Hôm nay,  
Việt Báo Online

Một Trường Hợp Điển Hình về Buôn Bán Tình Dục

28/01/201200:00:00(Xem: 11810)
Một Trường Hợp Điển Hình về Buôn Bán Tình Dục

Một Trường Hợp Điển Hình về Buôn Bán Tình Dục

bpsos_chi_rieng-large-contentTác giả và chị Riêng. (ảnh CAMSA)

Bùi Thảo Nhi

LTS Mạch Sống Magazine: Chị Riêng, một phụ nữ bị lừa bán vào đường dây mãi dâm ở Mã Lai, đã được giải cứu kịp thời bởi cảnh sát nhờ một "khách hàng" còn lương tri.Cơ quan liên chính phủ International Organization for Migration (IOM) đã phối hợp với Liên Minh CAMSA để giúp chị hồi hương an toàn và giúp chị phục hồi cuộc sống. Chị là một người rất may mắn đã được giải cứu trước khi bị xâm hại. Trong khi đó, nhiều phụ nữ khác rơi vào hoàn cảnh bi đát này không có được may may mắn như chị. Hiểu điều ấy, chị Riêng sẵn sàng để làm chứng về trường hợp của mình hầu giúp Liên Minh CAMSA cảnh báo đến người dân trong nước. Câu chuyện của chị rất tiêu biểu: thủ phạm buôn người thường là một người trong xóm, một đồng nghiệp, một người bạn của bạn, hay là người trá hình bằng cách này cách kia để làm quen. Chúng tôi mong rằng câu chuyện của chị sẽ cảnh giác những phụ nữ Việt khác để không trở thành nạn nhân của nạn buôn bán tình dục.

Hành trình tìm đến với câu chuyện buôn người

Đã lâu lắm rồi tôi chưa có dịp đón Giáng Sinh trên quê hương tôi. Năm nay có dịp đi công tác chung với người bạn, đồng thời cũng là người tôi coi như người thầy, tại một nước láng giềng nên tôi ghé qua thăm "chùm khế ngọt" của tôi như nhạc sĩ Giáp Văn Thạch đã từng ví von trong bài "Quê Hương".

Tôi chỉ định về thăm gia đình, bạn bè, chạy lòng vòng Sài Gòn, lang thang các quán càfê nhỏ xinh xắn, viết vài ba câu chuyện về sự lãng mạn của tình yêu…vậy thôi, rồi tôi sẽ về lại nước láng giềng kia tiếp tục công việc. Ai dè, chưa kịp viết gì, chỉ mới đang suy nghĩ và mỉm cười thầm trong bụng thì "ông thầy" tôi "nhờ" tôi đi thăm một người liền. Nói "nhờ" đây thì nói vậy thôi chứ tôi biết là tôi chắc chắn sẽ phải đi thôi vì "ông thầy" này có sức thuyết phục rất cao, nội công thâm hậu lắm! Thế là tôi phải lên lịch trình liền, nghe cứ như ca sĩ đi show vậy, hàng chục kế hoạch và cuộc họp.Nói cho oai vậy chứ thực chất tôi chỉ có phải đi thăm bà con bạn bè thôi, cái cuộc họp quan trọng nhất thì cũng chỉ là cuộc hẹn mà "ông thầy" tôi "nhờ" tôi gặp lấy thôi.

Hôm ấy là đêm vọng Giáng Sinh, tôi kiếm được địa chỉ của cô ấy trên một tờ giấy thông tin tôi xin được từ một người. Tôi lướt nhẹ qua tờ giấy thì chỉ có một thứ làm tôi cứ nhớ mãi, đó là cái tên của cô, tên cô là Bùi Thị Sầu Riêng.Trong lòng như dâng trào một niềm cảm xúc rất khó tả, đúng hơn là một nỗi buồn vì tôi biết đi kèm theo cái tên buồn ấy là cả một câu chuyện càng buồn hơn. Tôi ngồi đằng sau chiếc xe máy của con em họ, chạy vùn vụt, gió tạt mạnh vào khuôn mặt tôi, cát bụi bay đập mạnh vào mắt tôi, đau nghiến nhưng tôi biết nó sẽ không bao giờ so sánh nổi với những gì tôi sắp bắt đầu được nghe…

Chị Riêng với những biến cố đã trải qua

Tôi và em họ phải chạy vào biết bao nhiêu ngõ hẹp mới tìm đến được căn nhà mà chị Riêng đang trú ngụ. Căn nhà trệt được cho là tạm ổn nếu người ở không đòi hỏi nhiều. Chị xinh xắn, nhỏ con, và có nụ cười rất thân thiện, sẽ không ai nghĩ chị vừa mới trải qua cơn ác mộng mà bất kì người con gái nào cũng không bao giờ muốn nghĩ đến:đó là bị bán vào đường dây mại dâm.

