Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngày Của Mẹ: Hình Anh Mẹ Trong Thi Ca Việt Nam

10/05/200700:00:00(Xem: 7885)

Mẹ là dòng suối tắm mát.

Mẹ là dòng sông êm đềm.

Mẹ là vòng tay ấm áp che chở cuộc đời con…

Có không biết bao nhiêu thơ, nhạc, ca dao ca ngợi tình mẹ thương con bao la như trời cao biển rộng. Trên đời này có lắm kỳ quan, nhưng không có kỳ quan nào uy nghi và rực rỡ  bằng “Trái Tim Của Mẹ”. Tình Mẹ thương con là một thứ Tình Thu Bất Diệt.

Trong ngôn ngữ của loài người khắp thế giới, tiếng gọi “mẹ” là tiếng nói đầu tiên của trẻ thơ. Không phải có một sự ngẫu nhiên trùng hợp mà theo quy luật ngữ âm tiếng M là tiếng đầu đời của trẻ thơ,  bật ra từ vành môi mới tập nói, để đáp trả lại tình mênh mông như trời biển mẹ dành cho con. Người Việt Nam, ở miền Bắc gọi mẹ là “mẹ”, người Trung gọi là “mạ”, người Nam gọi là “má”. Người Pháp gọi là “Maman”, người Đức (Mutter), Người Bồ Đào Nha (Maê), Ba Lan (Matka) Tiệp Khắc (Mamicka), Người Nga gọi là (Mamb). Người anh là “mother” ..

Trong ký ức  của con, hình ảnh mẹ đơn sơ như hương lúa, mỏng mảnh như hoa cà, Nhà Thơ Lưu Trọng Lư  đã để lại một bài thơ bất hủ về mẹ:

“Mỗi lần nắng mới hắt bên song.

Xao xác gà trưa gáy não nùng;

Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,

Chập chờ sống lại những ngày không

Tôi nhớ mẹ tôi thuở thiếu thời

 Lúc người còn sống tôi lên mười

Mỗi lần nắng mới reo ngoài nộiÁo đỏ Người đưa trước giậu  phơi

Hình dáng mẹ tôi chửa xóa nhòa

Hãy còn mường tượng lúc vào ra

Nét cười đen nhánh sau tay áo

Trong ánh trưa Hè, trước giậu  thưa”

(Nắng Mới)

Huy Cận thương mẹ một đời vất vả hy sinh cho chồng con,  nhưng không một phút nào buồn lòng, chán nản cuộc đời nhiều  cay đắng:

“Quanh năm có nghỉ ngày nào!

Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy

Rét Đông đi cấy đi cày

Nóng Hè bãi cát, đường lầy đội khoai

Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài

Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa”.

(Mẹ ơi! Đời Mẹ)

Nhà Thơ Hồ Dzếnh, Cha là người Trung hoa, Mẹ là người Việt, Ông đã viết lời thơ ca ngợi người phụ nữ Việt Nam!

“Cô gái Việt Nam ơi!

Từ thuở sơ sinh lận đận rồi

Tôi biết tình cô u uất lắm

Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi.

Cô gái Việt Nam ơi!

Nếu chữ Hy Sinh có ở đời

Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực

Cho lòng cô gái Việt Nam tươi”

(Cảm Xúc).

Trong những nhà thơ nổi tiếng thời tiền chiến không mầy người viết về tình mẹ, phần nhiều viết về tình yêu  như Tản Đà, Nguyễn Khuyến, Xuân Diệu, Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử… Nhưng phần nhiều những tập thơ xuất bản  ở hải ngoại  sau năm 1975, thì đề tài quê hương và mẹ rất phổ thông.  Có lẽ là vì những  kẻ tha hương, ai ra đi cũng mang theo trong lòng một mảnh vườn hoài niệm. Trong mảnh vườn hoài niệm đó có dòng

sông kỷ niệm, có những đêm trăng sáng,  những con đường ngập nắng, đưa tuổi thơ ngọt ngào về mọi nẽo say mơ…lòng của ai mà chẳng có một quê hương  với hình ảnh một bà mẹ già  lưng còng tóc bạc"

