Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Viết Về Một Người Bạn Trẻ Đã Ra Đi

02/07/201000:00:00(Xem: 5229)

Viết Về Một Người Bạn Trẻ Đã Ra Đi

Letamanh
Tôi đã từng vào thăm viếng bạn bè bị bệnh hay bị thương từ chiến trường ở Quân Y viện Pleiku hay Tổng Y viện Cộng Hoà. Những lần ấy tôi thấy trong lòng nặng trĩu buồn và nghĩ về số phận con người! Nhưng những ý nghĩ đó rất mơ hồ với các hiện tượng xảy ra trước mắt. Những thương bệnh binh bị cụt tay, cưa chân hay mất một phần thân thể, hay hy sinh mạng sống nơi chiến địa, theo tôi hồi đó, cũng là vì “Tổ Quốc – Danh Dự - Trách Nhiệm”! Từ lòng yêu nước nơi trang sách và qua huấn luyện quân trường, cái tôi và lòng ích kỷ đã bị một gì đó nhân danh, để chúng bị xóa sổ trong đầu người lính chiến!
Theo vận nước điêu linh, với những ngày tháng trong tù của người Cộng Sản, họ đã mang tôi đi từ Nam ra Bắc. Từ địa ngục trần gian ấy, tôi cũng đã từng chứng kiến và chôn xác bao nhiêu là bạn bè cùng cảnh ngộ. Họ nằm xuống với đủ hình thức trong âm thầm buồn tủi và đau đớn! Có người chết, hai mắt mở trừng vì mới bị bắn do quên xin phép đi vệ sinh trong lúc lao động. Có người bị còng tay, bị bắn vào đầu vì tổ chức trốn tù. Nhưng phần đông thì chết vì đói rét và những hành hạ nghiệt ngã… Trải qua biết bao thế sự thăng trầm, hình như con người của tôi đã chai đá mỏi mòn, không còn có những cảm xúc  như hồi còn trẻ, hồi còn lý tưởng về cuộc đời đẹp tươi đầy hứa hẹn trong lòng!
Đúng là trong cái cực Âm le lói một chút tiểu Dương, trong cái cực Dương lại mang một tia tiểu Âm. Đây là những ý tưởng mà tôi có được lúc làm hồ sơ tị nạn Hoa Kỳ theo diện HO. Gia đình tôi đã được “đổi đời” từ khi giả biệt quê hương yêu dấu của mình! Đến được bến bờ tự do là giấc mơ của hầu hết những người Việt Nam dưới nanh vuốt một chế độ độc tài toàn trị… Nhưng cuộc sống ở bất cứ  đâu, dầu sướng hay khổ, con người vẫn mang thân phận của con người! Nếu nói theo sách nhà Phật, với “sinh - lảo - bịnh - tử”, thì cái vòng lẫn quẩn luôn không ai có thể thoát.
Tôi cũng đã từng viếng thăm và tiển đưa rất nhiều bạn bè đồng tù, khi định cư ở Hoa Kỳ, vì tuổi già sức yếu, bệnh hoạn mang theo từ trong các trại gọi là “cải tạo”, Sau khi làm cầu nối cho vợ con được đến bến tự do; họ đã thoả mãn ra đi! Các Văn Thi Hữu từng quen biết, từng vui cười bắt tay nhau trong các cuộc hội họp đấu tranh cho quê hương hay những hội thảo về văn chương… không ít người trong số họ cũng đã nằm xuống trên quê hương thứ hai nầy! Những bạn bè lúc còn mài đủng quần ghế nhà trường cũng đã lần luợt sắp hàng nằm xuống nơi nghiã trang xa quê nhà hàng ngàn dăm… Trong những giây phút đứng trước linh cữu người quá cố, tôi cảm thấy tâm hồn trống rổng và rất bình an nếu lại đến phiên mình!
Thế mà lòng tôi lại nặng trĩu sầu bi khi bước vào căn phòng 220 của bệnh viện Fountain Valley vắng lặng, chỉ cô độc một mình nguời bạn trẻ bệnh hoạn của tôi đang ngồi ăn trưa. Hôm đó là lúc 10:00 ngày 24 tháng 6 năm 2010. Anh vừa nhập viện hai hôm trước vì chứng bệnh nan y làm anh khó thở. Đón tôi bằng nụ cười, cái bắt tay đầy tình cảm. Mấy đứa con của anh đang trong giờ học nên không đứa nào có thể trực tiếp ngồi cạnh anh trong lúc nầy. Người vợ thân yêu của anh cũng đã từ giã cõi đời sáu năm về trước, để lại cho anh ba đứa con thơ!  Trong sáu năm trời làm lụng vất vả với đủ thứ nghề để nuôi dạy ba đứa trẻ, gia tài vô gía của vợ chồng anh. Đứa trai lớn nhất hiện giờ đã qua khỏi ngưỡng cửa Đại Học UCLA, đứa trai thứ hai đang năm thứ nhất và cô con gái út, với số tuổi 13 trong khuôn viên trường trung học! Thế mà trời không nhìn xuống để thấy hoàn cảnh gà trống nuôi con, anh phát giác ra là đã mang bệnh ngặt nghèo thời kỳ chót!


