Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Phải Lòng Người ‘Không Dưng’ Mà Lại Còn Cùng Họ

08/04/201100:00:00(Xem: 8643)
Phải Lòng Người ‘Không Dưng’ Mà Lại Còn Cùng Họ

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
phải lòng
Ngay từ trước khi gặp mặt, tôi đã biết mình sẽ phải lòng ‘người ấy.’ Khi gặp rồi, thì mới biết cái kinh nghiệm phải lòng kia nó vượt quá cái giới hạn chữ nghĩa và tầm hiểu biết của tôi đến nhường nào.
Vậy như thế nào là phải lòng một người"
Có phải là khi cách mặt chưa đầy một phút thì đã nhớ" Hay đi xa chưa được nửa giờ đã mong" Chỉ một cái hắt hơi của ‘người ấy’ thì cũng làm cho tôi xốn xang cả người" Và một nụ cười nửa môi của ai kia cũng làm cho đời tôi rạng rỡ"
Tôi chăm chú ngắm nhìn ‘người ấy’ của tôi cả ngày cả đêm mà không chán. Cái cánh mũi con con phập phồng. Cái đôi môi hồng hồng xinh xắn. Đôi mắt trong sáng, linh động, vô ưu. Ngay cả những nụ cười bất phản thân và những cái chau mày vô cớ của ‘người ấy’ cũng làm lòng tôi khấp khởi hay đắn đo.
Tôi tận hưởng những giây phút bên ‘người ấy’ của mình. Tôi thích nằm dài bên ‘người ấy’ trong lúc mệt mỏi, nghe ‘người ấy’ thở khì khò trong giấc ngủ sâu, nghe ‘người ấy’ rền mỗi khi vươn vai duỗi chân. Tôi thích nắm đôi tay nhỏ nhắn của ‘người ấy,’ vuốt ve những ngón tay xinh xinh, hôn mãi lên đôi má bầu bĩnh đến chết người kia. Ôi, còn hai cái đồng điếu duyên ơi là duyên mỗi bận khóc cười – sao lại làm cho tôi phải chết mê chết mệt đến như vậy!
Tôi thích nghe ‘người ấy’ chép miệng đánh chốc sau những lần no nê. Tôi mê những cử động vô hướng của ‘người ấy,’ tay giơ quá đầu khi ngủ, tứ chi thiếu tự chủ, cơ bắp còn thanh tân. Tôi lụy cái bình an của ‘người ấy,’ hình như nét mặt thiên thần ấy chẳng bao giờ thoáng suy tư. Tôi chấp nhận ‘người ấy’ một cách hoàn toàn và vô điều kiện: chấp nhận cái thơm tho của ‘người ấy’ lẫn những lần mồ hôi hăng hăng nấp trong kẽ da.
Và tôi thích nghe mãi những âm thanh bí mật phát đi từ ‘người ấy,’ dù tôi không tài nào giải mã được những đợt sóng âm ấy. Tôi yêu tất cả mọi điều thuộc về ‘người ấy’ – những gì thật đáng yêu, và cả những gì đòi hỏi thật nhiều kiên nhẫn và sự chịu đựng.
‘không dưng’
Lần đầu tiên nghe ‘người ấy’ cất tiếng khóc, chồng tôi đã biết anh ấy sẽ không cách gì cưỡng được mối tình của tôi với ‘người ấy.’ Chồng tôi bảo, “Anh bắt đầu ghen rồi đấy!” Mà bao nhiêu năm nay, anh ung dung tự tại, có bao giờ phải lo nghĩ chuyện ghen tuông gì đâu! Thế mới biết uy lực của ‘người ấy’ đối với vợ chồng chúng tôi to lớn đến nhường nào. Rồi như chuyện phải đến, anh cũng mon men bắt chước tôi, cũng phải lòng ‘người ấy.’
