Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Pháp Và Đức Giữa Âu Châu

16/05/201200:00:00(Xem: 11197)
Pháp Đức cần tìm đồng thuận để đẩy lùi khủng hoảng tại châu Âu...

Vài giờ sau khi nhậm chức vào hôm nay 15/05/2012, tân Tổng thống Pháp François Hollande lập tức qua Berlin hội đàm với Thủ tướng Đức Angela Merkel. Nội dung cuộc tiếp xúc giữa lãnh đạo hai đầu tầu châu Âu không có gì là bí mật. Đó là làm sao dung hòa được hai quan điểm có phần đối nghịch nhau giữa tân Tổng thống Pháp và đương kim Thủ tướng Đức về giải pháp cần phải có, để vực dậy nền kinh tế kinh tế châu Âu đang trong cơn khủng hoảng do nợ công quá nặng.

Đối với bà Merkel, ít ra là qua những phát biểu công khai, khủng hoảng hiện nay chỉ có thể được giải quyết thông qua chính sách thắt lưng buộc bụng đang được áp dụng. Đây là giải pháp do nữ Thủ tướng Đức chủ trương, và đã được nguyên Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy hậu thuẫn, mà biểu hiện cụ thể nhất là hiệp ước về ngân sách châu Âu, với trọng tâm là chính sách kinh tế khắc khổ và giảm chi ngân sách.

Ngược lại, ngay từ lúc khởi đầu chiến dịch vận động tranh cử tổng thống Pháp, ông François Hollande đã luôn luôn bác bỏ một giải pháp thuần khắc khổ, chỉ giảm chi ngân sách mà không chú ý đến tăng trưởng. Ông chủ trương thương thuyết lại hiệp ước ngân sách châu Âu, để đưa thêm vào đó một thành tố tăng trưởng.

Cho dù phía Đức công khai bác bỏ đòi hỏi đó, cử tri Pháp đã hoan nghênh quan điểm của ông François Hollande khi bỏ phiếu tín nhiệm ông trong cương vị tổng thống. Mà không chỉ tại Pháp, ở các nước như Hy Lạp, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và thậm chí ở Anh Quốc hay Ireland, dư luận cũng càng lúc càng phản đối hiệp ước khắc khổ do Đức áp đặt.

Yếu tố lòng dân đó chính là lợi thế mà tân Tổng thống Pháp có trong tay, khi phải đàm phán với lãnh đạo Đức về giải pháp nhằm giúp châu Âu thoát ra khỏi khủng hoảng, một trách nhiệm mà Paris và Berlin phải đảm đương trong tư cách là động lực thúc đẩy châu Âu phát triển.

Thế yếu của ông Hollande: Pháp không tăng trưởng mạnh bằng Đức

Tuy nhiên, trong lãnh vực kinh tế thuần túy, có thể nói là Pháp có phần yếu thế, do tăng trưởng chậm hơn so với Đức.

Theo thống kê mới nhất được Viện Thống kê và Nghiên cứu Kinh tế Pháp INSEE công bố hôm nay, tăng trưởng của kinh tế Pháp trong quý 1 năm 2012 này là 0%, đánh dấu bằng một mức tiêu thụ cực kỳ chậm chạp, đầu tư suy giảm và thâm thủng mậu dịch nặng thêm.

Một cách cụ thể, trong quý 1 năm nay, chỉ số tiêu dùng của các hộ gia đình Pháp chỉ tăng 0,2%, không hơn tỷ lệ èo uột 0,1% vào quý tư năm ngoái là bao nhiêu. Trong khi đó, tổng tổng số vốn cố định lại bị giảm với tỷ lệ âm -0,8%, một sự co thắt đáng ngại sau khi tăng được 1,3% vào cuối năm 2011. Về mặt ngoại thương, nhập khẩu tăng nhẹ với tỷ lệ 0,7%, sau khi giảm 1,4% trong quý tư năm ngoái, nhưng xuất khẩu lại chậm lại, đạt 0,3% sau khi tăng 1,1% trước đó. Hệ quả tất yếu được INSEE ghi nhận là cán cân ngoại thương đã làm cho tỷ lệ tăng trưởng chung bị mất 0,1 điểm.

Trái với Pháp, Cơ quan Thống kê Liên bang Đức vào hôm nay cho biết là kinh tế nước này tăng trưởng mạnh hơn so với dự báo, với một tỷ lệ 0,5% trong quý một 2012, cao bất ngờ so với mức âm -0,2% của quý tư năm 2011. Tỷ lệ đó cũng cao hơn khá nhiều so với dự báo vỏn vẹn 0,1% từng được giới nghiên cứu kinh tế đưa ra gần đây.

