Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hãy Cởi Trói Cho Báo Chí, Đại Biểu Và Đối Lập!

10/06/200800:00:00(Xem: 6309)
Với hoàn cảnh một đất nước đang đứng trước tình trạng khủng hoảng trong các lãnh vực chính yếu, việc hoá giải các bế tắc của đất nước không còn là vấn đề riêng của đảng cầm quyền nữa. Bây giờ, sự an nguy của đất nước đã trở thành mối lo âu và trách nhiệm chung cho toàn xã hội. Muốn giải quyết được nó, những vướng mắc cố hữu cần được sớm tháo gỡ.

Trên căn bản đó, Nhà nước Việt Nam (NNVN) cần thực sự quan tâm, nghiên cứu và thực hiện ngay một số cải cách lớn trong những ngày tháng tới.

Trước nhất, NNVN cần hãy cỡi trói ngay cho báo chí, trả lại họ quyền độc lập của giới truyền thông. Một khi những người cầm bút được hành xử chức năng của họ một cách đúng đắn và tự do, các vấn nạn Việt Nam sẽ được nhận diện một cách nhanh chóng và trung thực. Các nhóm nhà báo tự do và mọi công dân Việt Nam cũng cần được tôn trọng và đối xử theo tinh thần các điều khoản Hiến pháp hiện hành đã quy định. Ngày nào những người cầm bút Việt Nam được tự do bày tỏ thắc mắc, có quyền nói lên nguyện vọng của các tầng lớp nhân dân và nêu lên những đề xướng cải cách cần có cho xã hội, thì ngày đó những khó khăn hôm nay sẽ sớm có những đáp án thích hợp và hữu hiệu.

Cùng lúc đó, NNVN cũng cần lắng nghe ý kiến xây dựng của những người tiến bộ trong bộ máy chính quyền và quân đội; tạo cơ hội cho những người đang làm nhiệm vụ quản lý và giữ gìn đất nước được đóng góp một cách cụ thể vào các chính sách quốc gia.

Kế tiếp, NNVN cũng cần trả lại ngay quyền tự do và độc lập cho những đại biểu nhân dân, để họ có điều kiện thể hiện nguyện vọng của đồng bào cả nước và thực hành chức năng một cách hữu hiệu, thay vì tiếp tục bị gò ép trong khuôn khổ các chính sách và quyết định của đảng CSVN. Trả lại quyền lập pháp cho những người đại diện cho tiếng nói, nguyện vọng và quyền lợi của nhân dân là nhu cầu không thể thiếu vắng trong công cuộc xây dựng một “đất nước độc lập, dân chủ, giàu mạnh, công bằng và văn minh” như nhà nước vẫn hằng tuyên bố. Sự cải cách này là nền tảng cần thiết để kỳ bầu cử Quốc Hội lần tới sẽ có được sự tham dự của những ứng cử viên độc lập và thuộc các đảng đối lập ôn hòa -- một điều mà nhân dân Việt Nam và thế giới hằng mong đợi.

Một cải cách quan trọng khác cần có là NNVN nên cởi mở thực sự trong cái nhìn đối với những cá nhân và đoàn thể đối lập ôn hoà.

Với bối cảnh xã hội và nhu cầu của đất nước ngày nay, quan điểm xem “đối lập là kẻ thù” và “lấy đàn áp làm giải pháp đối phó” cần phải được thay đổi một cách dứt khoát. Hành động cụ thể cần có để chứng minh chính sách cởi mở thực sự của NNVN là hãy tiếp xúc và lắng nghe ý kiến, quan điểm của những cá nhân ngoài đảng CS, và các đoàn thể đối lập ôn hòa. Với tiềm lực chất xám hùng hậu của những nhân tài ngoài đảng (CS) ở cả trong và ngoài nước, Việt Nam sẽ có nhiều cơ hội vươn lên một cách nhanh chóng, một khi sự đối kháng đã được chuyển thành hợp tác. Ngược lại, ngày nào NNVN vẫn tiếp tục duy trì sự độc tài cai trị, thì ngày đó những khó khăn chồng chất thêm mỗi lúc vẫn là gánh nặng riêng cho đảng CSVN.

Tóm lại, nếu NNVN thực tâm muốn hoá giải những bế tắc của đất nước, những người lãnh đạo hiện nay cần tạo điều kiện cùng với các đoàn thể đối lập bước qua ranh giới bất đồng chính kiến, nhằm tìm kiếm một số đồng thuận cần thiết cho những vấn đề chung của đất nước.

Ngày nay, hầu như nhân dân các nước trên thế giới đều phải đoàn kết để tạo sức mạnh ganh đua cho dân tộc họ trước một thế giới biến chuyển không ngừng. Muốn được tồn tại một cách vững mạnh, chúng ta không có cách nào khác hơn là hoá giải nhanh các mâu thuẫn nội tại để dồn sức phát triển đất nước. Với thân phận một quốc gia có diện tích lãnh thổ nhỏ, một hệ quả chiến tranh phức tạp và một lượng dân số đáng ngại, Việt Nam chúng ta sẽ mất rất nhiều cơ hội để cất cánh nếu như dân tộc ta tiếp tục phân hoá bởi sự mâu thuẫn, bất đồng chính kiến trầm trọng như hiện nay.

Nếu vậy, có phải chăng đã đến lúc để người Việt chúng ta bước qua những khác biệt để tìm kiếm cơ hội tạo thế tương đồng" Nói cách khác, có phải chăng, vì vận mệnh dân tộc và tương lai đất nước, chúng ta cần mạnh dạn đối thoại để san bằng dần những ngăn cách do hoàn cảnh lịch sử tạo ra"

Đất nước Việt đã hết chiến tranh bom đạn nhưng dân tộc ta vẫn chưa thoát khỏi cuộc chiến đối đầu với nạn độc tài, tham ô và lạc hậu. Tình trạng khủng hoảng trong các lãnh vực quan yếu như giáo dục, xã hội, kinh tế, chính trị… đang thách thức khả năng  ổn định của toàn dân tộc. Thực tế này không cho phép xã hội chờ đợi khả năng hoá giải của một đảng cầm quyền. Những người lãnh đạo NNVN hiện nay cần có những quyết định khôn ngoan, sáng suốt là tạo điều kiện vận động khả năng, ý chí của mọi thành phần dân tộc ở cả trong và ngoài nước. Muốn làm được điều đó, những cuộc đối thoại để hoá giải cách biệt cần được khuyến khích và thực hiện một cách sớm sủa. Trong bối cảnh chính trị hiện nay, NNVN cần tiên phong biểu hiện tinh thần cởi mở và đối thoại với những người đối lập ôn hoà. Đó là ưu thế song cũng là trách nhiệm của NNVN.

Hãy tự cho chúng ta cơ hội hoà giải để thực thi quyền tự quyết của dân tộc mình. Hãy cho đất nước ta cơ hội vươn lên trước những thử thách to lớn của thời đại mới./.

Lâm Thế Nguyên

Thành viên Đảng Vì Dân

www.tapsanhoamai.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.