Từ ngày ‘người ấy’ xuất hiện, cuộc sống của gia đình chúng tôi thay đổi hẳn. Tất cả mọi việc đều xoay quanh ‘người ấy.’ Cả thế giới là một mệnh đề phụ, còn cùng đích sống của chúng tôi là ‘người ấy.’ Tuy ghen, nhưng chồng tôi cũng yêu ‘người ấy’ không kém. Có lẽ đây là một mối tình ba người đẹp nhất trên đời, khi hai người yêu nhau cùng phải lòng một người thứ ba.
Công bằng mà nói, ‘người ấy’ cũng mếch tôi lắm. Ngay cả những hôm nóng nực, ‘người ấy’ vã mồ hôi như tắm, mà vẫn thích rút vào người tôi, tìm hơi. Khi đang khó chịu bực mình, nhưng nghe tiếng tôi văng vẳng trong phòng, thì người ấy vui vẻ lại ngay. Mỗi khi tôi ghé môi hôn lên má, thì ‘người ấy’ đáp lại nụ hôn của tôi bằng một nụ cười khẽ trong giấc ngủ êm.

Trước nay, người ta chỉ nói đến chuyện phải lòng người dưng, nhưng quên nói đến chuyện phải lòng người ‘không dưng,’ phải lòng người ruột thịt. ‘Người ấy’ tuy mới bước vào cuộc đời tôi, nhưng tôi cảm thấy như đã quen thuộc tự thưở nào, như một người thân mà tôi hằng thương quý. ‘Người ấy’ và tôi như đã có duyên với nhau từ kiếp trước. Một cái hạnh của Trời cho. Một tiền trí của hiện thực, một hừng sáng của ngày mai.
‘Người ấy’ quả thật ‘không dưng’ mà đến trong đời tôi, như một phép lạ siêu phàm. Một phép lạ mà tuy tôi được dự phần chính thức và đóng vai trò chủ động, vẫn cảm thấy như một thực tế ngoài sức hiểu biết của mình. Trong từng hơi thở của ‘người ấy’ ẩn chứa một huyền nhiệm thiêng liêng mà tôi không lý giải được. Mỗi giây phút cảm nhận sự hiện hữu của ‘người ấy’ làm cho tôi thăng hoa, hoan lạc.
‘Người ấy’ không dưng làm cho tôi quá đỗi hạnh phúc. Và quả thật, trước khi có ‘người ấy,’ tôi chưa bao giờ biết hạnh phúc tột đỉnh có thể đơn giản đến như thế, có thể ngọt ngào, vô biên đến thế. Ai lại có thể ngờ một sự đổi đời toàn vẹn đến vậy"
cùng họ
‘Người ấy’ cùng họ với tôi, cái họ có dấu gạch nối ở giữa, nửa của chồng, nửa của tôi. Bây giờ, đã là người ở giữa chúng tôi, ‘người ấy’ như thực thể hóa cái gạch nối trong cái họ kép của chúng tôi. Đã có một chiếc cầu thực sự, bằng xương bằng thịt, nối kết hai chúng tôi.
Chồng tôi nhắc tôi mới nhớ. ‘Người ấy’ là người đầu tiên trong ba chúng tôi chính thức mang cái họ kép ấy về mặt pháp lý. Vợ chồng chúng tôi vẫn còn đang trong quá trình làm giấy tờ để ghép họ, tuy chúng tôi đã sử dụng họ kép một cách bán chính thức ngay từ ngày đính hôn. Chúng tôi hoan hỉ khi ‘người ấy’ chính thức hóa cái dòng họ song sắc tộc mà vợ chồng tôi ươm trồng.
