Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Phan Cảnh Tuân, Một Cựu Tù Nhân Chính Trị, Đã Chọn Con Đường Xuất Gia Tu Học Sau Khi Đến Hoa Kỳ Để Trở Thành Tỳ Kheo Thích Phổ Hòa

14/02/201100:00:00(Xem: 9457)
Phan Cảnh Tuân, Một Cựu Tù Nhân Chính Trị, Đã Chọn Con Đường Xuất Gia Tu Học Sau Khi Đến Hoa Kỳ Để Trở Thành Tỳ Kheo Thích Phổ Hòa

thich_pho_hoa-large-contentThầy Thích Phổ Hòa. 

Bài và Ảnh: HUY PHƯƠNG

(LTS: Thầy Thích Phổ Hòa, Trụ Trì Trung Tâm Quảng Đức, vừa viên tịch đêm Thứ Sáu 11-2-2011. Tang lễ sẽ thực hiện ở Peek Family. Sau đây là bài viết của nhà văn Huy Phương về cuộc đời Thầy Thích Phổ Hòa. Ảnh do Huy Phương chụp cách nay ba năm.)
Đại Đức Thích Phổ Hòa là người phụ trách trông coi Trung Tâm Huấn Luyện và Tu Học Thích Quảng Đức và Trưởng Ban Bảo Trợ của Ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật Tử Hải Ngoại. Năm nay ông đã 80 tuổi, tóc rụng gần hết đến nỗi không cần cạo. Trong bộ đồ nhà sư màu nâu đã bạc màu, với đôi dép da lẹp xẹp, Phan Cảnh Tuân, trông quá khắc khổ nhiều nếu so với những ngày còn trẻ khi ông mang cấp bậc Trung Tá và giữ chức vụ Trưởng Khối Chiến Tranh Chính Trị tại Bộ TTM, nhưng trái lại nụ cười của ông còn vui, rạng rỡ. Ông là một trong những vị H.O. khi qua định cư tại Hoa Kỳ đã chọn con đường xuống tóc, xuất gia, tu học.
Phan Cảnh Tuân sinh tại thành phố Huế trong một gia đình nhà giáo, cựu học sinh Khải Định, tốt nghiệp Khóa Sư Phạm cấp tốc năm 1946 và ông đã được bổ nhiệm dạy tại các trường tiểu học miền quê trong tỉnh Thừa Thiên. Bị động viên khóa 3 Trừ Bị Thủ Đức năm 1953. Phan Cảnh Tuân đã ở trong quân ngũ gần 22 năm, gần mười năm làm công tác chiến tranh chính trị ở Sư Đoàn 7BB tại Định Tường, và từ năm 1970, ông về phục vụ tại Bộ Tổng Tham Mưu. Ông vốn xuất thân là một huynh trưởng trong Gia Đình Phật Tử trong một thời gian dài, thường có những sinh hoạt tập thể với thanh thiêáu niên, nên ông thường được cấp trên giao phó giữ các chức vụ Ban, Phòng 5, đặc trách lo cho phong trào Hướng Đạo Sinh Quân Đội và các công tác xã hội, dân sự vụ tại các đơn vị. Cũng như hầu hết các sĩ quan trong ngành CTCT qua sự đánh giá là khá nguy hiểm đối với chế độ Cộng Sản, sau hơn một năm ngồi tù trong Nam, tháng 3 năm 1977 ông được đưa ra Bắc trên tàu Sông Hương, và tổng cộng cả Bắc lẫn Nam, Phan Cảnh Tuân đã bị mười hai năm tù. Cho mãi đến năm 1987, người cựu Trung Tá CTCT này mới được ra khỏi tù, khi ấy vợ ông đã dành hết thời giờ của tuổi già cho sinh hoạt các chùa và bà muốn ở lại Việt Nam. Ông Phan Cảnh Tuân lên đường sang Mỹ ngày 22 tháng 11 năm 1993 một mình theo chương trình H.O.36 dành cho các cựu tù nhân chính trị, vì hai cháu con ông đã lập gia đình trước khi ông được ra đi. Con số sau hai chữ HO càng lớn việc ra đi càng chậm và cũng nói lên sự khó khăn về kinh tế của người cựu tù nhân. Ông đến đây qua sự bảo lãnh của một huynh trưởng đã quen biết trước, trong thời gian sinh hoạt trong các gia đình Phật tử.
