Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Việt Nam: Tổ Quốc Đã Lâm Nguy Chưa?

26/06/200900:00:00(Xem: 8264)
VIỆT NAM: TỔ QUỐC ĐÃ LÂM NGUY CHƯA"
Phạm Trần
Hoa Thịnh Đốn - Kể từ sau cuộc chiến tranh biên giới từ 17/2 đến ngày 3/5/1979 giữa Trung Hoa và Việt Nam, chưa bao giờ đảng Cộng sản Việt Nam  đẩy chủ quyền Tổ quốc đến gần tay Bắc Kinh bằng thời gian còn lại của nửa năm 2009.
Thứ nhất, những điều mập mờ trong việc giao cho Tầu giúp khai thác Bauxite ở Tây Nguyên, sau khi Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư đảng tự ý ký thỏa hiệp với Bắc Kinh năm 2001 và việc nhà nước đổ thêm dầu vào lửa với  những lời giải thích quanh co trong kỳ họp V của Quốc hội, kết thúc ngày 20/6 (2009), đã gây hoang mang cho những ai còn nặng lòng với đất nước.
Sự giải thích của nhà nước diễn ra trong hòan cảnh  không do thiện chí mà chỉ được thực hiện sau khi có đòi hỏi của một số Đại biều Quốc hội, hợp cùng yêu cầu của ngót 2 ngàn trí thức, chuyên gia, các nhà khoa học trong và ngòai nước và  ý kiến của người dân đòi  chính phủ phải đưa dự án khai thác Bauxite ra thảo luận tại Quốc hội.
Sự gượng ép này được thể hiện trong Báo cáo gửi Quốc hội ngày 22/5 của  Bộ Công thương, nhưng  lời giải trình lại không giúp giải tỏa được những thắc mắc cơ bản và cần thiết của dư luận như tại sao phải  khai thác Bauxite khi Việt Nam chưa nghiên cứu kỹ và chưa có khả năng về tài chính và kỹ thuật "
Nhà nước lý luận rằng :“ Việc triển khai các dự án thăm dò, khai thác bô-xít, chế biến alumin tại Tây Nguyên là cần thiết và có ý nghĩa quan trọng thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội ở Tây Nguyên trước mắt và lâu dài là chủ trương nhất quán của Đảng và Nhà nước ta từ Đại hội IX cho đến Đại hội X.”
Nhưng trong số  các văn kiện của 2 hai  Đại hội đảng IX và X không có văn  kiện nào nói  riêng về  khai thác Bauxite mà chỉ nói chung trong kế họach kinh tế. Cả hai kỳ Đại hội cũng không có thảo luận, không biểu quyết  về Bauxite thì  làm sao nói là “nhất qúan” được "
Theo Báo cáo của Bộ Công thương với Quốc hội  thì : “ Nguồn tài nguyên bô-xít của Việt Nam tập trung chủ yếu ở các tỉnh khu vực Tây Nguyên với trữ lượng và tài nguyên dự báo khoảng 5,4 tỷ tấn, trong đó Đăk Nông khoảng 3,4 tỷ tấn (chiếm 63% tổng trữ lượng), Lâm Đồng khoảng 975 triệu tấn (chiếm 18%),  Gia Lai - Kon Tum khoảng 806 triệu tấn (chiếm 15%) và Bình Phước khoảng 217 triệu tấn (chiếm 4%). Mặc dù Tây Nguyên là địa bàn kinh tế - xã hội còn khó khăn, cơ sở hạ tầng và trình độ dân trí còn hạn chế, nhưng lại là khu vực có lợi thế về nguồn tài nguyên bô-xít chiếm 98,2% tổng trữ lượng và tài nguyên bô-xít.”
Tuy nhiên Báo cáo không trả lời được 3 vấn đề cơ bản: 1) Bảo đảm không gây ô nhiễm môi trường. 2) Có khả năng đem lại việc làm cho người dân địa phương và bảo đảm mức tăng trưởng kinh tế cho tòan vùng. 3) Bảo đảm được an ninh và quốc phòng.
Vì vậy các lời giải thích của Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Sinh Hùng và hai Bộ trưởng Công thương và Tài Nguyên và Môi trường không làm thỏa mãn những người chất vấn.
