Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Những Hình Ảnh Rơi Lệ Vì Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

31/07/200800:00:00(Xem: 10223)
Người ta vốn dễ quên, quên qúa khứ, quên bạn hữu, quên tình đồng đội, quên người thân, có người mang tính  dị thường quên cả tình mẫu tử ruột thịt. Nhưng cách chung, là con người, một loài động vật trên mọi động vật, động vật thượng đẳng, có lý trí, tin có hồn thiêng bất tử “ Linh ư vạn vật”. Thì những biến cố trong cuộc đời, thật khó quên, dù có muốn quên. Nhất là có một nguyên nhân nào đó, do sự tình cờ, ngẫu nhiên nhìn thấy, gặp được, thì tất cả những diễn tiến của qúa khứ lại quay trở lại trong tâm tưởng, thật chậm, thật rõ nét, không thiếu một chi tiết nào.

Nhất là những người đã phải lìa xa nơi chôn rau cắt rốn của mình, vì một hoàn cảnh chẳng đặng đừng. Như hoàn cảnh của những người Việt Nam tỵ nạn phải bỏ nước ra đi “ phải bỏ nước ra đi vì chế độc độc tài CSVN”; lý do thật bất khả kháng, không còn phương thế nào khác hơn. Sau ngày 30-04-1975, ai cũng muốn rời khỏi nơi chôn rau cắt rốn của mình. Thảm trạng đó kéo dài không chỉ trong một thập niên, mà kéo dài mãi cho đến nay đã sau ba thập niên. Người trong nước vẫn muốn tìm cách ra đi, nhưng hiện nay không phải là vượt biên, vượt biển, mà là đi bằng những ngõ ngách: du học, lao động, kết hôn, hoặc mua bán trao đổi trá hình như thời còn nô lệ, thuộc địa, thủa thế kỷ 17,18,19; buôn bán lao nô, nô lệ lao động, nô lệ tình dục. Thế kỷ hiện tại quen gọi là: “ xuất cảng lao động”, nói nôm na là bán sức lao động của người nghèo, người nghèo kiếm cơm cháo sống cầm hơi, nhà nước thâu vào được ngoại tệ. Đây đúng là đỉnh cao trí tuệ của Đảng CSVN sau 70 có mặt tại đất nước này, với trên hai mươi năm cai trị ở miền Bắc và 33 năm cai trị cả đất nước. Qua sử sách của Việt Nam, thì chưa có thời đại nào bệ rạc cho dân tộc Việt bằng cái thời Đảng Cộng Sản tự đứng ra cướp chánh quyền, rồi đặt cả dân tộc Việt dưới sự cai trị độc tài, hà khắc với những mưu mô lừa đảo, ăn gian nói dối đến nỗi không thể nào tìm ra được ở trên thế giới này những mô hình, những chế độ, có mưu mô thâm hiểm và lừa đảo hơn người Cộng Sản Việt Nam.

Người Việt vẫn còn tìm cách ra đi bằng đủ mọi hình thức, miễn sao tránh được cái đảng cùi hủi và nghẻ lở hiện nay. Nhưng dù có xa quê hương bằng cách nào đi nữa, thì quê hương vẫn mãi ở trong lòng họ. Nhất là những người đã sống một thời ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Những người đã một thời tôn vinh lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của miền Nam Việt Nam. Những thế hệ thanh niên miền Nam đã từng đem thân mình để bảo vệ màu cờ, bảo vệ  mảnh đất của miền Nam Tự Do, và xác thân họ đã nằm xuống để bảo vệ lá cờ vàng ba sọc đỏ. Đã có đến nửa triệu xác thân thanh niên thanh nữ của miền Nam Việt Nam được phủ màu cờ này. Và có đến hàng triệu những thương binh VNCH bị thương tật vì chiến đấu cho lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, hầu như không một gia đình ở trong Nam Việt Nam nào, không có liên hệ vì đã có, chồng, cha, con, cháu chết, bị mất tích, hay bị thương vì lá cờ này.