Về chi tiết, theo Cơ quan Thống kê Liên bang Đức, ngoại thương Đức đã đóng góp tích cực vào tăng trưởng, cũng như mức tiêu thụ của các hộ gia đình. Hai yếu tố này đã bù đắp vào sự suy giảm nhẹ trong đầu tư.

Số liệu kinh tế Đức như vậy đã xóa tan nỗi lo ngại về nguy cơ kinh tế nước này bị suy thoái, một hiện tượng đã xuất hiện tại nhiều đối tác châu Âu của Đức. Điều này còn củng cố vai trò đầu tầu kinh tế của Berlin trong khu vực đồng euro, làm cho đàm phán Pháp Đức về giải pháp cho khủng hoảng thêm phức tạp.

Dẫu sao thì sự đồng thuận giữa hai nền kinh tế thứ nhất (Đức) và thứ nhì (Pháp) châu Âu là một điều cần thiết để giúp khắc phục khủng hoảng đang diễn ra. Câu hỏi đặt ra là tân Tổng thống Pháp và Thủ tướng Đức tìm được đồng thuận trên những điểm nào vào lúc hai bên có những chủ trương không thiếu những dị biệt.

Về vấn đề này, RFI đã đặt câu hỏi với chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa tại Hoa Kỳ, một người thường xuyên theo dõi hồ sơ kinh tế châu Âu. Theo chuyên gia Nguyễn Xuân Nghĩa, cần phải đặt cuộc đàm phán Pháp Đức bắt đầu khai diễn, vào trong bối cảnh ra đời của hiệp ước ngân sách đang gây tranh cãi thì mới hiểu được các khó khăn mà ông Hollande và bà Merkel phải vượt qua:

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi xin được lui về bối cảnh và những cam kết mới đây của lãnh đạo các nước Âu Châu nhằm đẩy lui khủng hoảng. Sau đó ta mới hiểu ra nỗi khó khăn chung mà hai vị nguyên thủ Pháp và Đức phải cùng giải quyết. Nếu không, chẳng những khối Euro có thể sụp mà cả cơ chế Liên Âu cũng sẽ bị đe dọa.

Vấn đề cốt lõi : Tiền đâu để tăng chi ?

- Ta nhớ lại thì Ngân hàng Trung ương Âu châu tung ra ngàn tỷ Euro để tài trợ các ngân hàng và ngân hàng xứ nào cũng về mua công khố phiếu của mình, tức là lại cho nhà nước vay tiền. Ngân hàng Trung ương Đức là Bundersbank cũng bọc theo để tham gia cấp cứu hệ thống ngân hàng. Đó là chuyện tiền đâu để tăng chi khi mà đa số đều mắc nợ đến gần 90% của Tổng sản lượng.

- Qua chuyện ngân sách, sau mấy tháng thảo luận, ngày 02/03/2012, 25 trong 27 nước hội viên của Liên Âu đã ký một hiệp ước về ngân sách theo đó, các nước sẽ chấp hành kỷ luật chi thu và thành viên khối Euro phải tu chính hiến pháp hoặc Quốc hội phải ban hành luật lệ nhằm giảm mức công chi. Nếu không, một số quy định sẽ tự động áp dụng cho xứ nào không tôn trọng mức giảm chi đó. Nếu được 12 của 17 thành viên khối Euro chấp thuận, hiệp ước này sẽ thành hình và các nước có một năm để chấn chỉnh hệ thống tài chính theo đường hướng rõ ràng là kiệm ước khắc khổ.

RFI: Khi ấy, lập trường của Pháp cũng tương tự như của Đức hay sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thưa là từ ban đầu, Đức vận động giải pháp khắc khổ ấy, với hậu thuẫn của Quỹ Tiền tệ Quốc tế FMI và nhiều nước trong khối Euro, kể cả Pháp và nhất là Pháp, như một điều kiện để Đức tiếp tục yểm trợ các thành viên Euro gặp khó khăn, đa số ở miền Nam.