Trong số chưa tới 10 trên tổng số 493  Đại biểu Quốc hội lên tiếng nói về Dự án Bauxite, họ đã làm như thế không phải theo chương trình định sẵn của Ban Thường vụ Quốc hội mà đã tự ý tách rào để phát biểu nhân khi thảo luận về tình hình kinh tế. 
Số  Đại biểu còn lại chỉ biết ngồi nhìn và nghe các Đại biều Nguyễn Đăng Trừng (Sài Gòn), Nguyễn Minh Thuyết (Lạng Sơn), Dương Trung Quốc (Đồng Nai), Nguyễn Lân Dũng (Đắc Lắk) Nguyễn Văn Ba (Khánh Hòa), Nguyễn Đình Xuân (Tây Ninh), Nguyễn Thị Mai (Ninh Thuận)  v.v... chất vấn.
Đôi khi  cũng có vài người “truy kích” các Bộ trưởng nhưng cuối cùng  không ai nói mình đã thỏa mãn với các lời giải thích của Chính phủ về việc khai thác Bauxite.
Điểm gây nóng nhất trong cuộc chất vấn tại Quốc hội là khi Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hòang bảo vệ quan điểm của Chính phủ cho rằng các dự án Bauxite như Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Đắk Nông) là những dự án “độc lập”, chưa hội đủ 20 tỷ đồng vốn cho mỗi dự án nên không phải trình ra Quốc hội.
Các  Đại biều Quốc hội lên tiếng về Bauxite không hài lòng. Họ cho rằng tất cả các dự án từ phá rừng, ủi đất đến xây dựng nhà máy, vận chuyển, đào hồ chứa chất bùn đỏ, xây bến cảng ở Bình Thuận xử dụng cho việc xuất cảng Bauxite v.v… đều có liện hệ mật thiết với nhau lên tớí hàng ngàn tỷ đồng chưa ai biết chắc là bao nhiêu. Tiêu biểu như ông Nguyễn Đăng Trừng đã nói thẳng trong phiên chất vấn ngày 11/6 (2009) : “Về bản chất là gắn với nhau và chỉ độc lập khi Bộ tách nhỏ ra để không phải trình Quốc Hội ".
Cuối cùng, sau 2 ngày rưỡi chất vấn các Bộ trưởng và Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng, nhưng hầu hết các câu hỏi không liên quan đến Bauxite, Quốc hội kết thúc kỳ họp V vào ngày 20-6 (2009).
Không có bất cứ một văn kiện nào, dù chỉ một Nghị quyết ngắn, nói về sự quan tâm của Quốc hội đối với vấn đề Bauxite vẫn còn được dư luận trong và ngoài nước chú ý dù Quốc hội đã họp xong !
NGUYỄN PHÚ TRỌNG-TÒA ÁN HÀ NỘI
Thế mà, Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội vẫn có thể nói vô trách nhiệm rằng: “Ý kiến chung là nhất trí về chủ trương và đồng tình với Kết luận của Bộ Chính trị.”
Trọng nói trong phiên họp ngày 13-6 (2009) : “ Nhân dịp này, tôi xin có một số ý kiến về vấn đề bô-xít Tây Nguyên. Chúng ta đều biết đây là vấn đề quan trọng, nhạy cảm, được các vị đại biểu QH, cử tri và dư luận xã hội rất quan tâm. Trong Báo cáo về tình hình kinh tế-xã hội, Chính phủ đã có một đoạn nói về vấn đề này. Trước kỳ họp, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã đề nghị và Chính phủ đáp ứng khá nhanh việc chuẩn bị và gửi báo cáo chuyên đề đến các vị đại biểu Quốc hội. Tại các phiên thảo luận về kinh tế-xã hội và chất vấn, có một số đại biểu Quốc hội đề cập vấn đề này. Ý kiến chung là nhất trí về chủ trương và đồng tình với Kết luận của Bộ Chính trị. Một số ý kiến góp thêm về các vấn đề như: Tính toán kỹ hiệu quả kinh tế-xã hội, bảo vệ môi trường, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, bảo đảm quốc phòng-an ninh; việc lựa chọn sản phẩm, lựa chọn công nghệ, lựa chọn nhà thầu; vị trí đặt nhà máy, xây dựng cơ sở hạ tầng; việc đào tạo, sử dụng nhân lực, quản lý lao động trong nước và người nước ngoài; tính toán kỹ lộ trình, bước đi, cách làm, sao cho chặt chẽ, khả thi, hiệu quả, đề phòng mọi rủi ro bất trắc... Tôi cho đó là những ý kiến xây dựng, trách nhiệm, chân thành; chí ít cũng là những ý kiến phản biện, lưu ý,  nhắc nhở, cảnh báo.”
