Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tâm Thư Gửi Người Chiến Sĩ Quân Đội Nhân Dân Nước Việt

26/12/200700:00:00(Xem: 6828)

Trên sáu chục năm nay nước Việt Nam mình thật nhiều chuyện đau buồn và mới đây, tiếp theo vài tin tức vừa được đưa ra thì mối buồn đau của dân ta đang trở thành một niềm ray rứt không nguôi.  Bởi vậy kẻ bần bút này, một cựu chiến binh miền Nam nước Việt cảm thấy muốn chia xẻ chút tâm tư cùng các anh em chiến binh của Quân Đội Nhân Dân nước nhà.

Chúng ta vẫn thường tự hào rằng Việt Nam là một dân tộc hiên ngang, oai dũng và thông minh, tài giỏi với trên bốn ngàn năm văn hiến, đứng riêng một góc trời!  Thật là hào hùng!  Duy có điều bần bút này thấy rằng già nửa thế kỷ nay, người mình đã làm thật nhiều điều sai lầm, thiếu trí tuệ đến dại khờ, tiếp theo sự thiển cận thế kỷ 19 đã đưa nước ta vào gần 100 năm thuộc Pháp.

Ngay khi thế chiến thứ hai chấm dứt, các dân tộc nhược tiểu vùng lên tranh đấu đòi độc lập, Việt Nam chọn con đường kháng chiến cứng dắn.  Chín năm chinh chiến và tiêu thổ đã làm xứ sở tan hoang trong khi thật nhiều nước khác đã độc lập trước ta mà không bị u đầu, bể trán, không bị ngăn cách, chia đôi.  Đâu là khôn, là dại "  Sự lựa chọn con đường xã hội chủ nghĩa (XHCN) đã đưa ta vào một vị trí tranh chấp, tự tạo thành một điểm nóng đối chọi Đông - Tây, diễn trường cho cuộc chiến  huynh đệ tương tàn tiếp theo, phá nát đất nước trong hai chục năm đau thương.  Sau cùng, nhờ sự yểm trợ kiên trì của người ngoài (và Việt Nam mắc nợ thêm nhiều kiếp), miền Bắc thắng miền Nam, nhưng lợi gì cho dân tộc khi cả nước xô nhau xuống vực sâu tan nát và nghèo khổ"

Thống nhất giang sơn xong thì người cầm quyền, trái với truyền thống “anh em đùm bọc”, đã phạm biết bao sai lầm khác và khơi sâu mối chia rẽ dân tộc.  Chính sách kinh tế XHCN đưa toàn dân tới suy kiệt, xác sơ.  Ngoảnh nhìn thế giới, ta chẳng còn hơn ai.  Dân đói, nước nghèo, lòng người xé nát, xứ sở tan hoang. Dân đổ xô ra biển tìm lối thoát thân.  Việt Nam ta nổi tiếng là nơi xuất phát của những “thuyền nhân” đã từng làm cho thế giới động lòng từ dạo ấy.

 Tới khi các nước Cộng sản nổ vỡ tại Đông Âu thì Việt Nam không còn chỗ tựa nên ngơ ngác đi tìm phao cấp cứu.  Níu áo phương Bắc, giới lãnh đạo VN đã gặp cảnh bẽ bàng, thất thế.      

  Sự thất bại của chủ nghĩa Cộng Sản tại cái nôi của nó đã chỉ ra một lối thoát đẹp.  Nếu đủ sáng suốt, can đảm và thật lòng vì nước, vì dân thì đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) tất đã có thể nhận thức được điều nên làm để tiếp tục giữ được hào quang ngày nào. Nhưng gần hai chục năm rồi, sự thay đổi cần thiết đã không đến, Đảng tiếp tục theo đường mòn cũ.  Sửa đổi kinh tế một cách vá víu (để tự cứu vì chẳng đặng đừng) đã mang lại vài ba điều khích lệ nhưng vẫn không thể sánh kịp đà tiến bộ của năm châu và nước Việt vẫn không thoát được cảnh tụt hậu, đồi trụy, bất công, tham nhũng ngày càng trầm trọng và thấm thía.