Trong thời gian đầu, ông Phan Cảnh Tuân định cư tại quận Cam, California, nơi vốn có rất đông người Việt. Lúc này ông đã 69 tuổi, tuổi hưu trí và không phải còn vất vả để đi kiếm việc làm. Vì vốn là một huynh trưởng Phật Tử, một nhà giáo, Phan Cảnh Tuân rất mừng và ngạc nhiên thấy các lớp Việt Ngữ, các sinh hoạt Gia Đình Phật Tử vẫn tiếp tục tồn tại và phát triển trên đất Hoa Kỳ và ông có ý nghĩ là sẽ dành tất cả những ngày còn lại của đời mình để phục vụ cho lớp trẻ, đó cũng là một công tác giáo dục con người cho thế hệ tiếp nối. Trong xã hội Hoa Kỳ, đời sống gia đình vì cha mẹ bận rộn sinh kế ít có thời giờ chăm sóc con cái, cuộc sống vật chất quá đầy đủ mà tệ nạn xã hội rất dễ phát sinh. Một mặt khác, sang đây các em thiếu niên xa dần nguồn cội, có em không nói và viết được tiếng Việt, thì sinh hoạt Gia Đình Phật Tử có tổ chức các lớp Việt Ngữ là rất cần thiết.

Trong thời gian 22 năm ở trong quân ngũ, người giáo viên năm nào vẫn còn nhớ những lớp học, người cựu huynh trưởng vẫn chưa quên những sinh hoạt của Gia Đình Phật Tử, đoàn thể mà anh đã từng gắn bó và có nhiều kỷ niệm từ ngày nó còn trong trứng nước. Bây giờ sau một thời gian lao nhọc trong nhà tù, sang đây tuổi đã cao, không còn năng nổ được như ngày xưa để hoạt động trong những địa hạt khác, Phan Cảnh Tuân muốn làm một điều gì có hữu ích cho sinh hoạt này. Cùng với một số cựu huynh trưởng, Phan Cảnh Tuân có ý định hợp soạn một tài liệu về sinh hoạt của GĐPT trong năm mươi năm qua. Sau chiến tranh và sau những cuộc di cư vĩ đại, hầu hết tài liệu, hình ảnh đã thất lạc, mất mát. Muốn sưu tập lại đầy đủ, phải cần rất nhiều thời gian và công sức và phương tiện. Từ đó với ao ước được soạn một cuốn sách lịch sử ấy, ông đã có được mối duyên lành gặp được thầy Từ Lực, Viện Chủ Trung Tâm Phật Giáo Hayward, Bắc California. Mái chùa này là nơi trú ngụ để làm việc và học hỏi của ông và cũng là nơi ông xuống tóc xuất gia năm 1995 khi người tù H.O. này quyết bỏ Đời dể theo Đạo.
Đến Hoa Kỳ vào lúc này, Thích Phổ Hòa cho rằng chưa muộn màng để dâng hiến cuộc đời cho Đạo Pháp, nhất là lại được gần gũi và sinh hoạt với các sinh hoạt của Gia Đình Phật Tử.
Cuối năm 2000, vì nhu cầu phải xây dựng một trung tâm huấn luyện cho Gia Đình Phật Tử Hải Ngoại, một số anh chị em Phật Tử đã vận động gọi đóng góp để mua một miếng đất tại quận San Bernadino để xây dựng một ngôi nhà gỗ, đó chính là "Trung Tâm Huấn Luyện & Tu Học Quảng Đức". Giờ đây chỉ có một người duy nhất, vừa là huynh trưởng Phật Tử, vừa là một nhà giáo, vừa là một vị sư có đủ khả năng và tâm huyết chăm lo việc cho trung tâm, đó chính là Sa Di Thích Phổ Hòa hiện đang ở tại Trung Tâm Phật Giáo Hayward.
