Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Những Hình Ảnh Rơi Lệ Vì Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

31/07/200800:00:00(Xem: 10209)
Người ta vốn dễ quên, quên qúa khứ, quên bạn hữu, quên tình đồng đội, quên người thân, có người mang tính  dị thường quên cả tình mẫu tử ruột thịt. Nhưng cách chung, là con người, một loài động vật trên mọi động vật, động vật thượng đẳng, có lý trí, tin có hồn thiêng bất tử “ Linh ư vạn vật”. Thì những biến cố trong cuộc đời, thật khó quên, dù có muốn quên. Nhất là có một nguyên nhân nào đó, do sự tình cờ, ngẫu nhiên nhìn thấy, gặp được, thì tất cả những diễn tiến của qúa khứ lại quay trở lại trong tâm tưởng, thật chậm, thật rõ nét, không thiếu một chi tiết nào.

Nhất là những người đã phải lìa xa nơi chôn rau cắt rốn của mình, vì một hoàn cảnh chẳng đặng đừng. Như hoàn cảnh của những người Việt Nam tỵ nạn phải bỏ nước ra đi “ phải bỏ nước ra đi vì chế độc độc tài CSVN”; lý do thật bất khả kháng, không còn phương thế nào khác hơn. Sau ngày 30-04-1975, ai cũng muốn rời khỏi nơi chôn rau cắt rốn của mình. Thảm trạng đó kéo dài không chỉ trong một thập niên, mà kéo dài mãi cho đến nay đã sau ba thập niên. Người trong nước vẫn muốn tìm cách ra đi, nhưng hiện nay không phải là vượt biên, vượt biển, mà là đi bằng những ngõ ngách: du học, lao động, kết hôn, hoặc mua bán trao đổi trá hình như thời còn nô lệ, thuộc địa, thủa thế kỷ 17,18,19; buôn bán lao nô, nô lệ lao động, nô lệ tình dục. Thế kỷ hiện tại quen gọi là: “ xuất cảng lao động”, nói nôm na là bán sức lao động của người nghèo, người nghèo kiếm cơm cháo sống cầm hơi, nhà nước thâu vào được ngoại tệ. Đây đúng là đỉnh cao trí tuệ của Đảng CSVN sau 70 có mặt tại đất nước này, với trên hai mươi năm cai trị ở miền Bắc và 33 năm cai trị cả đất nước. Qua sử sách của Việt Nam, thì chưa có thời đại nào bệ rạc cho dân tộc Việt bằng cái thời Đảng Cộng Sản tự đứng ra cướp chánh quyền, rồi đặt cả dân tộc Việt dưới sự cai trị độc tài, hà khắc với những mưu mô lừa đảo, ăn gian nói dối đến nỗi không thể nào tìm ra được ở trên thế giới này những mô hình, những chế độ, có mưu mô thâm hiểm và lừa đảo hơn người Cộng Sản Việt Nam.

Người Việt vẫn còn tìm cách ra đi bằng đủ mọi hình thức, miễn sao tránh được cái đảng cùi hủi và nghẻ lở hiện nay. Nhưng dù có xa quê hương bằng cách nào đi nữa, thì quê hương vẫn mãi ở trong lòng họ. Nhất là những người đã sống một thời ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Những người đã một thời tôn vinh lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của miền Nam Việt Nam. Những thế hệ thanh niên miền Nam đã từng đem thân mình để bảo vệ màu cờ, bảo vệ  mảnh đất của miền Nam Tự Do, và xác thân họ đã nằm xuống để bảo vệ lá cờ vàng ba sọc đỏ. Đã có đến nửa triệu xác thân thanh niên thanh nữ của miền Nam Việt Nam được phủ màu cờ này. Và có đến hàng triệu những thương binh VNCH bị thương tật vì chiến đấu cho lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, hầu như không một gia đình ở trong Nam Việt Nam nào, không có liên hệ vì đã có, chồng, cha, con, cháu chết, bị mất tích, hay bị thương vì lá cờ này.

Lá cờ của các thế hệ trẻ Nam Việt Nam từ sau năm 1954, mà vào mỗi sáng thứ hai hành tuần họ đã nghiêm chỉnh đứng chào, và hát Quốc Ca. Nhất là ở các quân trường, mỗi buổi sáng thứ hai là như một kỳ đại lễ, với quân phục thẳng nếp, giầy đen phải thật bóng, tay bồng súng trịnh trọng để chào Quốc Kỳ. Những ấn tượng đó thật là khó quên đối với các thế hệ trưởng thành ở trong Nam Việt Nam. Hiện nay qúa khứ đó đã đi vào dĩ vãng trên 30 năm. Nhưng mỗi khi nhìn thấy bóng Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, xuất hiện bất cứ ở nơi đâu, lòng người lại xao xuyến hẳn lên. Đó là chưa nói đến những Quân Cán Chính và dân chúng của miền Nam đã can dự, đã hy sinh và còn mang thương tích hay đã nằm xuống vì  lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.

