Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

VIẾT CHO NGÀY LỄ NHẬT-KỲ (FLAG’S DAY 2008)

06/06/200800:00:00(Xem: 6145)
Quốc-kỳ của Hoa-Kỳ là lá cờ lâu đời đứng hàng thứ ba trên thế-giới.  Xưa hơn cả quốc-kỳ “Union-Jack” của Anh-Quốc và lá cờ “Tam-Tài” của nước Pháp.  Lá cờ Hoa-Kỳ được quốc-hội chính thức chuẩn y vào ngày 14 tháng 6 năm 1777. Cùng ngày này toàn nước Mỹ cũng đã cử hành Lễ chào quốc-kỳ. 

Bài quốc-ca của Hoa-Kỳ nguồn gốc được lấy từ bài thơ của một luật-sư mang tên Francis Scott Key.

Lúc ban đầu, luật lệ đặt ra rằng mỗi tiểu-bang sẽ được tượng trưng bằng một ngôi sao và một đường sọc.  Vì vậy mà có mười ba ngôi sao đi cùng mười ba sọc đỏ và trắng, tượng trưng cho mười ba thuộc-địa nguyên thủy của Hoa-Kỳ.

Màu của lá cờ được giải-thích như sau: màu đỏ là màu của dũng-cảm, chính-nghĩa, nhiệt thành.  Màu trắng là màu của hy-vọng, trinh-nguyên, trong lành của đời sống.  Màu xanh là màu biểu tượng của Thiên-Đàng, lòng mến yêu Thượng-Đế, trung-thành, trân trọng, bình đẳng và tôn trọng sự thật.
Ngôi sao:  đây là một biểu tượng cổ của văn-minh Ấn-Độ, Ai-Cập và Ả-Rập.  Tượng trưng cho chủ quyền và toàn năng cũng như kỳ vọng của dân-tộc.

Giải Ngân-Hà của các ngôi sao trong Hiệp-Chủng-Quốc được giải thích là: mỗi ngôi sao cho một tiểu-bang là biểu tượng của hiến-pháp Hoa-Kỳ, dành quyền tự-trị cho mỗi tiểu-bang, do sự ủy thác của Chính-quyền liên-bang. 

Đến năm 1791&1792, khi hai tiểu-bang Vermont (ngày 4 tháng 3, năm 1791) và tiểu-bang Kentucky (ngày 1 tháng 6, năm 1792) được gia nhập Liên-Bang Hoa-Kỳ, thì số ngôi sao và hàng sọc gia tăng lên con số mười lăm.  Khi số tiều-bang  gia-nhập liên-bang Hoa-Kỳ này ngày càng lên cao.  Người ta nhận thức rằng trên lá cờ sẽ có quá nhiều hàng sọc.  Cho nên đến năm 1818, quốc-hội Hoa-Kỳ thông qua luật giảm con số hàng sọc đỏ, trắng và chỉ giữ là mười ba hàng.  Tượng trưng cho mười ba tiểu-bang nguyên-thủy mà thôi! Nếu tiểu-bang nào gia-nhập liên-bang, sẽ có thêm một ngôi sao trên một lá cờ.

Quốc-Kỳ Hoa-Kỳ được mang ra trận lần đầu tại “Brandywine” vào ngày 11, tháng 9-1777.  Lá cờ Hoa-Kỳ tung bay trên lãnh địa nước ngoài vào ngày 28, tháng 1, năm 1778 tại “Na-Sao” (là đảo-quốc của Bahamas).  Thành “Na-Sao” do quân Hoa-Kỳ chiếm giữ trong cuộc chiến dành độc-lập.
Ngày 21 tháng 8, năm 1959.  Hawaii được chấp thuận là một tiểu-bang gia nhập liên-bang Hoa-Kỳ và sau đó, vào ngày 4 tháng 7, năm 1960 ngôi sao thứ năm mươi (Hawaii) được cộng thêm vào lá cờ này.

