sự, kể lại cho nhau nghe bao nhiêu chuyện vui buồn mỗi người đã trải qua kể từ sau cái ngày 30 tháng 4 năm 1975 oan nghiệt tang thương ấy.


Chuyện đáng ghi nhất là sau mấy chuyến về thăm quê hương của bà mục sư ở miền Bắc, ông bà đã có dịp thấy rõ cái sự dối trá lươn lẹo giả hình của một số lãnh đạo chóp bu của đảng cộng sản – trong đó có vài người mà bà từng biết rõ ngay từ cái thời còn học chung một trường với họ ở vào tuổi hàn vi niên thiếu. Bà Quang cho biết là ngay từ lúc mới có 14 -15 tuổi, thì họ đã được đảng cộng sản móc nối “cấy người” – mà bây giờ sau trên 60 năm khi về thăm lại nơi chốn xưa thì bà mới được các bạn ngày trước kể lại ngọn nguồn để cho bà hiểu biết rõ ràng hơn.

B - Linh mục Đinh Công Huỳnh năm nay đã ngòai 70 tuổi, nhưng vẫn còn đảm nhận chức vụ Quản nhiệm phụ trách một cộng đòan giáo dân người Việt nơi nhà thờ Saint Thomas Aquinas ở khu vực phía nam thành phố. Ông tiếp tôi tại phòng khách của nhà xứ sát liền với phía sau thánh đường. Chúng tôi đều là hai người bạn đồng hương từ miền quê tỉnh Nam Định thuộc giáo phận Bùi chu ngòai Bắc và cùng di cư vào miền Nam năm 1954. Mỗi lần đến Philadelphia, tôi thường đến thăm cha Hùynh và trao đổi với ông về tin tức của nhiều người bạn chung khác.

Lần này, đặc biệt ông cho tôi xem một băng DVD do ông Nguyễn Đình Tòan cũng cư ngụ ở Philadelphia thực hiện cho đài TV SBTN có nhan đề là “Phỏng vấn các Tù nhân Lương tâm”. Trong 30 phút, Linh mục Hùynh đã bình tĩnh trả lời một cách suôn sẻ nhiều câu hỏi có tính cách thời sự sôi nổi mà nhiều người Việt tỵ nạn quan tâm - cụ thể như tình hình đàn áp tôn giáo, đàn áp người biểu tình chống sự xâm lược củaTrung quốc, chuyện cờ vàng ba sọc đỏ của chế độ Quốc gia ở miền Nam so với cờ đỏ sao vàng của đảng cộng sản v.v…

3 – Đốt Pháo Bông và Diễn Hành ngày Đầu Năm Mới.

Đây là hai tiết mục biểu diễn nghệ thuật truyền thống có sức lôi cuốn mạnh mẽ nhất đối với số đông quần chúng đã từ cả hàng trăm năm nay. Ban tổ chức đã cho bắn pháo bông từ phía bờ sông Delaware ở phía Đông thành phố, làm nở rực những ánh lửa hào quang muôn màu muôn vẻ với đủ lọai hình thể trên nền trời vào giữa đêm lại trùng vào lúc có trăng sáng ngày 19 tháng mười một theo Âm lịch. Vì trời khuya lạnh, nên tôi phải ở nhà, nhưng qua cánh cửa trên lầu tôi vẫn thấy được một phần những pháo bông nở rộ cả một góc trời của thành phố.

Nhưng vào giữa trưa ngày Tết Dương lịch, thì cuộc Diễn hành truyền thống được gọi là Mummers Parade đã diễn ra thật hào hứng sinh động- dọc suốt theo Đại lộ Broad là một trục di chuyển theo hướng Bắc Nam của thành phố. Tính ra có tới gần cả trăm xe hoa đủ lọai kích cỡ với nhiều nhân vật trong các bộ y phục sặc sỡ lạ mắt và các ban nhạc cử hành những điệu hát thật vui tươi nhịp nhàng để cho các vũ công say sưa nhảy múa biểu diễn trên đường phố - đặc biệt là trước khán đài đồ sộ được dựng lên trước tòa thị sảnh nổi danh vĩ đại của Philadelphia.

Năm nay, nhờ trời tạnh ráo và nhất là vào ban trưa khí hậu cũng bớt giá lạnh đi nhiều, nên bà con già trẻ lớn bé tha hồ mặc sức kéo nhau đi ra đường trảy hội để mà thỏa tình thưởng ngọan các tiết mục biểu diễn nghệ thuật độc đáo mới lạ suốt theo lộ trình dài đến trên 5 kilomet ra đến Đại lộ danh tiếng Market ở trung tâm thành phố.

Hòa mình vào với dòng người tất cả đều hết mực nô nức say mê để mắt theo dõi và còn bấm máy ảnh lia lịa ghi lại những kỷ niệm thật vui tươi sinh động của cuộc Diễn hành, tôi thật cảm động đến ngất ngây trước khối quần chúng đông đảo của cái thành phố lịch sử vốn có niềm tự hào là cái Nôi của cuộc Cách mạng Độc lập Mỹ từ cuối thế kỷ XVIII mà đã bắt đầu khởi sự công cuộc phát động cách nay dễ đến gần 250 năm (The Cradle of the American Independence Revolution) vậy./

Philadelphia ngày 2 tháng 1 năm 2013

Đoàn Thanh Liêm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.