Tôi quen với anh bạn trẻ vì chúng tôi cùng có trong danh sách Hội Văn Bút Việt Nam Nam Cali. Chủ Tịch Văn Bút giới thiệu anh là nhà văn, thi sĩ, nhạc sĩ; đang đảm nhận chức Tổng Thư Ký Hội Văn Bút. Lúc ấy, có thể cách đây hơn mười mấy năm về trước, anh rất đẹp trai, xông xáo và có nét rất nghệ sĩ! Lúc đó gia đình anh thuộc vào hạng làm ăn khá và gia đình rất hạnh phúc… Sau khi người vợ trẻ yêu dấu ra đi vì bạo bệnh’ anh vẫn một lòng tần tảo nuôi con. Vợ anh là người Ninh Hòa, Khánh Hòa. Anh vẫn xem Ninh Hòa là quê hương thứ hai của mình, nên trong các sinh hoạt về văn học của xứ Ninh, anh đều có mặt! Tôi có vợ Ninh Hòa và cũng thường sinh hoạt với các thi văn hưũ trong diễn đàn Ninh-Hoà.com, songdinh.com hay những buổi hội hè đình đám có liên quan đến quê hương Phan Thiết của anh. Vì thế nên chúng tôi trở nên thân thiết với nhau, mặc dù anh và tôi so le số tuổi, anh còn rất trẻ!
Trở lại trong phòng bệnh biện Fountain Valley, chúng tôi trao đổi với nhau về bệnh tình của anh. Anh kể rằng, anh bị khó thở, có cảm giác thiếu không khí nên gọi xe cấp cứu. Trên người anh dày đặc giây nhợ và máy móc. Anh đang thở bằng ống chuyền oxy, trên các màng computer đang chi chít những biểu đồ về tim mạch và số đo về phổi. Anh ngồi trứơc bàn ăn với những thức ăn trưa do bệnh viện cung cấp.  Đang nói chuyện thì điện thoại reo, tôi nhắc anh không nên nói nhiều nếu không cần thiết. Đó là điện thoại của con trai anh. Tôi nghe anh nói  anh mệt, khó thở, muốn nó về gấp. Rồi anh tắt máy, vừa uống sửa tươi vừa cười, anh khoe với tôi là thằng con lớn của anh sắp ra trường UCLA; nó sẽ về kịp ngày thứ bảy ( là ngày 26-6-2010). Trong lúc chúng tôi đang hàn huyên với nhau thì Bác Sĩ vào phòng. Tôi chào ông và đứng qua một phiá. Bác Sĩ kéo ghế ngồi đối diện với bạn tôi và bắt đầu nói về bệnh tình của anh. Ông ta là người Nhật, tôi nghĩ thế, ông nói tiếng Anh chậm và dễ hiểu. Theo đó anh bạn tôi đã quá trể để có thể làm được những gì trong tầm tay của con người! Vì bệnh tình bộc phát quá nhanh nên ông đề nghị hai giải pháp. Thứ nhất là trong lúc nầy ông sẽ cho ống cao su vào phổi để thở vì một bên phổi kia, cái bứu to quá, chỉ còn thoi thóp một bên nhỏ không đủ khí cho cơ thể. Khi nào không còn cách thì rút ra và sẽ đi luôn… Cách thứ hai là ông ta sẽ cho thuốc vào tiếp nhưng biện pháp nầy cũng chỉ là chống đỡ qua ngày!
Anh bạn tôi bình tỉnh một cách kỳ lạ và đáng khâm phục. Anh nói với Bác Sĩ là anh cần thời gian ngắn để gặp các con anh, nên anh chọn giải pháp thứ hai! Ông Bác Sĩ đứng dậy đưa cả hai tay ra bắt tay anh và chúc lành cho anh! Tôi thấy anh bình tỉnh mĩm cười đứng lên cuối đầu chào ! Đợi anh bạn ngồi xuống, tôi chạy theo ra ngoaì với Bác Sĩ. Tôi nói với ông ta về gia cảnh của anh và mong ông xem xét giúp gì được thêm nữa không. Nghe tôi nói về gia cảnh bệnh nhân, ông ta thảng thốt như vừa bị choáng váng. Ông nói ông không ngờ có một gia đình mà cả vợ lẫn chồng  ra đi khi còn rất trẻ vì bệnh nan y! Ông lắc đâu nói với tôi là haỹ ngồi lại với anh bạn vì thời gian nầy rất quí báu với bệnh nhân…!
Anh bạn tôi đã ra đi êm thấm lúc 1:00 PM ngày 25 tháng 6 năm 2010. Anh đã không thể nào gặp các con đầy đủ để nhìn chúng nó lần cuối cùng. Tên anh là Võ Đình Dược – Bút danh là Đôn Võ. Trước khi nằm xuống, anh cũng đã được bạn bè và bà con cùng Thi Văn Hữu khắp nơi tổ chức một đêm nhạc hội “tình thương” tại Paracel Seafood Restaurant trên đường Brookhurst, Cali. Cuộc sống ngắn ngủi của vợ anh, của anh với căn bệnh ngặt ngheò đã làm cho toàn thể bạn bè, bà con và các Văn Thi Hữu khắp nơi thương cảm. Giờ đây tương lai của ba đứa con của anh sẽ ra sao trong một biển đời vô cùng phúc tạp nầy!
Letamanh
26-6-2010