Nhà thơ Nguyễn Vô Cùng đã nhớ về mẹ:

“Mênh mông biển lớn sóng dâng trào

Lòng mẹ ngàn năm vẫn dạt dào

Chua xót thân già đời lận đận

Ngậm ngùi phận trẻ kiếp lao đao

Non buồn chạnh nhớ dường tê tái

Cửa vắng vời trông luống nghẹn  ngào

Nhớ mẹ tháng năm mòn mỏi đợi

Nỗi lòng canh cánh núi ngàn cao”

Quê hương Việt Nam với chiến tranh lâu dài, có những người chồng phải đi chinh chiến miền xa, có người hy sinh ngoài chiến trận, bà mẹ Việt Nam  vừa làm cha, vừa làm mẹ  dạy dỗ, tần tảo nuôi con. Rồi khi chiến tranh chấm dứt bà mẹ Việt Nam chưa hết nỗi mừng vui  hòa bình thì chồng con chịu cảnh lao tù học tập . Người đàn bà Việt Nam  lại phải lặn lội rừng sâu núi thẳm để  thăm nuôi chồng, con. Có lẽ người đàn bà Việt Nam là người chịu nhiều khổ đau nhất thế giới. Viết về nổi khổ của bà mẹ Việt Nam trong chiến tranh , Nhà thơ Phan Khâm có mấy vần thơ:

“Lặn lội thân cò khóc nỉ non

Mùa Hè đỏ lửa tháng sinh con

Mẹ ở đầu ghềnh cha  cuối thác

Chiều ơi, quê ngoại nắng chon von.

Ai về ngoài ngoại con theo với

Quê Mẹ Đông Hà thuở chiến chinh

Mẹ lấy chồng gian nan chới với

Giống như đời mẹ cũng đao binh”.

(Chiều Ơi Quê Ngoại)

Hình ảnh của Mẹ sau cuộc chiến:

“Ngày Đông mưa nhỏ hàng hiên

Mẹ mang thùng hứng cho quên nỗi sầu

Mẹ làm mọi việc – Cha đâu" –

Cha con tù ngục rừng sâu mịt mù!”.

(Ngày Đông ) Hoàng Minh Hùng

Những khổ cực nghiệt ngã  đã làm oằn lưng mẹ, làm  khô héo  đôi tay gầy guộc, tô đậm trên trán, trên đôi  gò má của mẹ nhiều vết nhăn nheo. Những tàn phai của thời gian được ghi dấu trên mái tóc bạc  phơ.  Nhà Thơ Vương Đức Lệ xót xa  thương mẹ:

“Thương cái cò lặn lội bờ sông

Mẹ về chợ cái tôm, cái tép

Ấm mái tranh xưa chiều hôm khói bếp

Bữa cơm nào, cơm gạo mới đưa hương…

Ánh lửa hồng reo vui nồi cám lợn

Vười sau xanh, lấm tấm dấu chân gà

Trên cành trĩu, trái na vừa mở mắt

Lời ca dao mẹ hát buổi trưa xa…

(Nhớ Mẹ Ta Xưa)

Những ngày các con còn nhỏ dại, mẹ một đời tần tảo, chịu khổ nhọc, hy sinh  nuôi con nên người . Đến khi các con khôn lớn thì mỗi đứa một nơi, như núm ruột của mẹ bị cắt ra, bỏ đi mỗi nơi một khúc, còn nỗi đau nào hơn. Mẹ già chiều chiều ngồi tựa cửa mong con ở phương trời:

“Chắt chiu cùng năm tháng

Mẹ tần tảo ngược xuôi

Nuôi con ngày  khôn lớn

Mỗi đứa một phương trời

Nay tuổi già vóc hạc

Thui thủi bóng vào ra

Muộn phiền vai mẹ gánh

Liêu  xiêu buổi chiều tà”