- Khách quan mà nói, là nước xuất cảng thứ nhì địa cầu, Đức có lợi trong khối kinh tế và tiền tệ thống nhất nên muốn cứu lấy khối Euro và đã tung tiền chuộc nợ cho các nước lâm nạn như Hy Lạp hay Bồ Đào Nha. Thủ tướng Merkel dồn cả sự nghiệp chính trị của bà và quyền lợi kinh tế của Đức vào hiệp ước này và bà còn công khai tích cực ủng hộ người đồng hành là ông Sarkozy.

RFI: Nhưng dân châu Âu đều mệt mỏi với đòi hỏi khắc khổ và ngần ấy chính phủ các nước miền Nam, thậm chí cả Hà Lan là đồng minh chiến lược của Đức sau Pháp, đều sụp đổ hoặc thất cử. Ngày nay, khi Tổng thống Hollande dẫn đầu trào lưu phản đối hiệp ước ngân sách thì có cách nào dung hòa đề nghị của ông ta với lập trường của Đức không?


Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Dù đồng ý với yêu cầu hạ dần bội chi ngân sách trong trường kỳ, ông Hollande muốn các nước Âu Châu chú trọng nhiều hơn đến tăng trưởng kinh tế vì thất nghiệp quá cao và sản lượng quá thấp không thể nâng mức thu thuế để dần dần cân bằng lại ngân sách. Khi tranh cử, ông Hollande đề nghị tăng thuế để trang trải 40% số bội chi ngân sách và sẽ giảm chi mà chậm hơn, để thanh toán 60% khiếm hụt còn lại. Ngoài ra là một số đề nghị về kích thích kinh tế bên trong và cử tri Pháp ủng hộ kế hoạch đó.

- Vấn đề là tìm đâu ra tài nguyên để kích thích sản xuất khi các nước đều bị khiếm hụt ngân sách và từ ba năm qua, 23 rồi 24 trong 27 thành viên Liên Âu vẫn tiếp tục tăng chi hoặc chỉ giảm đà tăng chi mà thôi? Sự thật đáng e ngại là các nước có thể phải chi thêm ngàn tỷ Euro nữa thì mới đẩy lui được khủng hoảng. Tiền đâu ra? Vì thế, khi gặp gỡ, đôi bên đều nói đến nhu cầu dung hòa quan điểm để tìm giải pháp cho toàn khối, chứ vào cụ thể thì sẽ là những thương thảo gay go, vì cả hai đều bị ba sức ép từ bên ngoài.

Ba áp lực: Quần chúng, các nước chống khắc khổ và thị trường

RFI: Anh cho rằng vấn đề không chỉ khoanh vào trục Pháp-Đức, nhưng các sức ép mà anh nói tới là những gì ?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thứ nhất là áp lực của quần chúng khi đảng cầm quyền của bà Merkel vừa thất cử nặng nhất kể từ Thế chiến II trong cuộc bầu cử hôm Chủ Nhật tại một bang lớn nhất của Đức và ông Hollande cùng cánh tả còn có bầu cử Quốc hội vào tháng tới. Sức ép đó khiến cả hai đều tránh nói đến chữ khắc khổ hầu quần chúng khỏi nổi giận và đấy là một lợi thế cho ông Hollande khi có vẻ như đứng đầu trường phái tăng trưởng, đối nghịch với xu hướng khắc khổ.

- Thứ hai là áp lực của các nước khác vì sự bất mãn chung với hiệp ước giảm chi khiến Hy Lạp lại vừa thất bại hôm Chủ Nhật trong nỗ lực tìm ra một liên minh cầm quyền và phải họp lại vào hôm nay trong khi người ta nói đến chuyện Hy Lạp phải rời khối Euro là điều mà các nước cố tránh. Như vậy, giữa vụ tranh luận về tăng trưởng hay khắc khổ thì còn cả tương lai đồng Euro.

RFI: Nghĩa là nghị trình hội họp Pháp Đức còn liên hệ đến vận mệnh của đồng Euro nữa. Thế áp lực thứ ba mà anh nói đến là gì ?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thứ ba là sức ép của thị trường, là giới đầu tư trái phiếu với khủng hoảng ngân hàng tại Tây Ban Nha lại thành nguy kịch hơn tuần qua khi Chính quyền Madrid thông báo nhu cầu xoá nợ cho hệ thống ngân hàng địa phương mà họ gọi là "casa" và cấp vốn cho các ngân hàng lớn, trong đó có Bankia là ngân hàng lớn thứ ba của xứ này vừa bị quốc hữu hóa hôm mùng 10. Xứ này cần thêm 30 tỷ Euro để xóa nợ, ngoài 54 tỷ đã dự trù, vị chi là thiếu 84 tỷ, ngoài ra còn cần hơn 200 tỷ nữa để đắp vốn cho các ngân hàng.