Vào ngày chủ nhật 7 tháng 1 năm 2001, người cựu tù H.O.36 Phan Cảnh Tuân tức Thích Phổ Hòa chính thức về coi sóc Trung Tâm này. Ngày nay, căn nhà trệt năm gian tọa lạc ở số 1838 trên đường Base Line, thuộc thành phố San Bernadino được gọi là một Trung Tâm Sinh Hoạt, một Đoàn Quán, một Tổ Đình hay là một ngôi chùa của anh chị em gia đình Phật Tử và nhà sư này đã bước qua một khúc ngoặt của cuộc đời, chọn hành trình cuối đời cuối mình để trở thành một nhà tu.. Trong khí hậu khắc nghiệt của miền núi San Bernadino, ông sống rất đạm bạc, đơn giản, không chăn ấm nệm êm. Nếu là một ngôi chùa thì chùa quá nghèo vì nằm nơi hẻo lánh, không có khách thập phương chiêm bái. Nếu nói là một Trung Tâm Sinh Hoạt thì quá trống trải, cơ ngơi chỉ mới bắt đầu, dù đã nhiều năm nay, đã không phát triển khang trang lên được chút nào. Ông lấy làm vui dưới một mái gia đình rộng lớn, được sống gần gũi với tuổi thiếu niên của các em trong gia đình Phật tử và được gặp gỡ thường xuyên các vị cao niên trong vùng lui tới chiêm bái, tu học.
Thích Phổ Hòa vừa bước tới tuổi 83 tuần trước. Ông còn sức khỏe và với một tinh thần lạc quan, dâng hiến, đã đến nhiều nơi trên đất Mỹ và ngoại quốc để huấn luyện và sinh hoạt với các gia đình Phật Tử. Mới gặp, ít người được biết ông là một cựu sĩ quan cao cấp của VNCH, đã trải qua 12 năm tù "cải tạo", người cựu tù hai mươi năm về trước, ngày hôm nay là một nhà tu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ngành tài chánh tuy là nguyên nhân của những cuộc khủng hoảng trầm trọng như tại Đông Á 1998, Mỹ 2007 và khu vực Euro 2010 nhưng đóng vai trò thiết yếu cũng giống như trái tim trong kinh tế thị trường. Nhiệm vụ của thị trường tài chánh là biến tiết kiệm trong dân chúng trở thành nguồn vốn cho doanh nghiệp. Quá trình sạn lọc mang dòng vốn đến với doanh nghiệp tốt để phát triển, kinh tế tăng trưởng thì dân chúng cũng được hưởng lợi ích đầu tư. Bài này tìm hiểu về thị trường tài chánh của Hoa Kỳ và Trung Quốc. Thị trường ở Mỹ đa dạng phong phú nhưng trải qua những chu kỳ thăng trầm. Trong khi đó ở Hoa Lục thị trường tài chánh không phát triển tự do vì chịu sự kiểm soát chặc chẻ của nhà nước; dòng vốn chảy vào các ngành nghề do nhà nước ưu đãi nên sinh ra lãng phí và lạm dụng. Người dân sau khi tiêu xài nếu còn dư tiền còn 3 chổ để dành hay đầu tư: tiết kiệm (savings tức là gởi tiền vào ngân hàng), đầu tư (investment hay hùn vốn, cho vay, mua chứng khoáng, v.v…), đánh bạc
Tôi đọc truyện “Tình Nghĩa Gíao Khoa Thư” khi còn ở tuổi đôi mươi. Tuổi trẻ bao giờ cũng nhiều lý tưởng. Tôi và bè bạn vẫn tâm nguyện rằng, sau cuộc chiến, thế hệ của mình sẽ cố góp hết sức để dựng xây những phần đất quê hương (bị lãng quên) như vùng U Minh Hạ. Hòa bình, tiếc thay, đã không mang lại cuộc sống an bình như mọi người mong muốn. Không những thế, nó còn khiến cho hàng triệu kẻ đã phải liều mạng rời bỏ quê hương, để mưu cầu một cuộc sống khả kham hơn – nơi đất lạ quê người.
Người nào có bệnh hứa, hứa nhiều mà làm chẳng bao nhiêu thì suốt đời không thể khá được. Tiền đến rồi tiền đi, nhưng những người ở xung quanh ta vẫn nhớ những lời hứa lèo của ta thì kể như tiêu cuộc đời. Nếu người nào rủi bị bệnh hứa thì nên đến bác sĩ tâm lý, chữa trị thế nào cũng sẽ khỏi nhưng phải kiên trì. Có bệnh thì phải chữa, tự mình chữa không được thì phải nhờ đến bác sĩ tâm thần, bác sĩ có kinh nghiệm sẽ tìm mọi cách để chữa trị cho bệnh nhân. Có người có bệnh hứa lèo, nhưng họ nói một cách tự nhiên như thật, đã nói là bệnh mà, người bị bệnh không biết mình bệnh, tội nghiệp thật?
