Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nỗi Ám Ảnh Chiến Tranh Trong Cuộc Tranh Cử Tại Mỹ

05/09/201200:00:00(Xem: 10456)
Hoa kỳ một quốc gia giàu mạnh nhất của nhân loại hôm nay, được dựng lên từ những cuộc đấu tranh vũ trang, chống đế quốc Anh, giành độc lập. Sau ngày lập quốc, lịch sử Hoa Kỳ được tiếp tục thêu dệt bằng những trang sử chiến tranh vẻ vang. Chiến tranh thống nhất người Mỹ và nước Mỹ. Chiến tranh mở rộng biên cương cường quốc Mỹ. Vì lý tưởng xây dựng một thế giới hòa bình bền vững, thinh vượng, công bằng và bác ái, Hoa Kỳ đă tham gia và đóng góp lớn lao tiền của và xương máu cho hai cuộc Đại chiến Thế giới I, II và đã chủ động đem lại hòa bình, công bằng và no ấm cho cả Âu châu và nhân loại. Nước Mỹ vẫn tiếp tục những cuộc chiến để mở rông cường quốc của mình, cường quốc Kinh tế đi đôi với cường quốc Quân sự của Mỹ. Hiện tại, Mỹ là quốc gia xuất khẩu vũ khí hàng đầu thế giới…

Ấy vậy mà tại Đại Hội Đảng Cộng Hòa-2012-liên danh ứng cử Tổng thống Hoa Kỳ của đảng Cộng Hòa, hai ông Mitt Romney-Paul Ryan, không một ai nói đến, nhắc đến chiến tranh, ngay cả cuộc chiến Afghanistan, một cuộc chiến hao tiền tốn của, đang làm đổ máu hằng ngàn thanh niên yêu nước của Mỹ… Cả hai ứng cử viên Tổng thống và Phó tổng Thống của đảng Cộng hòa, Mitt Romney và Paul Ryan tại diễn đàn đại hội RNC đều quay lưng lại biến cố 9/11, không một lời đề cập đến bọn khủng bố quốc tế al-Qeada và lãnh tụ cuồng tín của bọn này, Bin Laden, đã đánh phá hủy hoại Tháp đôi, World Trade Center, tước đoạt quyền lãnh đạo kinh tế thế giới của Mỹ.

Có phải chăng đây là một thái độ đáng ngợi ca của hai ông Romney và Ryan, dứt khoát với quá khứ chiến tranh, với mong muốn lớn lao của hai người đưa nước Mỹ tiến xa vào hòa bình thịnh vượng, công bằng và bác ái mà không cần đến vũ khí chiến lươc, những phương tiện chiến tranh đẫm máu.

Trái lại tài tử lão thành, Clint Eastwood, năm nay vừa ngoài 80, người hỗ trợ đường lối của liên danh Romney-Ryan, được “quần chúng Cộng Hòa” hoan hoan hô nhiệt liệt tại diễn đàn RNC, khi ông ta nhắc đến Chiến Tranh chiếm đóng Afghanistan là sự sai lầm tệ hại và ông kêu gọi triệt thoái toàn bộ quân đội Mỹ ra khỏi mặt trận này ngay lập tức… nội trong đêm nay hay ngày mai…. Cả hội trường RNC vang dậy tiếng cổ võ hoan hô, làm mọi người nhớ lại bầu không khí huyên náo nhiệt tình 4 năm về trước tại đại hội Dân Chủ-DNC.

Trong dài dòng lịch sử tranh cử của Đảng Cộng Hòa từ năm 1952 đến nay, đây là lần đầu tiên các ứng cử viên Tổng thống của đảng Cộng Hòa, trong diễn văn tranh cử tại Đại Hội Đảng RNC, không hề nhắc đến hai chữ Chiến Tranh bất cứ dưới hình thức nào.