Bám áo Bắc quốc để duy trì chế độ, Việt Nam đã bị chèn ép nhiều bề.  Xưa kia, vào thế kỷ 16, sau khi bị thất thế, chạy lên nương náu ở miền Lạng Sơn, Cao Bằng, Mạc Đăng Dung đã cắt đất dâng Tầu để được yên thân.  Lịch sử mãi mãi còn mỉa mai, phỉ nhổ.  Ngày nay những người lãnh đạo CSVN cũng chẳng khác gì!  Hai hiệp định nhường biển và dâng đất cho CS Tầu đã được phanh phui.  Than ôi!  Một đảng tuyên xưng là “cứu nước” ngày nay đã biến thành đảng “cúi đầu bán nước”!

Việc âm mưu cắt dâng sông núi và biển cả cho nước ngoài không phải mới nảy mầm gần đây.  Năm 1958, ô.  Phạm Văn Đồng, khi đó là Thủ tướng Chính phủ miền Bắc, đã có văn thư công nhận hải phận mà Trung Quốc công bố.  Theo sự thông báo này thì tất cả biển Đông của Việt Nam (gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa) là thuộc về Trung Hoa!  Do đó, vào đầu năm 1974, hải quân Trung Cộng tấn công và chiếm lấy Hoàng Sa mà hải quân Nam Việt Nam đóng giữ, Bắc Việt đã lặng thinh!

Như nhiều đảng CS khác trên thế giới, đảng CSVN đã thành công cướp được chính quyền nhưng thất bại trong việc xây dựng đất nước.  Phung phí trên một nửa thế kỷ và ít nhất ba thế hệ của giống nòi với bao tài nguyên quí báu.  VN ngày nay yếu kém trên mọi lãnh vực.  Cần nhờ vả sự bảo trợ của thế lực bên ngoài đến độ phải cúi mặt ký giấy nhượng đất và biển cho quân xâm lăng truyền kiếp và tồi tàn đến phải công khai làm lễ cắm cọc biên giới mới, nhưng trong nội bộ thì vẫn cố che giấu chi tiết về các hiệp định đã lén lút ký kết.

Dân chài nghèo của ta đã và đang bị bắn giết, xua đuổi trên biển Đông.  Sự chèn ép, khiêu khích của hải quân Trung cộng quanh vùng Trường Sa vẫn diễn ra thường trực.  Nhà nước CSVN im lìm nuốt nhục.  Người Việt hải ngoại chỉ thực hay tin khi vài hãng dầu quốc tế phải bỏ hoạt động quanh vùng đó.  Đối phương vừa công khai tuyên bố thành lập hạt hành chính Tam Sa để quản trị Hoàng Sa và Trường Sa.  Việc này cho ta tiên đoán ý đồ nuốt chửng nốt một ngày chẳng xa số ít đảo tại Trường Sa mà VN còn chốt giữ.  Đây là một cái tát tai sống sượng của đảng CS đàn anh vào mặt đảng đàn em.  Ô nhục này bôi đen không riêng Đảng mà cả một Dân Tộc vốn tự cho là kiêu dũng.  Sỉ nhục này chia xẻ cho toàn nòi giống Việt, cùng chịu chung thì lại càng lớn, càng đau vậy!  Được mệnh danh là “con rồng ngủ quên” Việt Nam thực sự đang đi vào lệ thuộc, suy vong.  Trong các mối đe dọa thì “nô lệ Bắc phương” là nguy cơ thực tế và vô cùng khó thoát.  Hệ lụy của hai hiệp định “bán nước” và tình trạng bị “bóp nghẹt biển Đông” với sự khống chế của hệ thống Cộng Sản sẽ còn nhiều hậu quả trầm trọng thêm nữa và sẽ đòi hỏi phải đổ nhiều trí lự cùng máu xương để mong sửa chữa về sau.  Việt Nam ngày nay đâu đến nỗi phải đơn phương đối phó với Bắc triều như thời các vua Lê Lợi, Quang Trung.  Đảng CSVN phải biết thay đổi.  Nhân dân Việt Nam phải nhập cuộc.

