Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mùa Xuân Nào Cho Gia Đình Các Nhà Dân Chủ?

03/03/200800:00:00(Xem: 5831)

Trong buổi hội chợ đầu xuân, thấy cháu trai thứ hai của Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân đi qua gian hàng tôi đang đứng, lòng tôi chợt chùng xuống.  Nhìn khuôn mặt ngây thơ của em ở tuổi thiếu niên, tôi nghĩ chắc đã nhiều lần em hỏi mẹ mình về bố và đã nhiều lần em nhớ thương bố đang bị tù đày ở Việt Nam. Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân bị công an bắt giữ đến nay đã hơn 3 tháng khi ông về nước quảng bá phương cách đấu tranh ôn hòa bất bạo động. Mọi chứng cớ trước công luận thế giới cho đến nay đều cho thấy ông chỉ muốn góp phần mang lại công bằng và các quyền căn bản cho đồng bào ông tại Việt Nam trong tinh thần bất bạo động và nhân bản. 

Có lẽ đây cũng là tết đầu tiên em vắng bố, tết đầu tiên mà em hiểu thấu tâm trạng lẻ loi của mẹ và những giọt nước mắt của anh mình.  Hy sinh của em cũng là những hy sinh âm thầm của rất nhiều người thân trong gia đình của các nhà dân chủ yêu nước.  Trong đó có người mẹ can trường của luật sư Lê Thị Công Nhân, có người vợ kiên trì của luật sư Nguyễn Văn Đài, có người thân của anh Somsak Khunmi, có gia đình các anh Nguyễn Thế Vũ, Nguyễn Viết Trung, có gia quyến của ông Lê Nguyên Sang, có các anh em linh mục của Cha Nguyễn Văn Lý và còn nhiều thân nhân của những nhà dân chủ khác nữa.

Trong số gia đình các nhà dân chủ ở đầu Xuân Mậu Tý, có lẽ cũng phải kể đến gia đình của cụ Hoàng Minh Chính. Vì cuộc đời cụ cũng bao gồm 3 đợt tù đày kéo dài mười mấy năm trường. Chắc chắn gia đình cụ cũng đã chấp nhận biết bao đe dọa, kỳ thị, và đủ loại hình thức hành hạ thâm hiểm của chế độ. Nhưng bất chấp những đòn phép đó, gia đình cụ đã đứng thẳng như tấm gương của cụ trong suốt cuộc đời. Buổi lễ tang tiễn đưa cụ trong những ngày đầu năm đã diền ra trong không khí bất khuất, đoàn kết và đầy tâm huyết của 3 thế hệ mang lý tưởng yêu nước và phục vụ dân tộc. Có thể nói, gia đình cụ đã tiếp nối bước chân của cụ ngay tại buổi lễ và nhờ đó mở ra cánh cửa cho một thế hệ lãnh đạo mới của Đảng Dân Chủ Việt Nam và tạo điểm hội tụ cho nhiều thành phần dân chủ từ khắp 3 miền đất nước.

Và cũng từ lễ tang cụ Hoàng Minh Chính, người ta thấy rõ hơn một lần nữa về một điều vô cùng đáng vui mừng. Đó là chung quanh gia đình các nhà dân chủ đang bị chế độ giam giữ hoặc trù dập lại càng đông thêm nhiều vòng bảo bọc của đồng bào khắp nơi.

Vòng tay gần nhất đang bao quanh các gia đình này chính là thân nhân của các nhà dân chủ vừa mới ra tù trong những tháng qua, như gia đình các anh Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, chị Trần Khải Thanh Thủy, chị Thanh Thảo, ông Trương Văn Ba, v.v.... Những gia đình này hiểu rõ hơn ai hết tình cảnh thương nhớ người thân, đặc biệt trong những ngày lễ lạc hệ trọng. Nhưng quan trọng hơn nữa, chính vì những người còn nằm trong tù mà hầu hết các nhà dân chủ mới được trả tự do đều tiếp tục con đường đấu tranh.

