Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tùy Bút Về Bầu Cử Quốc Hội Ngày 20-5-2007

23/05/200700:00:00(Xem: 5784)

  Một ngày bình thường như mọi ngày, nắng vẫn thế, hoa lá vẫn vậy. Cái khác là nhịp sống Sài Gòn êm ắng hơn mọi ngày, đường xá có vẻ vắng hơn mọi ngày chủ nhật trước đây.

Trước đó 2 ngày, công an khu vực yêu cầu thu lại thẻ cử tri do có vài sai sót cần điều chỉnh. Bà nội yêu cầu tôi đưa thẻ cử tri của ba và tôi, nhưng tôi chỉ đưa cái của ba còn của tôi thì từ chối hợp tác. Rắc rối bắt đầu phát sinh từ đây.

Bà nội tôi không ưa cộng sản nhưng lại sợ sự đe dọa và phiền toái của cơ quan công quyền địa phuơng mang lại. Bà giãy nãy, van xin tôi làm ơn hợp tác để tránh phiền toái cho bản thân và gia đình. Nhưng chí đã quyết, tôi vẫn từ chối hợp tác, viện cớ làm mất rồi. Thế là một ngày trôi qua.

Có bao nhiêu cử tri đi bầu vì ý thức được quyền công dân của mình"

Hôm sau, đang ngồi online thì nghe tiếng lùm xùm ở nhà dưới, loáng thoáng có vẻ dính đến tôi và bầu cử. Thì ra bà nội đang lạy lục van xin nhờ vả cô cậu tôi ra phường báo mất thẻ cử tri của tôi, nhờ lấy thẻ khác để bà bỏ phiếu giùm tôi.

Thật buồn cười, làm sao lấy thẻ khi tôi không lên trình báo và làm đơn mất, hơn nữa thẻ có mất đâu. Cái nhà tôi tự dưng ầm ĩ lên chỉ vì tôi từ chối đi bầu cử, một màn hài kịch mà ai cũng biết. Nhưng cái khác giữa tôi và người nhà là tôi từ chối tham gia vở kịch đó và người nhà thì tự dối mình bằng việc đi bầu rồi gạch hết tên đại biểu.

Cái lí để người nhà tôi bắt buộc tôi đi tham gia đi bầu là sau này lên phường hoặc cơ quan công quyền chứng giấy tờ sẽ không được chứng nhận. Vì tôi từ chối quyền đi bầu của mình, tức tôi không là công dân Việt nam. Thật buồn cười, đã có quyền đi bầu thì tôi cũng có quyền không tham gia bầu cử.

Muốn bắt bẻ" Băng rôn của phường ghi rất rõ ràng: "lựa chọn người có tài, có đức phục vụ nhân dân." Tôi sẽ trả lời rằng trong số các đại biểu, không ai có vẻ có đủ tài đủ đức cả. Tôi đi bầu chỉ tổ làm phiền các vị phải kiểm thêm 1 lá phiếu.

Vâng, một ngày nữa lại trôi qua khi quả bom căng thẳng đang tăng cao trong gia đình, tôi đã trở thành một thằng không ra gì khi thể hiện quyền tự do của mình.

Ah! Ngày bầu cử đã đến, mọi người trong nhà đều nô nức, hồ hởi đi bầu cử như trẩy hội. Họ đang vui vẻ chọn người đại diện của mình hay vì khiếp sợ trước sự trả thù, trù dập của nhà nước đối với những ai không đi bầu"

Buổi trưa sau khi mọi người đã hoàn thành nghĩa vụ và quyền lợi của công dân thì tôi đang ngồi nhậu với ba tôi, bạn ba tôi và bạn của bạn ba tôi, 3 người đều đã đi bầu, trong số đó có cả 1 vị làm nhiệm vụ đi nhắc nhở cử tri đi bầu. Chính họ cũng công nhận rằng đi nhắc nhở như đi lùa vịt, thật buồn cười.

Bàn nhậu trở nên căng thẳng khi họ nghe tôi không tham gia bầu cử, họ nói nào là sẽ rất rắc rối sau này trong cuộc sống thường nhật. Ba tôi năn nỉ tôi như thể tôi không đi bầu thì cả nhà sẽ bị xử bắn vậy. Nhưng tôi vẫn không thay đổi quyết định và xin phép về trước.

Tôi về nhà tính nghỉ trưa thì ba tôi về làu bàu, nài nỉ, hăm dọa như thể tôi không đi thì mai tôi sẽ bị xử bắn, ổng cũng thế. Ba tôi hăm dọa nào là sau này mày xin passport đi Úc, Mỹ sẽ không được chấp thuận, ra phường nó không chứng giấy tờ cho, trên trường thì sẽ đánh rớt các môn tôi học.

Hăm dọa có vẻ không thành lại quay sang nói lí, nào là mẹ mày cho tiền ăn học mà mày không đi bầu sẽ bị đánh rớt trong học tập, thế là phí tiền, bất hiếu. Cũng không thành quay sang năn nỉ tôi đưa thẻ cử tri cho ba tôi đi bầu thay, tôi từ chối thẳng thừng. Có vẻ không thể lay chuyển được tôi thì quay sang hăm dọa tố cáo những người đấu tranh dân chủ, ông gọi họ làm đám phản động, mất dạy v.v.... Thật buồn cười vì tôi là ai không ai biết, các bạn là ai tôi cũng không quan tâm, không liên hệ thì lấy gì mà tố cáo.

Ở nhà tình hình hết sức căng thẳng nên tôi vác laptop ra cà phê wireless chơi.

Nhận định về tình hình hiện tại của cá nhân tôi:

- Đảng Cộng Sản có khác gì một tổ chức khủng bố khi ai ai cũng khiếp sợ, tham gia những vở kịch của Đảng vì sợ nếu không hợp tác sẽ bị trả thù, trù dập.

- Đảng Cộng Sản miệng thì nói dân chủ gấp ti tỉ lần tư bản, vậy thì việc tôi không đi bầu là quyền tự do của tôi lại bị trả thù, trù dập bằng cách này hay cách khác là dân chủ"

- Tay sai của Đảng chưa trù dập, trả thù tôi thì đã thấy sự khủng bố tinh thần từ phía gia đình, đủ thấy người dân khiếp sợ đến mức tự khủng bố lẫn nhau trước khi đảng khủng bố. Ghê gớm thay sức mạnh của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Đây là tùy bút của tôi cho ngày hôm nay, quyết định không tham gia vở kịch bầu cử hôm nay nếu thực sự có sự trả thù, trù dập thì tôi cũng không hối tiếc. Vì tôi đã làm đúng với lương tri của mình, các bác ở đây đã có ai bị áp lực từ gia đình, xã hội mà phải thay đổi quyết định của mình chưa nhỉ" Và có bao nhiêu người đã phải thay đổi"

Những gì có thể diễn ra sắp tới nhỉ"

http://www.x-cafevn.org/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.