Trong quá trình lớn mạnh của đảng CSVN, Quân Đội Nhân Dân là nền tảng sức mạnh, là tay chân, là mũi nhọn chiến đấu.  Đảng cướp được nước, nhưng Đảng không biết “dựng nước”, Đảng không khả năng “giữ nước” !  Trước các hăm dọa của đối thủ, Đảng đang muốn thanh niên, sinh viên và đồng bào ngưng ngay các đấu tranh để Nhà Nước tiến hành các thương thảo cần thiết.  Nhà Nước CS này đã ươn hèn quá rồi và ta đang thấy các hiệu quả nhãn tiền.  Giờ đây chỉ còn lo “giữ ghế”, Đảng đã phản lại Tổ Quốc, Đảng thất tín, Đảng phản bội Nhân Dân và những Chiến Sĩ đã hi sinh cho Đảng, Đảng bán nước!  Các Chiến Sĩ yêu nước, anh dũng của Tổ Quốc nghĩ gì"  Có nên nhắm mắt tiếp tục theo chân Đảng  không"  Đất đai của Tổ Quốc là do tiền nhân khai phá, tô bồi, đổ máu xương gìn giữ và truyền lại hậu thế.  Một tấc đất, một thước biển không thể để mất!

Quân Đội là đoàn con yêu của Tổ Quốc, của Nhân Dân.  Quân Đội không phục vụ một nhóm, một đảng mà phục vụ quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc.  Gìn giữ chủ quyền quốc gia và bảo toàn lãnh thổ là thiêng liêng.  Con đường cũ đã sai lầm thì cần biết sửa đổi.  Chọn đường đi đúng là khôn ngoan và sáng suốt, là áp dụng trí tuệ, là thay đổi cần có trong trường kỳ đấu tranh.  Đó còn là nhiệm vụ lịch sử, là yêu nước, là mong đợi và đòi hỏi của Nhân Dân trong cũng như ngoài nước và cũng là món nợ phải trả.

Phải làm gì bây giờ đây"  Cần đòi hỏi nhóm lãnh tụ CS Việt Nam cung khai diễn tiến sự thương thảo và chi tiết các “hiệp định bán nước” kia và cả mọi tài liệu về vịnh Bắc Việt và biển Đông.  Cần hạ bệ và trừng phạt nhóm lãnh đạo phản bội, bất xứng và hoạch định con đường đi đúng, DÂN CHỦ HOÁ nước VIỆT để Toàn Dân có thể góp phần mở đường cho Tổ Quốc đi lên, giành lấy địa vị xứng đáng của một Dân Tộc 80 triệu Công Dân dũng cảm và siêng năng trước thế giới tiến bộ ngày nay.  Các Chiến Binh, con yêu của Tổ Quốc, còn tại ngũ hay đã giải ngũ, các thân nhân Tử Sĩ hãy đứng lên đòi thay đổi hay nếu cần, hỗ trợ Nhân Dân Nổi Dậy sẽ là đường lối giải quyết bế tắc của đất nước một cách mau lẹ và ổn tiện nhất trong các khả năng hành động giờ đây.  Chúng ta cần xây đắp một Việt Nam vững bền, văn minh, phú cường  và hạnh phúc bắt đầu thế kỷ 21 này và mãi mãi cho mai sau.  Mong lắm thay!

