Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Hải Quan Việt Nam

17/07/200700:00:00(Xem: 9415)

Là người mê chơi, nhất là mấy thứ đồ xưa, đặc biệt là những chiếc đồng hồ cổ. Ở Việt Nam thì những lọai này bây giờ đã trở thành hàng hiếm, cho nên phải lang thang tứ xứ để gom về, dù nhiều khi phải đến tận những nơi xa mấy chục ngàn cây số. Mới đây, khi đọc báo thấy Ebay đã xuất hiện và hoạt động ở Việt Nam, mừng ghê lắm, nếu còn nhỏ chắc là mừng hết lớn nổi, cũng may đã già nên cũng chẳng còn mong lớn hơn chút nào được nữa. Thế nhưng niềm vui không được trọn, cũng tại mấy chú Hải quan và cái luật quá ư phi lí của họ.

Đã gọi là chơi đồ xưa, đồ cổ, thì phải lùng đồ cũ rồi, càng cũ, niên đại càng cao thì càng thích thú và giá trị. Vừa rồi tham gia đấu giá ở Pháp được mấy cái đồng hồ thời 1800 - 1829, ngày đêm trông ngóng hàng về để được nhìn, được ngắm, được sờ cho thỏa chí. Trước đó cũng có mấy cái máy cũ bị hư và thiếu phụ tùng được mấy anh bạn giúp mang qua để sửa chữa, cũng sẽ gởi chung trong thùng hàng này. Do vậy, khi được điện thọai báo hàng đã về đến Việt Nam là vùng dậy đi lãnh ngay, dù cái đầu vẫn còn quay theo vòng quay trái đất. Thế nhưng, lúc đầu, hải quan yêu cầu đóng thuế hơn hai chục triệu, đầu đang quay lại quay thêm mấy chục vòng. Trời ơi. Chỉ có mấy cái máy cũ và hai cái đồng hồ mà đóng thuế cao quá là cao, có lẽ là cao nhất thế giới. Cao hơn cả tiền phải bỏ ra mua nó nữa. Họ bảo là tính luôn thuế tiền gởi cộng với thuế VAT gì gì đó. Tức là đánh thuế chồng lên thuế. Thời Pháp thuộc sưu cao thuế nặng chắc cũng chưa bao giờ thuế cao đến thế. Nhưng rồi vì ham quá, cũng liều nhắm mắt đưa chân, mím môi và buộc bụng lại mà đồng ý đóng số thuế này. Đến khi chịu đóng thuế để lãnh hàng thì các cán bộ lại thay đổi ý, lại không cho lãnh thùng hàng này vì cho rằng vi phạm qui định của Hải quan Việt Nam là không cho nhập đồ cũ đã qua sử dụng. Tức là thật ra chẳng có luật nào cụ thể cả. Trời đất thiên địa ơi! có ai chơi sưu tập cổ vật mà lại đi mua đồ mới về chơi đâu. Vả lại phải phân biệt CỔ và CŨ là hai tình trạng hoàn toàn khác nhau chứ. Người ta có thể nhập vài chục container rác mà vẫn qua lọt hàng chục cán bộ, phòng ban của Hải quan, trong khi mấy món đồng hồ cổ lại cho là đồ cũ và không cho nhập. Người ta ngăn chận xuất đi những cổ vật là điều hợp lí, bởi khi xuất là mất, nhưng thực tế hàng chục cái trống đồng Đông Sơn vẫn trôi giạt vào các bảo tàng tư nhân ở nước ngòai; hàng ngàn đồ sứ Chu Đậu đang nằm trong tay những nhà sưu tập ngoại quốc. Còn ở trường hợp này là nhập về những thứ quí và hiếm làm tăng thêm giá trị cho những bộ sưu tập của quốc gia, cấm nghĩa là sao"
Trong chuyến đi Mỹ tháng 6.2006 cũng vậy, sau khi đấu giá thắng được 12 cái đồng hồ thời Louis XV, vì không mang nổi về nên tôi phải gởi bưu điện, đến lúc về Việt Nam, Hải quan không cho lãnh cũng vì lí do là đồ cũ, may nhờ có sự can thiệp của anh Cục phó Hải Quan TP.HCM mới lãnh được, sau nhiều ngày rất gian truân. Bây giờ, thấy báo chí và chính phủ ta đã giao thương mua bán hàng trên mạng toàn cầu, đã chấp nhận mở thương mại điện tử với toàn thế giới, tưởng là dễ dàng hơn, ai dè lại chịu thêm một lần đau khổ.

