Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ra Thăm Quê Hương Của Tổng Thống Obama

20/08/200900:00:00(Xem: 4956)

Ra Thăm Quê Hương Của Tổng Thống Obama

Hình ảnh Tổng thống Barack Obama trong cửa hàng ở Hawaii.

Bài và ảnh: Bùi Văn Phú


Khi đi du lịch tôi vào mạng travelocity.com hay orbitz.com để mua vé và chọn khách sạn, vì thế cũng thường nhận được những quảng cáo giảm giá từ những mạng này. Khi có khuyến mãi và thời gian cho phép là tôi mua ngay.
Tình hình kinh tế nước Mỹ chưa khả quan nên ảnh hưởng đến kĩ nghệ du lịch ở nhiều nơi. Nổi tiếng như tiểu bang hải đảo Hawaii cũng phải quảng bá chào mời du khách. Mới đây có chương trình du lịch tương đối rẻ nên gia đình tôi cùng với gia đình một người bạn rủ nhau ra đó vui chơi với sóng nước, biển xanh một tuần.
*
Trở lại Waikiki sau 17 năm, điều tôi nhận ra trước tiên là cửa hàng bách hoá ABC mọc lên ở mọi góc phố. Tôi không nhớ trước đây có cửa hàng này chưa. Hay đã có, nhưng ít nên tôi không để ý. Bây giờ ABC có mặt khắp nơi trên hải đảo. Hôm đi chơi Trung tâm văn hoá Polynesian (Polynesian Cultural Center), người hướng dẫn cho biết những nguồn tài chánh mang lại lợi tức cho tiểu bang chủ yếu là từ kĩ nghệ quốc phòng, du lịch và cửa hàng ABC.
Một điều khác nữa làm tôi chú ý là hình ảnh Tổng thống Barack Obama có ở nhiều nơi. Hình ông in trên bìa sách, trên những áo bày bán trong cửa hàng ABC. Đúng vậy. Hawaii giờ đây là quê hương của tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ. Ông Obama sinh ra tại Hawaii năm 1961, chỉ hai năm sau khi những hòn đảo nằm giữa biển Thái Bình chính thức gia nhập liên bang cách đây đúng nửa thể kỷ. Nơi đây vị tổng thống Mỹ đương nhiệm đã sống quãng đời niên thiếu cho đến khi tốt nghiệp trung học.

Trung tâm văn hoá Polynesian trên đảo O’ahu có trình diễn văn hoá truyền thống mỗi ngày.


Trong thời gian tranh cử vào năm ngoái, dư luận Hoa Kỳ đã có lời đồn rằng Barack Obama không sinh ra trên đất Mỹ, mà sinh ở Kenya, quê cha, vì thế ông không thể làm tổng thống theo đúng hiến pháp. Chuyện giấy khai sinh của ông Obama gần đây lại được hâm nóng khi một sĩ quan Mỹ từ chối lệnh tham gia chiến trường vì cho rằng ông Obama không phải là tổng thống hợp hiến nên ông bất tuân lệnh.
Tổng thống Obama có thật sự được sinh ra ở Hawaii hay không thì giới chức hộ tịch tiểu bang đã hơn một lần xác nhận nơi sinh của ông chính là Hawaii. Nhưng có người vẫn muốn ông đưa bằng chứng, là giấy khai sinh. Tổng thống Obama từ chối. Còn luật của bang Hawaii không cho phép công bố các giấy tờ liên quan đến lí lịch cá nhân nếu không được chính chủ thể cho phép.
Bây giờ ra O’ahu chơi, có công ti du lịch tổ chức “Presidential Tour” hay “Obama Tour” là chương trình đi vòng quanh hải đảo một ngày, ghé qua những nơi mà sau khi đắc cử tổng thống, vào tháng 12 năm ngoái ông Obama cùng gia đình đã có kì nghỉ trước khi nhận chức. Khách du lịch được tham quan bãi biển, cửa hàng quần áo, tiệm ăn hay nơi bán si-rô ba mầu mà gia đình Obama đã ghé qua mua sắm, ăn uống. Đọc qua tờ quảng cáo, những nơi ông ghé qua cho thấy gia đình ông rất bình dân.

Rừng trúc trên đường Hana Highway, Maui.