Bao quanh các gia đình này, người ta còn thấy nhiều vòng thán phục, yêu quí, và giúp đỡ của khối dân chủ ngày càng đông và càng nhiều những khuôn mặt trẻ. Và có lẽ sự cảm thông trở nên sâu đậm khi các nhà dân chủ này nhận ra chính mình cũng đang ngồi trong ngôi nhà tù khổng lồ chứa 83 triệu con dân Việt Nam. Suốt bao năm qua, dân tộc vẫn không được phép quyết định vận mạng của đất nước, vẫn không có những quyền làm người căn bản mà hầu hết nhân loại đã xem là đương nhiên, vẫn không được phép phát triển đất nước theo vận tốc tối đa và hướng vào các mục tiêu phục vụ đất nước thay vì chỉ được phép làm lợi cho đảng cầm quyền là chính.

Tại hải ngoại, không một hội chợ xuân nào lại không có hình ảnh các nhà dân chủ trong ngục tù, cùng với những tài liệu nhắc nhở về bổn phận đối với không những các vị này mà còn đối với mục tiêu đấu tranh của họ. Nhiều nỗ lực đã được tiến hành bền bĩ. Ngày nay tiếng nói dũng cảm của đồng bào trong nước không chỉ được lắng nghe bởi người Việt Nam tại hải ngoại mà còn bởi hàng triệu, triệu những người yêu chuộng công lý, công bằng và nhân phẩm trên khắp thế giới, từ thành phần chính giới ngoại quốc, đến các phóng viên nhà báo, các tổ chức quốc tế bất vụ lợi, đến các hàng giáo phẩm của nhiều tôn giáo khác nhau, và người dân trong thế giới tự do.

Với nỗ lực của mọi người, mọi nơi, tôi thầm ước mong thân nhân của các nhà dân chủ đang bị giam giữ luôn vững tin rằng các hy sinh của họ không hề vô ích, mà thực sự đang khơi dậy tiếng nói lương tâm, đang làm rền vang làn sóng bất bình trong lòng càng lúc càng nhiều người trên trái đất này. Những hy sinh đó cũng sẽ ghi đậm thêm tội trạng của những bàn tay độc tài thô bạo hiện nay. Chính họ đang quyết định số phận nào dân tộc sẽ dành cho họ trong phiên tòa công minh sẽ đến vào những ngày cuối cùng của chế độ độc tài.

Trong 15 năm qua, gần 20 dân tộc đã đạt tới những ngày tận cùng của thể chế độc tài đó. Hầu hết đã diễn ra mà không cần phải thêm đổ vỡ, đổ máu, hay hận thù. Liệu những người lãnh đạo Việt Nam có được sự minh mẫn cần thiết đó không để ngưng ngay các trò bạo hành hiện tại"

Người Nhật có câu nói rằng: “Trái tim của bạn ở đâu thì cộng đồng của bạn là nơi đó.  Chúng ta không chỉ thuộc về một cộng đồng cùng quê quán, mà còn thuộc về một cộng đồng của những ai có cùng một tâm nguyện và lòng yêu chuộng hoà bình, công lý, và tự do.”   Cộng đồng ấy đã được hình thành từ xưa đến nay, từ Ghandi, nhà yêu nước đưa dân tộc Ấn Độ ra khỏi ách thống trị của Anh quốc, đến Mendela, nhà dân chủ tại Nam Phi, đến những người yêu nước thuộc phong trào Otpor đã hạ bệ một nhà độc tài bằng phương pháp bất bạo động ở Serbia, đến những con dân Việt Nam đã và đang đóng góp để đem lại dân chủ và tự do thật cho quê hương mình.  Chính cộng đồng này đã tạo những cộng hưởng và hỗ trợ tinh thần lẫn nhau để đem lại mùa xuân cho khắp nới trên thế giới nói chung và Việt Nam chúng ta nói riêng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.