Ngược lại, Dwight Eisenhower, hào quang chiến thắng quân sự của Mỹ tại chiến trường châu Âu, vào những năm 1940s. Nhờ thế ông đắc cử Tổng thống Hoa kỳ trong hai nhiệm kỳ liên tiếp-1952-1960. Mỗi lần tranh cử Tổng thống, ông luôn luôn nhắc nhở đến thành tích của Mỹ trong chiến tranh nhất là sự cống hiến của nước Mỹ trong hai cuộc đại chiến thế giới II. Năm 1956 để tăng cường hiệu năng tranh cử nhiềm kỳ hai của ông trong tình hình Trung Đông Bắc Phi và Âu châu hỗn loạn vì kinh tế. Liên quân Anh, Pháp, Do Thái muốn tiến chiếm Ai cập, đẩy lực lượng Mỹ ra khỏi kinh đào Suez. Trong diễn văn đọc tại đại hội RNC, Tổng thống Eisenhower liền tuyên bố câu lịch sử quyết liệt: “Những kẻ nào muốn đưa quân tiến chiếm Ai Cập và kênh SUEZ những kẻ đó phải biết rằng họ phải bước qua Điện Biên Phủ.” Sau câu nói xanh rờn này của Tổng thống Eisenhower, liên quân Anh, Pháp chùng bước, nhường kinh đào Suez vĩnh viễn cho Mỹ.


Năm 1964, Barry Goldwater và Richard Nixon trong diễn văn tranh cử tại đại hội RNC, đều lên tiếng chỉ trích đường lãnh đạo Chiến Tranh ViệtNam của đảng Dân chủ.

Bob Dole cũng từng nói trong diễn văn tại đai hội RNC : Ngăn ngừa chiến tranh tốt nhất là chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng ứng phó hữu hiệu với cuộc chiến tệ hại nhất mà chúng ta sẽ đương đầu.

Năm 1976, trong bài diễn văn nhậm chức, bênh vực cho việc chính phủ Mỹ triệt thoái quân đội Mỹ ra khỏi Miền Nam ViệtNam, Tổng thống Hoa Kỳ, ông Gerald Ford cũng nói: “Chúng ta phải nói rằng: Triệt thoái quân đội ra khỏi vùng chiến tranh là thượng sách bảo vệ hòa bình.”

Năm 1980, trong diễn văn vận động tranh cử tai đại hội RNC, Renald Reagan nhắc lại lịch sử anh hùng của nước Mỹ: Trong suốt quá trình lịch sử, nước Mỹ của chúng ta đã hơn 4 lần lên đường đi đánh giặc vì hòa bình nhân loại. Xương máu của người Mỹ, thanh niên Mỹ đã từng bị chôn vùi trên những bãi biển châu Âu, trong sa mạc Phi châu, trong rừng rậm nhiệt đới châu Á…

Để rồi, 11 năm sau, năm 2001, sau biến cố 9/11, nguyên Tổng thống George W.Bush tức tối tuyên bố: “Chúng ta nhất quyết ngăn ngừa không cho bọn khủng bố tạo được ngân quỹ chiến tranh. Chúng ta sẽ chia rẽ chúng. Chúng sẽ không có cơ hội ngừng nghỉ. Chúng sẽ không nơi trú ẩn. Chúng sẽ bị tiêu diệt…”

Bây giờ Bin Laden đã bị giết chết. Bọn khủng bố Al Qeada bị suy yếu, tàn lực. Mặt trận Iraq đã giải quyết xong. Quân đội Mỹ trên đà triệt thoái ra khỏi mặt trận Afghanistan, (chắc chắn sẽ kết thúc trước cuối năm 2014). Cấp độ báo động “đỏ” khẩn trương đã biến dạng. Trong suốt lịch sử Mỹ, 80 năm qua, đây là lần đầu tiên, không có 1 ứng cử viên nào Tổng thống cũng như Phó Tổng của cả hai đảng, có quá khứ tham dự bất cứ cuộc chiến nào trong nước Mỹ cũng như trên thế giới. Có phải đây là điểm son sáng ngời trong dòng lịch sử của nước Mỹ.