Như vậy thì, hỡi các anh chị em đang chuẩn bị mua bán trên mạng ebay.vn, hãy coi chừng, đấu giá xong, tiền đã trả, hàng về tới nơi rồi nhưng chỉ việc đứng ngó thôi vì không ai cho lãnh đâu, vì bị cho là đồ cũ. Trả lại cũng khổ, mà lãnh thì không cho, nỗi đau này biết tỏ cùng ai. Đừng thấy mở cửa giao thương với toàn cầu mà vội vàng tham gia với thế giới, bởi cửa đã mở nhưng lại chi phối bởi những cái luật quái gở của những đầy tớ của dân mặt sắt đen sì và lạnh như nước đá..
Thông thường, với suy nghĩ bình thường của một công dân hạng hai như tôi, tôi chỉ nghĩ là những thứ văn hóa phản động, đồi trụy, ma túy, vũ khí, bom mìn, hóa chất, rác rưởi, những lọai có thể mang hại cho nền chính trị và kinh tế của quốc gia mới bị cấm nhập ( mà thật ra những thứ đó lại thấy đầy rẫy ở thịi trường) có ai nghĩ là có một nước ban hành cái luật cấm nhập đồ cổ, đồ sưu tập đâu. Thế thì gởi giấy mời người ta, hô hào khuyến khích người ta mở bảo tàng tư nhân làm gì nhỉ" Mà ai dám, xúi người ta mở bảo tàng tư nhân, rồi một bữa xấu trời nào đó, lại đem xe truck đến tịch thu hết cổ vật của người ta thì bỏ mẹ. Khuyến khích người dân lập bảo tàng tư nhân mà cấm người ta nhập những cổ vật người ta đã tốn bao công sức, bao tiền của mới mua được, thì còn ai có vật gì để mà trưng bày.

Hơn nữa, nghị định cấm nhập vô lí như vậy, ai mà biết được để mà thi hành ngòai mấy cán bộ Hải quan. Nếu anh không cho nhập, anh phải báo cho các hãng vận chuyển làm ăn với anh để họ biết mà không nhận gởi. Đằng này liên doanh vẫn nhận tiền gởi hàng, mà số tiền cước cũng không phải là nhỏ, đến khi hàng về, anh lại không cho lãnh là cớ làm sao """" Anh bạn tôi có người cha ở Pháp, trước khi qua đời có gởi lại mấy di vật về cho anh, cũng chẳng có gì quí giá, chỉ là chiếc đồng hồ đeo tay ông đã đeo suốt thời gian sống, chiếc đồng hồ quả quýt bỏ túi và chiếc đồng hồ treo tường trong phòng làm việc cùng với mấy mómn lặt vặt khác. Và cũng vì qui định, anh cũng không nhận được vì bị cho là đồ cũ, sao bất nhân thế, rồi những di vật quí giá về mặt tinh thần đó sẽ bị nằm ở xó xỉnh của một cái kho nào đó vì địa chỉ người gởi đã không còn nữa, người đó đã chết rồi, trong khi nỗi đau của người con không nhận được để giữ lại di vật của cha thì xót đau vô cùng tận và ray rứt vô cùng tận.

Đành lòng làm cái giấy trả hàng về Pháp, và lại tốn thêm tiền gởi trả lại nữa chứ., số tiền cũng không nhỏ. Lại còn bắt phải làm cái đơn xin từ chối nhận hàng. Làm sao mà phải xin, không cho nhận thì trả lại nơi gởi, thùng hàng cả một gia tài nhỏ chứ phải là rác đâu. Mà sao lại phải là đơn xin, tôi từng thấy có người đi đóng thuế, không biết bị trục trặc sao đó, phải làm đơn, thấy đơn đề là ĐƠN XIN ĐÓNG TIỀN, đi mua vé xem văn nghệ tập thể cho cơ quan, cũng làm ĐƠN XIN MUA VÉ, rồi ĐƠN XIN NHẬP HỘ KHẨU, ĐƠN XIN TẠM TRÚ, ĐƠN XIN RÚT HỒ SƠ, ĐƠN XIN CẤP SỔ ĐỎ ..v..v..v buồn cười thế, làm gì cũng phải xin, dù những việc này là quyền của công dân được ghi trong hiến pháp rõ ràng và người công chức ăn lương từ đồng thuế của nhân dân đóng có trách nhiệm phải làm việc đó. Tôi chỉ viết là đơn trả lại hàng, chắc thằng Tây cũng lấy làm lạ về cái hành động trả lại này, giải thích sao cho nó hiểu đây""" Cũng như có nhiều lần tôi không giải thích được cho người nước ngòai hiểu là thế nào là CON NGƯỜI MỚI XÃ HỘI CHỦ NGHĨA và cũng không giải thích cho họ hiểu được thế nào là ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA vậy.

Thôi đi uống thuốc đây, thế giới lại bắt đầu quay rồi đấy.

Khổ lắm, ham chơi làm gì cho khổ thân thế nhỉ """

2.07.2007

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.