- Nếu Hy Lạp là nền kinh tế nhỏ thì Tây Ban Nha lại quá lớn để mặc cho vỡ nợ mà cũng quá lớn để có thể cấp cứu vì tới nay đã ngốn hết một phần ba số tiền ngàn tỷ cứu trợ của Ngân hàng Trung ương Âu châu. Sau Tây Ban Nha còn Ý Đại Lợi. Việc chuộc nợ ấy khiến cả Liên Âu lại nhảy vào với ngàn tỷ Euro nữa, mà nước Đức sẽ góp phần cáng đáng qua nhiều đòi hỏi mới. Nếu không đủ, và nhiều phần thì không, người ta phải huy động tiền trên thị trường trái phiếu khiến phân lời lại tăng vọt. Cử tri phản ứng bằng lá phiếu và biểu tình, còn thị trường phản ứng bằng lãi suất khiến các nước đi vay trả tiền lời cao hơn và bị bội chi lớn hơn trong vòng luẩn quẩn.

Hollande: Thế của chính trường – Merkel: Lực của thị trường

- Thành thử, dù lãnh đạo Pháp Đức muốn dung hòa, các yếu tố ngoại nhập đều khiến họ phải thủ kỹ sau lưng, ít ra tới tháng Sáu. Nói cho gọn thì nếu ông Hollande có cái thế của chính trường, thì bà Merkel lại có cái lực của thị trường, vì câu hỏi chính vẫn là tiền đâu và ai sẽ chi ?

RFI: Thưa anh, nếu dung hòa thì nhượng bộ những gì và nếu hai lãnh tụ không có giải pháp thì kết quả sẽ ra sao?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Tôi thiển nghĩ là cuối hội nghị, đôi bên đều phải hòa thêm nước trong toa thuốc quá đắng của mình để có một kết quả biểu kiến là hai nước đã đạt một đồng thuận. Thí dụ như triển hạn thời điểm và mức độ giảm chi đã cam kết trong hiệp ước ngân sách, hoặc đặt ra điều kiện còn khó thi hành hơn để các nước có thêm ngả xoay trở sau này. Những người lạc quan và tin tưởng vào tinh thần thực tiễn của Tổng thống Pháp lẫn Thủ tướng Đức cho rằng hai nước sẽ tìm ra giải pháp. Bản thân tôi thì không thuộc trường phái đó.

RFI: Anh không tin là kết quả thượng đỉnh Pháp-Đức sẽ mua được thời gian cho các nước hay sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi e rằng sự thể đã tuột khỏi tầm cứu vãn của hai người vì không là vấn đề của một chu kỳ suy trầm khả dĩ giải quyết được qua lối kích thích kinh tế thông thường trong ngắn hạn nhưng đòi hỏi một nỗ lực cải cách mà nhiều nước lại không muốn thi hành.

- Nước Đức có thể nhượng bộ và bà Merkel có khi thất cử năm tới nhưng tình hình chẳng khá ra mà lại còn tệ hơn. Tôi xin giải thích là nếu không cải cách thì các nước chỉ còn ngả tự ý phá giá đồng bạc và còn giải pháp lạm phát khi lần lượt in bạc ra xài cho thoả chí.

- Đức có dấu hiệu nhượng bộ khi tuần qua Ngân hàng Trung ương nói tới viễn ảnh lạm phát mấp mé 3%, tức là đành chịu một điều tối kỵ vì lạm phát là một nguyên do dẫn tới phong trào phát xít 90 năm trước và đại chiến sau đó. Vì muốn cứu đồng Euro và Liên Âu, Đức đang lùi vào hố sâu của lịch sử khi lạm phát đánh sụt niềm tin của thợ thuyền, dân nghèo, người cao niên và những ai có đồng lương cố định. Nó dẫn tới phản ứng cực hữu, tinh thần dân tộc quá khích và sự nghi kỵ nỗ lực hội nhập Âu Châu. Đây mới là kịch bản đáng ngại nhất khi ta đã chứng kiến sự lớn mạnh bất ngờ của các lực lượng cực hữu tại Hy Lạp, Hoà Lan và mới đây là tại Pháp.

