Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nghĩ Về Người ‘Samaritanô’ Nơi 1 Bài Giảng Lễ Chủ Nhật

26/07/200700:00:00(Xem: 6719)

Trong buổi lễ Sáng Chủ Nhật vừa qua, tại Quận Cam, lại một lần nữa, dụ ngôn của Chúa Giê-Su về người Samaritanô đã được một Linh Mục Chủ Tế phân tích rất cặn kẽ và đầy xúc động. Khi có người hỏi Chúa Giê-Su: "Thưa Thầy, ai là anh em con"", Chúa Giê-Su đã cho một dụ ngôn về một người đi trên đường đến thành Giêrusalem, ngang qua một chỗ vắng, bị bọn cướp trấn lột hết tiền bạc và còn đánh trọng thương. Anh ta nằm lết bên đường. Một vị Tư Tế (tương đương với chức vụ Linh Mục) đi ngang qua, nhìn thấy kẻ bị hại, nhưng đi thẳng luôn, vì vị Tư Tế là dân quý phái, lại đang chuẫn bị hành lễ, làm sao mà dừng lại cứu người được! Lát sau, một thầy Lê Vi (như một người giúp việc bàn thánh) đi qua, thấy kẻ nằm bên đường bê bết máu, ông ta cũng làm thinh đi thẳng luôn, vì ông ta cũng đang bận việc. Sau đó, một người Samaritanô, là một kẻ bên ngoại, nghĩa là không phải người tin theo Chúa, đi tới. Anh ta cũng mải miết vì công việc, nhưng thấy người bị hại nằm đó, anh vội vã xuống lừa, đến bên nạn nhân, tìm cách cứu tỉnh lại, rồi chở lên lưng lừa, vào thành phố, nhờ người săn sóc, rồi trước khi đi, còn để lại tiền bạc cho người bị tai nạn. Sau khi kể xong dụ ngôn, Chúa Giê-Su hỏi người kia: "Vậy, theo ngươi, ai là anh em của kẻ bị nạn"" Người kia trả lời: "Thưa Thầy, người Samaritanô."

Với dụ ngôn được kể trước đây hơn hai mươi thế kỷ, Chúa đã cho loài người nhìn thấy trước thực trạng đáng buồn của một số vị chủ chăn trong đạo cả hai ngàn năm sau. Vị Tư Tế vội vã đến đền thờ mà bỏ mặc người bị nạn nằm bên đường, không đoái hoài đến, là hình ảnh của những linh mục chăm lo việc đạo, lo làm lễ cho to, lo xây sửa nhà thờ cho đẹp, ngoài ra, không để mắt đến những hoàn cảnh tang thương, khốn khổ của những người bị bách hại, bị bỏ rơi, bị tù đầy bên ngoài khu vực nhà thờ. Họ là những tu sĩ mà lúc nào cũng chỉ nghĩ đến nhiệm vụ giảng kinh, thúc giục tín hữu kính thờ  Chúa hết lòng hết sức, nhưng lại thiếu tình Yêu Nhân Loại. Thầy Lê Vi tượng trưng cho những người giúp việc trong Hội Thánh, suốt ngày lo việc Chúa mà quên đi bổn phận thứ hai là phải giúp đỡ tha nhân. Vị Tư Tế và Thầy Lê Vi ngày xưa trong đạo Do Thái, hay các vị Tu Sĩ và những người phục vụ Hội Thánh mà thiếu lòng bác ái bây giờ, đã chỉ thực hành được phần Một trong Hai kết luận về 10 điều răn của Chúa: "10 điều răn ấy tóm về hai điều mà chớ, thứ nhất kính mến Chúa trên hết mọi sự, sau lại Yêu Người như mình ta vậy, Amen."

