Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tùy Bút Về Bầu Cử Quốc Hội Ngày 20-5-2007

23/05/200700:00:00(Xem: 5705)

  Một ngày bình thường như mọi ngày, nắng vẫn thế, hoa lá vẫn vậy. Cái khác là nhịp sống Sài Gòn êm ắng hơn mọi ngày, đường xá có vẻ vắng hơn mọi ngày chủ nhật trước đây.

Trước đó 2 ngày, công an khu vực yêu cầu thu lại thẻ cử tri do có vài sai sót cần điều chỉnh. Bà nội yêu cầu tôi đưa thẻ cử tri của ba và tôi, nhưng tôi chỉ đưa cái của ba còn của tôi thì từ chối hợp tác. Rắc rối bắt đầu phát sinh từ đây.

Bà nội tôi không ưa cộng sản nhưng lại sợ sự đe dọa và phiền toái của cơ quan công quyền địa phuơng mang lại. Bà giãy nãy, van xin tôi làm ơn hợp tác để tránh phiền toái cho bản thân và gia đình. Nhưng chí đã quyết, tôi vẫn từ chối hợp tác, viện cớ làm mất rồi. Thế là một ngày trôi qua.

Có bao nhiêu cử tri đi bầu vì ý thức được quyền công dân của mình"

Hôm sau, đang ngồi online thì nghe tiếng lùm xùm ở nhà dưới, loáng thoáng có vẻ dính đến tôi và bầu cử. Thì ra bà nội đang lạy lục van xin nhờ vả cô cậu tôi ra phường báo mất thẻ cử tri của tôi, nhờ lấy thẻ khác để bà bỏ phiếu giùm tôi.

Thật buồn cười, làm sao lấy thẻ khi tôi không lên trình báo và làm đơn mất, hơn nữa thẻ có mất đâu. Cái nhà tôi tự dưng ầm ĩ lên chỉ vì tôi từ chối đi bầu cử, một màn hài kịch mà ai cũng biết. Nhưng cái khác giữa tôi và người nhà là tôi từ chối tham gia vở kịch đó và người nhà thì tự dối mình bằng việc đi bầu rồi gạch hết tên đại biểu.

Cái lí để người nhà tôi bắt buộc tôi đi tham gia đi bầu là sau này lên phường hoặc cơ quan công quyền chứng giấy tờ sẽ không được chứng nhận. Vì tôi từ chối quyền đi bầu của mình, tức tôi không là công dân Việt nam. Thật buồn cười, đã có quyền đi bầu thì tôi cũng có quyền không tham gia bầu cử.

Muốn bắt bẻ" Băng rôn của phường ghi rất rõ ràng: "lựa chọn người có tài, có đức phục vụ nhân dân." Tôi sẽ trả lời rằng trong số các đại biểu, không ai có vẻ có đủ tài đủ đức cả. Tôi đi bầu chỉ tổ làm phiền các vị phải kiểm thêm 1 lá phiếu.

Vâng, một ngày nữa lại trôi qua khi quả bom căng thẳng đang tăng cao trong gia đình, tôi đã trở thành một thằng không ra gì khi thể hiện quyền tự do của mình.

Ah! Ngày bầu cử đã đến, mọi người trong nhà đều nô nức, hồ hởi đi bầu cử như trẩy hội. Họ đang vui vẻ chọn người đại diện của mình hay vì khiếp sợ trước sự trả thù, trù dập của nhà nước đối với những ai không đi bầu"

Buổi trưa sau khi mọi người đã hoàn thành nghĩa vụ và quyền lợi của công dân thì tôi đang ngồi nhậu với ba tôi, bạn ba tôi và bạn của bạn ba tôi, 3 người đều đã đi bầu, trong số đó có cả 1 vị làm nhiệm vụ đi nhắc nhở cử tri đi bầu. Chính họ cũng công nhận rằng đi nhắc nhở như đi lùa vịt, thật buồn cười.

Bàn nhậu trở nên căng thẳng khi họ nghe tôi không tham gia bầu cử, họ nói nào là sẽ rất rắc rối sau này trong cuộc sống thường nhật. Ba tôi năn nỉ tôi như thể tôi không đi bầu thì cả nhà sẽ bị xử bắn vậy. Nhưng tôi vẫn không thay đổi quyết định và xin phép về trước.

Tôi về nhà tính nghỉ trưa thì ba tôi về làu bàu, nài nỉ, hăm dọa như thể tôi không đi thì mai tôi sẽ bị xử bắn, ổng cũng thế. Ba tôi hăm dọa nào là sau này mày xin passport đi Úc, Mỹ sẽ không được chấp thuận, ra phường nó không chứng giấy tờ cho, trên trường thì sẽ đánh rớt các môn tôi học.