Từ Quảng Trị, An Lộc, Đắc tô, những trận đánh đẫm máu, để chiếm lại thành, lại đất, để trương lại lá cờ trên vùng đất mới dành lại được từ  tay Việt Cộng vừa chiếm. Người dân của miền Nam từ Quân cho đến dân, có lẽ không ai quên được bản nhạc: “ Cờ bay cờ bay, oai hùng trên thành phố thân yêu . . . .” Khi Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa đánh chiếm lại được Quảng Trị, bị Cộng Quân chiếm. Là những quân, dân, những thân nhân của các tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa, có dịp đến các nhà quàng, nhà tẩm niệm của các nghĩa trang Quân Đội các Quân Khu, đã nhìn tận mắt những hàng quan tài nằm ngang, dài thẳng tắp, được phủ lá Quốc Kỳ nền vàng ba sọc đỏ, vào những thời gian cao điểm của chiến tranh Việt Nam.

Chính vì vậy, khi theo dõi trên các màn ảnh nhỏ, qua các phương tiện truyền thông, truyền hình, Internet ngày Đại Hội Giới Trẻ tại Sydney 17-07-2008, với rừng Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Và đặc biệt khi Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI, được đón tiếp  nồng nhiệt trên một du thuyền; nơi đây các bạn trẻ đại diện cho các châu lục được đến ra mắt và chào thăm vị Giáo Hòang. Một bạn trẻ Việt Nam Phạm Vũ Anh Dũng, 23 tuổi, kỹ sư điện tóan, trên cổ có choàng một lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, đến bắt tay vị Giáo Hoàng và kể cho Ngài nghe về đời sống của người tỵ nạn Việt Nam. Sau đó anh đã đưa lá cờ đang choàng trên cổ xin ĐGH chúc lành, và trao tặng Ngài, ĐGH đã nhận lấy lá Quốc Kỳ  biểu hiệu cho người Việt Tự Do, màu vàng ba sọc đỏ, tự tay choàng lên cổ, trong tiếng hoan hô vang dậy của ĐHGT thế giới, và đặc biệt tiếng reo hò nồng nhiệt của phái đoàn các bạn trẻ Việt Nam từ năm châu bốn bể tụ về Úc Châu trong dịp lễ này.

Nỗi vui của người Việt Nam hiện diện đã vậy. Nhưng còn là nỗi vui và ngấn lệ của người Việt Nam tỵ nạn có mặt trên khắp thế giới, khi nhìn thấy được hình ảnh này đã dâng cao tột cùng. Đây đúng là tâm tình, sự hiệp thông trong tinh thần của số đông người Việt tỵ nạn thầm lặng, họ không đến được Sydney để tham dự ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới, nhưng họ đã theo dõi, đã hiệp thông với ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới qua những phương tiện truyền thông.

- Hiệp thông trong tinh thần.

Người ở miền Nam Việt Nam sau ngày 30-04-1975 tìm đường ra đi xin tỵ nạn ở  khắp các châu lục trên thế giới, miễn là ở nơi đó có Tự Do có dân chủ và nhân quyền. Họ không quản ngại gian lao và vất vả, họ vượt qua mọi khó khăn, dù khó khăn đó là tù ngục khi bị phát hiện và bắt lại trong lúc tìm đường vượt thoát, hoặc bị chết giữa biển khơi khi bị phong ba bão táp, hoặc gặp bất cứ tình huống bất trắc nào xẩy ra cho họ, kể cả sự chết. Khi con người đã chấp nhận cái rủi ro cuối cùng là sự chết, để chọn lấy sự tự do khi được sống, thì cái sự hiệp thông trong tinh thần này nó vô cùng nhậy cảm, rất mãnh liệt. Mãnh liệt đến nỗi có rất nhiều hoàn cảnh những người ra đi tìm Tự Do, đã phải mất hết tất cả,: tài sản, sự nghiệp, danh dự. Chính vì lẽ đó, khi đến được bờ bến Tự Do, họ đã phấn đấu làm việc, học hành một cách chăm chỉ, cố quên đi danh vọng địa vị của qúa khứ, khi họ được hưởng ở một miền Nam Tự Do không Cộng Sản. Họ rất trọng danh dự, rất kính trọng lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, vì lẽ đó, trong mọi dịp lễ tết hội hè, bao giờ cũng có phần mở đầu bằng lễ nghi chào Quốc Kỳ. Sau đó đến phần mặc niệm những chiến sĩ Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa đã vị quốc vong thân, để giữ cho miền Nam được Tự Do, không Cộng Sản. Và, mặc niệm những người đồng hội đồng thuyền trên bước đường đi tìm kiếmTự Do mà đã không đến được bến bờ, đã bỏ mình nơi biển cả, trong rừng sâu, vì thiên tai, bão tố, cướp biển, hải tặc hãm hiếp và giết chết.