Cựu tướng Nguyễn Duy Hinh, Quân Lực VNCH

Hoa Kỳ, Giáng Sinh 2007

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
TÓM TẮT Thị trường hữu hiệu vì tổng hợp mọi quyết định trong xã hội để đạt đến mức giá chung phù hợp nhất với các dữ kiện đang có (efficient market theory.) Ngược lại nếu giá cả do nhà nước đơn phương quyết định sẽ sai lệch. Giá cả trong thị trường, giống như bãi đấu thầu, không phải lúc nào cũng hợp lý do mỗi người dự đoán giá sẽ còn tăng hay giảm. Tâm lý hùa theo đám đông và tên khờ cuối cùng (Last Fool Theory) rất tai hại trong Kinh Tế Hành Vi (Behavioral Economics) Kinh Tế Phức Tạp (Complexity Economics) tìm hiểu những tác động từ bên ngoài như đại dịch, chiến tranh, phát minh…lên nền kinh tế.
Trước những nghi ngại “Hoa Kỳ có còn là đồng minh đáng tin cậy hay không?” thì chúng ta có thể khẳng định rằng Mỹ hay bất kỳ quốc gia nào trong khối tự do đều vẫn là những người bạn đồng hành tốt trong hành trình đi tìm tự do và canh tân đất nước, miễn là chúng ta không quên những bài học đã nêu để phát huy tiềm năng của chính mình, bảo vệ quyền lợi quốc gia, và đạt tới mục tiêu tự do, ấm no, hạnh phúc cho dân tộc.
Bằng chứng: ”Sự bùng phát mạnh của làn sóng Covid-19 lần thứ tư cùng với các đợt giãn cách liên tiếp khiến hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp (DN) bị ảnh hưởng nặng nề, đặc biệt là các địa phương phía Nam. Theo Hệ thống thông tin đăng ký doanh nghiệp quốc gia, Cục Quản lý đăng ký kinh doanh, Bộ Kế hoạch và Đầu tư, số doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường trong 8/2021 là 85,5 nghìn doanh nghiệp, tăng 24,2% so với cùng kỳ năm 2020.
Mặc dù rõ ràng là Hoa Kỳ có thể điều hành công việc ra khỏi Afghanistan tốt đẹp hơn, nhưng thảm kịch xảy ra vào tháng này đã kéo dài trong 20 năm. Ngay từ đầu, Mỹ và các đồng minh đã chấp nhận - và không bao giờ xem lại - một chiến lược xây dựng nhà nước từ trên xuống dưới luôn được xem là thất bại như do định mệnh đã an bài. Hoa Kỳ đã xâm chiếm Afghanistan 20 năm trước với hy vọng tái thiết đất nước, nay đã trở thành một tai họa cho thế giới và chính người dân của họ. Trước đợt tăng quân năm 2009, Tướng Stanley McChrystal giải thích, mục tiêu là “chính phủ Afghanistan kiểm soát toàn vẹn lãnh thổ để hỗ trợ ổn định khu vực và ngăn chặn việc sử dụng này cho chủ nghĩa khủng bố quốc tế.“ Hiện nay, với việc thiệt mạng hơn 100.000 và thất thoát khoảng 2 nghìn tỷ đô la, tất cả nước Mỹ phải thể hiện cho nỗ lực của mình là cảnh của một cuộc tranh giành tuyệt vọng để chạy ra khỏi đất nước trong tháng này - một sự sụp đổ nhục nhã gợi nhớ đến sự sụp đổ của Sài Gòn năm 1975. Điều sai lầ