Có thể nói rằng đời sống của bà con đồng bào thiểu số Vân Kiều và Pa – Kô khổ cực không còn gì để nói. Đi dọc theo đường 9 Nam Lào từ thành phố Đông Hà lên cửa khẩu Lao Bảo, qua khỏi những dãy nhà ngói đỏ chói của thành phố chừng 10km, đến đoạn sông Dakrong chảy dọc đường 9 Nam Lào, nhìn sang bên kia sông là những mái nhà lụp xụp nằm lặng lẽ trên đồi, nhìn lại bên cánh rừng dọc đường 9 cũng nhiều mái nhà sàn lợp tranh nhỏ xíu, tuềnh toàng gió lộng nằm giữa các nương sắn hoặc giữa các ngọn đồi trọc. Cảnh nghèo đói hiện ra xác xơ, tiều tụy.
Đêm tân hôn. Yên lặng nhìn cô dâu, chú rể rưng rưng rồi bật khóc. Cô gái trẻ tưởng chồng mình xúc động vì quá hạnh phúc được sống gần người yêu, nhưng sự thật đau lòng hơn nhiều. Anh ta vừa nhận được kết quả dương tính HIV qua cuộc thử nghiệm mà bịnh viện vừa gởi tới. Anh cũng không ngờ số mệnh của mình lại kết cuộc như thế. Sau 3 năm lao động ở nước ngoài, với số tiền dành dụm được, anh vừa mới làm đám cưới với người yêu đã chờ đợi suốt thời gian anh ở nước ngoài. Thời gian thương nhớ 3 năm, cho nên khi chàng trai trở về, thì cô gái đã “cho” người yêu trước đêm tân hôn. Sáng ra, vợ chồng trẻ nhìn nhau, im lặng. Mỗi người miên man biết bao nhiêu ý nghĩ. Tương lai, hạnh phúc gia đình, thái độ phải đối diện với cuộc sống, về con cái, cha mẹ hai bên, về sức khoẻ và về cái chết.
Đàn ông là phải có râu «Nam tu nữ nhũ» như sách đã dạy. Khoa học lý giải râu là biểu hiện sức mạnh và từ đó phát xuất sự ham muốn chiếm đoạt nhưng không vì thế mà râu trở thành môt thứ vũ khí chết người. Râu của người Á châu khác với râu của người Âu châu, cả về cách để râu, chăm sóc râu. Theo kinh nghiệm, nhìn râu, người ta có thể xét đoán về người. Như người cương nghị, người vui tánh, người có máu … Riêng người cộng sản có râu hay không râu, râu tốt hay xấu, đều có liên hệ ít nhiều đến diễn tiến của phong trào cộng sản và số phận người lãnh đạo.
Tại sao photon di chuyển nhanh như ánh sáng? Tại sao từ đốm lửa diêm, ngọn đuốc, ngọn đèn, một tinh cầu phát nổ v.v… phóng ra, photon lập tức đạt tốc độ nhanh nhất trong Vũ Trụ? Câu trả lời có rồi, giản dị và không đòi hỏi những kiến thức vật lý cao siêu. Nhưng nói ngay thì bạn sẽ bỡ ngỡ, hoang mang, và rồi thắc mắc rất nhiều, mất vui. Vậy ta kiên nhẫn đi từng bước một. Chậm nhưng mà chắc. Đường trường lên thác xuống ghềnh, băng rừng lội suối, lạc tới lạc lui trong núi thẳm rừng sâu… kẻ dò đường này đã lãnh hết. Giờ sông sâu đã bắc cầu, đường xuyên rừng đã khai quang chờ đón bạn.
Cùng với số phận chung của Thế giới, nạn dịch Covid-19 đã phủ mây mù lên nền kinh tế của Việt Nam trong 7 tháng đầu năm 2021. Khoảng 80,000 Doanh nghiệp đóng cửa và hàng chục triệu công nhân mất việc làm. Việt Nam đã nhập siêu 2,7 Tỷ Dollars trong thời gian này, trong khi tình hình dịch Covid-19 vẫn còn nghiêm trọng.
Mười một năm trời ròng rã, mỗi lần nghĩ tới anh là tôi nghĩ tới Nelson Mandela, chỉ ra được khỏi tù sau 27 năm, vì những người khác đã tranh đấu thành công để có một cuộc thay đổi toàn diện trong xã hội. Ngay sau khi ra tù, Mandela đã được bầu làm lãnh đạo một cuộc thương nghị với nhà cầm quyền cho vấn đề hòa giải dân tộc.
‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng …’ 40.000 đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê… Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế.”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.