Trước đây, chị Riêng làm công nhân cho một công ty. Ởđây, chị quen một người bạn trẻ cũng khá thân, người bạn đó hay tới nhà chị chơi, cứ hai ba tháng là ghé nhà chơi rồi lưu lại mấy ngày. Xuất thân từ công nhân nên chị Riêng không bao giờ nghi ngờ người bạn ấy của mình. Biết được hoàn cảnh khó khăn của chị Riêng, người bạn ngỏ ý về việc đi làm xa để kiếm thêm tiền. Chị được biết cô ấy hay qua lại Mã Lai và rủ chị qua Mã Lai bán quán ăn như Việt Nam chứ cũng không nói rõ làm cái gì bên đó.

Chị Riêng tin tưởng và đồng ý đi theo người bạn ấy. Cô bạn ấy kêu chị đưa chứng minh nhân dân cho cô ta và cô ta giúp làm hộ chiếu và mua vé máy bay cho chị. Chị không hề biết gì về thủ tục cũng như không hề giữ bất cứ giấy tờ gì, chỉ đợi đến khi cô bạn kêu đi thì chị đi theo. Khi qua tới Mã Lai, có một người người phụ nữ là bạn của cô ấy đã đến đón tại sân bay, hai người xì xào tiếng gì đó rồi dẫn chị tới một ngôi nhà.Tại đây, một người đàn ông tới và đưa chìa khóa cho chị, rồi người phụ nữ này đi đâu rồi không trở lại. Chị và cô bạn ở đó được ba tuần, công việc thường ngày chị vẫn làm là dọn dẹp nhà cửa. Sau ba tuần, cô bạn nói với chị là họ cần phải chuyển nhà. Khi đến nhà mới, chị được đưa lên trên tầng năm của ngôi nhà. Cô bạn nói cần đi mua ít đồ, nhưng sau đó rồi cũng không thấy trở lại nữa. Trong căn hộ đó chị bị giảm sát bởi hai người đàn ông. Một người sau đó đi đâu đó và người còn lại giữ và nhốt chị ba ngày ba đêm. Chị sợ và khóc rất nhiều với người đàn ông ấy nhưng người đó không hiểu chị nói gì và cứ kêu chị ngồi đó…và cái ngày đó cũng tới: họbắt đầu dẫn khách tới bắt chị"tiếp".

Chị sợ hãi và chỉ biết khóc với khách hàng.Đa số những người khách đến gặp chị đều là người Hoa, họ thấy chị khóc nên không dám làm gì với chị cả. May mắn thay cho chị, sau đó có một anh khách khá trẻ vào trong phòng cùng với một người bạn của anh ta. Anh tới và nắm tay chị, dẫn chị tới bên bàn và ngồi nói chuyện với chị, nhưng chị chỉ khóc, và chị chỉ tay ra hiệu với anh là chị muốn về Việt Nam. Anh thấy vậy, nên đãđưa điện thoại cho chị gọi về nhà cho mẹ.Chị kể những chuyện gì đang xảy ra, và báo với mẹ chị rằng là ba hoặc bốn ngày nữa nếu chị không ra khỏi đây thì mẹ chị sẽ gọi điện báo công an. Sau đó anh này cũng gọi điện cho cảnh sát Mã Lai dùm chị rồi bỏ đi đâu không biết. Chừng khoảng lúc sau,thì có hai người khác tới gõ cửa phòng, chị muốn chạy lại xô cửa ra nhưng người đàn ông giảm sát đã giữ chị lại.Tiếng gõ cửa lớn dần và đông người xì xào ngoài cửa khoảng một hồi thì người đàn ông này đã tiến đến để mở cửa, sau đó có hai người xông cửa vào. Đó là một người đàn ông mang quân phục đen và một người phụ nữ. Người đàn ông mang quân phục bắt giữ và còng tay người đàn ông giảm sát chị, còn chị được người phụ nữ đưa về đồn cảnh sát. Chị ở lại đây ba ngày và sau đó họ đưa chị vào "trung tâm" tạm trú cho nạn nhân buôn người.