Trong những ngày đầu tiên này, ‘người ấy’ cần tôi lắm. Tôi chọn gác bỏ tất cả để tâng tiu, tíu tít với ‘người ấy’ cả ngày. Tôi rủ Mẹ tôi ngắm hai đồng điếu của ‘người ấy,’ mà tôi cho rằng có ‘phần vốn’ của Mẹ tôi. Tôi sẵn lòng hăng hái ăn tất cả những thức ăn quá béo và không hẳn hợp khẩu mà trước đây tôi không màng ăn, chỉ vì ‘người ấy.’ Đôi gò bồng đảo của tôi càng căng mạch sống, thì ‘người ấy’ của tôi càng hạnh phúc. Một quan hệ máu thịt mà chỉ khi thực sự bước vào, thì tôi mới hiểu nó thật tuyệt vời khôn tả dường bao.
‘Người ấy’ cùng họ với chúng tôi, nên được cả họ nhà tôi và nhà chồng yêu. Chúng tôi về nhà ở với Mẹ trong thời gian mới đón người ấy về, để Mẹ giúp chúng tôi một tay. Tôi lúc nào cũng hoan nghênh các anh chị em tôi thường xuyên ghé qua phòng, nựng nịu, hôn hít ‘người ấy.’ Bố Mẹ chồng tôi chưa chi đã cụ bị, chuẩn bị trước cả tháng để đi máy bay, vượt Đại Tây Dương và Mỹ Quốc để sang thăm ‘người ấy.’
Có hôm, Bố chồng tôi đi làm về, ngồi mãi bên máy điện toán để ngắm ‘người ấy’ qua mạng webcam. Hôm khác, Bố Mẹ chồng tôi vừa ngắm ‘người ấy’ ngủ, vừa hồ hởi hát những bài ru con tiếng Pháp của xứ đồng hồ và sôcôla. Mẹ chồng tôi có lần không dừng được, đã đưa tay sờ lên màn hình, ước chi được nựng ‘người ấy.’
Mà tôi có nựng ‘người ấy’ cả ngày cả đêm, thì cũng chẳng bao giờ thấy thỏa. Tôi biết mình đã ‘nghiện’ ‘người ấy’ rất nặng – một cơn nghiện của càn khôn. Rồi có những lúc hồn mình dạt dào một tình cảm ngút ngàn cho ‘người ấy,’ tôi ôm ‘người ấy’ vào lòng, thủ thỉ:
- Em bé ơi! Mẹ thương con nhất trên đời!
Viết cho “Mùa Xuân Đầu Tiên” của Cưng&Cưng. Riêng tặng những người-Mẹ-lần-thứ-nhất.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Phe Biden sẽ dựa vào ngoại giao, thương thuyết và liên minh (alliance) thay vì đánh bài thấu cáy như Trump. Ngược lại cánh diều hâu cho rằng Mỹ thương thuyết bị gạt từ 30 năm nay trong lúc liên minh kiểu ASEAN đã bị Bắc Kinh bẻ gãy. Mỹ không dễ dàng trở lại TPP khi bị cả hai cánh tả Bernie Sander lẫn hữu chống đối. Phần Trump chẳng nhờ cậy nước nào mà lại dấu kín lá bài tủ nên không ai biết Mỹ sẽ giải quyết căng thẳng với Trung Quốc như thế nào, thế giới lo sợ trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng lòng người ở đây không thành thật, sống trên những giá trị giả dối, phù phiếm. Tại ngôi chợ bên ngoài hoàng thành có một người đàn ông sống bằng nghề bán mũ. Mũ của anh chàng này rất đẹp nhưng không hiểu sao hàng ế ẩm nên anh chàng toan tính bỏ nghề, tìm nghề khác sinh sống.
Theo dõi các cuộc tranh luận cộng đồng trên các trang mạng xã hội, có lẽ cũng dễ dàng nhận ra một điều rằng: cộng đồng mạng của người Việt khá bạo lực. Một dạng bạo lực tâm lý, từ trong tâm tưởng và thể hiện qua những mẩu viết, lời bình trên Facebook hay dưới các bài báo. Đặc biệt khi liên quan đến các vấn đề chính trị xã hội, như về chính trường Hoa Kỳ hiện nay chẳng hạn.