Hiện nay lá cờ Hoa-Kỳ có tất cả năm mươi ngôi sao cùng mười ba hàng sọc đỏ và trắng, tượng trưng cho mười ba thuộc địa nguyên thủy của Hoa-Kỳ (Delaware, Pennsylvania, New Jersey, Georgia, Connecticut, Massachusetts, Maryland, South Carolina, New Hampshire, Virginia, New York, North Carolina, Rhode Island).

Lá cờ Hoa-Kỳ mang một ý-nghĩa đặc biệt, sâu xa, biểu dương thông-điệp của sự tự chủ đối với một quốc-gia chủ quyền cho tự-do cá-nhân, cho lý-tưởng và cho lòng ái-quốc.

Thế còn lá cờ vàng ba sọc đỏ thân yêu của người Việt-Nam chúng ta thì sao"

Theo những tài liệu của cố giáo-sư Nguyễn-Ngọc-Huy thì lá cờ vàng đã do họa-sĩ: Lê-Văn-Đệ (thời Đệ Nhị Thế-Chiến) vẽ ra rồi trình cho Cựu Hoàng Bảo-Đại chọn trong nhiều mẫu cờ khác nhau tại một cuộc họp ở Hồng-Kông năm 1948.

Tuy nhiên, một số tài-liệu khác cho thấy không phải ngẫu-nhiên mà Cựu Hoàng Bảo-Đại chọn lá cờ này, cũng không phải vì đẹp hoặc vì ý nghĩa: màu vàng tượng trưng cho người Việt-Nam da vàng, màu đỏ ba sọc ngang tượng trưng cho ba giòng máu đỏ Bắc,Trung, Nam. 

Nguyên do chính là vì họa-sĩ họ Lê đã vẽ lại một lá quốc-kỳ từng hiện hữu trên quê-hương Việt-Nam từ năm mươi năm về trước.  Đó là thời kỳ hai vị vua ái-quốc: Thành-Thái và  Duy-Tân còn tại vị. Cờ vàng ba sọc đỏ được dùng làm quốc-kỳ lần đầu tiên là ở trong triều đại của hai vị vua ái-quốc này.  Cả hai vị Thành-Thái và Duy-Tân dều là linh-hồn của cuộc kháng chiến chống Pháp dành độc-lập vào thế-kỷ thứ 20.  Giai-đoạn này đã xảy ra những vụ xừ-tử các vị thủ-lãnh Quang-Phục-Hội như là anh-hùng Thái-Phiên, Trần-Cao-Vân (1916). Biến cố về án lưu đày đi Phi-Châu của Hoàng-Tử Vĩnh-San (tức là Cựu Hoàng: Duy-Tân), người đã bị tử nạn máy bay tại Trung-Phi vào ngày 26 tháng 12, năm 1945.

Cũng chính vì nguồn gốc kháng Pháp hào-hùng của cờ vàng ba sọc đỏ, mà đến năm 1955 Thủ-Tướng Ngô-đình-Diệm đã tổ chức một cuộc “Trung Cầu Dân Ý”, lập ra chế-độ “Đệ- Nhất-Việt-Nam-Cộng-Hòa”.  Quốc-Hội vẫn giữ nguyên quốc-kỳ của một chế độ đã cáo chung. Đến khi có cuộc đảo-chánh năm 1963, chấm dứt nền “Đệ-Nhất-Cộng-Hòa”, lập nên “Đệ-Nhị-Cộng-Hòa”, cờ vàng ba sọc đỏ vẫn được giữ nguyên là quốc-kỳ của Việt-Nam Cộng-Hòa cho đến ngày nay.

