Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tưởng Niệm Gs Nguyễn Văn Bông

09/11/200900:00:00(Xem: 4254)

Tưởng Niệm GS Nguyễn Văn Bông

Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết

Nhiều cựu sinh viên Quốc Gia Hành Chánh đã tổ chức lễ giỗ  Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và các giáo sư và cựu sinh viên QGHC đã qua đời tại Tổng hội Cư sĩ ở Quận Cam. Sau đây là bài phát biểu của Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết.
Kính Thưa Quý vị Quan khách,
Kính thưa Ban Tổ chức,
Trước hết xin cám ơn BTC cho phép tôi được phát biển nhân buổi Lễ giổ Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và các giáo sư và cựu sinh viên QGHC đã qua đời.
Trên bàn thờ trang nghiêm với di ảnh của giáo sư, chúng ta một lần nữa nghiêng mình trước vong linh người quá cố và chiêm nghiệm thêm vầ con ngườ và những thuyết giảng của Giáo sư khi còn sinh tiền. Đó là một điều cần thiết để  dư luận được soi sáng thêm qua những bút tích của GS Nguyễn Văn Bông và tinh thần Quốc Gia Hành Chánh.
Thưa Quý vị,
Giáo sư Nguyễn Văn Bông bị cộng sản giết tại Sài Gòn ngày 10 tháng 11 năm 1971 ngay sau khi rời khuôn viên Học viện Quốc gia Hành chánh. Giáo sư đã để lại một di sản vô cùng phong phú trong lãnh vực văn hóa, giáo dục và chánh trị trên các nguyệt san Cấp Tiến và nhựt báo Cấp Tiến do Giáo sư làm chủ nhiệm và Giám đốc chánh trị.
Nhân ngày giổ năm nay, tôi xin nói ra những điều tôi đã học từ giáo sư.
Mãi cho đến hôm nay, đối với GS Bông, tôi đã  học hỏi được nhiều điều mà GS đã thể hiện trong thời gian còn sanh tiền, trong các bài tham luận và nhứt là trong cung cách xử thế cùng đức tánh khiêm cung của GS.
Tôi học được cung cách hành xử theo hướng “đối lập, tương kính, và pháp trị” để từ đó nhận thức được rằng, trên chính trường đấu tranh chánh trị, cần phải có một đảng phái đối lập, hợp pháp, không được hoạt động như một hội kín ngoài vòng pháp luật như các đảng phái trong thời dành độc lập trước kia.