Tại đây, chị ra tòa hai lần vì môi giới bên kia quyết định kiện và đòi bắt chị trở lại "làm việc" cho họ, lý do họ đưa ra là vì họ đã trả tiền cho cô bạn của chị thì nhiệm vụ của chị là phải làm theo ý họ. Họ không hề nêu lên công việc chị làm là công việc gì, đi cùng họ là hai đến ba luật sư. Chị được tòa án Mã Lai cấp một luật sư người Mã Lai và kèm theo một người thông dịch viên. Tòa án tra hỏi rằng chị nghĩ công việc họ muốn chị làm là gì, thì chị cho rằng khi vào trong phòng đó chị chỉ thấy toàn đàn ông nên giác quan cho biết rằng công việc họ bắt chị làm là công việc "đó". Sau hai lần ra tòa, thì môi giới bên kia trả tiền và xin rút đơn kiện, sau đó thì như lời chị Riêng kể, hình như không chuyện gì xảy ra với họ cả…

Chị Riêng cũng cho biết, lúc mới vào trung tâm chị có gặp và quen biết được vài người Việt Nam khác nữa nhưng chỉ sau mấy ngày thì họ đều lần lượt đi hết.Chị có hỏi thăm mấy người nước ngoài về những cô gái đó là như thế nào thì chị đã được biết, đó là những người đã được trung tâm đưa vào để dạy tiếng Anh nhưng rồi chủ của họ tới trung tâm và đã "chuộc" họ ra...

Trong thời gian chị đang ở "trung tâm" thì chị được gia đình báo tin giữ: chồng chị ở Việt Nam bị chết vì tai nạn xe cộ. Lòng nóng như lửa đốt, chị chỉ mong sớm về với hai đứa con trai 10 và 16 tuổi nay đã trở thành mồ côi cả cha lẫn mẹ.

Sau 7 tháng 15 ngày, chị được trả về Việt Nam.Tôi hỏi cảm giác của chị lúc đó như thế nào, thì chị chỉ có thể nói "em cứ như trên trời rơi xuống". Khi chị về, thì công an có tới nhà hỏi thăm chị, nhưng chỉ một lần ấy mà thôi.Họ không quay trở lại để tìm hiểu thêm chi tiết nào nữa về cô bạn của chị hay môi giới mướn chị. "Em thấy mấy anh công an làm việc kì quá à, theo em được biết là đi nước ngoài mà cái dạng giống như em thì toàn là bị lừa không", chị bức xúc trình bày cùng tôi.

Tôi có hỏi về cô bạn làm chung công ty của chị cũng là đầu mối để đưa chị qua Mã Lai thì được chị cho biết rằng:đã cố gắng truy tìm thông tin cô ta hiện đang ở đâu thì được biết tên và giấy tờ của người ấy đã được chủ mua đường dây và đăng ký làm giả hồ sơ để cô ta làm việc trong công ty của chị, và chị cũng không giữ bất cứ tấm hình nào có chụp về cô ấy, chị chỉ nhớ hình ảnh cô bạn ấy trong đầu mình. Theo chị thì cô bạn ấy hiện vẫn còn đang ở tại Mã Lai.