(Thuơng mẹ khổ một đời) Vương Đức Lệ

Dù bao nhiêu tuổi già đi nữa, mất mẹ con cũng bơ vơ như đứa trẻ mồ côi, cả đời mình không lớn khôn thêm. Nhà thơ Phan thị Ngôn Ngữ rất lo “Xa mẹ rồi con biết sẽ về đâu"”

“Dáng mẹ gầy-thấp thoáng buổi hoàng hôn

Tóc mẹ trắng-chia đường trăm lối rẽ

Con đứng một mình-trước sau quạnh quẽ

Một giòng sông mất hút cuối chân trời

Con mất mẹ rồi con sẽ mồ côi

Trong góc tối-con âm thầm khóc mẹ

Trong góc tối-một mình con lặng lẽ

Chỉ mình con-tiếng gỗ nẻ đêm sầu

Xa mẹ rồi con biết sẽ về đâu!”

Hình ảnh mẹ luôn đơn sơ thân thiết như vườn xanh bóng mát, như hoa cao rụng trắng thềm nhà, như sáo diều vương thanh trúc…Mẹ  là dáng dấp quê hương, nghìn trùng yêu dấu, là tiếng võng lời ru..Nghiêu Minh làm thơ ca tụng Mẹ:

“Mẹ là con đường đưa con đến Chân Trời

Mẹ là chiếc cầu đưa con qua bờ sông rộng

Ôi bờ sông rộng Nhân Gian”.

Hình ảnh Mẹ luôn sống trong lòng những đứa con lưu vong,  hy vọng một ngày được trở  về với Mẹ:

“Mùa Xuân nào con sẽ về thăm Má

Không bằng chim sâu con vẽ trong mơ

Mà bằng dạt dào gieo nhân gặt quả

Má giữ gìn con trong suốt nguồn thơ”

(Xuân Nào Con Sẽ Vế Thăm Má) Nghiêu Minh

Chẳng có gì đổi được tình mẹ, đổi được nụ cười mộc mạc, đơn sơ trên môi Mẹ hiền, nhà thơ Trần Trung Đạo đã hoài niệm về nụ cười của mẹ:

“Nhắc chiến phone lên bổng lặng người

Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi

Ví mà tôi đổi thời gian được

Đổi cả thiên thu  tiếng mẹ cười…”

Ngày đi  con hẹn sẽ trở về, nhưng con vẫn biền biệt hương trời cho mẹ mỏi mắt chờ mong. Hoàng Trùng Dương nhớ buổi chia tay:

“Thu sang lá vẫn cứ rơi

Xuân về Mẹ vẫn cuối đời trông con

Tháng năm mẹ vẫn mỏi mòn

Hao gầy thân xác chon von đỉnh đầu

 Nhớ con lệ nhỏ canh thâu

Ngày đêm Mẹ vẫn nguyện cầu bình an”

Rồi ngày con về  thì mẹ đã ra đi…

“Con về trong nỗi cô liêu

Nghĩa trang vắng lạnh một chiều cuối Đông

Còn đâu ngày tháng đợi trông

Đứa con viễn xứ phiêu bồng ngàn khơi”

(Khóc Mẹ) Hoàng Trùng Dương.

Nói sao cho hết tình mẹ thương con. Mẹ là bóng mát của lủy tre làng, là khói lam chiều hoàng hôn nơi thôn giả,  là những kỷ niệm thật êm đềm thuở ấu thơ . Tất cả sẽ trở nên nghẹn ngào chua xót trong tâm tư của những người con đã mất mẹ. Vậy những ai may mắn còn mẹ hãy ý thức mình là người có phước,  hãy  hân hoan, trân quý  niềm vui còn có mẹ,  vì:

“Con có mẹ con còn tất cả

Mẹ đi rồi, tất cả cùng đi

Trong huyệt lạnh mẹ có nghe con khóc

Khóc bây giờ và mãi mãi ngàn sau”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.