Tưởng cũng nên nhắc lại sơ qua về những lá cờ Việt-Nam từ đầu thế-kỷ thứ 19 đến nay:

Lá cờ thứ nhất: “Long-Tinh-Kỳ” (1802-1885): là quốc-kỳ nguyên-thủy của triều-đại nhà Nguyễn.  Đây là tiếng Hán (Long: nghĩa là Rồng, Kỳ: nghĩa là Cờ, Tinh: là ngôi sao trên Trời, cũng có nghĩa là màu đỏ, tượng trưng cho phương Nam và cho lòng nhiệt tình).

Lá cờ thứ hai: “Đại-Nam-Quốc-Kỳ” (1885-1890): vào năm 1885, vì  “Long-Tinh-Kỳ” theo vua Hàm-nghi vào bưng kháng Pháp nên người Pháp không chấp nhận cho vua Đồng-Khánh dùng “Long-Tinh-Kỳ” làm quốc-kỳ nữa.  Triều-đại Đồng-Khánh phải chế ra lá cờ mới với nền vàng, trên nền đỏ có hai chữ:  “Đại-Nam”, mang tên quốc-hiệu nước ta lúc bấy giờ.  Đó là: “Đại-Nam-Quốc-Kỳ”.

Lá cờ thứ ba:  “Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” (1890-1920): dưới hai triều-đại kháng Pháp của vua Thành-Thái và Duy-Tân như đã nói trên.

Lá cờ thứ tư: “Long-Tinh-Kỳ” ( tính từ 1920 đến ngày 10 tháng 3, năm 1945): cờ có nền vàng, một sọc đỏ lớn nằm ngang chia lá cờ làm hai phần, biểu tượng cho Bắc và Trung-Kỳ mà thôi. 

Cũng giai đoạn lịch-sử này lá cờ thứ năm xuất hiện.

Lá cờ thứ năm: “Nam-Kỳ- Thuộc-Địa” (tính từ 1923 cũng đến ngày 10 tháng 3, năm 1945): đây chính là ngày cáo chung của chế-độ do người Pháp bảo hộ.  Tên cờ mang ý nghĩa miền Nam Việt-Nam là thuộc-địa của Pháp. Có nền màu vàng, góc bên trái là cờ “Tam Tài” của Pháp màu xanh, trắng, đỏ.

Lá cờ thứ sáu: “Long-Tinh-Đế-Kỳ” (thời kỳ Nhật chiếm Đông-Dương, từ ngày 11 tháng 3 năm 1945, cũng là ngày vua Bảo-Đại tuyên bố Việt-Nam độc-lập đến ngày 30 tháng 8 năm 1945 là ngày vua Bảo-Đại thoái-vị): Cờ này có nền màu vàng, có sọc ngang màu đỏ lớn bằng một phần ba lá cờ.

Cũng trong giai-đoạn lịch-sử này nước Việt-Nam có thêm:

Lá cờ thứ bảy mang tên: “Quẻ Li” (từ ngày 11 tháng 3 đến ngày 5 tháng 9, năm 1945 trong thời kỳ Nhật chiếm Đông-Dương, đặt dưới chính-phủ Trần-Trọng-Kim): cờ cũng có nền vàng, ba sọc đỏ.  Nhưng sọc đỏ ở giữa đứt khoảng hơi giống hình quẻ-li.