Lá cờ của các thế hệ trẻ Nam Việt Nam từ sau năm 1954, mà vào mỗi sáng thứ hai hành tuần họ đã nghiêm chỉnh đứng chào, và hát Quốc Ca. Nhất là ở các quân trường, mỗi buổi sáng thứ hai là như một kỳ đại lễ, với quân phục thẳng nếp, giầy đen phải thật bóng, tay bồng súng trịnh trọng để chào Quốc Kỳ. Những ấn tượng đó thật là khó quên đối với các thế hệ trưởng thành ở trong Nam Việt Nam. Hiện nay qúa khứ đó đã đi vào dĩ vãng trên 30 năm. Nhưng mỗi khi nhìn thấy bóng Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, xuất hiện bất cứ ở nơi đâu, lòng người lại xao xuyến hẳn lên. Đó là chưa nói đến những Quân Cán Chính và dân chúng của miền Nam đã can dự, đã hy sinh và còn mang thương tích hay đã nằm xuống vì  lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.

Từ Quảng Trị, An Lộc, Đắc tô, những trận đánh đẫm máu, để chiếm lại thành, lại đất, để trương lại lá cờ trên vùng đất mới dành lại được từ  tay Việt Cộng vừa chiếm. Người dân của miền Nam từ Quân cho đến dân, có lẽ không ai quên được bản nhạc: “ Cờ bay cờ bay, oai hùng trên thành phố thân yêu . . . .” Khi Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa đánh chiếm lại được Quảng Trị, bị Cộng Quân chiếm. Là những quân, dân, những thân nhân của các tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa, có dịp đến các nhà quàng, nhà tẩm niệm của các nghĩa trang Quân Đội các Quân Khu, đã nhìn tận mắt những hàng quan tài nằm ngang, dài thẳng tắp, được phủ lá Quốc Kỳ nền vàng ba sọc đỏ, vào những thời gian cao điểm của chiến tranh Việt Nam.

Chính vì vậy, khi theo dõi trên các màn ảnh nhỏ, qua các phương tiện truyền thông, truyền hình, Internet ngày Đại Hội Giới Trẻ tại Sydney 17-07-2008, với rừng Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Và đặc biệt khi Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI, được đón tiếp  nồng nhiệt trên một du thuyền; nơi đây các bạn trẻ đại diện cho các châu lục được đến ra mắt và chào thăm vị Giáo Hòang. Một bạn trẻ Việt Nam Phạm Vũ Anh Dũng, 23 tuổi, kỹ sư điện tóan, trên cổ có choàng một lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, đến bắt tay vị Giáo Hoàng và kể cho Ngài nghe về đời sống của người tỵ nạn Việt Nam. Sau đó anh đã đưa lá cờ đang choàng trên cổ xin ĐGH chúc lành, và trao tặng Ngài, ĐGH đã nhận lấy lá Quốc Kỳ  biểu hiệu cho người Việt Tự Do, màu vàng ba sọc đỏ, tự tay choàng lên cổ, trong tiếng hoan hô vang dậy của ĐHGT thế giới, và đặc biệt tiếng reo hò nồng nhiệt của phái đoàn các bạn trẻ Việt Nam từ năm châu bốn bể tụ về Úc Châu trong dịp lễ này.

Nỗi vui của người Việt Nam hiện diện đã vậy. Nhưng còn là nỗi vui và ngấn lệ của người Việt Nam tỵ nạn có mặt trên khắp thế giới, khi nhìn thấy được hình ảnh này đã dâng cao tột cùng. Đây đúng là tâm tình, sự hiệp thông trong tinh thần của số đông người Việt tỵ nạn thầm lặng, họ không đến được Sydney để tham dự ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới, nhưng họ đã theo dõi, đã hiệp thông với ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới qua những phương tiện truyền thông.

- Hiệp thông trong tinh thần.