Hăm dọa có vẻ không thành lại quay sang nói lí, nào là mẹ mày cho tiền ăn học mà mày không đi bầu sẽ bị đánh rớt trong học tập, thế là phí tiền, bất hiếu. Cũng không thành quay sang năn nỉ tôi đưa thẻ cử tri cho ba tôi đi bầu thay, tôi từ chối thẳng thừng. Có vẻ không thể lay chuyển được tôi thì quay sang hăm dọa tố cáo những người đấu tranh dân chủ, ông gọi họ làm đám phản động, mất dạy v.v.... Thật buồn cười vì tôi là ai không ai biết, các bạn là ai tôi cũng không quan tâm, không liên hệ thì lấy gì mà tố cáo.

Ở nhà tình hình hết sức căng thẳng nên tôi vác laptop ra cà phê wireless chơi.

Nhận định về tình hình hiện tại của cá nhân tôi:

- Đảng Cộng Sản có khác gì một tổ chức khủng bố khi ai ai cũng khiếp sợ, tham gia những vở kịch của Đảng vì sợ nếu không hợp tác sẽ bị trả thù, trù dập.

- Đảng Cộng Sản miệng thì nói dân chủ gấp ti tỉ lần tư bản, vậy thì việc tôi không đi bầu là quyền tự do của tôi lại bị trả thù, trù dập bằng cách này hay cách khác là dân chủ"

- Tay sai của Đảng chưa trù dập, trả thù tôi thì đã thấy sự khủng bố tinh thần từ phía gia đình, đủ thấy người dân khiếp sợ đến mức tự khủng bố lẫn nhau trước khi đảng khủng bố. Ghê gớm thay sức mạnh của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Đây là tùy bút của tôi cho ngày hôm nay, quyết định không tham gia vở kịch bầu cử hôm nay nếu thực sự có sự trả thù, trù dập thì tôi cũng không hối tiếc. Vì tôi đã làm đúng với lương tri của mình, các bác ở đây đã có ai bị áp lực từ gia đình, xã hội mà phải thay đổi quyết định của mình chưa nhỉ" Và có bao nhiêu người đã phải thay đổi"

Những gì có thể diễn ra sắp tới nhỉ"

