Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tình Cảm Yêu Nước Bị Xúc Phạm

12/12/200700:00:00(Xem: 5197)

Là một nước nhỏ nhưng chúng ta là một quốc gia có đất đai bờ cõi đã được lịch sử phân định từ lâu, có nền văn hiến đã trở thành hồn cốt, thành khí phách dân tộc bảo đảm cho dân tộc ta tồn tại bền vững trước sự xâm lăng đô hộ hàng ngàn năm của nước ngoài. Đó là niềm tự hào Việt Nam.

Cận kề với một nước lớn từ trong lịch sử sâu xa đã bộc lộ rất rõ tham vọng lấn đất, lấn biển, tham vọng khống chế cả khu vực để vươn lên chi phối cả thế giới, chúng ta cần có sự uyển chuyển, mềm dẻo trong giao hảo nhưng cũng rất cần dứt khoát, cương quyết, không nhân nhượng trước tham vọng lấn chiếm, thôn tính của nước lớn kia.. Nhưng thái độ cương quyết, mạnh mẽ, không nhân nhượng của chúng ta đã không có trước những động thái, những việc làm của nước lớn kia xâm phạm, gặm nhấm lãnh thổ thiêng liêng của chúng ta.

Thôi, khỏi bàn chuyện buồn của mấy chục năm trước khi nước lớn kia công bố bản đồ vùng biển của họ, trong đó có cả hai quần đảo san hô đã mang nặng mồ hôi xương máu ông cha ta, đã rành rành ghi trong sử sách nước ta từ triều Lê, triều Nguyễn, nhưng một lãnh đạo nước ta liền nhanh nhảu ra văn bản ủng hộ việc công bố bản đồ của họ!

Thôi, khỏi nhắc lại nỗi đau khi đất nước chia cắt, hai miền hùng hổ dồn sức quần thảo nhau đến kiệt sức, hụt hơi, nước lớn kia liền nhẩy vào cướp trắng của ta cả một quần đảo dài rộng hàng trăm cây số, án ngữ ngay của ngõ ra biển lớn, ra thế giới của ta!

Thôi, khỏi nhắc lại nỗi ê chề chỉ vài tháng trước, dân ta đánh cá ở khu vực quần đảo Trường Sa của ta, bị tầu nước lớn kia bắn nát tầu, bắn chết dân, bắt tầu và dân đánh cá của ta áp giải về nước họ rồi bắt dân ta phải nộp tiền chuộc! Biển bị cướp, dân bị chết, thế mà cả một hệ thống thông tấn báo chí khổng lồ và cần mẫn của ta phải ngậm miệng thin thít vì không được phép thông tin, sợ làm phật ý nước lớn!

Chỉ cần nhắc đến một việc vừa xẩy ra tức thì, đã bộc lộ rõ sự không ổn trong đối sách giữ nước của ta.

Để khẳng định chủ quyền, hoàn tất việc lấn chiếm lãnh thổ của ta, nhà nước lớn kia liền thành lập một đơn vị hành chính mới trong đó có hai quần đảo ruột thịt của ta. Đấy là việc làm xâm phạm nghiêm trọng sự toàn vẹn lãnh thổ của chúng ta, là vấn đề đại sự quốc gia. Việc làm của họ là việc làm quyết liệt và ngang ngược ở cấp nhà nước, vì thế chúng ta cần có phản ứng quýet liệt, mạnh mẽ ở cấp nhà nước. Nhưng cũng như những lần họ tổ chức các tua du lịch, họ tập trận trên hòn đảo của ta bị họ chiếm, lần này cũng chỉ có người phát ngôn Bộ Ngoại giao lên tiếng với thái độ bình thản, với câu chữ quen thuộc xưa cũ! Rồi sau đấy là tiếng nói thì thào, yếu ớt của Hội đồng Nhân dân cấp tỉnh xác nhận hai quần đảo đó là đơn vị hành chính của tỉnh mình! Tiếng nói cấp tỉnh chỉ là tiếng nói trong nội bộ quốc gia!