Còn tinh thần tương kính, GS nêu lên, thể hiện một đức tánh cần có của một nhà làm chánh trị chơn chánh, để không tạo ra những bất đồng hay dị biệt giữa các đảng phái biến thành những sự việc không thể hàn gắn được thậm chí  có thể biến thành “không đội trời chung với nhau”.
Và tính cách pháp trị của GS nói lên tính mã thượng của người làm chánh trị đứng thẳng lưng và ngang nhiên tranh đấu cho đường lối  hoặc chánh sách của đảng mình, không mị dân hay mê hoặc quần chúng bằng những mỹ từ hay chánh sách không tưởng.
Từ ba quan niệm trên của GS đã nói lên tâm huyết của người hoạt động chánh trị chơn chính.
Tuy nhiên vẫn còn một điểm nơi GS Nguyễn Văn Bông là trong những sanh hoạt chuyên môn, GS không bao giờ nói về sanh hoạt của đảng phái mình hay cổ suý Đảng  của mình vào những bài xã luận hay thuyết giảng cho sanh viên. Mặc dù là một con chim đầu đàng của Phong Trao Quốc gia Cấp tiến, GS Nguyễn Văn Bông không bao giờ vận động hay kết nạp thành viên của Phong Trào.
Đây là một điểm son mà tôi học hỏi nhiều nhứt vì, làm như thế sẽ giữ được tính khách quan của vấn đề, và tránh được sự đả kích của những người chống đối cho rằng lạm dụng chức vụ và quyền hạn để vận động cho đảng phái hay cho cá nhân. Và theo quan điểm chủ quan của cá nhân tôi, đây cũng là hình thức hay nhứt để tạo sự đồng thuận trong việc phối hợp hành động hiệp đồng trong đấu tranh chính trị tránh được sự chia rẽ trong nội bộ và giữa các đảng phái với nhau.
Sau hết trước khi dứt lời, tôi đề nghị anh chị em cựu sinh viên QGHC  cần nên phổ biến rộng rãi quyển sách Di cảo Giáo sư Nguyễn Văn Bông để người Việt hải ngoại có thêm cơ hội nghiền ngẫm về môt phương cách đấu tranh chính trị mã thượng, không mị dân để có thể thu ngắn tiến trình dân chủ hoá cho Việt Nam trong tương lai.
Xin Cám ơn Quý vị đã lắng nghe.
Mai Thanh Truyết
Phát biểu nhân ngày giổ Giáo sư Nguyễn Văn Bông ngày 7/11/2009 tại
Tổng hội cư sĩ, Santa Ana, California.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhung các đối thủ (Nga, Tàu) hay đối tác (Âu) không chịu thua mà tìm đủ mọi cách phá vỡ vòng kim cô USD để tránh bị phong tỏa kinh tế lại điểm trúng tử huyệt của nền trật tự tự do toàn cầu (liberal world order) do Mỹ gầy dựng trên nền móng USD. Giải pháp nào sẽ hất ngã USD trong khi cả NDT lẫn Euro đều còn ít đáng tin hơn USD? Dưới đây là vài phỏng đoán thay vì dựa trên chứng cớ vững vàng. Giữa Trung Quốc, Nga và Iran đều thiết lập những đường dây hoán đổi ngoại tệ (currency swap) mà không thông qua hệ thống ngân hàng Mỹ. Thí dụ Iran bán dầu thu vào NDT rồi dùng NDT nhập cảng máy điện toán từ Trung Quốc (với điều kiện các máy điện toán này không chứa đựng bản quyền Mỹ trong đó.) Ngân hàng Iran có thể đổi trước một lượng tiền nội địa ra NDT dự trữ giao dịch mà không cần chờ đợi phải thu NDT từ bán dầu mới mua hàng Trung Quốc.
Nơi trạm xe buýt cuối ngày, chuyến xe cuối cùng chuẩn bị lăn bánh. Những người đến trễ và những người muốn ngủ lại nơi băng ghế chờ đợi, sẽ bị bỏ lại. Cơ hội tái diễn cho một chuyến xe khác, có thể là ngày hôm sau. Nhưng hôm sau, nào ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Người ta cần phải bước qua, bỏ lại lịch sử phía sau, bằng không sẽ bị bỏ lại bên lề lịch sử.
Cùng thời điểm, các nước trong vùng như Ấn độ, Mã lai, Phi luật tân,...bị Tây phương đô hộ, đều lần lược thu hồi độc lập, tổ chức đất nước theo thể chế tự do dân chủ và nhờ đó, đất nước phát triển mà không phải có hơn 10 triệu dân chết oan uổng như Việt nam. Chỉ vì họ không có hiện tượng Hồ Chí Minh!
NHững người trẻ sẽ không còn là “không chịu lớn.” Họ đã trưởng thành trong suy nghĩ của riêng họ. Và khi phải xuống đường bày tỏ những ước muốn của mình. Họ biết họ phải làm gì. Không thể nào ai đó bảo họ phải làm cái này hay phải làm cái kia. Họ không còn cần phải có lãnh tụ. Đất nước cần những con em như thế.
Hiệp Định Geneve, cũng như Hiệp Định Paris, đối với Bác và Đảng – rõ ràng – đều chỉ là một mớ giấy lộn. Tổng Tuyển Cử (1956) hay Đình Chiến (1973) cũng thế. Hoà bình là từ ngữ không hề có trong tự điển của những người cộng sản. Họ nhất định phải nhuộm đỏ hết cả nước VN (bằng mọi giá và mọi cách) thì mới thoả lòng.
Lần đầu tiên tôi đi thăm Huynh Trưởng Huy Phương đang bệnh già. Đây là chuyến "thoát ly" đặc biệt sau hơn một năm tự giam mình. Trong suốt thời gian Huynh Trưởng bị bệnh, nằm nhà thương dài dài trong bao nhiêu ngày có đại dịch, tuy không phải bị con virus mắc dịch hành hạ, nhưng là một bệnh ngặt nghèo phát sinh theo tuổi tác.
Mùa an cư năm nay không có Thông Điệp giáo giới của Tôn Sư Tòng lâm Tông tượng sách tấn bốn chúng như pháp như luật hành trì. Những tiếng kêu của lừa dê chồn cáo không thay thế được tiếng rống của sư tử chấn động ma quân. Vậy, không gì hơn chúng ta cùng đọc lại “Huấn thị an cư Phật lịch 2548” của Đức Đệ Tứ Tăng Thống Trưởng lão Hòa thượng Thích Huyền Quang. Huấn thị không nói gì nhiều hơn ngoài những kim ngôn Thánh giáo mà Đức Thích Tôn đã truyền dạy trên 25 thế kỷ. Tụng đọc và suy niệm kỹ.
Nhìn chung, vấn đề hoàn toàn bế tắc khi cả hai phe đều vi phạm pháp luật, tận dụng bạo lực để duy trì mọi yêu sách và không có thiện chí hiếu hoà để giải quyết tranh chấp. Các nỗ lực quốc tế, đặc biệt nhất là qua nhiểu tổng thống Mỹ, không mang lại kết quả. Các chương trình viện trợ tái thiết của các định chế quốc tế không tô điểm cho cuộc sống của dân chúng tốt đẹp hơn. Tình trạng thảm hại chung là thực tế đau thương.
Càng lớn tuổi, tôi càng tin vào thuyết Nhân Quả của nhà Phật, người nào làm việc xấu thì gặp việc xấu đến, người nào làm việc tốt thì mọi sự tốt lành sẽ đến. Sống làm sao được bình yên trong tâm hồn là đủ, giàu nghèo sang hèn đâu có gì quan trọng, sống mình biết đủ là đủ. Hãy nhìn tính tốt của người khác, người nào cũng có tính tốt, tại chúng ta không nhìn thấy mà thôi?
Những bộ óc siêu đẳng của con người tạo ra trí tuệ nhân tạo được thể hiện qua máy móc. Những ứng dụng của trí tuệ nhân tạo đã phục vụ đời sống con người ngày càng tốt đẹp hơn. Khoa học thần kỳ nầy đã được áp dụng trong mọi sinh hoạt của con người hầu hết trong mọi lãnh vực.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.