Chị Riêng cũng cho biết thêm, chị đã gặp được rất nhiều cô gái Việt Nam bị rơi vào hoàn cảnh giống như chị, cũng bị bạn đưa qua Mã Lai tương tự như vậy.Chị có biết được một trường hợp, hiện vẫn còn đang ở tại trung tâm, cô ấy đã ở đó được 10 tháng rồi. Chị Riêng đã liên lạc với mẹ của cô ấy và bà chỉ biết khóc thương cho số phận của đứa con gái mình. Nghe tới đây, tôi thấy cay ở cổ họng, khàn khàn tiếng, bao nhiêu câu nói cứ bị gián đoạn…

Hiện tại chị đang sống cùng ba mẹ trong căn nhà do bà ngoại chị để lại cho mẹ chị; chồng chị vừa mất do tại nạn giao thông. Mẹ chị tuy đã lớn tuổi nhưng vẫn cố gắng đi làm ruộng thuê cho người ta để giúp trang trải cho cuộc sống hằng ngày, mỗi ngày bà kiếm được khoảng 60 tới 70 ngàn đồng VN. Hiện tại chị vẫn chưa đi làm được do đang còn mang trên mình căn bệnh đau lưng cột sống, nhất là tinh thần chị vẫn chưa thể hồi phục được bình thường vì vẫn còn bị ám ảnh bởi những ngày tháng qua.

Chị tâm sự với tôi:"Giờ em sợ lắm, em không có nói chuyện hay liên lạc với ai hết đó.Lúc chị báo tin sẽ đến thăm, em vẫn sợ lắm, em cứ sợ người ta gạt em, giờ em nghe ai nói đi làm xa là em sợ, không tin nữa".

Hai đứa con trai của chị thì một đứa vẫn ở với mẹ và ông bà ngoại, còn một đứa thì được đưa về Tiền Giang sống cùng ông bà nội, mỗi tháng vẫn vào thăm chị. Ba mẹ chồng chị cũng làm ruộng để giúp chị chăm sóc cho đứa con.

Chia tay Chị Riêng

Sau khi nói chuyện với chị xong, tôi chào chị ra về. Trước khi đi, tôi quay lại nhìn lại căn nhà chị đang ở, và nhìn chị; chị vẫn nở nụ cười tươi xinh đó tuy tận sâu thẳm trong ánh mắt là cả một câu chuyện thương tâm, kèm theo nghìn nỗi lo sợ về sự ám ảnh của quá khứ vàcuộc sống trong tương lai. Tôi hỏi chị thích gì nhất bây giờ thì chị chỉ nói với tôi "em thích học tiếng Anh lắm".Tôi nhìn chị mỉm cười nhẹ, thầm nghĩ trải qua bao nhiêu biến cố, cuộc sống hiện tại lại chật vật, khó khăn nhưng chị vẫn có thể giữ được nụ cười ấy và vẫn mong mỏi được học hỏi thêm là một điều rất đáng quý. Chị biết mình rất may mắn vì chị được giải cứu kịp thời trước khi bị xâm hại, chứ không như bao số phận khác đã và đang tiếp tục bị dày vò trong cái hoả ngục ngay trên thế gian này.

Tôi ra đi mà lòng nặng trĩu, tôi hy vọng cuộc sống sau này chị sẽ không phải "Sầu Riêng" nữa bởi nhờ những tấm lòng quảng đại đến chia sẻ nỗi nhọc nhằn và nỗi buồn ấy cùng chị, và rồi đời chị sẽ ngọt thơm "Bùi Thị".

Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Ở Á Châu, viết tắt là CAMSA (Coalition to Abolish Modern-day Slavery in Asia) trong tiếng Anh, hiện gồm năm tổ chức thành viên: BPSOS, Uỷ Ban Hoa Kỳ Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam, Liên Hội Người Việt Canada, Hiệp Hội Nhân Quyền Quốc Tế (Đức), và Tenaganita (Mã Lai). Sau bốn năm hoạt động, Liên Minh CAMSA đã can thiệp cho trên 40 vụ lớn nhỏ, ảnh hưởng đến ba ngàn công nhân. Liên Minh CAMSA cần sự yểm trợ của đồng bào để tiếp tục phát triển hoạt động nhằm can thiệp và trợ giúp nạn nhân, truy tố thủ phạm, và thúc đẩy những thay đổi về chính sách của các quốc gia.