Phản ứng yếu ớt và nhu nhược của chính quyền Nhà nước trước việc đất đai lãnh thổ bị xâm phạm làm cho người ta không thể đành lòng im lặng. Lòng yêu nước, sự trân trọng với đất đai thiêng liêng của tổ tiên để lại đã tập hợp họ lại thành tổ chức, thành lực lượng bộc lộ sự phản đối, bất bình với cơ quan đại diện của nhà nước đã xâm chiếm lãnh thổ nước ta... Đó là cuộc tập hợp cần thiết, chính đáng của tình cảm dân tộc, của tinh thần yêu nước, của đạo lý, của lẽ phải. Cuộc tập hợp có tổ chức thể hiện ý chí quyết bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của nhân dân cần được thông tin kịp thời và biểu dương rộng rãi.

Nhưng, trên các phương tiện thông tin quốc gia, cuộc tập hợp của lòng yêu nước đó chỉ được thông tin gián tiếp qua sự nhìn nhận của người phát ngôn Bộ Ngoại giao và người phát ngôn Bộ Ngoại giao đã gọi cuộc tập hợp của lòng yêu nước, cuộc biểu tình của ý chí bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ là cuộc "tụ tập", hạ thấp ý nghĩa sự việc, không nhìn nhận tình cảm và mục đích cao cả chính đáng của những người làm nên sự việc đó! "Tụ tập" là cách gọi miệt thị, rẻ rúng một cuộc tụ tập ô hợp. Tụ tập là tự phát bất chính. Người ta thường chỉ nói đến "sự tụ tập của cánh giang hồ tứ chiếng..."! Sự tập hợp, ở đây, của lòng yêu nước biểu thị sự phẫn nộ trước việc đất đai thiêng liêng của tổ quốc bị xâm phạm, sao lại gọi là "tụ tập". Gọi như thế là xúc phạm lòng yêu nước của nhân dân! Không ai có thể đồng tình!

Hồ Tây 10 tháng 12 năm 2007

Nhà văn - Cựu chiến binh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Các cuộc khảo sát và nghiên cứu từ chính phủ, các tổ chức dân sự cho đến đại học đều cho thấy, dù có những bước tiến bộ to lớn cũng như được luật pháp bảo vệ, trên thực tế thì các phân biệt đối xử dựa trên sắc tộc, giới tính, tuổi tác... vẫn còn hiện hữu trong xã hội Mỹ. Riêng trong vấn đề bạo lực cảnh sát thì rủi ro một người da đen hay da màu bị cảnh sát bắn chết hay đối xử bất công đều cao hơn người da trắng.
Tỉnh thức thân phận là vấn đề kiến thức; xác định ý muốn để thay đổi là vấn đề quyết tâm. Nếu còn sống trong vô cảm, mang tâm trạng nô lệ tự nguyện hay còn Đảng còn mình và chờ đợi hạnh phúc giả tạo do Đảng, Trung Quốc, Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế ban phát, thì người dân sẽ còn tiếp tục thua trong đau khổ. Không ai có phép lạ để chuyển hoá đất nước thay cho chúng ta. Vấn đề là sự chọn lựa.
Người già nghĩ về quá khứ, còn người trẻ nghĩ đến tương lai. Người trẻ Việt Nam đã có mặt trong chính quyền, làm việc ở phủ Tổng Thống, ở Quốc Hội, là Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ, Chánh Án của liên bang, của tiểu bang, làm Tướng và giữ những chức vụ quan trọng ở Bộ Quốc Phòng. Tuổi trẻ Việt Nam là khoa học gia, là thương gia, là giáo sư đại học. Người trẻ có mặt khắp nơi, ở Mỹ, Úc, Á, Âu Châu. Người trẻ Việt Nam tiến rất nhanh.
Ở Việt Nam, người dân không hiểu tại sao công tác phòng, chống Quốc nạn tham nhũng cứ “vẫn còn nghiêm trọng và tinh vi” mãi sau 16 năm có Luật phòng, chống tham nhũng đầu tiên (2005), 3 năm sau có Luật thứ nhì (2018) và sau 9 năm (2012) Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng được chuyển từ Chính phủ sang Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng làm Trưởng Ban.
Trong chiến tranh 1954-1975 vừa qua trên đất nước chúng ta, cả Bắc Việt Nam (BVN) và Nam Việt Nam (NVN) đều không sản xuất được võ khí và đều nhờ nước ngoài viện trợ. Nước viện trợ chính cho NVN là Hoa Kỳ; và một trong hai nước viện trợ chính cho BVN là Liên Xô. Những biến chuyển từ hai nước nầy ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chiến tranh Việt Nam.
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.