Thực tế, thì hiện nay, trong khắp mọi nơi, mọi chốn, hàng vạn Linh Mục, Tu sĩ, và giáo dân vẫn đang thực hiện điều thứ hai này qua các Hội Từ Thiện quốc tế như Catholic Charity mà USCC là nơi mà cả triệu người tị nạn đã nhờ cơ quan này mà trải qua bao khó khăn của nguòi mới đến định cư tại đất nước xa lạ. Các cơ quan Từ thiện Công Giáo khác vẫn lao vào các chốn hiểm nguy, chiến tranh, nội chiến để giúp các người di cư, tị nạn, bất kể tôn giáo và dân tộc. Tại Việt Nam, từ xưa đến nay, vẫn chỉ duy nhất có các bà Sơ Công giáo là những người đã tình nguyện đến và hy sinh trong các trại cùi, không kể các bà Sơ khác làm việc trong các bệnh viện từ hàng chục, hàng trăm năm trước. Hiện nay, vẫn có một số Linh Mục xuống đường làm việc Từ thiện như Hội Bạn Người Nghèo (Help the Poor) do một Linh Mục chủ xướng. Một Linh Mục xông xáo đi tìm những cô dâu Việt bị bỏ rơi, bị làm nhục, bị đánh đập, hành hạ, hoặc trở thành gái điếm ở Đài Loan để mang về chữa trị những vết thương tinh thần lẫn thể xác.

Tuy nhiên, bên cạnh hình ảnh cao quý của những vị Linh Mục xuống đường làm việc xã hội này, vẫn còn những mảng mờ nhạt rất lớn, không rõ nét của đa số các vị chủ chăn khác, đặc biệt là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.


Từ rất lâu, người Công giáo thắc mắc về sự yên lặng nặng nề khó hiểu của Hội Đồng Giám Mục trước nhiều sự kiện tưởng chừng như đơn giản nhưng lại không được những vị Lãnh Đạo Giáo Hội lên tiếng giải thích như trường hợp Linh Mục Nguyễn văn Lý, một vị chủ chăn can đảm đã lên tiếng nói thay cho cả Giáo Hội Việt Nam khi Tự Do Tôn Giáo không được thể hiện, khi Tự Do Tư Tưởng không được trình bầy. Linh Mục Nguyễn văn Lý đã thực hiện lời Chúa dậy trong ngụ ngôn người Samaritanô, Ngài đã không muốn làm vị Tư Tế hay Thầy Lê Vi đi ngang qua người gặp nạn mà làm thinh. Linh Mục Lý, khi thấy những con chiên trong Giáo Hội bị trù dập, các nhà thờ bị cấm hành lễ, các Linh Mục bị bắt giữ, khuôn viên nhà Thờ bị trưng dụng để làm nơi giam giữ tù nhân hay làm phòng họp cho Công An, hang đá Đức Mẹ biến thành chỗ đi tiểu, thì Ngài đã làm như người Samaritanô kia, xắn tay vào sự việc bằng cách cất cao tiếng nói: "Tự Do hay là Chết!". Linh Mục Lý không hề đòi một chút quyền lợi nào cho chính Ngài, mà chỉ đòi quyền Làm Người cho anh em mình mà thôi. Trong tất cả các bài viết mà Linh Mục Lý đã công khai phổ biến, Ngài chỉ nhắc đến vận mệnh đất nước, sự đầy đọa vô lý của người Cộng Sản với dân tộc, và Ngài đòi Tự Do, Dân Chủ cho 80 triệu người Việt Nam, không kể Công Giáo, Phật Giáo, Cao Đài, Hòa Hảo, hay cả những người vô thần nữa. Hành động của Ngài là hành động của một người yêu nước can đảm. Vậy mà trước bao năm tù đầy của Ngài, không một vị lãnh đạo nào có lời khiếu nại với nhà cầm quyền, hoặc ít nhất cũng thăm hỏi, tặng một hộp sữa, một ổ bánh mì để người anh hùng này thêm can đảm, đối diện với sự chết có thể xẩy đến bất cứ lúc nào trong xà lim. Ngược lại với những thái độ cần có với một đứa con, đứa em bị tù đầy vì lòng quả cảm yêu nước đó, chỉ có một lời thanh minh là "không can thiệp vì người ấy làm chính trị!" . Gần đây, vì sự kiện Nguyễn Minh Triết tuyên bố quá sai lạc là Hội đồng Giám Mục Việt Nam "đồng tình" với sự giam giữ Linh mục Lý, nên cực chẳng đã, Hội Đồng phải lên tiếng cải chính mà thôi. Nếu chẳng may vị linh mục này phải lìa nhà tù để về với Chúa, có lẽ đồng bào chỉ được nghe một thông báo ngắn ngủi của cai tù: "Ông Nguyễn Văn Lý, với án tù hình sự, đã đột ngột qua đời vì căn bệnh tim bộc phát" còn cả Giáo Hội vẫn im lặng. Có lẽ cũng chẳng ai dám làm lễ đồng tế cầu nguyện cho người đã chết. Rồi thời gian cũng qua đi. Nhớ nhung, đau khổ, thương tiếc, uất hận rồi cũng phai nhạt. Chỉ có Giáo Hội Việt Nam vẫn tồn tại êm ả, tiếp tục tổ chức lễ trọng, giảng đạo và sẽ giảng hùng hồn về bài dụ ngôn của Chúa về người Samaritanô. Và cũng tiếp tục im lặng như đã từng im lặng trước những sự kiện của các linh mục Phan Khắc Từ (hiện có vợ và hai con), Vương đình Bích, Thiện Cẩm, Trương Bá Cần chống đối lại cả đường lối của Giáo Hội hoàn vũ khi phong thánh cho 117 vị anh hùng Tử Đạo.