Người ở miền Nam Việt Nam sau ngày 30-04-1975 tìm đường ra đi xin tỵ nạn ở  khắp các châu lục trên thế giới, miễn là ở nơi đó có Tự Do có dân chủ và nhân quyền. Họ không quản ngại gian lao và vất vả, họ vượt qua mọi khó khăn, dù khó khăn đó là tù ngục khi bị phát hiện và bắt lại trong lúc tìm đường vượt thoát, hoặc bị chết giữa biển khơi khi bị phong ba bão táp, hoặc gặp bất cứ tình huống bất trắc nào xẩy ra cho họ, kể cả sự chết. Khi con người đã chấp nhận cái rủi ro cuối cùng là sự chết, để chọn lấy sự tự do khi được sống, thì cái sự hiệp thông trong tinh thần này nó vô cùng nhậy cảm, rất mãnh liệt. Mãnh liệt đến nỗi có rất nhiều hoàn cảnh những người ra đi tìm Tự Do, đã phải mất hết tất cả,: tài sản, sự nghiệp, danh dự. Chính vì lẽ đó, khi đến được bờ bến Tự Do, họ đã phấn đấu làm việc, học hành một cách chăm chỉ, cố quên đi danh vọng địa vị của qúa khứ, khi họ được hưởng ở một miền Nam Tự Do không Cộng Sản. Họ rất trọng danh dự, rất kính trọng lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, vì lẽ đó, trong mọi dịp lễ tết hội hè, bao giờ cũng có phần mở đầu bằng lễ nghi chào Quốc Kỳ. Sau đó đến phần mặc niệm những chiến sĩ Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa đã vị quốc vong thân, để giữ cho miền Nam được Tự Do, không Cộng Sản. Và, mặc niệm những người đồng hội đồng thuyền trên bước đường đi tìm kiếmTự Do mà đã không đến được bến bờ, đã bỏ mình nơi biển cả, trong rừng sâu, vì thiên tai, bão tố, cướp biển, hải tặc hãm hiếp và giết chết.

Nhờ tình liên đớn và hiệp thông này, mà khi người tỵ nạn của miền Nam Việt Nam có mặt ở các nước có Tự Do Dân Chủ, thì các cộng đồng được mọc lên, các bản tin thủa đầu, tiếp theo là báo chí và các phương tiện truyền thông được phát hành; để loan tải các tin tức, sinh hoạt đời sống của người Việt khắp nơi trên thế giới. Các bài tham luận, bình luận về tình hình Việt Nam và thế giới được đem đến cho người Việt tỵ nạn. Sở dĩ người tỵ nạn chúng ta mau chóng làm được việc đó, vì chúng ta có sự hiệp thông trong tinh thần; những điều suy nghĩ của anh, cũng là những cảm nghĩ của tôi. Nhờ vậy mà đã hơn 30 qua, các cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại vẫn tồn tại, lại có phần khởi sắc hơn. Nhất là mỗi khi có một vấn đề nhậy cảm liên quan đến chính trị, đến Tự Do và Nhân Quyền, nhất là vấn đề tự do tôn giáo.

- Hiệp thông trong cùng một đức tin.

Mỗi người khi sinh ra được thừa hưởng đức tin của một tôn giáo, do tổ tiên, ông bà, cha mẹ truyền cho từ đời này sang đời khác. Lại có người khi đến tuổi trưởng thành thì tự mình đi tìm hiểu một tôn giáo, khi đã tin nhận thì coi đó là tôn giáo của mình. Những người có cùng một niềm tin, họ có sự hiệp thông mãnh liệt hơn cả những người, chỉ có sự hiệp thông trong tinh thần. Vì họ nhận ra ánh sáng từ một chân lý, của một tôn giáo, họ coi vị lãnh đạo tinh thần của họ còn hơn cả vị lãnh đạo của một quốc gia. Họ thần phục người lãnh đạo tinh thần của họ vì họ tin, người lãnh đạo của họ được sự kế thừa của những quyền năng siêu phàm, như Đức Đạt Lai Lạt Ma, được công nhận đầu thai của vị tiền nhiệm thứ 13. Đức Giáo Hoàng là người được bầu chọn trong một mật viện Hồng Y, được chọn ra để lãnh đạo Giáo Hội Hoàn Vũ, là một người đạo đức thánh thiện, đã được xức dầu và được đầy ơn của Chúa Thánh Thần, được ơn bất khả ngộ khi dậy những điều về chân lý. Cho nên dù còn tại thế, Người đã được gọi là Đức Thánh Cha.

