Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bộ Mặt Chế Độ: Tận Cùng Hèn Hạ, Vô Đạo, Bất Nhân!

21/03/200700:00:00(Xem: 8084)

Anh Đỗ Nam Hải, người chiến sỹ dân chủ hàng đầu, vừa bị lực lượng công an khủng bố.

Đểchống lại anh, công an phường, công an quận, công an thành Sàigòn, công an bộ ở trung ương đều được huy động.

Có thể nói cả một bộ máy đàn áp đồ sộ của một chế độ toàn trị hung hãn được mang ra đối phó với một thanh niên tay không, chủ trương đấu tranh ôn hòa bất bạo động.

Lần này họ dở trò gì với anh"

Dọa dẫm, rồi dở trò vũ phu, dùi cui, đấm đá kiểu côn đồ du côn, anh hiên ngang trừng mắt khinh thường.

Họ dở trò tông xe, bố trí tai nạn giả, đe dọa tính mạng anh, để chặn đường liên lạc móc nối phong trào, anh hiên ngang vượt qua hết.

Họ tịch thu máy điện toán, máy ảnh, máy in, điện thoại cầm tay, sách báo, tài liệu, những bài viết nảy lửa đầy trí tuệ và tâm huyết của anh, anh xót xa tiếc nuối, nhưng bĩu môi khinh thị và thương hại những kẻ thừa hành tối tăm.

Họ chửi bới anh là ‘’phản động‘’, ‘’làm gián điệp cho nước ngoài‘’, ‘’chống phá nhân dân‘’, anh mỉm cười ôn tồn giảng giải cho họ rằng anh đang đấu tranh cho lẽ phải, cho quyền người dân thấp cổ bé họng, cho dân oan, cho bà con dân ngèo bị cướp đất, cho toàn dân đang bị đảng cộng sản tước đoạt tự do, bị đảng cắt đất cắt biển dâng cho nước ngoài…

Cả một bộ máy đàn áp bất lực, đuối lý, thua trận hiển nhiên.

Lần này họ dở trò mới.

Dùng tình cảm. Dùng tình nghĩa cha/con, tình nghĩa vợ/chồng, tình nghĩa anh,chị/em. Họ huy động lòng hiểu thảo, đạo vợ chồng, tình anh chị em ruột thịt, nghĩa là những tình cảm thiêng liêng cao quý nhất của Con Người.

Họ cao mưu, khôn ngoan chăng" Họ sẽ thắng chăng" Ai được, ai thua đây"

Rõ ràng chế độ toàn trị, chế độ công an trị đã thua, thua đậm ngay từ khi họ nghĩ ra mưu thâm kế độc này.

Bởi lẽ luật tố tụng hình sự và luật quốc tế đều nêu rõ: mọi sự lấy cung, khai báo, thú nhận, ký nhận trong không khí tra tấn, đe dọa, khủng bố tinh thần đều là vô giá trị, là hoàn toàn vô giá trị.

Kẻ phạm tội, kẻ vi phạm Hiến pháp, vi phạm luật pháp, vi phạm luật quốc tế, vi phạm Tuyên Ngôn Quốc tế về quyền con người (1948), chà đạp đạo đức cổ truyền dân tộc trong vụ này chính là chế độ đảng trị, là chính phủ Hànội với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết.

Không phải ngẫu nhiên mà chỉ một ngày qua, các nhà bình luận Việt nam và quốc tế đã lập tức dùng đủ các tính từ mạnh mẽ nhất để nhận định về vụ đọ sức:

‘’Chế độ cộng sản đang tàn lụi =/= Chiến sỹ Dân chủ Đỗ Nam Hải’, như sau: một chế độ độc ác, hèn hạ, bất lương…; một hành động mù quáng, tối tăm, ngu dại; một việc làm phi nhân, phi nhân tính, tiểu nhân; một cuộc hành hung tinh thần, một cuộc khủng bố gian ác.

Mọi người thông cảm với nỗi đau của anh Đỗ Nam Hải, thấu hiểu lòng hiếu thảo của anh với Cụ Thân sinh, lòng yêu vợ thương con sâu đậm trong lòng anh, cũng như tấm lòng gắn bó của anh với phong trào dân chủ mà trong thâm tâm anh không phút nào rời xa.

Họ còn chuẩn bị đưa ra xét xử Linh mục Nguyễn Văn Lý và 2 luật sư trẻ Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài. Họ có dám xử đàng hoàng, công khai để nghe chế độ bị luận tội và bị cáo thành người buộc tội không" Thời thế đã khác hẳn, không ai còn có thể ngồi xổm trên luật pháp được nữa.

Chế độ độc đảng đã thua to trong cuộc ra quân rất không cân sức này. Nó đang cần và muốn trưng ra bộ mặt sạch sẽ, lương thiện, trọng pháp luật để được làm ăn, được đầu tư nhiều hơn thì lại phơi bầy một bộ mặt nhơ bẩn, độc ác, hèn hạ, chà đạp luật pháp và đạo lý; Nó sẽ phải chuốc lấy mọi hậu quả bi đát nhất, đặc biệt là sự khinh thị của công luận trong ngoài nước, luôn trọng nghĩa khí và đạo đức, lên án bạo quyền vô luân.

Paris.20/3/2007

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?
Tổng thống Joe Biden như một người thuyền trưởng, nắm con thuyền quốc gia giữa cơn bão dữ. Chỉ trong cơn sóng lớn mới thấy được khả năng người lèo lái. Những thách thức vẫn còn trước mặt, nhưng con thuyền quốc gia hứa hẹn sẽ đến được chân trời rộng mở. Sự lãnh đạo và phục vụ thầm lặng, bền đỗ cho quốc gia và người dân của tổng thống Joe Biden đã được chứng minh bằng kết quả hiển hiện trong 100 ngày vừa qua.
Ca sĩ Tina Turner, có lẽ ai cũng biết nhưng quá trình tìm đến đạo Phật, trở thành Phật tử và sự tinh tấn của cô ta chắc không nhiều người biết. Giáo lý đạo Phật đã vực dậy đời sống cá nhân cũng như sự nghiệp của cô ta từ hố thẳm đau khổ, thất vọng.
Một nhân vật còn sống sót sau thảm họa Lò sát sinh (Holocaust) và từng đoạt giải Nobel Hòa bình, Elie Wiesel, nói: "Sự đối nghịch của tình thương không phải là sự ghét bỏ, mà là sự dửng dưng. Sự dửng dưng khiến đối tượng thành vắng bóng, vô hình…"
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.