Và như thế, những câu hỏi vừa bàng hoàng hiện ra trong đầu sẽ không bao giờ có giải đáp:

-Giáo Hội Công Giáo, trong cũng như ngoài nước, có coi cha Lý như một người anh em mình đang bị tai nạn không" Nếu không coi cha Lý như một đứa con trong hàng ngũ tu sĩ, vì Cha Lý "làm chính trị, nên bỏ mất thiên chức Linh Mục", thì ít nhất cũng nên coi cha Lý như một người đang bị đầy đọa, cần sự giúp đỡ, mà đến thăm hỏi hoặc gửi lời thăm hỏi như câu kinh nguyện vẫn đọc trước lễ: "Thăm viếng kẻ tù rạc".

-Có phải vì ngại liên lụy, ngại phiền toái khi bị gọi lên gọi xuống lấy khẩu cung, ngại bị Cộng Sản tước thêm vài nhà thờ nữa, nhốt thêm vài linh mục nữa mà Hội Đồng Giám Mục Việt Nam phải "nín thở qua sông"" Có bao giờ các vị Chủ Chăn giảng trong nhà thờ là "xin cầu nguyện cho cha Lý được hồn an, xác mạnh, thêm can đảm trong nghĩa vụ của một người dân yêu nước" không" Nếu chỉ vì ngại đạo Chúa bị bách hại thêm mà không dám làm việc Thiện, thì Giáo Hội đã chứng minh rằng "Đức Tin vào sự quan phòng của Chúa vẫn chưa bằng hạt cải", vì nếu đã Tin mãnh liệt vào Thánh Ý Chúa, thì sợ chi kẻ có súng, có quyền có thế" Sợ chi tù đầy, sợ chi chết chóc" Giả như có chết, cũng chỉ là về với Cha hằng sống đời đời, mà còn được Cha thương mến bởi Chúa đã nói: "Phúc cho kẻ nào bị bách hại vì đạo ngay, vì nước Thiên Đàng là của họ."