Nhưng chuyện có một tổng thống được sinh ra tại đây cũng không giúp gì cho kĩ nghệ du lịch hiện nay. Tuy có những quảng cáo và phối hợp giảm giá giữa các hãng hàng không và khách sạn, nhưng vì ảnh hưởng xấu của kinh tế nên số khách du lịch đến Hawaii cũng giảm, nhất là du khách nước ngoài. Theo số liệu của cơ quan du lịch tiểu bang, đăng trên báo Star Bulletin ngày 18-06, trong tuần lễ từ 9 đến 15-06 có 24.702 du khách ngoại quốc đến, giảm 27% so với cùng thời gian năm ngoái. Trong khi số du khách Mỹ có tăng chút đỉnh, 0.8%. Riêng số du khách đến Waikiki giảm 2.4%.
*
Khi đến Maui, vừa ra khỏi phi trường gặp gió biển thổi lồng lộng lùa vào tóc, vỗ lên mặt đưa đến một cảm giác nhẹ nhàng. Lối sống của người dân Hawaii ít sô bồ đem lại cho cuộc sống sự thư giãn, thảnh thơi. Một người dân nói rằng nhiều người địa phương cứ cuối tuần là đem lều đi cắm trại ngoài bờ biển từ chiều thứ Sáu đến tối Chủ Nhật mới về.
Dân Hawaii gồm người bản xứ và những sắc dân có nguồn gốc từ các đảo ở nam Thái Bình dương như Tonga, Fiji, Samoa, Tahiti hay Maori, Polynesia vì thế Hawaii có một nền văn hoá đặc thù qua ngôn ngữ, nhạc vũ, thực phẩm. Tuy tiếng Anh là ngôn ngữ chính nhưng gặp nhau không ai chào “Good morning”, “Good afternoon” hay “Hi”, “Hello” mà là câu chào phổ thông “Alo… ha”, có nghĩa “hãy chia sẻ với nhau hơi thở của sự sống”. Còn tên của thành phố lớn nhất ở đây là Honolulu, nghĩa là “Vịnh An Bình”.


Lu’au là bữa ăn mà du khách đến Hawaii tham dự sẽ có nhiều hiểu biết hơn về truyền thống dân gian ở đây. Vừa uống rượu, thưởng thức món ăn, vừa quan sát sinh hoạt đan lưới cá, đan lá dừa, đóng thuyền và nhìn ngắm hoàng hôn trên biển để cảm nhận được đời sống của người dân thời xa xưa. Về thức ăn, thực ra tôi không thấy Lu’au heo nướng trui ủ lá là ngon vì thịt bã và gia vị không hợp. Nhưng trong bữa tiệc còn nhiều món khác như gà, bò, cua, cá thêm vào để làm hài lòng du khách. Từ nguyên thuỷ, hai món ăn chính của người Hawaii là cá và poi. Poi là nước chấm đặc biệt làm bằng khoai môn, một thứ củ được chế biến ra nhiều thứ, kể cả làm bánh mì. Khá ngon. Đến với Lu’au du khách được nhâm nhi cả chục loại rượu pha chế với các loại hoa quả: mai tai, chi chi, tita, margarita, nalu. Thơm và ngon. Uống thoải mái cho đến lúc nào ngà ngà xỉn thì ngưng.
Trong buổi tiệc Lu’au hay tại Trung tâm văn hoá Polynesian là những nơi mà nét truyền thống văn hoá Hawaii vẫn được bảo tồn và phát huy. Đến đây du khách hoà mình với sinh hoạt của dân bản xứ qua các trò chơi, trang sức, điệu nhạc. Những trái bầu, trái bí, những khúc gỗ, lóng tre được chế biến thành nhạc cụ từ cả nghìn năm trước. Tiếng trống trong điệu vũ Ote’a nổi tiếng của Tahiti với các thiếu nữ chỉ mặc áo ngực làm bằng quả dừa để lộ ra làn da nâu bóng. Hấp dẫn. Điệu múa lắc mông hula với những chiếc váy bằng lá, với âm thanh phát ra từ những chuỗi đeo nghe nhộn nhịp. Rộn ràng vui. Du dương là vũ ‘Auana, điệu hula tân thời, thể hiện qua những cô gái trên người mang đầy hoa. Hoa sứ cài bên tai, hoa đeo trước ngực. Thật lãng mạn.


Bãi biển Waikiki thu hút nhiều triệu du khách mỗi năm.