Lá cờ thứ tám: “Nam-Kỳ-Cộng-Hòa-Quốc”: mang màu vàng sọc xanh của chính-phủ lâm thời, tính từ giai-đoạn ngày 1 tháng 6, năm 1946 đến ngày 2 tháng 6, năm 1948.  Đây cũng là ngày mà Cựu Hoàng Bảo-Đại lập quốc-gia Việt-Nam trong Liên-Hiệp Pháp thống nhất ba miền: Bắc, Trung, Nam.
Và cuối cùng là: “Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” của Việt-Nam-Quốc và Việt-Nam-Cộng-Hòa:  Trong giai đoạn này, tại Hà-Nội sau khi Việt-Minh rút vào Bưng kháng chiến chống Pháp lúc bấy giờ thì nền hành-chánh nước ta tại miền Bắc và miền Trung tạm thời rơi vào tay người Pháp.  Kế đó, Cựu Hoàng Bảo-Đại được các đảng phái cách-mạng cũng như người Pháp mời ra điều khiển đất nước với tư-cách Quốc-Trưởng.  Ông đòi hỏi Pháp phải công nhận cho Việt-Nam được quyền độc lập và thống nhất ba miền, rồi thành-lập chính-phủ “Trung-Ương-Lâm-Thời-Việt-Nam”, cử tướng Nguyễn-Văn-Xuân làm Thủ-Tướng để điều hành đất nước và thương thảo với người Pháp.  Tiếp theo đó “Hội-Đồng-Đại-Biểu- Nam-Việt-Nam” của “Nam-Kỳ-Cộng-Hòa-Quốc” gởi kiến nghị tán thành chính-phủ trung-ương, chấp nhận sự độc lập và thống nhất thật sự của ba miền Bắc, Trung, Nam. Vì vậy, đến ngày 2 tháng 6, năm 1948, chính-phủ Nguyễn-Văn-Xuân công bố quốc-kỳ và quốc ca Việt-Nam trong Liên-Hiệp Pháp.  Áp dụng cho cả ba miền Việt-Nam.

Lá quốc-kỳ này giống lá cờ trong thời gian 1890 đến 1920 của hai vua Thành-Thái và Duy-Tân, nhưng đây là lần đầu “Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” đuợc chính thức dùng cho quốc-gia Việt-Nam, một chế độ không còn thuộc đế-chế của triều Nguyễn nữa.

***

Trải qua bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu thời-đại hưng-vong trong lịch-sử, chúng tôi luôn cảm nhận rằng lá “Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” vẫn là lá quốc-kỳ chính thống của Tổ-Quốc Việt-Nam.  Thể hiện tinh-thần bất khuất, yêu chuộng độc-lập, tự-do và dân chủ của người dân nước Việt.  Đã từng được biểu dương trong thời chiến đấu chống lại chính sách thuộc-địa của thực-dân Pháp.  Tinh-thần đó cao quý hơn tất cả sự hiện hữu của bất cứ chế độ nào.

Sắp đến ngày kỷ-niệm Lễ Nhật-Kỳ (Flag’s Day), cũng là để chuẩn bị cho ngày “Vinh Danh Bố” (Father’s Day).  Chúng tôi xin phép được mượn lời nhạc của một bài hát để xin thưa cùng các bậc Tiền-Bối, những bậc Cha-Ông rằng:

“Vẫn còn đây các con của Mẹ, vẫn còn đây các con của Cha”.  Những người con yêu Việt-Nam, quyết gìn giữ và vinh-danh lá cờ vàng ba sọc đỏ của Tổ-Quốc thân yêu Việt-Nam./.