- Ta không quên hôm 26/04 vừa qua, Chủ tịch Quốc hội Âu châu phát biểu rằng phải sống với kịch bản là Liên hiệp Âu châu có thể tan rã. Lý do là ông Martin Shulz này thấy xu thế đáng ngại từ mấy tháng qua là "sự thoái lui về chủ nghĩa quốc gia" và hiện tượng "thượng đỉnh", qua đó, nguyên thủ các nước và chính quyền Âu châu giành lấy nhiều quyền quyết định qua các phiên họp riêng mà bất kể tới phương pháp làm việc của cả tập thể Liên Hiệp Âu châu.

- Về phần mình, người cầm đầu hành pháp Âu châu là Chủ tịch Âu châu Herman Van Rompuy thì than rằng, làn sóng "đại chúng", tức là mị dân, đang dâng trào và đe dọa chế độ lưu thông tự do của dân chúng qua hiệp ước Schengen về quyền tự do đi lại giữa 27 nước Liên Âu.

- Ta sẽ thấy nạn tẩu tán tư bản và hạn chế thông hành như triệu chứng tiên báo cho kịch bản đáng ngại đó.

Mai Vân & Nguyễn-Xuân Nghĩa - RFI

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ngược lại, những biến cố dồn dập đủ loại trong COVID-19 mở ra cuộc đấu tranh chính trị mới: đòi quyền được sống còn, có thuốc trị cho tất cả, đi lại an toàn, đó là một cái gì thiết thực trong đời sống hằng ngày và không còn chờ đợi được chính quyền ban phát ân huệ; nó khiến cho người dân có ý thức là trong các vấn đề nội chính, cải tổ chế độ là cần ưu tiên giải quyết. Người dân không còn muốn thấy vết nhơ của Đồng Tâm hay tiếp tục qùy lạy van xin, thì không còn cách nào khác hơn là phải có ý thức phản tỉnh để so sánh về các giá trị tự do cơ bản này và hành động trong gạn lọc. Tình hình chung trong việc chống dịch là bi quan và triển vọng phục hồi còn đấy bất trắc. Nhưng đó là một khởi đầu cho các nỗ lực kế tiếp. Trong lâu dài, dân chủ hoá là xu thế mà Việt Nam không thể tránh khỏi. Cải cách định chế chính trị và đào tạo cho con người để thích nghi không là một ý thức riêng cho những người quan tâm chính sự mà là của toàn dân muốn bảo vệ sức khoẻ, công ăn việc làm
Trong vài thập niên vừa qua, giải Nobel Hòa Bình và Văn Chương được xem là một tuyên ngôn của ủy ban giải Nobel về các vấn đề thời cuộc quan trọng trong (những) năm trước và năm 2021 này cũng không là ngoại lệ. Giải Nobel Văn Chương năm nay được trao cho nhà văn lưu vong gốc Tazania - một quốc gia Châu Phi, là Abdulrazak Gurnah "vì sự thẩm thấu kiên định và bác ái của ông đối với những ảnh hưởng của chủ nghĩa thực dân và số phận của những người tị nạn trong vực sâu ngăn cách giữa các nền văn hóa và lục địa". Cũng vậy, giải Nobel Hoà Bình đã dành cho hai ký giả Maria Ressa của Phi Luật Tân và Dmitry Muratov của Nga "vì những nỗ lực bảo vệ sự tự do ngôn luận, vốn là điều kiện tiên quyết cho nền dân chủ và sự hòa bình lâu dài". Ủy ban Nobel Hòa Bình Na Uy còn nói thêm rằng, "họ đại diện cho tất cả các ký giả đang tranh đấu cho lý tưởng này, trong một thế giới mà nền dân chủ và tự do báo chí đang đối mặt với những điều kiện ngày càng bất lợi" và cho "nền báo chí tự do, độc lập
Sau đó, sau khi “phát khóc” và lau nước mắt/nước mũi xong, bác Hồ liền thỉnh ngay bác Lê về thờ nên mới có Suối Lê Nin (với Núi Các Mác) cùng hình ảnh – cũng như tượng đài – của cả hai ông trưng bầy khắp mọi nơi, để lập ra một tôn giáo mới, thay thế cho Phật/Chúa/Thánh Thần/Ông Bà/Tiên Tổ ... các thứ.
