Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Soi Gương Không Thấy Bóng Mình: Nhìn Đời Bằng Mắt Vô Tướng

09/10/200900:00:00(Xem: 7169)

Soi Gương Không Thấy Bóng Mình: Nhìn Đời Bằng Mắt Vô Tướng

Tác phẩm “Soi Gương  Không Thấy Bóng Mình,” bìa sau là thủ bút Thầy Tuệ Sỹ.

Phan Tấn Hải
Đó là dòng chữ được một vị sư cô lặng lẽ viết lên giấy với tấm lòng trân trọng đối với cuộc đời – vào những khi hết giờ thiền, những khi rời tay chuông mõ và hoàn tất thời tụng kinh, và cả những khi thấy một cảm xúc cần ghi xuống để những câu thơ không kịp tan biến vào hư vô.
Cuốn sách “Soi Gương  Không Thấy Bóng Mình” đã được viết như thế bởi tác giả Hạnh Chi -- một vị sư cô nổi tiếng với nhiều tác phẩm đầy hương Thiền được viết trong các thể loại truyện, thơ, tùy bút.
 Tác phẩm dày 230 trang, chia làm hai phần:
- Phần 1, Chia Xẻ Hương Đạo Vị, gồm 27 bài tùy bút;
- Phần 2, Hướng Về Bát Nhã, gồm 6 bài.
Tuyển tập tùy bút riêng ở Phần 1 đã tự thân là một thế giới riêng củả Thiền. Nói rằng của Thiền, nhưng thực ra là của một cuộc đời được người tu thâm cảm bằng  trọn những cảm xúc tinh khôi, nơi thời gian và không gian biến mất, nơi người tu nhìn đời bằng cặp mắt rất mực thơ ngây, và là nơi “Cõi nhân gian như thế, nên sau bao cuộc nghiên cứu tỷ mỷ, ngành tâm lý học cận đại vừa đưa ra nhận xét rằng thiên đường của con người là bào thai mẹ!” (trích bài “Cali Đang Mưa...” trang 117.)
Và như thế, toàn thể địa cầu là một bào thai mẹ, tác giả Hạnh Chi đã thâm cảm như thế, và rồi những dòng chữ đã lặng lẽ tuôn trào trên giấy, cùng với những hạnh phúc vô bờ  của người hành giả “khổ công gạn lọc được thân tâm, khi soi gương mới mong thấy bóng mình...” (trích bài “Soi Gương Không Thấy Bóng Mình,” trang 63.)
Hay như khi tác giả Hạnh Chi trân trọng viết về Thầy Tuệ Sỹ, khi tác giả từng tới thăm và “may mắn được Thầy giảng giiả cho dăm điều thắc mắc trong kinh Trường A Hàm...” và khi trở về vẫn còn thấy trong ký ức về Thầy Tuệ Sỹ, một vị Thầy với hạnh lặng lẽ vô ngôn, ẩn thân trong, trích:


“...căn phòng làm việc  đơn sơ với chiếc võng con, bàn viết nhỏ, máy vi tính cũ kỹ và một kệ sách. Nơi ấy từ nhiều thập niên qua, Thầy đã là biểu tượng của ‘Tĩnh lặng vô ngôn.Tịch nhiên bất động”. Hoa thơm rải tới, hay bùn đất tạt vào cũng chỉ được đáp lại bằng tiếng gió lao xao thổi nhẹ qua những giò phong lan.
Phải chăng đó là hữu-tướng hiển bày vô-tướng, là hữu-thanh truyền đạt vô-thanh; như mặt trăng tịnh nhiên bất động giữa hư không nhưng ánh trăng vẫn tỏa chiếu muôn sông, muôn suối. Nơi nào nước trong sẽ thấy trăng tỏ, nơi nào nước đục sẽ chỉ thấy trăng mờ. Những bài học bằng thân-giáo như vậy chẳng phải thời nào cũng có, nếu thế gian không quá đảo điên trầm thống; chén cơm cam lộ được xông ướp bằng hương đại bi của Như Lai từ cõi Phật Hương Tích chẳng phải thời nào cũng ban phát, nếu cơ duyên không tựu thành pháp hội Yêm-la...” (trích bài “Tĩnh Lặng Vô Ngôn,” trang 16.)
Cũng cần ghi chú rằng, tác giả tuyển tập “Soi Gương Không Thấy Bóng Mình” thường sử dụng 3 bút danh trên các cơ quan truyền thông Phật Giaó và đại chúng: Diệu Trân, Hạnh Chi va Huệ Trân. Cả 3 bút danh  đều được sử dụng tùy trường hợp, tùy bài viết của Sư Cô Huệ Trân. Đó không phảỉ là bút hiệu do vị sư cô này tự đặt ra, mà là do 3 vị Thầy ban cho.
Phần 2 của tác phẩm là 6 bài viết về trường hợp tăng ni sinh tu học theo pháp môn Làng Mai tại Tu Viện Bát Nhã, Lâm Đồng, bị công an và xã hội đen tấn công, đập phá chùa, xua đuổi chạy về và đang tị nạn ở Chùa Phước Huệ, Bảo Lộc.
Cũng cần nói thêm về trang bìa: nơi bìa trước là một họa phẩm của Nguyễn Quốc Nam, với hình một người đứng soi gương trong một không gian mờ ảo, trông như hư ảo cuộc đời; và bìa sau là thủ bút của Thầy Tuệ Sỹ.
Tác phẩm không ghi giá bán. Độc giả quan tâm có thể liên lạc về:
Nguyễn Quốc Nam
17130 San Mateo, #B-12
Fountain Valley, CA 92708.
Phone: (562) 760-4782.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong cuộc khảo sát và thăm dò dư luận của PEW (Pew Research Center) năm 2020 thì tuổi trẻ (từ khoảng 5 đến 10 tuổi) ở Mỹ, có đến 60% đi theo phụ huynh đến các chùa viện tôn giáo, nhưng đến tuổi “teen” (teenager: 13-19… thirteen – nineteen) thì con số giới trẻ giảm dần còn 30%.
Việt Nam Cộng sản biết rõ ý đồ của Trung Cộng muốn ăn sống nuốt tươi mình ở Biển Đông, nhưng lãnh đạo đảng duy nhất cầm quyền tại Hà Nội chỉ biết tùy cơ ứng biến và cầu may được qúy nhân phù trợ khi bị Bắc Kinh tấn công quân sự. Lập trường này không mới, nhưng không bảo đảm giữ được chủ quyền, quyền chủ quyền và khối lượng tài nguyên khổng lồ và biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Nhắc lại chuyện xưa, vào năm 1971 TS Kissinger đến Trung quốc, và một năm sau 1972, TT Nixon cũng đến nơi đây để gặp gỡ với các nhà lãnh đạo Trung Cộng tại Bắc Kinh. Phần trình bày sau là trích đoạn các văn bản ghi lại cuộc đối thoại của hai nhà lãnh đạo Mỹ-Trung liên quan đến cuộc chiến tại Việt Nam, được giải mật và được công bố trên trang The Foreign Relations of the United States (FRUS) và trên Văn khố của Bộ Ngoại Giao (US Depart. Of States Archive).
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.