Chân Quê: sưu tầm và biên soạn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đó là lý do cần nhắc sơ lại Hòa Ước Doha 2020, bởi nếu xem chính phủ Afghanistan là một "đồng minh" của Hoa Kỳ thì đồng minh này đã bị phản bội và bức tử ngay tháng Hai năm 2020 theo sau Hòa Ước Doha của nội các Donald Trump ký với Taliban chứ không phải hôm nay. Liệu có cần nhắc lại hòa đàm Paris vào năm 1973 đã dẫn đến sự sụp đổ báo trước của miền Nam Việt Nam vào tháng Tư năm 1975? Và giới sử gia thường nhắc lại vai trò của tổng thống Richard Nixon và Ngoại trưởng Henry Kissinger trong việc bỏ rơi Nam Việt Nam chứ không phải tổng thống Gerald Ford, vị tổng thống Mỹ đương nhiệm năm 1975.
Theo dõi tin tức từ quốc gia này, tấm lòng của chúng tôi hướng về người dân Afghanistan và những người tị nạn đang bị buộc phải bỏ trốn để giữ mạng sống. Hơn nữa, chúng tôi tha thiết quan ngại đến số phận của hàng triệu phụ nữ và trẻ em gái của xứ sở này, vì họ phải đối diện với một tương lai đen tối khi gặp trở lại sự đối xử tàn tệ của nhà nước Taliban.
Vốn ham vui, và rất chóng quên nên mẹ tôi ở lại luôn trong Nam cả năm trời. Hệ quả (hay hậu quả) là tôi cất tiếng khóc chào đời tại Sài Gòn. Khi hiệp định đình chiến được ký kết tại Geneve, vào ngày 20 tháng 7 năm 1954, tôi mới vừa lẫm chẫm biết đi. Cũng mãi đến lúc này bà má mới “chợt nhớ” ra rằng mình còn mấy đứa con nữa, đang sống với ông bà ngoại, ở tuốt luốt bên kia vỹ tuyến. Thế là tôi được bế ra ngoài Bắc, rồi lại được gồng gánh vào Nam (cùng với hai người chị) không lâu sau đó. Nhờ vậy (nhờ ra đời trước cái đám Bắc Kỳ con sinh trong Nam đôi ba năm) nên từ thuở ấu thơ tôi đã được nghe nhiều bài hát ca ngợi tình bắc duyên nam – qua radio – vào thời điểm đó
Tổng Thống Cộng Hòa Liên bang Đức, Frank-Walter Steinmeier mô tả ngày 13 tháng 8 năm 1961, ngày bắt đầu xây dựng Bức tường Berlin (ghi chú thêm: Người Việt Nam gọi là Bức Tường Ô Nhục Bá Linh), là "một ngày định mệnh cho người Đức chúng tôi và cho thế giới". Vào thời điểm đó, "sự phân chia thế giới trong Chiến tranh Lạnh đã được củng cố theo đúng nghĩa đen", ông nói hôm thứ Sáu 13.8.2021 tại lễ niệm xây dựng Bức tường Berlin.
Nhưng điều kiện quan trọng nhất để Việt Nam không bị tụt hậu kinh tế và hàng chục triệu công nhân có thể trở lại làm việc tại các khu công nghiệp, sản phẩm nông-lâm-ngư tiêu thụ được, lưu thông, vận tải được hồi sinh, người dân tự tin đi làm việc, học sinh an tâm đến lớp… là mọi người cần phải chích ngừa loại ưu tiên 1 sẽ có thuốc đầy đủ và được chích miễn phí nhanh chóng. Sau đó là đến toàn xã hội và trẻ em cũng cần phải được tiêm ngừa. Ngược lại, nếu Lãnh đạo chỉ biết hô chống dịch bằng “khẩu hiệu” thì Việt Nam sẽ rước lấy thất bại nhãn tiền.