Mọi đóng góp yểm trợ cho Liên Minh CAMSA, xin đề cho và gởi về:

BPSOS/CAMSA

PO Box 8065

Falls Church, VA 22041 – USA

http://www.machsongmedia.com/

12/10/2019(Xem: 825)
Siêu thị nầy có lần mình quen Chiều cuối Đông phố mới lên đèn Hàng cây đỏ lá chờ cơn gió Hứa một đêm dài chắc lặng yên Em đẫy xe qua hàng trái cây Nầy em …xoài bưởi mãng cầu đây Quê hương một góc trời thu hẹp Gió Lái Thiêu về hoa mận bay
12/10/2019(Xem: 2305)
Một sao sáng trên bầu trời thi ca Việt Nam vừa vụt tắt. Nhà thơ Du Tử Lê đã qua đời tối thứ Hai 7/10/2019 tại Quận Cam, California.
12/10/2019(Xem: 753)
Bà Margarete Bause, dân biểu Quốc hội Liên Bang Đức, đã cho loan báo trên Facebook chính thức nhận bảo trợ cho ông Hoàng đức Bình, một nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền và môi sinh Việt Nam
12/10/2019(Xem: 804)
sau vài tuần, niềm vui của ông vơi dần, thay vào đó là nỗi nhớ nhà rất da diết – dù ông chẳng còn nhà; vì “nhà nước” đã chiếm đất để xây đường “cao tốc” hay bán cho Trung cộng ông cũng chả rõ
12/10/2019(Xem: 2301)
Bài báo nói trên là một minh chứng rõ ràng phản lại những lời vu cáo thiếu đứng đắn, vô trách nhiệm nhằm vào tổ chức VOICE cùng một số thiện nguyện viên có lòng, nhưng cũng là nỗi buồn phiền cho các nhà bảo trợ
12/10/2019(Xem: 544)
Mấy hôm nay truyền thông đưa tin một chủ tiệm nails ở Las Vegas bị khách quỵt tiền và tông chết. Các đài CNN, Fox 5… chỉ đơn giản là một tin tức mà không có bình luận kết tội hay khen chê gì cả!
12/10/2019(Xem: 574)
Hôm đầu tháng 9 vừa qua, thấy hình bà Chủ tịch Quốc Hội Kim Ngân, mặc áo dài tuyệt đẹp, mặt son phấn cũng bắt mắt, đứng đánh trống rất oai vệ như một vị nữ tướng chuẩn bị ra quân, Cỏ May tôi lấy gởi cho người bạn, vốn là nhà giáo
12/10/2019(Xem: 928)
Vào các năm 1989, 1990, sau khi Chính quyền Hồng Công quyết định đóng cửa các trại tỵ nạn, tôi đã tình nguyện làm việc với Cao ủy Liên Hiệp Quốc về Người Tỵ Nạn (UNHCR) trong sáu tháng liền nhằm giúp các thuyền nhân Việt Nam bị kẹt trong trại.
11/10/2019(Xem: 677)
Kính dâng nhị vị Tôn Túc PGVN hiện đại Thiền Sư Thích Nhất Hạnh và Thiền Sư Thích Thanh Từ
11/10/2019(Xem: 688)
Từ Hải Ngoại: Chống Ác, Không Chống Cộng,... Đến Quốc Nội: Tranh Chấp Chủ Quyền Bãi Tư Chính, nhưng Cấm Dân Biểu Tình Chống Tàu Cộng ...
11/10/2019(Xem: 5403)
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Việt Nam Cộng sản Nguyễn Phú Trọng đã mơ hồ, viển vông và hão huyền khi tránh đương đầu với Trung Cộng ở bãi Tư Chính, Trường Sa.
11/10/2019(Xem: 417)
Năm ấy, sau khi pháo giao thừa tắt lịm, không gian trở laị tịch mịch vô cùng, lúc ấy trong nhà bảo sanh có một người mẹ đau bụng chuyển dạ.
10/10/2019(Xem: 693)
Trong giai phẩm Văn Hóa Ngày Nay của Nhất Linh khoảng 1958 có Mục Hoa Hàm Tiếu. Đây là “Trang Thơ” dành cho những người mới tập làm thơ, hay nói đúng hơn là trang thơ thiếu nhi. Ở đây, tôi đã đọc những bài thơ của Sa Giang Trần Tuấn Kiệt, lúc này Trần Tuấn Kiệt 19 tuổi.
10/10/2019(Xem: 1862)
Mưa bay Trên Ngọn Tình Sầu Vì thơ dỡ mộng công hầu áo xanh
10/10/2019(Xem: 604)