Chúng tôi đến Maui đúng dịp lễ Nã Kamehameha nên thủ phủ Lahaina có diễn hành trên đường Front dọc theo bờ biển. Chưa bao giờ tôi xem diễn hành mà được chỗ tốt như dịp này. Chúng tôi ngồi trên lề đường, đối diện với em-xi của buổi lễ, xem xe hoa, xem ngựa cùng đoàn người với trang phục Hawaii rực rỡ mầu sắc chầm chậm đi qua. Thật là một dịp may hiếm có.
*
Waikiki là bãi biển thoai thoải cát trắng. Bờ biển này nguyên thuỷ tự nó không đẹp, nhưng người Mỹ muốn phát triển để thu hút khách du lịch nên đã đem cát biển từ nơi khác đổ vào đây. Khách sạn được xây lên. Waikiki phát triển từ hơn nửa thế kỉ qua và đã trở thành nơi thu hút cả chục triệu du khách mỗi năm. Nay theo đà phát triển của Mỹ trong hơn một thập niên qua, khu du lịch này cũng đã thay đổi rất nhiều so với lần trước khi tôi đến đây vào năm 1992. Nhiều khách sạn mới, cao tầng và sang trọng hơn trước được xây dựng nằm dọc giữa bờ biển và đại lộ Kalakaua. Có hai chung cư cao cấp 40 tầng xây sắp xong, đang rao bán, rẻ nhất cũng 500 nghìn đô cho một căn hộ một phòng ngủ. Giá cao nhất gần 2 triệu đô.
Hai con đường chính là Kalakaua và Kuhio với nhiều cửa tiệm bán hàng hiệu. Ngày trước đi tìm một quán ăn bình dân chỉ có mấy tiệm buffet, ăn vài bữa là ngán vì đa số các món ăn có nêm sốt teriyaki kiểu Nhật. Nay có ba bốn food court với nhiều loại thức ăn khác nhau: Nhật, Tầu, Mỹ, Hàn, Việt, Mễ. Giá tương đối, chừng 10 đô một phần ăn.
Mười bảy năm trước muốn ăn cơm Việt hay phở phải xuống phố Tầu mà tài xế xe buýt gọi là “combat zone”. Bây giờ Waikiki có ít nhất hai nhà hàng ăn Việt, nhưng giá đắt. Một buổi trưa, bốn người chúng tôi ghé vào tiệm Old Saigon trên đường Kuhio, ăn phở với bún không thôi mà tốn gần 60 đô.
Ngày nay người Việt đổ về đây làm ăn sinh sống cũng nhiều. Họ làm móng tay, làm việc trong khách sạn, lái tắc-xi hay xe du lịch sang trọng chở khách đi đó đây trên đảo. Người Việt có sạp hàng trong khu International Market.
Ở đây, thỉnh thoảng nghe có người nói tiếng Việt và còn ít nhiều thứ khác nữa phảng phất hương vị Việt Nam. Như khí hậu hay cây đa. Như ngày ở Maui chúng tôi leo núi vào rừng trúc đi tìm suối mát. Hay như cây trái và các loại hoa. Đi loanh quanh nơi nào cũng có sứ trắng, sứ đỏ toả hương, có hoa trang, vạn thọ toả sắc. Thấy phượng rực nở bên đường và trước khách sạn làm tôi mênh mang nhớ về quê nhà. Thời còn ở trung học. Mơ mộng. Yêu thương.
Hôm ở Trung tâm văn hoá Polynesian có hai du sinh Việt đi làm hè là hai anh em, thấy chúng tôi nói tiếng Việt nên làm quen. Hai em gia đình họ Nguyễn là người gốc Tây Ninh, qua du học ở Đại học Brigham Young University là cơ quan chủ quản của trung tâm. Trò chuyện, người anh cho biết đang học năm thứ ba nghệ thuật hội hoạ nhưng cũng muốn làm ca sĩ, đã thử giọng đưa lên YouTube và mong có một ngày vào nội điạ Mỹ thi tuyển lựa với các trung tâm âm nhạc Việt Nam. Cô em có mầu da nâu đậm như dân bản xứ dù mới qua có mấy tháng. Hỏi ra được biết muốn có làn da như thế không khó, chỉ cần dùng một loại phấn đặc biệt.
*
Bây giờ Hawaii thực sự là quê của một tổng thống Mỹ. Nhưng không biết lần tới, khi tôi trở lại nơi này có được thăm bảo tàng viện tổng thống hay không" Vì sau khi hết nhiệm vụ, Thư viện Tổng thống Barack Obama sẽ được đặt ở nơi ông đã sinh ra, học hết trung học; hay ở nơi ông làm việc và bắt đầu con đường chính trị của mình: Chicago"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.