Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lữ Đoàn Airrowhead Stryker Trở Về Từ Chiến Trường Iraq

06/11/200700:00:00(Xem: 6814)

(LTS. VBMN hân hạnh mời quý độc giả đọc bài của Tác giả Don Kramer, đăng trên nhật báo Northwest Guardian, Oct.19,2007, viết về buổi lễ đánh dấu ngày trở về của Lữ Đoàn 3, Sư Đoàn 2 Bộ Binh, tại Gray Army Airfield, Fort Lewis.)

 Lữ Đoàn 3, còn có tên gọi là Airrowhead Stryker, thuộc Sư Đoàn 2 Bộ Binh đã tổ chức buổi lễ trở về của Lữ Đoàn  hôm 11/10/ 07, tại Gray Army Airfield, sau khi một số các đơn vị trở về hậu cứ từ cuộc Hành Quân Tự Do Bền Vững tại Iraq trong tháng 9/2007.

 Binh sĩ của Lữ Đoàn 3, Lữ Đoàn Đầu Mũi Tên (Arrowhead Brigade) đã chiến đấu trong một số các phần đất khó khăn nhất của vùng có chiến trận, chống lại các chiến binh thù địch từng trải, bền bỉ nhất tại Iraq.

Trong bài diễn văn đọc trong buổi lễ, Thiếu Tướng , Donald M. Campbell, Tư lệnh phó BTL / Quân Đoàn I, nói trước hàng quân tại Gray Army Airfield, "Hãy nhận niềm hãnh diện trong sự hoàn thành tốt đẹp nhiệm vụ của các bạn," "các bạn đã tạo nên sự khác thường. Các bạn đã cứu và thay đổi cuộc đời của người dân."

Khoảng chừng 1,400 bạn hữu, người ủng hộ và thân nhân trong gia đình đã tràn ngập các dãy ghế và xếp thành nhiều hàng hai bên khán đài, đối diện với hàng quân cựu binh chiến đấu của lữ đoàn.

Tư lệnh Lữ Đoàn, Đại Tá Steve J. Townsend, tuyên bố, "Quân thù sợ các chiến sĩ của lữ đoàn, họ gọi các chiến sĩ  là "ma", ông ngụ ý nói binh sĩ ngồi trên các xe cộ di chuyển nhanh và âm thầm. "Những Người Lính đơn vị Stryker này đang đứng trước các bạn, đã di chuyển xa hơn, nhanh hơn và chiến đấu khó khăn hơn bất cứ đơn vị nào khác trong Quân Đội của chúng ta ngày hôm nay."

Đại Tá Towsend liệt kê một số tên vùng chiến trận một cách trang nghiêm và nói rằng các trận đánh  này đã sẵn sàng trở nên một phần của lịch sử mới của Lữ Đoàn được viết lại, "kể từ tháng Sáu năm ngoái chỉ có một vài chiến trường, chiến sĩ của Lữ Đoàn Đầu Mũi Tên chiến đấu và đổ máu."

Lữ  đoàn khai triển trong tháng 6, 2006, được nghĩ là nhiệm vụ kéo dài một năm.

Đến Iraq, hai đơn vị- cấp tiểu đoàn - Tiểu Đoàn 1, Trung Đoàn 23 Bộ Binh và Tiểu Đoàn 1, Trung Đoàn Thiết Giáp Calvary - nhanh chóng được tách ra để tăng thêm sức mạnh chiến đấu tại một vị trí yếu kém trong thành phố Baghdad. Phần còn lại của lữ đoàn, di chuyển đến Mosul trong tỉnh Nineveh vào đầu tháng 8/2006.

Cuối năm 2006, lữ đoàn hợp nhất tại Baghdad, nơi có sẵn 10 lữ đoàn, 15 tiểu đoàn - và 45 đơn vị hành quân - cấp đại đội.

Năm 2007, lữ đoàn bắt đầu những cuộc hành quân tốc độ nhanh và đạt được hiệu quả cao nhất. Đơn vị hỏa tiễn Tomahawks thuộc TDD 1/ Tr.Đ 23/BB đánh bại những người Sunni cực đoan trong tháng Giêng trong một trận đánh mang hình thái cao trên vùng Haifa Street, trả lại yên tĩnh cho một khu vực gần kề vùng xanh an toàn Green Zone.

Tháng 2, TDD 2/Tr.DD 3/BB, di chuyển 100 cây số về phía đông nam tới Najaf để bảo vệ an toàn cho khu vực có một máy bay trực thăng Apache rớt. Những chiến sĩ Patriots đã phát hiện khả năng của họ trong một trận đánh dài nhất của cuộc chiến tới ngày hôm nay, trận đánh dài 18 giờ với 600 dân quân Shiite đang phòng thủ một trang trại ở Zarqa. Tiểu đoàn đặc nhiệm này đã gây  tử thương 250 phiến quân và bắt 400 phiến quân trong một hoạt động đơn độc.

Trong tháng Ba, một lực lượng đặc nhiệm được thành lập từ TDD 1/ Tr.Đ 14 Thiết Kỵ, di chuyển 100 cây số về phía nam để tới Diwanniyah, tấn công thẳng vào thành lũy lực lượng dân quân Shiite cố thủ trung tâm thành phố. Sau hai tuần chiến đấu, các chiến sĩ của Tiểu Đoàn Chiến Mã (Warhorse) trao quyền kiểm soát thành phố cho Lực Lượng An Ninh Iraq.