-Nếu không muốn đối diện với một vụ việc cha Lý, mà nhìn toàn cảnh xã hội với cặp mắt của một người Cha chung, Giáo Hội có thấy sự bất công, sự tham nhũng, sự bách hại các tôn giáo, đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ không" Có chứng kiến, có lái xe đi qua chỗ những người Dân Oan khiếu kiện, nằm ngồi ngổn ngang, vừa đói, vừa khát, vừa mệt mỏi, mất ngủ, đêm lạnh, ngày nóng, tâm sự uất căm vì đất đai tổ tiên để lại bị những Chủ Tịch, Giám Đốc, Bí Thư cướp đoạt không"

-Đến hôm nay, sau khi nhóm người Khốn Khổ Khốn Nạn nhất tinh cầu đã bị xúc đi rồi, bảng chữ kêu oan đã bị dẹp rồi, những vị chủ chăn có còn đứng trong nhà thờ là chỗ dựa an toàn cho mình, để tiếp tục giảng về dụ ngôn người Samaritano không"
Than ôi! Thật sự, hỏi cho nhiều cũng vậy thôi! Thinh lặng vẫn là thinh lặng. Chỉ có tấm lòng của những người lúc nào cũng nghĩ về quê hương mới thấy tim mình quặn thắt. Vì tiếng nói của họ chỉ là "tiếng gọi trong sa mạc", tiếng nói của người không tên tuổi, không thể nào phá vỡ  được bức tường cao sang của những vị lãnh đạo đáng tôn kính, có nhiều việc tối quan trọng hơn phải thực hiện. Tiếng nói lạc lõng, tiếng gọi cô đơn, buồn bã của một thân phận lưu đầy, không làm gì được cho đất nước, chỉ biết nhỏ lệ khóc than cho số phận một dân tộc bạc nhược, bị chà đạp mà không dám vùng lên, bị cắt lưỡi mà vẫn ráng cười, bị xiềng chân mà vẫn vui  miệng ăn nhậu, cho là được ban phát chút Tự Do như vậy là quý rồi, đủ rồi, no rồi...Ôi! Chút Tự Do nhục nhã, Tự Do ăn xin, Tự Do lạy lục...Ôi! Dân Chủ chi mà Đảng chỉ đâu ngồi đấy, gọi đâu "dạ" đấy, cho gì ăn nấy! Thôi, có lẽ vậy mà hay hơn làm anh hùng, làm một ông Hòa Thượng hết bị bắt lại bị quản chế, hơn làm một ông Cha, hết bị nhốt lại bị bịt miệng. Còn đâu anh hùng áo vải Lam Sơn" Còn đâu Nguyễn Trãi" Còn đâu Nguyễn Huệ" Còn đâu Việt Nam hùng anh, rực rỡ, vang dội tiếng thơm khắp năm châu, bốn biển" Chỉ còn một Việt Nam im lặng nặng nề dưới cùm, bên kẹp, trong xiềng, ngoài xích, Công An là Cha, là Mẹ, là Đấng Sinh Thành, từ sinh nở đã gặp Công An Hộ Khẩu, đến khi chết, cũng phải có Công An chấp thuận mới được phép chôn. Ôi con người có còn chút danh dự nào không"   

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
Thứ Bảy, ngày 11/09/2021, nước Mỹ tưởng niệm 20 năm vụ tấn công khủng bố thảm khốc nhắm vào tòa tháp đôi World Trade Center ở New York, bộ Quốc Phòng Mỹ ở gần Washington và ở Shanksville tại Pennsylvania. Gần 3.000 người chết, hơn 6.000 người bị thương. Hai mươi năm đã trôi qua, vẫn còn hơn 1.000 người chết đã không thể nhận dạng. Chấn thương tinh thần vẫn còn đó. Mối họa khủng bố vẫn đeo dai dẳng. Lễ tưởng niệm 20 năm vụ khủng bố gây chấn động thế giới diễn ra như thế nào, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ triệt thoái toàn bộ binh sĩ khỏi Afghanistan sau đúng 20 năm tham chiến ? Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với nhà báo Phạm Trần từ Washington.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.