Trọng nói tiếp : “Đề nghị Chính phủ trong quá trình chỉ đạo triển khai thực hiện quy hoạch theo tinh thần Kết luận của Bộ Chính trị, cần lưu tâm đến những vấn đề đó; đồng thời tiếp tục lắng nghe, thường xuyên theo dõi, cập nhật thông tin, kịp thời điều chỉnh những gì chưa hợp lý hoặc xử lý vấn đề mới nảy sinh để thực hiện một cách tốt nhất chủ trương chiến lược quan trọng này. Quốc hội sẽ thực hiện chức năng giám sát và phối hợp chặt chẽ với Chính phủ. Một việc rất quan trọng là Chính phủ và các cơ quan hữu quan cần chủ động làm tốt công tác thông tin, tuyên truyền, tạo sự đồng thuận cao trong nhân dân; cảnh giác trước âm mưu của các thế lực xấu, thù địch lợi dụng vấn đề này để xuyên tạc chủ trương, chính sách của Ðảng và Nhà nước ta, kích động, chia rẽ đoàn kết dân tộc, đoàn kết nội bộ, ảnh hưởng đến quan hệ quốc tế. Chúng ta không cường điệu, nhưng cũng không chủ quan, mơ hồ, mất cảnh giác.”
Lời nói của Trọng chỉ có thể đánh lừa được những người không biết đọc và tai điếc.  Làm gì có thảo luận về Bauxite tại kỳ họp V vừa rồi. Chỉ có chừng 10 Đại biểu phát biểu về nỗi băn khoăn, bức xúc của họ về chuyện khai thác Bauxite.

Cả Quốc hội có 493 Đại biểu mà chì có bằng ấy người lên tiếng “ngoài lề” vì Quốc hội không có mục nào để thảo luận riêng về Dự án khai thác Bauxite và Quốc hội không biểu quyết thì làm sao má có “ý kiến chung là nhất trí về chủ trương và đồng tình với Kết luận của Bộ Chính trị” "
Số người có “ý kiến chung” này ở đâu chui ra "
Còn việc Trọng kêu gọi các cơ quan hữu  quan cần làm tốt công tác tuyên truyền để tạo sự đồng thuận trong nhân dân trong vấn đề khai thác Bauxite thì Trọng có dám nhân danh Quốc hội mở cuộc trưng cầu ý kiến nhân dân có Quốc tế giám sát không "
Nhưng khi Trọng lên tiếng yêu cầu mọi người hãy  “cảnh giác trước âm mưu của các thế lực xấu, thù địch lợi dụng vấn đề này để xuyên tạc chủ trương, chính sách của Ðảng và Nhà nước ta, kích động, chia rẽ đoàn kết dân tộc, đoàn kết nội bộ”, thì Trọng có ý nói đến lập trường chống khai thác Bauxite của tướng Võ Nguyên Giáp, của Nhà giáo Nhân dân, Cụ Nguyễn Văn Chiển. của Thiếu tướng Công an, Phó Giáo  sư, Tiến sỹ  Lê Văn Cương;  của Cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, Nguyễn Trọng Vĩnh và của ngót 2000 nhà trí thức, chuyên viên và khoa học gia trong và ngoài nước đang chống nhà nước khai thác Bauxite "
Và khi  sợ các cuộc chống đối sẽ “ảnh hưởng đến quan hệ quốc tế” thì có phải Trọng sợ động đến lỗ chân lông của đám lãnh đạo đảng và nhà nước Tầu Bắc Kinh không "
Nhưng không riêng gì Trọng đã hồ hởi nói đến “ý kiến chung là nhất trí” mà ngay cả cái Tòa án Nhân dân Hà Nội cũng “tát nước theo mưa” để ăn ốc nói mò khi đưa ra quyết định ngày 19-6 (2009) trả lại đơn kiện Thủ tướng trong vụ khai thác Bauxite của luật sự Cù Huy Hà Vũ.