Ngày thứ ba, 4-9-2012, ngày của đại hội đảng Dân chủ-DNC tại Charlotte, North Carolina, Tổng thống Obama sẽ nêu lên “agenda” tranh cử của ông và đảng Dân chủ gồm 3 chủ điểm: Phát triển, phục hồi Kinh tế, Tạo thêm công ăn việc làm, Dứt điểm mặt trận Afghanistan bằng cách triệt thoái toàn bộ quân đội Mỹ trước cuối năm 2014. Liệu những chủ điểm tranh cử này, nhất là việc ông dứt khoát triệt thoái toàn bộ quân đội Mỹ ra khỏi mặt trận Afghanistan, (trước sự phản đối của các ứng cử viên Cộng Hòa), có thể đưa ông và đảng Dân Chủ tiếp tục lãnh đạo nước Mỹ thêm một nhiệm kỳ nữa?. Chúng ta thử chờ xem./.

Đào Như
BS Đào Trong Thể
thetrongdao2000@yahoo.com
Sept 3-2012 Labor Day-2012

Ý kiến bạn đọc
06/09/201201:17:35
Khách
Sự phân tích của ông ĐN có vẻ nghe tạm được nhưng một điều chắc chắn nói về tranh cử thì đừng quên chuyện bát nháo. Thực chứng là đang trong kỳ đại hội đảng dân chủ, hôm qua từ GOD và thủ-đô Jerusjalem của Israel bị lãng quên thì hôm nay lại được tuyển lại. Ngay trong nội bộ mà hôm qua khác hôm nay khác thì chuyện hai bên đối thủ chắc phải có những dè dặt không qúa bừa bãi được. CH luôn sợ hãi sự lợi dụng để phạng vì thế chiến tranh Iraq, Àghanistan không nhắc chớ không phải không có kế hoạch. Tôi không hiểu rõ tư RADICAL cho nên không lạm bàn tuy nhiên hình như nó coi như một loại dụng cụ phòng thủ và tấn công. Từ Radical thì chiến tranh Iraq + Àghanistan khởi xướng do cựu TT W. Búh thuộc CH. Cuối cùng ông ĐN nhắc tới đường lối chính sách tuy có vẻ mớĩ nhưng nó vẫn nằm trong đường lối của 4 năm qua. Kinh tế chưa thoát khỏi thất nghiệp tỷ lệ 8.2%, nợ đạt kỷ lục 16 trillions. Chuyện qúa dài coi giá xăng không biết nơi nào rẻ nữa. Mong Thượng đế ban phước lành cho nhân loại. Cầu nguyện
05/09/201204:17:09
Khách
Tác giả nên nói obama cho vào nhà trắng để làm việc hầu nói ra những cái làm được của obama để cho tôi nhé
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hội nghị Paris là một quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt kể từ ngày 13 tháng 5 năm 1968, sau ngày 25 tháng 1 năm 1969 có thêm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) tham gia. Ngoài 202 phiên họp chính thức của bốn bên, còn có thêm 24 cuộc mật đàm khác giữa Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Cuối cùng, hội nghị kết thúc sau bốn năm chín tháng và bốn bên chính thức ký kết Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?
Tổng thống Joe Biden như một người thuyền trưởng, nắm con thuyền quốc gia giữa cơn bão dữ. Chỉ trong cơn sóng lớn mới thấy được khả năng người lèo lái. Những thách thức vẫn còn trước mặt, nhưng con thuyền quốc gia hứa hẹn sẽ đến được chân trời rộng mở. Sự lãnh đạo và phục vụ thầm lặng, bền đỗ cho quốc gia và người dân của tổng thống Joe Biden đã được chứng minh bằng kết quả hiển hiện trong 100 ngày vừa qua.
Ca sĩ Tina Turner, có lẽ ai cũng biết nhưng quá trình tìm đến đạo Phật, trở thành Phật tử và sự tinh tấn của cô ta chắc không nhiều người biết. Giáo lý đạo Phật đã vực dậy đời sống cá nhân cũng như sự nghiệp của cô ta từ hố thẳm đau khổ, thất vọng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.