http://www.x-cafevn.org/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước hiện trạng kỳ thị, không chỉ bạo hành bằng lời nói, mà còn tấn công hung bạo và bắn giết khiến nhiều người đã thiệt mạng hoặc bị thương tích nặng, các chuyên gia và các nhà hoạt động đã đưa ra một số biện pháp để chống trả vấn nạn này và giúp các thành viên trong cộng đồng tự bảo vệ
Lực lượng “ăn cháo đá bát” rất đông và lan nhanh như bệnh dịch, nhưng chưa bao giờ được công khai cho dân biết để dân bàn, dân kiểm tra. Ngược lại, dân lại là nạn nhân của đám ong nuôi trong tay áo từ bao năm nay. Chúng nằm trong ngành Tuyên giáo, trước đây gọi là Ban Tư tưởng-Văn hóa Trung ương và Ban Khoa giáo Trung ương. Sau lưng đảng còn có đội ngũ chuyên nghề nói thuê và viết mướn gồm Báo cáo viên và Dư luận viên được trả lương bằng tiền thuế của dân.
Vào sáng ngày 1 tháng 5-1975 Trung tá bác sĩ Hoàng Như Tùng, nguyên chỉ huy trưởng Quân Y viện Phan Thanh Giản - Cần Thơ, mặc đồ dân sự, trong tư thế quân phong, đưa tay lên chào vĩnh biêt Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư lênh Quân Đoàn IV, Quân Khu IV, Vùng 4 Chiến Thuật, trước sự kinh ngạc của một nhóm sĩ quan cấp cao của bộ đội cộng sản vì sự dũng cảm của bác sĩ Trung Tá Hoàng Như Tùng. Một sĩ quan của bộ đội cộng sản mang quân hàm thiếu tá tiến đến và yêu cầu bác sĩ Hoàng Như Tùng nhận diện Tướng Nguyễn Khoa Nam.
Sách này sẽ được ghi theo hình thức biên niên sử, về các sự kiện từ ngày 8/5/1963 cho tới vài ngày sau cuộc chính biến 1/11/1963, nhìn từ phía chính phủ Hoa Kỳ. Phần lược sử viết theo nhiều tài liệu, trong đó phần chính là dựa vào tài liệu Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ “Foreign Relations of the United States 1961-1963”, một số tài liệu CIA lưu giữ ở Bộ Ngoại Giao, và một phần trong sách “The Pentagon Papers” của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, ấn bản Gravel Edition (Boston: Beacon Press, 1971). Vì giờ tại Việt Nam và Hoa Kỳ cách biệt nhau, cho nên đôi khi ghi ngày sai biệt nhau một ngày.
Tôi là anh trưởng trong gia đình, với 9 đứa em cả trai lẫn gái, nên trách nhiệm thật khó khăn, từ nhân cách cho đến cuộc sống. Nhưng may mắn tôi gặp được những người anh ngoài xã hội để noi gương và học hỏi. Một trong số những nhân vật hiếm hoi đó, chính là anh Nguyễn Văn Tánh, người mà tôi đã có cơ hội được tiếp tay hỗ trợ và đồng hành cùng anh trong suốt 20 cuộc Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế Liên Hiệp Quốc tại thành phố New York từ 20 năm qua.
Tôi tha phương cầu thực gần như trọn kiếp (và may mắn lạc bước đến những nơi không thiếu bơ thừa sữa cặn) nên bất ngờ nhìn thấy mảnh đời cùng quẫn thì không khỏi chạnh lòng. Nghe tiếng mời chào khẩn thiết, nhìn những khuôn mặt khẩn cầu của đồng bào mình mà muốn ứa nước mắt.
Các định kiến tai hại đối với các phụ nữ Á Châu trong văn hóa đại chúng của Mỹ đã có từ ít nhất thế kỷ thứ 19. Từ đó, các nhà truyền giáo và binh sĩ Mỹ tại Á Châu đã xem phụ nữ mà họ gặp đó như là ngoại lai và dễ tùng phục. Các định kiến này đã ảnh hưởng luật di trú đầu tiên của Hoa Kỳ dựa vào chủng tộc, Đạo Luật 1875 Page Act, ngăn cản các phụ nữ Trung Quốc vào Hoa Kỳ. Giả thuyết chính thức là rằng, ngoại trừ được chứng minh ngược lại, các phụ nữ TQ tìm cách vào Hoa Kỳ đã thiếu tư cách đạo đức và là những gái mại dâm. Trên thực tế, nhiều người là vợ tìm cách đoàn tụ với những ông chồng là những người đã đến Hoa Kỳ trước đó. Khoảng cùng thời gian đó, các phụ nữ TQ tại San Francisco cũng bị làm dê tế thần bởi các viên chức y tế địa phương là những người sợ rằng họ sẽ lây truyền các bịnh lây lan qua đường tình dục cho các đàn ông da trắng, là những người sau đó sẽ lây lan cho các bà vợ của họ. Vào giữa thế kỷ 20, các căn cứ chiến tranh và quân sự của Hoa Kỳ tại TQ, Nhật, Phi Luật Tân,
Nguyễn Khoa Điềm, Nguyễn Bá Thanh, Nguyễn Thiện Nhân, Nguyễn Hòa Bình, Nguyễn Xuân Phúc … quả đúng là những kẻ thuộc giới ăn trên ngồi trốc. Họ là những hạt giống đỏ được gieo trồng từ miền Bắc, và đã ươm mầm thành cây. Loại cây này, học giả Phan Khôi gọi một cách lịch sự là cây Cộng Sản. Còn dân gian thì gọi là cây cứt lợn!
Nếu đảng đủ can đảm và ông Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng còn đủ bản lĩnh của một Lãnh đạo gương mẫu trong công tác phòng, chống tham nhũng thì hãy công khai cho dân biết Tổ chức Thanh niên của đảng đã làm được những gì cho dân cho nước trong 90 năm qua. Hay ngót 7 triệu Đoàn viên TNCS chẳng làm được trò trống gì, ngoải vai trò tay sai đã tuyệt đối trung thành với đảng và với chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh?
Adam Smith và Karl Marx cùng được gọi chung là kinh tế cổ điển (classical economy) tức là lao động (labour) tạo ra giá trị (value.) Khác ở chổ Smith quan niệm thị trường tự do giúp mọi người hưởng thụ giá trị lao động còn Karl Marx lên án giá trị lao động của công nhân bị tư bản bóc lột. Vào đầu thế kỷ thứ 20 xuất hiện một cách nhìn mới là giá trị (value) do nơi tiện ích (utility) thay vì từ lao động (labour). Thí dụ một người đang khát uống ly nước đầu thì thật ngon, ly thứ nhì vừa vừa còn ly thứ ba đầy bụng nuốt không vô, tức là giá trị của mỗi ly nước giảm khi nhu cầu tiện ích hạ thấp. Quan điểm này gọi là Giá Trị Biên Tế hay Marginal Value.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.