Một đọan trong Quyết định Số: 978/QĐ-GQKN-HC của Tòa án này viết : « Quy hoạch thăm dò, khai thác, chế biến bauxit là chủ trương nhất quán của Đảng và Nhà nước được khẳng định từ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IX của Đảng Cộng sản Việt Nam, nhằm xây dựng ngành công nghiệp bauxit, alumin, nhôm phục vụ phát triển kinh tế xã hội của đất nước, góp phần phát triển kinh tế - xã hội ở Tây Nguyên trước mắt và lâu dài. Quyết định số 167/2007/QĐ-TTg được ban hành để triển khai thực hiện chủ trương đúng đắn nói trên, đáp ứng yêu cầu về hiệu quả kinh tế - xã hội, bảo vệ môi trường sinh thái, môi trường văn hóa xã hội, hợp tác đầu tư với nước ngoài và bảo đảm quốc phòng, an ninh trên địa bàn Tây Nguyên.
Kỳ họp thứ 5 Quốc hội khóa XII đã xem xét, thảo luận, bày tỏ sự đồng thuận cao về sự cần thiết của Quy hoạch này.”
Không biết ai đã mớm lời cho cái Tòa án này mà ăn nói vụng dại đến thế " Ai ở Quốc hội đã xem xét và thảo luận để “bày tỏ sự đồng thuận cao”  về việc khai thác Bauxite ở Tây Nguyên "
Ông bà Việt Nam ta nói không sai : Biết thì thưa thốt, không biết dựa cột mà nghe. Cái tòa án Nhân dân Hà Nội này ở cách Quốc hội bao nhiêu cây số mà không biết các Đại biểu đã bàn luận những gì trong kỳ họp V vừa rồi thì làm sao mà cầm cân nẩy mực được "
BIỂN ĐÔNG-HÀNG TẦU
Thứ  nhì,  là vấn đề ngư dân Việt nam bị các tầu đánh cá ngụy  trang của Tầu đánh đuổi trên vùng biển Đông từ nhiều năm qua đã không được thảo luận tại kỳ họp V của Quốc hội.
Chỉ có một Đại biều duy nhất là  ông  Dương Trung  Quốc (tỉnh Đồng Nai) lên tiếng về vấn đề này.
Ông nói : “ Những động thái đang diễn ra trên biển Đông, trong đó có những việc mà Chính Phủ đã phải làm như những tuyên bố của người phát ngôn Bộ Ngoại Giao, như việc trình lên Liên Hiệp Quốc đăng ký về vùng biển chủ quyền của Việt Nam, vậy mà chúng ta thấy những báo cáo của  Chính Phủ chưa tương xứng với độ nóng của tình hình thực tiễn.
Sự nghiệp bảo vệ chủ quyền lãnh thổ có vai trò ngoại giao của Chính Phủ, có sức mạnh của lực lượng quốc phòng, và quan trọng hơn hết là lòng yêu nước và tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc Quyết sinh” của người dân. Do vậy, Quốc Hội cần được Chính Phủ cung cấp đầy đủ thông tin để thực hiện sự giám sát cũng như tạo sự đồng thuận của nhân dân trên những lĩnh vực sống còn này.” 
Nguyễn Sinh Hùng, Phó thủ tướng trả  lời  lung tung: “ Việt Nam cơ bản đã giải quyết xong đường biên giới trên bộ ở phía Bắc và phía Tây. Việc giải quyết tốt vấn đề biên giới trên bộ theo đúng đường lối độc lập tự chủ và theo đúng pháp luật Việt Nam và quốc tế. Riêng về ranh giới trên biển thì Việt Nam đã bàn xong khu vực Vịnh Bắc Bộ, vùng còn lại vẫn còn đang tiếp tục hợp tác, đấu tranh trên cơ sở bảo vệ, giữ vững chủ quyền Việt Nam. Chính phủ cũng đã gửi báo cáo lên Liên Hiệp Quốc, công khai minh bạch với thế giới về pháp luật biển. “ (Báo  Tuổi Trẻ, 13/06/2009)
Rõ ràng là Hùng đã cố tìnhg tránh né không dám  nói đến các vụ Tầu đánh cá của ngư dân  Việt bị Tầu uy hiếp, đánh chìm làm thiệt hại nhân mạng và tài sản trên biển Đông, nhưng không phải mới từ  giữa tháng 5/2009 mà từ nhiều năm qua.