Sự hiệp thông trong tinh thần, như: đồng một chủng tộc, một màu da, một ngôn ngữ, đồng một quan điểm chính trị, cùng chung dưới một màu cờ, đã là một biểu hiệu của sự đoàn kết, mà dù kẻ thù có muốn chống lại, muốn chia rẽ, lũng đoạt bằng những Nghị Quyết như NQ số 36 của Bộ Chính Trị CSVN đối với người Việt Nam ở nước ngoài, thì cũng vô hiệu. Nếu lại có thêm sự hiệp thông, cùng một niềm tin vào một tôn giáo, như niềm tin của Kitô Giáo, chống lại chủ thuyết vô thần duy vật của Cộng Sản, thì cái sức mạnh ấy nó trở thành vô song. Niềm hiệp thông và ấn tượng lớn lao cho người Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản Việt Nam trên toàn thế giới là hình ảnh, một rừng cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tại ngày bế mạc Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới, tại Úc Châu 17-07-2008.  Và đặc biệt hình ảnh một bạn trẻ Việt Nam Phạm Vũ Anh Dũng trao tặng vị Giáo Chủ, khăn choàng mang màu Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, và chính Ngài tự tay choàng lên cổ, là một hình ảnh còn lưu lại muôn đời trong lịch sử, và cho các thế hệ người Việt Nam Tỵ Nạn ở hải ngoại ./-

