Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Giải Pháp Cho Vấn Đề Giao-Thông Tại Việt-Nam: Giao Thông Tại Việt Nam, Một Vấn Đề Trong Mọi Vấn Đề

29/09/200700:00:00(Xem: 9404)

(bài 2)

Nhân một bản tin của thông tấn VN sau đây, tôi sẽ phân tích tình hình và đưa ra biện pháp để giải quyết rốt ráo vấn đề nầy: Sáu tháng, gần sáu ngàn người chết vì tai nạn giao thông

Thursday, June 28, 2007

HÀ NỘI - “Trong sáu tháng đầu năm, cả nước đã xảy ra 6,202 vụ tai nạn giao thông đường bộ, làm 5,663 người chết, làm 4,808 người bị thương.” Bản tin hãng thông ấn chính thức của Hà Nội cho hay như vậy trong ngày 28 Tháng Sáu, 2007. Tính ra, mỗi một ngày có hơn 31 người chết vì tai nạn giao thông đường bộ ở Việt Nam. Theo một thống kê của Liên Hiệp Quốc, ước tính thiệt hại tài chính đối với các tai nạn giao thông ở Việt Nam khoảng $900 triệu mỗi năm.

Theo nguồn tin trên, so với cùng thời gian này của năm 2006 thì “tăng 303 người chết, giảm 196 người bị thương, số vụ tai nạn giao thông đường bộ giảm 30 vụ”. Một trong những đặc điểm ở Việt Nam là “tình trạng xe khách chở quá số người quy định, phương tiện không đăng ký, đăng kiểm, người điều khiển không có bằng cấp, chứng chỉ chuyên môn xảy ra phổ biến” chưa kể tới chuyện say rượu lái xe rất phổ biến nhưng luật lệ không mấy nghiêm ngặt. “Nguyên nhân chủ yếu dẫn đến tai nạn vẫn là do ý thức của người tham gia giao thông còn rất kém. Mặc dù công tác tuyên truyền về “an toàn giao thông” vẫn liên tục được phổ biến hàng ngày, hàng giờ, trên rất nhiều phương tiện thông tin đại chúng: ti-vi, radio, báo chí... nhưng dường như nó vẫn chưa đáp ứng được mong mỏi của nhà chức trách cũng như chưa thực sự tác động mạnh vào mọi tầng lớp nhân dân. Cũng còn một số lý do khác như chế tài xử phạt còn kém, chưa đủ sức răn đe, số lượng phương tiện giao thông tăng nhanh...”

Nguồn tin trên nói. Vì tai nạn giao thông xảy ra quá nhiều, nhà cầm quyền trung ương đã từng buộc người chạy xe gắn máy đội mũ an toàn (Việt Nam gọi là mũ bảo hiểm) trên các tuyến đường đông xe ở một số thành phố lớn. Tuy nhiên lệnh này không được thi hành nghiêm chỉnh. Mới đây, ngày 26 Tháng Sáu 2007, báo Tuổi Trẻ loan tin Bộ Giao Thông Vân Tải Cộng Sản Việt Nam chuẩn bị đưa ra trong Tháng Bảy một nghị quyết về an toàn giao thông. Theo đó, kể từ giữa Tháng Mười Hai 2007 “bắt buộc đội mũ bảo hiểm trên mọi tuyến đường.”

***

Ý kiến:

Đây là một thảm nạn. Thảm nạn này ngày một gia tăng bởi vì xã hội đang phát triển (và phát triển mạnh), nhịp sống sẽ nhanh hơn, sinh hoạt sẽ xô bồ hơn, xe cộ sẽ nhiều hơn và… tai nạn giao thông sẽ tăng lên. Phải cấp bách giải quyết vấn đề nầy không được chần chờ. Mới đây tôi có viết một bài “Giao thông tại Việt Nam, một vấn đề trong mọi vấn đề“ đã đăng trên website của bộ Giao Thông Vận Tải mục Diễn đàn hiến kế về Giải-Pháp giao-thông (1). Để giải quyết vấn đề nầy, tôi xin có ý kiến như sau:

Thật ra những biện pháp trên (đội mũ bảo hiểm, chế tài cho nặng, kêu gọi người dân có ý thức trách nhiệm giao thông…) chỉ là những biện pháp mơ hồ, nửa vời. Tại sao"

Vấn đề chánh của Việt Nam là Hỗn Loạn Giao Thông.

Phải tìm hiểu trước hết: Tại sao có sự hổn loạn; và Biện pháp giải quyết sự hỗn loạn đó"

1/ Tại sao có sự hỗn loạn"

Tại vì xã hội xáo trộn quá nhiều. Và vì xã hội hổn loạn nên cái gì trong xã hội đó cũng cùng quay theo một nhịp điệu, cũng cùng hổn loạn như nhau. Không những Giao Thông thôi, mà ở hầu hết mọi lãnh vực khác: xì ke ma túy, đĩ điếm, tham nhũng, nghị trường, thương mại, văn hóa, đạo đức, tôn giáo,… tóm lại là mọi mặt.

Trong những năm tháng vừa qua, xã hội VN đã bị xáo trộn quá nhiều, làm ảnh hưởng đến tâm tư và tình cảm của người dân. Chiến tranh chấm dứt một cách quá đột ngột vội vàng trong sự sụp đổ tức tưởi của miền Nam; đất nước thống nhất trong sự kèm kẹp sắt máu của người Cọng Sản; đánh tư sản mại bản; học tập cải tạo; kinh tế mới; dân đói khổ không đủ ăn; vượt biên vượt biển; rồi, đùng một cái, cọng sản sụp; thời đại đổi mới; hội nhập với thế giới tư bản… Xáo trộn. Thay đổi nhanh như chong chóng!

