Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

San Jose: Người Việt Gốc Chàm Mừng Lễ Kate 2008

08/10/200800:00:00(Xem: 5383)

Ban tổ chức lễ hội Kate 2008 của người Chàm tại San Jose<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

San Jose (Trần Củng Sơn) - Mỗi năm vào những ngày đầu tháng 10, những người gốc Chàm tại Bắc Cali có tổ chức mừng lễ hội Katê, một ngày lễ truyền thống quan trọng của dân tộc Champa đã từng sinh sống trên mảnh đất miền Trung Việt Nam.Ngày lễ Katê thiêng liêng đối với người Champa - thường gọi là Chàm hay Chiêm Thành - giống như ngày Tết âm lịch đối với người Việt.Mừng mùa lễ Kate 2008 được tổ chức vào ngày thứ bảy 4-10-08 tại hội trường của một cơ sở địa ốc trên đường Quimby, góc Capitol Expressway với sự tham dự gần hai trăm người gốc Chàm. 

Đây cũng là dịp kỷ niệm 10 năm thành lập Hội Bảo Tồn Văn Hóa Champa.Năm nay kinh tế khó khăn cho nên một số người từ phương xa không về tham dự đông đảo như những năm trước.Dân tộc Champa đã bị dân tộc Việt trên bước đường Nam tiến chinh phục và đồng hóa hầu hết. 

Hiện nay đa số người gốc Chàm sống tại hai tỉnh Ninh Thuận và Bình Thuận, một số đã di dân qua nhiều quốc gia lân cận và tại Hoa Kỳ.Sau những nghi lễ truyền thống, các phát biểu của các vị đại diện ban tổ chức là phần văn nghệ. 

Những điệu múa dân tộc Chàm, một số bài hát có bài dùng ngôn ngữ Champa và có bài hát bằng tiếng Việt nói lên nỗi lòng mất quê hương của một dân tộc từng có một nền văn hóa lâu dài.Quan khách được tặng đặc san của Hội Bảo Tồn Văn Hóa Champa&USA số tháng 7-2008 có những bài viết bằng chữ Việt và chữ Champa. 



Trong số này có bài Một Monaca Champa Cho Việt Nam đề nghị lập lại tiểu vương quốc Champa tại Phan Rang ( tỉnh Ninh Thuận) với qui chế tự trị để bảo tồn văn hóa Champa và thu hút khách du lịch quốc tế.Bài viết nhắc lại sự kiện lịch sử vua Gia Long đã cho tiểu vương quốc này được tự trị và do tổng trấn Lê Văn Duyệt bảo hộ nhưng đến đời vua Minh Mạng, nhân cuộc nổi dậy của Lê Văn Khôi thì vị vua này đã xóa sổ hòan tòan dấu vết của vương quốc Chiêm Thành còn sót lại trên đất nước Việt Nam.Tập thơ  Em & Màu Mây Qua Tháp của thi sĩ Chế Mỹ Lan cũng được giới thiệu trong buổi lễ Kate 2008. 

Xin trích mấy câu thơ trong bài Phan Rang : " Phan Rang quê cũ em ta đó.Có ngọn Tháp Chàm di tích xưa.Đây nơi tiên tổ còn lưu dấu. 

Trên đường mòn nắng những đồi thơ… Du khác đường xa xin dừng chân. 

Ngắm Biyeng, Tiong điệu múa dân gian. 

Huyền ảo với trăm bàn tay nhỏ. 

Cô gái quê con của Tháp Chàm."Mỗi năm tham dự một lần lễ hội Kate của người Chàm và viết bản tin để đồng hương Việt biết về một sinh họat của một sắc dân mất quê hương trên mảnh đất thân yêu của họ. 

Chợt nhớ tới bài hát Hận Đồ Bàn ( Xuân Tiên), Tiếng Hát Dân Chàm (Châu Kỳ) hay những câu thơ của Chế Lan Viên trong tập Điêu Tàn nổi tiếng.Người hải ngọai đã từng ủng hộ cuộc đấu tranh của dân tộc Tây Tạng chống lại sự đồng hóa của Trung Quốc, nghĩ sao về hòan cảnh của dân tộc Champa.Địa chỉ liên lạc Hội Bảo Tồn Văn Hóa Champa, email: ccpaoffice@ilimochampa.org hay www.ilimochampa.org

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?
Tổng thống Joe Biden như một người thuyền trưởng, nắm con thuyền quốc gia giữa cơn bão dữ. Chỉ trong cơn sóng lớn mới thấy được khả năng người lèo lái. Những thách thức vẫn còn trước mặt, nhưng con thuyền quốc gia hứa hẹn sẽ đến được chân trời rộng mở. Sự lãnh đạo và phục vụ thầm lặng, bền đỗ cho quốc gia và người dân của tổng thống Joe Biden đã được chứng minh bằng kết quả hiển hiện trong 100 ngày vừa qua.
Ca sĩ Tina Turner, có lẽ ai cũng biết nhưng quá trình tìm đến đạo Phật, trở thành Phật tử và sự tinh tấn của cô ta chắc không nhiều người biết. Giáo lý đạo Phật đã vực dậy đời sống cá nhân cũng như sự nghiệp của cô ta từ hố thẳm đau khổ, thất vọng.
Một nhân vật còn sống sót sau thảm họa Lò sát sinh (Holocaust) và từng đoạt giải Nobel Hòa bình, Elie Wiesel, nói: "Sự đối nghịch của tình thương không phải là sự ghét bỏ, mà là sự dửng dưng. Sự dửng dưng khiến đối tượng thành vắng bóng, vô hình…"
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.