Gặp gỡ và nói chuyện nhiều với những người thông dịch viên Afghanistan, tôi mới hiểu thêm rất nhiều về dân tộc họ và biết rằng chính phủ Afghanistan là một chính phủ tham nhũng lan tràn từ cấp thấp cho đến cấp cao, mức độ nào họ cũng có thể ăn hối lộ được, chỉ có người dân thấp cổ bé miệng là khổ. Người Mỹ biết rất rõ nhưng vẫn không làm gì hết. Bản thân chúng tôi khi ra vào đất nước này, cũng phải đóng cho những nhân viên hải quan đủ thứ tiền, mà phải bằng tiền đô la Mỹ, mệnh giá 100 đồng mới tinh, cũ hoặc dính 1 vết mực, họ không nhận và không chịu ký giấy và đóng mộc. Nói để thấy rằng chúng ta, người Mỹ, hy sinh tiền bạc, xương máu cho họ, thật không đáng chút nào. Rút ra khỏi đất nước này là đúng và là một việc phải làm ngay.
Cứ tới cuối tuần, dân Tây réo nhau xuống đường biểu tình chống chương trình chích ngừa dịch vũ hán và, tiếp theo, chống biện pháp kiểm soát có chích hay không bằng «thông hành y tế» (pass-sanitaire), tờ giấy có dấu hiệu đã chích ngừa của Cơ quan Bảo hiểm sức khỏe cấp qua Cơ quan tổ chức chích hoặc y sĩ gia đình hay dược sĩ.
Đầu năm 70, bạn đồng minh Huê kỳ quyết định bỏ rơi VNCH, không thực hiện cam kết rút quân, Việt-nam hóa chiến tranh, mặc nhiên giao Miền nam cho Hà nội. Ngày 30/04/75, quân Bắt Việt tiến vào Sài gòn, ngỡ ngàng. Dân chúng hoảng loạn bỏ chạy. Nhưng 14 năm sau thất bại nhục nhã ở Việt nam, bức tường Bá-linh bổng sụp đổ, kéo theo cộng sản Liên xô xuống hố, giúp Huê kỳ kết thúc cuộc chiến tranh lạnh làm kẻ chiến thắng.
Người Mỹ nói “Nothing is certain but tax and death” (Không ai tránh khỏi thuế và chết). Thuế mang ý nghĩa đặc biệt vì lịch sử nước Mỹ được thành hình từ ngày dân chúng thuộc địa nổi loạn chống nhà nước bảo hộ Anh Hoàng với khẩu hiệu bất hủ “Taxation without representation is tyranny” (Bị đánh thuế mà không được có đại biểu là bạo quyền.) Cho nên mỗi kỳ bầu cử đều tranh luận gay gắt về thuế má – nhưng không chỉ là cải cọ vô bổ vì khi thành luật sẽ theo đó móc từ túi tiền của mỗi người dân nhiều hay ít.
Đảng cộng sản VN cũng “khởi nghiệp” với những tuyên ngôn và khẩu hiệu nghe (tử tế) tương tự. Họ hô hào chống lại áp bức, bất công, kỳ thị … Nhờ vậy, họ vận động được quần chúng - kể cả những thành phần thiểu số, “ở vùng sâu, vùng xa, vùng căn cứ cách mạng” - nổi dậy “giành lấy chính quyền về tay nhân dân.” Chả phải vô cớ mà Cách Mạng Tháng Tám vẫn được mệnh danh là “Cuộc Khởi Nghĩa Của Những Người Tay Không.” Chỉ có điều đáng phàn nàn là sau khi “những người tay không” nắm được quyền bính trong tay thì họ (tức khắc) hành xử như một đám côn đồ, đối với tất cả mọi thành phần dân tộc
Người lính Mỹ, trong nhân dáng hiên ngang, với những bước chân chắc nịch, đôi mắt nhìn thẳng và kỹ thuật tác chiến tuyệt vời. Nhưng người lính Mỹ cũng có trái tim biết rung động, biết nhớ thương, biết đau khổ như bạn và tôi. Xin đừng “thần thánh hóa” hoặc đòi hỏi những điều mà người lính Mỹ không thể thực hiện được; vì người lính Mỹ còn phải chu toàn bổ phận đối với người hôn phối, gia đình và người thân. Xin hãy nghĩ đến những trái tim tan vỡ trong mỗi gia đình, khi một người lính Mỹ gục ngã!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.