Ngành tài chánh tuy là nguyên nhân của những cuộc khủng hoảng trầm trọng như tại Đông Á 1998, Mỹ 2007 và khu vực Euro 2010 nhưng đóng vai trò thiết yếu cũng giống như trái tim trong kinh tế thị trường. Nhiệm vụ của thị trường tài chánh là biến tiết kiệm trong dân chúng trở thành nguồn vốn cho doanh nghiệp. Quá trình sạn lọc mang dòng vốn đến với doanh nghiệp tốt để phát triển, kinh tế tăng trưởng thì dân chúng cũng được hưởng lợi ích đầu tư. Bài này tìm hiểu về thị trường tài chánh của Hoa Kỳ và Trung Quốc. Thị trường ở Mỹ đa dạng phong phú nhưng trải qua những chu kỳ thăng trầm. Trong khi đó ở Hoa Lục thị trường tài chánh không phát triển tự do vì chịu sự kiểm soát chặc chẻ của nhà nước; dòng vốn chảy vào các ngành nghề do nhà nước ưu đãi nên sinh ra lãng phí và lạm dụng. Người dân sau khi tiêu xài nếu còn dư tiền còn 3 chổ để dành hay đầu tư: tiết kiệm (savings tức là gởi tiền vào ngân hàng), đầu tư (investment hay hùn vốn, cho vay, mua chứng khoáng, v.v…), đánh bạc
Tôi đọc truyện “Tình Nghĩa Gíao Khoa Thư” khi còn ở tuổi đôi mươi. Tuổi trẻ bao giờ cũng nhiều lý tưởng. Tôi và bè bạn vẫn tâm nguyện rằng, sau cuộc chiến, thế hệ của mình sẽ cố góp hết sức để dựng xây những phần đất quê hương (bị lãng quên) như vùng U Minh Hạ. Hòa bình, tiếc thay, đã không mang lại cuộc sống an bình như mọi người mong muốn. Không những thế, nó còn khiến cho hàng triệu kẻ đã phải liều mạng rời bỏ quê hương, để mưu cầu một cuộc sống khả kham hơn – nơi đất lạ quê người.
Người nào có bệnh hứa, hứa nhiều mà làm chẳng bao nhiêu thì suốt đời không thể khá được. Tiền đến rồi tiền đi, nhưng những người ở xung quanh ta vẫn nhớ những lời hứa lèo của ta thì kể như tiêu cuộc đời. Nếu người nào rủi bị bệnh hứa thì nên đến bác sĩ tâm lý, chữa trị thế nào cũng sẽ khỏi nhưng phải kiên trì. Có bệnh thì phải chữa, tự mình chữa không được thì phải nhờ đến bác sĩ tâm thần, bác sĩ có kinh nghiệm sẽ tìm mọi cách để chữa trị cho bệnh nhân. Có người có bệnh hứa lèo, nhưng họ nói một cách tự nhiên như thật, đã nói là bệnh mà, người bị bệnh không biết mình bệnh, tội nghiệp thật?
Có thể nói rằng đời sống của bà con đồng bào thiểu số Vân Kiều và Pa – Kô khổ cực không còn gì để nói. Đi dọc theo đường 9 Nam Lào từ thành phố Đông Hà lên cửa khẩu Lao Bảo, qua khỏi những dãy nhà ngói đỏ chói của thành phố chừng 10km, đến đoạn sông Dakrong chảy dọc đường 9 Nam Lào, nhìn sang bên kia sông là những mái nhà lụp xụp nằm lặng lẽ trên đồi, nhìn lại bên cánh rừng dọc đường 9 cũng nhiều mái nhà sàn lợp tranh nhỏ xíu, tuềnh toàng gió lộng nằm giữa các nương sắn hoặc giữa các ngọn đồi trọc. Cảnh nghèo đói hiện ra xác xơ, tiều tụy.
Đêm tân hôn. Yên lặng nhìn cô dâu, chú rể rưng rưng rồi bật khóc. Cô gái trẻ tưởng chồng mình xúc động vì quá hạnh phúc được sống gần người yêu, nhưng sự thật đau lòng hơn nhiều. Anh ta vừa nhận được kết quả dương tính HIV qua cuộc thử nghiệm mà bịnh viện vừa gởi tới. Anh cũng không ngờ số mệnh của mình lại kết cuộc như thế. Sau 3 năm lao động ở nước ngoài, với số tiền dành dụm được, anh vừa mới làm đám cưới với người yêu đã chờ đợi suốt thời gian anh ở nước ngoài. Thời gian thương nhớ 3 năm, cho nên khi chàng trai trở về, thì cô gái đã “cho” người yêu trước đêm tân hôn. Sáng ra, vợ chồng trẻ nhìn nhau, im lặng. Mỗi người miên man biết bao nhiêu ý nghĩ. Tương lai, hạnh phúc gia đình, thái độ phải đối diện với cuộc sống, về con cái, cha mẹ hai bên, về sức khoẻ và về cái chết.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.