Hiện nay Tầu Bắc Kinh đang cho nhiều Tầu ngụy trang đánh cá và thăm dò đáy biển ra kiểm soát vùng được gọi là “đặc quyền kinh tế” chiếm 75% diện tích biển Đông, bao gồm  cà hai Quần đảo Hòang Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Hàng trăm thuyền đánh cá của  Việt Nam đã phải kéo vào bờ nằm bến gây thiệt hại kinh tế cho nhiều ngàn gia đình giữa mùa đánh cá mà nhà nước CSVN không dám có hành động chống lại  Tầu, ngoại trừ những phản ứng bằng nước bọt của Lê Dũng, người phát  ngôn  Bộ Ngoại giao.
Thứ ba, vấn đề công nhân Tầu tràn ngập vào Việt Nam như đi vào  chốn không có chủ  và hàng lậu Tầu xâm lăng  thị trường Việt Nam như chốn không nhà mà nhà nước cũng chỉ biết chống đỡ cho có lệ.
Bộ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Nguyễn Thị Kim Ngân nhìn nhận không nắm chắc số lao động người nước ngòai đang có mặt tại Việt Nam. Con số Bà báo cáo với Quốc hội là khỏang 53 ngàn,  nhưng báo chí Việt Nam  nói trên 75 ngàn người, phần đông là lao động phổ thông người Tầu, không phải là chuyên viên mà Việt Nam  không cung cấp được.
Bà Ngân nói Bộ của Bà chỉ kiểm soát được khỏang 50% lao động nước ngòai và Bà cũng đỗ lỗi cho các Bộ Công an đã không kiểm soát chặt chẽ và các Doanh nghiệp dùng người không khai báo nên không kiểm soát được.
Về phần hàng hoá Tầu, nhất là  hàng may mặc và thực phẩm thì  chỗ nào ở Việt Nam cũng bầy bán, từ miền  núi xuống  đồng bằng, không hang cùng ngõ hẻm nào không có hàng Tầu.  Ngoài hàng có nhiều mặt, tốt hơn và giá bán lại rẻ hơn hàng nội, kể cả vô số hàng gỉa có chứa chất độc gây hại cho môi trường và sức khỏe, nên hàng nội đã chịu thua.
Phía nhà nước Việt Nam đã hòan tòan bất lực trong việc kiểm soát, trong khi  một số doanh nghiệp Việt Nam, vì ham lợi, đã cam tâm bán cả “danh hiệu” và “mẫu mã” của mình cho các nhà sản xuất Trung Hoa dán lên hàng  của họ sau khi đã đem lậu vào Việt Nam để phá họai kinh tế .
Ấy thế mà nhà nước Việt Nam, từ Nông Đức Mạnh xuống vẫn nhắm mắt, bắt tay cười hề để  cùng nhau hợp ca  bài :  “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và  “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt.”
Như  thế  thì Tổ quốc đã lâm nguy chưa, hay phải đợi đến ngày những công nhân Tầu đang có mặt tại Việt Nam cầm súng dí vào lưng thì những người Lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN mới há hốc miệng ra " -/-
Phạm Trần
(06/09)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Phạm Đoan Trang, tiếc thay, không có cái “ưu thế” tương tự. Tuy ôn tồn, nhỏ nhẹ, và hoà nhã thấy rõ (chỉ “yêu cầu tổ chức bầu cử tự do và công bằng ở Việt Nam” thôi) nhưng nhà báo đã bị bắt giam – từ ngày 6/10/2020 – và bị “hành” cho bầm dập từ hơn một thập niên trước đó.
Chính quyền Biden đã khôn ngoan đẩy lùi việc định khung. Nhưng hành động của tổng thống cho thấy rằng chiến lược của ông để đối phó với Trung Quốc thực sự có thể bị ảnh hưởng bởi tư duy về Chiến tranh Lạnh, khoá chặt tâm trí của chúng ta trong mô hình về một ván cờ có hai chiều theo truyền thống. Tuy nhiên, cạnh tranh với Trung Quốc là một trò chơi ba chiều. Và nếu chúng ta tiếp tục chơi cờ hai chiều, chúng ta sẽ thua.