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cụ Nguyễn đã rời Rạch Giá nhưng đêm qua tôi vẫn nằm mơ thấy ánh mắt thê thiết của ông, đứng nhìn từ nóc chợ Nhà Lồng, dù theo Lý Minh Hào – tác giả của công trình biên khảo thượng dẫn – nơi đặt pho tượng Nguyễn Trung Trực đã được thay thế bằng tấm hình bác Hồ (nhìn thẳng) tự lâu rồi.
Nhiều người Hoa cho biết trước năm 2008 một số đông cán bộ, đảng viên và dân chúng Trung Hoa có cùng chung nhận xét là tăng trưởng kinh tế sẽ dẫn đến dân chủ hóa – điểm khác biệt nơi người dân muốn thấy tiến trình này xảy đến nhanh còn đảng Cộng Sản cố tình trì hoãn.
Khi Washington bắt đầu hình thành chủ trương xoay trục sang châu Á, việc phô diễn cá nhân xuất hiện và bắt đầu đàm phán sẽ là những yếu tố quyết định cho các thỏa thuận. Tình cho đến nay, ngoại trừ Ấn Độ, mối dây liên kết chung của Hoa Kỳ về Ấn Độ-Thái Bình Dương và chiến lược rộng lớn đối với Trung Quốc đã tập hợp được các đồng minh lâu đời của Hoa Kỳ. Các cuộc họp thượng đỉnh đầu tiên của Tổng thống Moon Jae-in với cựu Thủ tướng Yoshihide Suga đang bắt đầu có kết quả. Hàn Quốc đang bắt đầu tăng cường việc can dự vào khu vực. Nhật Bản ngày càng nghiêm túc hơn trong việc bảo vệ Đài Loan. Dự đoán của Trung Quốc rằng thỏa thuận trong Bộ tứ (Quad) giữa Úc, Ấn Độ, Nhật Bản và Hoa Kỳ sẽ "tan biến như bọt biển" chỉ là ước vọng. Ngay cả hiện nay, khi khía cạnh quân sự của Bộ tứ (Quad) bị hạn chế, nó sẽ làm phức tạp đáng kể cho kế hoạch phòng thủ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Lời tái cam kết quyên tặng một tỷ liều vắc xin Covid-19 cho Đông Nam Á của Bộ tứ (Quad)
Có lẽ, chả ai mong đợi hay hy vọng là “chính quyền” này “được lâu dài” cả – kể luôn những ông lãnh đạo: Trọng, Chính, Huệ, Phúc … Được lúc nào hay lúc đó thôi. Tuy thế, bao giờ mà cái nhà nước (thổ tả) hiện hành vẫn còn tồn tại ở Việt Nam thì nó vẫn còn là lực cản đáng kể cho mọi diễn biến tâm lý hướng thượng ở đất nước này.
Sự trổi dậy của Trung Quốc đang buộc Mỹ phải tập trung vào Đông Nam Á, khiến Mỹ không còn dồi dào nguồn lực để đầu tư vào nền an ninh Âu châu. Với Mỹ, kịch bản tồi tệ nhất là một cuộc chiến tranh với hai mặt trận cùng lúc với Trung Quốc và Nga, trong khi đó, nền an ninh của Âu châu thì cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề khi hai cường quốc này xích lại với nhau.
Điều làm tôi khâm phục và ngưỡng mộ anh hơn hết là ý chí và niềm đam mê văn chương của anh rất mạnh mẽ. Stroke thì mặc stroke, anh ráng tự tập luyện bàn tay và trí óc bằng cách gõ những bài văn thơ trên phím chữ của máy vi tính thay vì những cách tập therapy thông thường mà các bác sĩ và y tá ở bệnh viện yêu cầu.
Nguyễn Công Trứ không chỉ là một con người có tài văn và võ mà ông còn là một người có tài kinh bang tế thế (trị nước cứu đời). Được vua cử làm Dinh điền sứ (1828), ông đã có sáng kiến chiêu mộ dân nghèo, di dân lập ấp, khai khẩn đất hoang, đắp đê lấn biển, lập lên hai huyện mới Tiền Hải (thuộc tỉnh Thái Bình) và Kim Sơn (thuộc tỉnh Ninh Bình).
Một số chuyên gia lập luận rằng chúng ta đang "hiện diện trong việc thành lập" một kiến trúc an ninh mới cho Ấn Độ -Thái Bình Dương, bằng cách dựa vào tên cuốn hồi ký của Dean Acheson, một trong những kiến trúc sư chiến lược của Hoa Kỳ nhằm ngăn chặn vào những năm của thập niên 1940. Có lẽ chúng ta cũng như cả khối AUKUS và hội nghị thượng đỉnh của bộ Tứ (Quad) cũng đều không giúp chúng ta tiến rất xa trên con đường đó. Trong khi cả hai đều báo hiệu sự phản kháng ngày càng tăng đối với lập trường ngày càng quyết đoán của Bắc Kinh, nhưng vẫn còn những khoảng trống đáng kể trong nỗ lực nhằm khai thông các tham vọng của Trung Quốc.
Thông tin chống đảng trên Không gian mạng (KGM) đang làm điên đầu Lãnh đạo Việt Nam. Tuy điều này không mới, nhưng thất bại chống “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong Quân đội, Công an và trong đảng của Lực lượng bảo vệ đảng mới là điều đáng bàn.
Có anh bạn đồng hương và đồng nghiệp trẻ, sau khi tình cờ biết rằng tôi là dân thuộc bộ lạc Tà Ru (tù ra) bèn nhỏ nhẹ khen: Không thấy ai đi “cải tạo” về mà vẫn lành mạnh, bình thường như chú! Chưa chắc đó đã là lời chân thật, và dù thật thì e cũng chỉ là câu khen trật (lất) thôi! Nói tình ngay, tôi không được “bình thường” hay “lành mạnh” gì lắm. Tôi ít khi đề cập đến những năm tháng lao tù của mình, giản dị chỉ vì nó rất ngắn ngủi và vô cùng nhạt nhẽo.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.