Vì xáo trộn quá nhiều nên những cơ sở vật chất và giá trị tinh thần không được củng cố phát triển mà lại còn bị hủy diệt (về tinh thần như mất niềm tin, đạo đức văn hóa suy đồi…; về vật chất như cả hệ thống xe buýt miền Nam trước năm 1975 đã bị đánh sụp, sau khi người Cộng Sản vô đánh tư sản mại bản…).

Chính điều nầy đã gây nên một lỗ hổng rất lớn trong nền tảng hệ thống guồng máy vận hành của xã hội. Trong khi đó, đất nước dĩ nhiên không dậm chân tại chỗ, phải đi lên, mà còn đi lên dữ dội phát triển về mọi mặt khi được cỡi trói, hội nhập với thế giới văn minh.Từ đó đẻ ra một nghịch lý là: trên thượng tần kiến trúc thì cứ vun vút lao tới, mà dưới hạ tầng cơ sở thì đứt đoạn, lỏng lẻo, èo ụt, vỡ vụn... Hỗn loạn lại càng hỗn loạn. Cái nầy chưa giải quyết xong đã chồng lên cái kia. Như một ổ tơ vò, chồng chất lên nhau. Rối mù!

2/ Biện pháp giải quyết:

Như đã trình bày trong bài “Giao thông tại VN, một vấn đề trong mọi vấn đề“ (ghi chú: đã được bộ Giao Thông Vận Tải lưu ý và đài VOA đồng tình, phỏng vấn và phát về VN vào lúc 20g tối thứ bảy 02-6-2007 và 5g30 sáng chủ nhật 03-6-2007) (2), cần phải vận dụng trí tuệ và tấm lòng của mọi người mới mong vượt qua được vấn đề có tính cách toàn diện lớn lao nầy.

Về phương diện tinh thần: xây dựng lại niềm tin trong dân chúng qua một chính quyền thật vững mạnh, lo cho phúc lợi của người dân; củng cố văn hóa đạo đức bị suy mòn (thông qua  tôn giáo, “chùa là cái thiện của làng“ mà)…

Về phương diện vật chất: củng cố, kiện toàn những cơ sở công cọng nhà thương, trường học, đường xá, phương tiện giao thông…

Về vấn đề nầy, rối loạn giao thông, có hai việc chính cần phải làm là:

- Trước hết, lo giải quyết vấn đề cơ sở: thiết lập kiện toàn lại hệ thống xe buýt, nâng đở xe Lambretta 10, 12 chỗ ngồi chạy với mọi giờ giấc trên khắp các tuyến đường khu phố. Tạo mọi dễ dàng cho dân xử dụng.

- Kế đến, hạn chế tối đa xe Honda 2 bánh, bằng cách đóng thuế thật nặng (sau khi đã có phương tiện lưu thông công cọng đầy đủ rồi), và có thể cấm không cho chạy trong 2 thành phố lớn là Sài Gòn và Hà Nội (như thủ đô Yangon của Miến Điện và Bắc Kinh của Trung Quốc đã làm). Cấm tuyệt đối không cho tài xế xe thồ, sinh viên học sinh, công nhân xử dụng Honda 2 bánh.

Khi vấn đề đã tạm thời lắng dịu, xe cộ đã bắt đầu thưa thớt có thể kiểm soát nỗi, lập tức đưa hệ thống công an trật tự giao thông vào. Vùng lên, nắm chủ tình hình! Muốn giải quyết bất cứ một vấn đề gì, trước hết phải “làm chủ cho được tình hình“ thì mới đối phó được những diễn biến phức tạp và đưa nó vào trật tự theo ý mình mong muốn. Lúc đó mới có thể bắt người dân làm theo ý mình. Như là bắt đội nón bảo hiểm, bắt chạy bên tay mặt cấm chạy bên tay trái, bắt có đèn ban đêm, cấm bóp còi inh ỏi, bắt...v.v.. và ..v.v…

Đó, cái hướng đi là như thế. Phải có thời gian, từ từ từng bước một.

Vấn đề không đơn giản (một vấn đề trong mọi vấn đề mà!), cần có sự tiếp tay giúp đở cọng tác của mọi người mọi nghành mọi giới. Phải hợp tác cùng làm thì mới mong vận dụng hết trí tuệ Việt Nam. Đặc biệt là nên tránh bất cứ mọi hình thức gây xáo trộn xã hội nào. Tránh mọi hình thức gây hổn loạn mất trật tự gây “dị ứng“ cho con bệnh VN. Vì như thế sẽ làm cho bệnh nhân trầm trọng thêm lên. Những ai kêu gọi đấu tranh, gây xáo trộn bất an trong quần chúng phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về tình trạng xã hội hổn loạn, văn hóa đạo đức băng hoại suy đồi hiện nay tại VN!

Đức quốc ngày 10-7-2007

t_hanhthuc@gmx.net

(1) xin vào website của bộ Giao Thông Vận Tải để đọc bài viết: “Giao thông tại Việt Nam, một vấn đề trong mọi vấn đề“

http://www1.mt.gov.vn/ykienatgt/default.asp"param=category&catid=19&subcatid=&ArticleID=2009

(2) xin vào đây để nghe đài VOA phỏng vấn: 

http://www.voanews.com/vietnamese/archive/2007-06/2007-06-04-voa20.cfm"CFID=129729980&CFTOKEN=22499733

Ý kiến bạn đọc
13/04/201103:10:57
Khách
sao bạn lại viết Tiếng Việt kiểu này vừa mất thời gian, khó nhớ lại ko thông dụng!!!!!!!!!!!!!!!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.