Nhìn chung, việc Bộ Chính trị đảng CSVN đưa ra 19 Điều mới cấm “đảng viên không được làm”, so với 10 năm trước là một bước lùi nghiêm trọng về mặt tư tưởng. Bởi vì lần này đảng đã nêu lên chuyện sống còn của đảng và của chế độ. Đảng đòi hỏi đảng viên phải kiên định và tuyệt đối trung thành với Chủ nghĩa Mác-Lênin và Tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh vì đảng viên vẫn bài bác thứ Chủ nghĩa ngoại lai này.
Bà Nguyễn Văn Thiệu là phu nhân của Tổng thống Việt Nam Cộng hoà từ 1967 đến 1975, nhưng bà không phô trương ồn ào, không can dự vào công việc của chồng mà chỉ làm công tác xã hội, uỷ lạo chiến sĩ, giúp người nghèo.
Ngày 6 tháng 10 năm 2021, ông Lê Ngọc Sơn – giáo viên giảng dậy bộ môn tiếng Anh, trường An Lợi, xã An Phước, Long Thành – nộp đơn xin nghỉ việc. Lý do: “Công tác trong một cơ sở giáo dục nhưng có quá nhiều điều phi giáo dục, tởm nhất là nạn dối trá, tôi cảm thấy mình không phù hợp nên nghỉ.”
Thầy dạy thiền Peter Coyote còn là một diễn viên, nhà văn, người tường thuật (kể chuyện) cấp tiến. Đây là một bài viết về Peter Coyote, được đăng trên trang nhà Lion’s Roar vào ngày hai mươi mốt tháng mười năm hai ngàn hai mươi bởi nữ phóng viên Jennifer Kaishin Armstrong.
Cụ Nguyễn đã rời Rạch Giá nhưng đêm qua tôi vẫn nằm mơ thấy ánh mắt thê thiết của ông, đứng nhìn từ nóc chợ Nhà Lồng, dù theo Lý Minh Hào – tác giả của công trình biên khảo thượng dẫn – nơi đặt pho tượng Nguyễn Trung Trực đã được thay thế bằng tấm hình bác Hồ (nhìn thẳng) tự lâu rồi.
Nhiều người Hoa cho biết trước năm 2008 một số đông cán bộ, đảng viên và dân chúng Trung Hoa có cùng chung nhận xét là tăng trưởng kinh tế sẽ dẫn đến dân chủ hóa – điểm khác biệt nơi người dân muốn thấy tiến trình này xảy đến nhanh còn đảng Cộng Sản cố tình trì hoãn.
Khi Washington bắt đầu hình thành chủ trương xoay trục sang châu Á, việc phô diễn cá nhân xuất hiện và bắt đầu đàm phán sẽ là những yếu tố quyết định cho các thỏa thuận. Tình cho đến nay, ngoại trừ Ấn Độ, mối dây liên kết chung của Hoa Kỳ về Ấn Độ-Thái Bình Dương và chiến lược rộng lớn đối với Trung Quốc đã tập hợp được các đồng minh lâu đời của Hoa Kỳ. Các cuộc họp thượng đỉnh đầu tiên của Tổng thống Moon Jae-in với cựu Thủ tướng Yoshihide Suga đang bắt đầu có kết quả. Hàn Quốc đang bắt đầu tăng cường việc can dự vào khu vực. Nhật Bản ngày càng nghiêm túc hơn trong việc bảo vệ Đài Loan. Dự đoán của Trung Quốc rằng thỏa thuận trong Bộ tứ (Quad) giữa Úc, Ấn Độ, Nhật Bản và Hoa Kỳ sẽ "tan biến như bọt biển" chỉ là ước vọng. Ngay cả hiện nay, khi khía cạnh quân sự của Bộ tứ (Quad) bị hạn chế, nó sẽ làm phức tạp đáng kể cho kế hoạch phòng thủ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Lời tái cam kết quyên tặng một tỷ liều vắc xin Covid-19 cho Đông Nam Á của Bộ tứ (Quad)
Có lẽ, chả ai mong đợi hay hy vọng là “chính quyền” này “được lâu dài” cả – kể luôn những ông lãnh đạo: Trọng, Chính, Huệ, Phúc … Được lúc nào hay lúc đó thôi. Tuy thế, bao giờ mà cái nhà nước (thổ tả) hiện hành vẫn còn tồn tại ở Việt Nam thì nó vẫn còn là lực cản đáng kể cho mọi diễn biến tâm lý hướng thượng ở đất nước này.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.