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
“Căn bản đời sống của chúng ta là đi tìm sự hạnh phúc và tránh né sự khổ đau, tuy nhiên điều tốt nhất mà ta có thể làm cho chính bản thân chúng ta và cho cả hành tinh này là lật ngược lại toàn bộ suy nghĩ ấy. Pema Chodron đã chỉ cho chúng ta thấy mặt cấp tiến của đạo Phật.”
Năm 1964, anh Phạm Công Thiện được mời vào Sài Gòn để dạy triết Tây tại Viện cao đẳng Phật học vừa được mở tại chùa Pháp Hội (tiền thân của Viện Đại học Vạn Hạnh sau này), tôi được anh cho đi theo. Tôi nhớ anh đã dẫn tôi đến thăm Bùi Giáng vào một buổi chiều, trong một căn nhà ở hẻm Trương Minh Giảng, căn nhà rất ẩm thấp, chật hẹp, gần như không có chỗ cho khách ngồi.
Cố nhớ kỹ lại, tôi vẫn không nghĩ ra là tôi đã gặp thầy Phước An lần đầu vào dịp nào (dĩ nhiên là ở Vạn Hạnh, trong năm 1972, nhưng trong hoàn cảnh nào?). Chỉ nhớ rằng quen nhiều và thân với thầy lắm. Phòng 317 Nội Xá Vạn Hạnh là phòng ở của quý thầy trẻ, là những người tôi rất thân, và đây là một phòng mà tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Ba bà Mai kể trên thuộc hai thế hệ. Cả ba đều đã trải qua một kiếp nhân sinh mà “phẩm giá” người dân bị chà đạp một cách rất tự nhiên.” Nếu may mắn mà “CNXH có thể hoàn thiện ở Việt Nam” vào cuối thế kỷ này, như kỳ vọng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chả hiểu sẽ cần thêm bao nhiêu bà Mai phải (tiếp tục) sống “với tâm thức khốn cùng” như thế nữa?
Và bây giờ, tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay, tôi xin viết những dòng chữ này để chia sẻ cùng quý vị khán thính giả và anh chị em nghệ sĩ, hầu tưởng nhớ đến người con gái Pleiku “mà đỏ, môi hồng” tên là Phi Nhung, một ca sĩ với tấm lòng nhân hậu dành cho tha nhân, cho cuộc đời và cho quê hương, đất nước.
Không biết trăm, ngàn năm nữa, nhân loại còn có cơ may gặp lại một thiên tài như Albert Einstein? Cụ là bậc thần thánh trong ngành Vật lý học, ngàn năm một thủa giáng trần để nâng cao tầm hiểu biết của con người lên một tầng cao chót vót. Vậy mà kẻ phàm phu này, có một thời gian dài, cứ nghi ông cụ vì vô tình, hoặc đãng trí, đã tỏ ra thiếu tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với chính một sản phẩm của mình, với những ai tin dùng nó. Sau khi lập thuyết Tương Đối Đặc Biệt (TĐĐB), Einstein đã có nhiều cơ hội để thấy những chỗ bất ổn, sai lầm nghiêm trọng, khiến thuyết không thể sống sót.
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.