Sự nghiệp chính trị của đại đế Nã-Phá-Luân chẳng liên hệ gì nhiều đến Trung Quốc nên không biết tại sao ông nổi hứng tuyên bố một câu bất hủ mà giờ này có giá trị của một lời tiên tri “Hãy để Trung Hoa ngủ yên bởi vì khi tỉnh giấc nó sẽ làm rung chuyển thế giới.” Vào tháng 03/1978 có một sự kiện ít được biết đến nhưng bắt đầu lay thức gã khổng lồ Trung Quốc khi một hợp tác xã nông nghiệp ở Phúc Kiến xin phép được giữ lại phần sản xuất vượt chỉ tiêu để khuyến khích nông dân hăng hái làm việc. Đây là giai đoạn trước Đổi Mới nên viên thư ký đảng bộ của hợp tác xã bị phê bình kiểm điểm. Chỉ 8 tháng sau đó vào cuối năm 1978 Đặng Tiểu Bình tuyên bố cải tổ và mở cửa nền kinh tế. Đề nghị nói trên của hợp tác xã được mang ra thử nghiệm với kết quả sáng chói nên viên thư ký đảng được ban khen.
Sau 10 năm ra sức Xây dựng, chỉnh đốn hàng ngũ để bảo vệ đảng không tan, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn thừa nhận: ”Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" vẫn chưa được ngăn chặn, đẩy lùi một cách căn bản, thậm chí có mặt còn diễn biến tinh vi, phức tạp hơn, có thể gây ra những hậu quả khôn lường.”
Nếu mối quan hệ Trung Quốc-Hoa Kỳ là một ván bài, thì người Mỹ sẽ nhận ra rằng họ đã được một lá bài tốt và tránh khuất phục trước nỗi sợ hãi hay niềm tin vào sự suy tàn của Hoa Kỳ. Nhưng ngay cả một lá bài tốt cũng có thể thua, nếu chơi tệ. Khi chính quyền của Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden thực hiện chiến lược cạnh tranh đại cường với Trung Quốc, các nhà phân tích tìm các phép ẩn dụ trong lịch sử để giải thích tình trạng cạnh tranh ngày càng sâu sắc. Nhưng trong khi nhiều người dựa vào sự khởi đầu của Chiến tranh Lạnh, thì một ẩn dụ lịch sử đáng lo ngại hơn là sự bắt đầu của Thế chiến thứ nhất. Năm 1914, tất cả các cường quốc đều mong rằng cuộc chiến Balkan lần thứ ba là ngắn ngủi. Thay vào đó, như nhà sử học người Anh Christopher Clark đã chỉ ra rằng, các cường quốc bị mộng du bước vào một trận đại chiến kéo dài bốn năm, phá hủy bốn đế chế và giết chết hàng triệu người.
“Căn bản đời sống của chúng ta là đi tìm sự hạnh phúc và tránh né sự khổ đau, tuy nhiên điều tốt nhất mà ta có thể làm cho chính bản thân chúng ta và cho cả hành tinh này là lật ngược lại toàn bộ suy nghĩ ấy. Pema Chodron đã chỉ cho chúng ta thấy mặt cấp tiến của đạo Phật.”
Năm 1964, anh Phạm Công Thiện được mời vào Sài Gòn để dạy triết Tây tại Viện cao đẳng Phật học vừa được mở tại chùa Pháp Hội (tiền thân của Viện Đại học Vạn Hạnh sau này), tôi được anh cho đi theo. Tôi nhớ anh đã dẫn tôi đến thăm Bùi Giáng vào một buổi chiều, trong một căn nhà ở hẻm Trương Minh Giảng, căn nhà rất ẩm thấp, chật hẹp, gần như không có chỗ cho khách ngồi.
Cố nhớ kỹ lại, tôi vẫn không nghĩ ra là tôi đã gặp thầy Phước An lần đầu vào dịp nào (dĩ nhiên là ở Vạn Hạnh, trong năm 1972, nhưng trong hoàn cảnh nào?). Chỉ nhớ rằng quen nhiều và thân với thầy lắm. Phòng 317 Nội Xá Vạn Hạnh là phòng ở của quý thầy trẻ, là những người tôi rất thân, và đây là một phòng mà tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Ba bà Mai kể trên thuộc hai thế hệ. Cả ba đều đã trải qua một kiếp nhân sinh mà “phẩm giá” người dân bị chà đạp một cách rất tự nhiên.” Nếu may mắn mà “CNXH có thể hoàn thiện ở Việt Nam” vào cuối thế kỷ này, như kỳ vọng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chả hiểu sẽ cần thêm bao nhiêu bà Mai phải (tiếp tục) sống “với tâm thức khốn cùng” như thế nữa?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.