Hôm nay, 6 tháng 8 năm 2020, thế giới kỷ niệm lần thứ 75 ngày hai quả bom nguyên tử được ném xuống hai thành phố lớn của Nhật bản: Hiroshima và Nagasaki. Tưởng không cần phải nhắc lại những thiệt hại về người, của và tinh thần người dân Nhật Bản và những hệ quả tai hại khôn lường từ 75 năm qua. Điều cần nói đến là sự quên lãng của nhân lọai về một tai họa nhãn tiền, một tai họa đã xẩy ra cách đây 75 năm, nhưng cũng có thể xẩy ra lần nữa vào bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi đâu.
Sau khi triều đại nhà Thanh sụp đổ và trước năm 1950, khu vực tương ứng với Vùng Tự Trị Tây Tạng (TAR) ngày nay thực tế là một quốc gia độc lập. Đất nước này [Tây Tạng] lúc đó đã tự phát hành tiền tệ và tem, và duy trì các mối quan hệ quốc tế. Tây Tạng tuyên bố có 3 tỉnh (Amdo, Kham và U-Tsang), nhưng chỉ kiểm soát tỉnh Kham phía tây và U-Tsang.
Như nhiều người khác, sự quý mến và ngưỡng mộ ông của tôi có lý do. Xem phim và đọc về ông, thỉnh thoảng lại dịch các bài viết xuất sắc của ông vốn dễ bắt gặp thì chúng thường là các bài nói chuyện sâu sắc, ý nghĩa, lan truyền niềm cảm hứng đến giới trẻ, người dân. Đặc biệt là những diễn từ với giới trẻ, tại các lễ ra trường đại học vào mỗi mùa bãi trường hàng năm.
Tiếng Việt của ta rất phong phú và có ý nghĩa thâm sâu. Khi áp dụng vào chính trị thì nghĩa chữ càng tím ruột, lộn gan lên đầu. Tỷ dụ như khi báo Nhân Dân, tiếng nói chính thức của Đảng và Nhà nước CSVN nghêu gao rằng “dân chủ là bản chất chế độ xã hội, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước” (ngày 10/07/2020) thì dân Nam Kỳ Lục Tỉnh biết ngay đó là xạo ke, ba xạo, ba đía, hay là chuyện tào lao thiên địa, bá láp bá xàm.
Trong lịch sử cách mạng tranh đấu giành Độc lập Việt nam gần đây, có 2 Đảng Cách mạng có tuồi thọ cao nhứt là Việt nam Quốc dân Đảng và Đại việt Quốc dân Đảng. Đảng cộng sản tuy xuất hiện năm 1930, sau Việt nam Quốc dân Đảng, nhưng không phải là đảng tranh đấu cách mạng cho Độc lập dân tộc, mà tranh đấu cho quyền lợi của phong trào cộng sản quốc tế. Vì người cộng sản không có dân tộc và không có đất nước riêng của họ.
Đại dịch Vũ hán do virus cộng sản Bắc Kinh gây ra chưa dứt thì nhiều tổ chức, nhiều nước đã lập hồ sơ kiện Xi và đảng cộng sản Trung Quốc về tội dấu xử thật. Trong lúc đó, chánh phủ một số các nước khác cũng bị dân chúng khiếu kiện về tội không bảo vệ hữu hiệu xửc khỏe và đời sống dân chúng.
Sự tăm tối và độ hoang tưởng của các chú – xem ra – cũng ngang ngửa với các bác, chứ chả kém cạnh gì. Cỡ Lê Duẩn, Đỗ Mười, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc… e cũng chỉ “ngoan cố” và “ngu dốt” đến cỡ đó là cùng. Tuổi trẻ và những năm du học, ngó bộ, không giúp cho các chú đỡ “gù” hơn các bác bao nhiêu. Vậy mà các chú vẫn được coi như những ngôi sao đang lên (rising stars) trên chính trường nước Việt, một đất nước là vô phúc. Thiệt là họa vô đơn chí!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.