Lâu lắm rồi tôi có viết một bài với chủ đề "Người máy có biết yêu không?". Trong bài viết tôi đặt vấn đề xoay quanh câu hỏi làm sao người máy có được cảm xúc như con người, khi tôi nhìn thấy sự tiến bộ kỳ diệu của người máy.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 10/2019, tại sự kiện Made by Google 2019 được tổ chức ở New York (Mỹ), Google đã chính thức ra mắt Pixel Buds 2 - mẫu tai nghe không dây tiếp theo của hãng, sau thành công từ người tiền nhiệm Pixel Buds từng được giới thiệu vào năm 2017.
Khoảng giữa tháng 10/2019, cuộc chiến chống lại biến đổi khí hậu của con người ghi nhận thêm một tin lạc quan.
“Chuyện thật như đùa” đang xảy ra với một số người dùng Facebook. Sau khi báo cáo tài khoản giả mạo, lừa đảo, họ lại bị mạng xã hội khóa nick.
Nếu bầu trời nơi ta sống cũng ảo diệu như thế này, có lẽ nhiều người sẽ chiêm ngưỡng nó thường xuyên hơn!
Khoảng giữa tháng 10/2019, trang The Hollywood Reporter cho biết hãng phim của Apple hiện vẫn chưa được đặt tên chính thức, nhưng sẽ do các giám đốc bộ phận Worldwide Video mới của công ty là Zack Van Amburg và Jamie Erlicht điều hành
Từ trước đến nay, trình duyệt Safari của Apple, vẫn gửi dữ liệu tới Google Safe Browsing để giúp bảo vệ người dùng tránh khỏi những trang web lừa đảo. Nhưng có vẻ như công ty Internet Trung Quốc - Tencent cũng nhận được dữ liệu.
Ở Châu Á, các ứng dụng như WeChat, Alipay, Grab, Go-Jek, Paytm, Kakao và Line đang trở thành một phần không thể thiếu của nhiều người. Phần lớn đều bắt đầu từ các tính năng cơ bản như nhắn tin, thanh toán, gọi xe… nhưng dần trở nên đa năng hơn.
Khoảng giữa tháng 10/2019, một số nguồn tin cho biết Apple gửi dữ liệu của người dùng iOS về Trung Quốc, ngay sau đó, Apple đã trả lời cụ thể hơn về vụ việc.
Khoảng giữa tháng 10/2019, tạp chí Học viện Khoa học Quốc gia Hoa Kỳ đăng tải một báo cáo khoa học mới tới từ các nhà nghiên cứu tại Na Uy và Thụy Điển, cũng có thể coi là một tia hy vọng mới cho nhân loạ
Khoảng giữa tháng 10/2019, Samsung đưa ra cảnh báo người dùng Galaxy S10 không nên dán những tấm kính cường lực màn hình hoặc những miếng dán bảo vệ màn hình trên thị trường tự do.
Khoảng giữa tháng 10/2019, một số nguồn tin cho biết, Singapore sẽ trở thành quốc gia đầu tiên trên thế giới cấm quảng cáo các loại đồ uống chứa nhiều đường. Động thái được đưa ra sau khi quốc gia Đông Nam Á tuyên chiến với bệnh tiểu đường.
Sự ra mắt của Libra vào ngày 18/06/2019 đã tạo ra một chiến trường mới trong việc mở rộng một cách “vĩ cuồng” (megalomaniacal) của Facebook.
PalmOS, nền tảng từng chiếm 73.94% thị phần vào năm 1999 dần thất thế rồi biến mất. Sang Quý 2/2009, Android tiến lên vị trí thứ năm với 2.18% thị phần.
Khoảng giữa tháng 10/2019, công ty dịch vụ tài chính Finco Services ở bang Delaware đã khởi kiện Facebook vì ăn cắp bản quyền logo dấu ngã xoáy cho dự án tiền ảo Libra tại một tòa án ở New York. Công ty cũng đang kiện chính người thiết kế cũ của mình đã làm logo cho Facebook, vì sử dụng lại thiết kế.
Lẽ dĩ nhiên, không phải tất cả xu hướng công nghệ phổ biến trong 10 năm qua đều tốt đẹp, có những thứ khiến cho cuộc sống trở nên tồi tệ hơn. Đó là những gì?