Tiểu Đoàn 5, Trung Đoàn BB 20 cũng được di chuyển trong tháng Ba tới Baqubah, đây là thành lũy của al - Qaida trên vùng phía đông Baghdad. Các chiến sĩ TDD 5/Tr.DD 20/BB được tưởng thưởng sáu trong bảy huy chương Ngôi Sao Bạc của Lữ Đoàn trong thời gian ba tháng.

Thượng sĩ Thường Vụ Mark Grover, Đại Đội A, TDD5/Tr.DD 20/BB, nói những cuộc phục kích liên hợp thường xảy ra trong thời kỳ này, với những trận mưa bắn sẻ từ trên nóc các tòa nhà sau khi cho bom cải tiến nổ hoặc bắn hỏa tiễn trước khi bắt đầu các cuộc tấn công. Các chiến sĩ của đơn vị đã chiến đấu để dành được vị trí an toàn trong thành phố. Vị trí an toàn đó cho phép lữ đoàn bắt tay với TDD 5/Tr.DD 20 hôm 19/6, để phóng ra cuộc tấn công Mũi Tên Sát Thủ (Arrowhead Ripper), cuộc công kích đó đã dành được sự kiểm soát hoàn toàn  thành phố.

Arrowhead Ripper là trận tấn công đầu tiên với toàn bộ lực lượng nổi dậy ở đó, nhưng chỉ vài tuần lễ tiến hành, chiến sĩ của lữ đoàn nhận được tin tức khó khăn. Đó là tin Lữ đoàn nhận được lệnh kéo dài nhiệm kỳ chiến đấu thêm ba tháng nữa.

Các cấp chỉ huy tuyên bố Chiến Sĩ của lữ đoàn chiến đấu không hề phiền hà vì điều không như  ý này, họ từ từ dành quyền kiểm soát rõ ràng thành phố trong 60 ngày chiến đấu quyết liệt. Trong thời gian này, Chiến Sĩ Lữ Đoàn Arrowhead đã giết hoặc bắt hàng trăm chiến binh al - Qaida nòng cốt trong cuộc hành quân cuối cùng của họ.

Thượng sĩ Thường Vụ Shawn McGuire, Đại Đội 18 Công Binh ước tính trong khoảng thời gian ông bị bất khiển dụng vì bị bom 200 IEDs tại Baqubah, khoảng chừng 400 chiến sĩ bất khiển dụng trong 15 tháng hành quân.

Sự thành công đạt được ở một giá cao: trong tổng số 3,800 binh sĩ, lữ đoàn có 48 quân nhân tử trận, 600 bị thương trong thời gian 15 tháng liên tục chiến đấu. Trong một khỏanh khắc buồn thảm, Đại Tá Townsend ra lệnh cho hơn bốn chục thương binh hiện diện trong buổi lễ, tái nhập với đơn vị của họ trên thao trường diễn binh. Tiếng vỗ tay hoan nghênh vang dội kéo dài theo các chiến binh trong khi họ di chuyển tới các tiểu đoàn, một số trong đôi nạng, một số với các cây batoong, và một số khác ngồi trên xe lăn. Đại Tá Townsend cảm ơn Team Lewis vì sự yểm trợ của toán này và đặc biệt bày tỏ lòng cảm ơn  các thành viên của nhóm gia đình sẵn sàng vì đã có những buổi cầu nguyện, gửi điện thư và những quan tâm trọn vẹn để giúp Chiến sĩ  giữ vững tinh thần cao.

Sự hy sinh trải dài suốt toàn bộ gia đình Quân Đội, những Chiến binh của Lữ Đoàn 3 khai triển trên chiến địa Iraq.

Thượng Sĩ Thường Vụ Grover phát biểu, "Tôi biết nhà tôi chịu đựng hoàn toàn cùng với chúng tôi ở đó (Iraq)." Hầu hết các bà vợ của các Chiến Binh có nhiều lần khai triển tại Iraq đều nói chuyến công tác 15 tháng đã chấm dứt ở Baqubah là thời gian dài nhất của họ.

"Không có niềm vui," chị Morgen Armer nói. Chị là vợ của Trung Sĩ  Samuel Armer, tiền sát viên pháo binh, TDD 2/Tr.DD 3/BB. Chị nói tiếp, "Nhiều khó khăn hơn."

Armer là một cựu binh của chồng chị, trước đây được triển khai tại Kosovo, nhưng vì một trong nhiều lý do khác nhau, chị bền bỉ, nhẫn nại liên lạc bằng điện thoại và điện thư, hoạt động với Toán Gia Đình Biệt Động Quân, ba chuyến hành trình về gia đình ở California và 24 giờ hàng ngày theo dõitin tức đã là một chút an ủi nỗi khắc khoải lo âu của chị.

"Đó là điều đặc biệt nhẫn nại với đứa con 4 tuổi của chúng tôi," chị Morgen nói. "Jenna là con gái của Bố."

Mặc dù tình cảnh gian khổ, người cựu binh có 8 năm quân vụ vẫn dự định một nghề nghiệp chuyên môn trong quân đội. Trung Sĩ  Armer đã đến trình diện quân trường đào tạo cấp Chuẩn Úy tại Fort Rucker, Ala., trong năm tháng, để trở thành một Chuẩn Sĩ Quan.

"Mọi người ở ngoài quân đội không hiểu về đời sống quân đội," chị Morgen nói. "Đó là cuộc đời chúng tôi."

FLTC/CTC

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.