Nhờ tình liên đớn và hiệp thông này, mà khi người tỵ nạn của miền Nam Việt Nam có mặt ở các nước có Tự Do Dân Chủ, thì các cộng đồng được mọc lên, các bản tin thủa đầu, tiếp theo là báo chí và các phương tiện truyền thông được phát hành; để loan tải các tin tức, sinh hoạt đời sống của người Việt khắp nơi trên thế giới. Các bài tham luận, bình luận về tình hình Việt Nam và thế giới được đem đến cho người Việt tỵ nạn. Sở dĩ người tỵ nạn chúng ta mau chóng làm được việc đó, vì chúng ta có sự hiệp thông trong tinh thần; những điều suy nghĩ của anh, cũng là những cảm nghĩ của tôi. Nhờ vậy mà đã hơn 30 qua, các cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại vẫn tồn tại, lại có phần khởi sắc hơn. Nhất là mỗi khi có một vấn đề nhậy cảm liên quan đến chính trị, đến Tự Do và Nhân Quyền, nhất là vấn đề tự do tôn giáo.

- Hiệp thông trong cùng một đức tin.

Mỗi người khi sinh ra được thừa hưởng đức tin của một tôn giáo, do tổ tiên, ông bà, cha mẹ truyền cho từ đời này sang đời khác. Lại có người khi đến tuổi trưởng thành thì tự mình đi tìm hiểu một tôn giáo, khi đã tin nhận thì coi đó là tôn giáo của mình. Những người có cùng một niềm tin, họ có sự hiệp thông mãnh liệt hơn cả những người, chỉ có sự hiệp thông trong tinh thần. Vì họ nhận ra ánh sáng từ một chân lý, của một tôn giáo, họ coi vị lãnh đạo tinh thần của họ còn hơn cả vị lãnh đạo của một quốc gia. Họ thần phục người lãnh đạo tinh thần của họ vì họ tin, người lãnh đạo của họ được sự kế thừa của những quyền năng siêu phàm, như Đức Đạt Lai Lạt Ma, được công nhận đầu thai của vị tiền nhiệm thứ 13. Đức Giáo Hoàng là người được bầu chọn trong một mật viện Hồng Y, được chọn ra để lãnh đạo Giáo Hội Hoàn Vũ, là một người đạo đức thánh thiện, đã được xức dầu và được đầy ơn của Chúa Thánh Thần, được ơn bất khả ngộ khi dậy những điều về chân lý. Cho nên dù còn tại thế, Người đã được gọi là Đức Thánh Cha.

Sự hiệp thông trong tinh thần, như: đồng một chủng tộc, một màu da, một ngôn ngữ, đồng một quan điểm chính trị, cùng chung dưới một màu cờ, đã là một biểu hiệu của sự đoàn kết, mà dù kẻ thù có muốn chống lại, muốn chia rẽ, lũng đoạt bằng những Nghị Quyết như NQ số 36 của Bộ Chính Trị CSVN đối với người Việt Nam ở nước ngoài, thì cũng vô hiệu. Nếu lại có thêm sự hiệp thông, cùng một niềm tin vào một tôn giáo, như niềm tin của Kitô Giáo, chống lại chủ thuyết vô thần duy vật của Cộng Sản, thì cái sức mạnh ấy nó trở thành vô song. Niềm hiệp thông và ấn tượng lớn lao cho người Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản Việt Nam trên toàn thế giới là hình ảnh, một rừng cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tại ngày bế mạc Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới, tại Úc Châu 17-07-2008.  Và đặc biệt hình ảnh một bạn trẻ Việt Nam Phạm Vũ Anh Dũng trao tặng vị Giáo Chủ, khăn choàng mang màu Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, và chính Ngài tự tay choàng lên cổ, là một hình ảnh còn lưu lại muôn đời trong lịch sử, và cho các thế hệ người Việt Nam Tỵ Nạn ở hải ngoại ./-

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Và bây giờ, tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay, tôi xin viết những dòng chữ này để chia sẻ cùng quý vị khán thính giả và anh chị em nghệ sĩ, hầu tưởng nhớ đến người con gái Pleiku “mà đỏ, môi hồng” tên là Phi Nhung, một ca sĩ với tấm lòng nhân hậu dành cho tha nhân, cho cuộc đời và cho quê hương, đất nước.
Không biết trăm, ngàn năm nữa, nhân loại còn có cơ may gặp lại một thiên tài như Albert Einstein? Cụ là bậc thần thánh trong ngành Vật lý học, ngàn năm một thủa giáng trần để nâng cao tầm hiểu biết của con người lên một tầng cao chót vót. Vậy mà kẻ phàm phu này, có một thời gian dài, cứ nghi ông cụ vì vô tình, hoặc đãng trí, đã tỏ ra thiếu tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với chính một sản phẩm của mình, với những ai tin dùng nó. Sau khi lập thuyết Tương Đối Đặc Biệt (TĐĐB), Einstein đã có nhiều cơ hội để thấy những chỗ bất ổn, sai lầm nghiêm trọng, khiến thuyết không thể sống sót.
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.