Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Iran - Hoa Kỳ: Đấu Văn Hơn Đấu Võ

10/02/200700:00:00(Xem: 7969)

Iran - Hoa Kỳ: Đấu Văn Hơn Đấu Võ

Đừng lật tẩy nhau trước đối thủ...

Tuần báo The Economist trong số ra ngày mùng 10 đã có một bài quan điểm rất lạ: "Hoa Kỳ không nên tấn công Iran".

Đó là tiêu đề được giới thiệu ngay từ ngoài bìa, bên trong là những lý luận giải thích vì sao Tổng thống George W. Bush không nên chấm dứt nhiệm kỳ bằng một màn từ biệt đầy máu lửa. Đáng chú ý hơn nữa là phần hai của bài bình luận: "Tuy nhiên, đừng tưởng rằng Iran không nguy hiểm!"

Từ một tuần báo có uy tín của thế giới, lời cảnh báo là điều có... đầy sức thuyết phục. Rằng không khéo thì Chính quyền Bush lại nhấn ga tiến tới thì nguy to. Nghĩa là dù tân Tổng trưởng Quốc phòng Robert Gates có khẳng định hôm mùng hai, rằng "chúng tôi không lập kế hoạch chiến tranh với Iran", người ta vẫn nên phòng ngừa là chiến tranh có thể nổ lớn. "Người ta" ở đây là lãnh đạo Tehran.

Từ đầu năm ngoái, nguyên Đại sứ Hoa Kỳ tại Baghdad là Zalmay Khalilzad đã tuyên bố rằng Hoa Kỳ sẵn sàng đối thoại với Tehran. Đối thoại như thế nào, về đề tài gì, chúng ta không biết, nhưng việc một Đại sứ Mỹ tiết lộ như trên thì điều ấy tất nhiên phản ảnh quan điểm của vị thượng cấp, là Ngoại trưởng Condoleezza Rice, nếu không phải từ cấp cao hơn nữa. Sau đó, dư luận không được biết rằng việc đối thoại ấy có thành hay chăng.

Kể từ tháng Ba năm ngoái cho đến đầu năm nay, tình hình Iraq ngày càng thêm suy đồi sau một năm 2005 tương đối khả quan sau ba lần bầu cử. Từ đầu năm nay, Chính quyền Bush nhiều lần trình bày trước dư luận, rằng Tehran là một nguyên nhân của những gì đang xảy ra tại Iraq. Và từ đó, hai bên đã đi vào đấu khẩu và đấu trí, với việc một số nhân vật ngoại giao của Iran đã bị bắt giữ tại Iraq, gần nhất là một Tham vụ Ngoại giao.

Tehran tri hô rằng việc bắt giữ này là do Mỹ đề xướng. Phía Hoa Kỳ phủ nhận nhưng nhiều nguồn tin thì cho rằng các nhóm võ trang Sunni - thân Mỹ - đã tiến hành việc này, nghĩa là cũng vẫn do Mỹ chỉ đạo. Về mặt ngoại giao, Hoa Kỳ phủ nhận nhưng tác dụng chính trị thì vẫn nguyên vẹn: "Mỹ không nói đùa" và chính quyền Bush dám chơi bạo lắm! Với việc tờ The Economist lên tiếng, mọi người đều cho rằng ông Bush táo tợn có khi sẽ đánh liều.

Như vậy là đủ!

Đối lập Dân chủ chỉ nhao nhao đòi Chính quyền Bush phải nói chuyện với Iran, là điều đã thực tế được kín đáo tiến hành từ năm ngoái. Nhưng, để đạt mục tiêu gì khi Hành pháp Bush đang bị cột tay ở nhà" Không ai lại đàm phán trong thế yếu vì chẳng còn gì để đổi chác.

Những nhà ngoại giao lão thành và bị lão hoá trong Ủy ban Baker-Hamilton lẫn các nhân vật Dân chủ đối lập cứ hò hét yêu cầu đàm phán với Tehran nhưng nước Mỹ không thể đàm phán khi mọi áp lực đều bị hậu phương vô hiệu hoá một cách vô trách nhiệm. Vô trách nhiệm là tinh thần phổ biến của chính trường Mỹ ngày nay.

Hoa Kỳ chỉ có thể thuyết phục được Tehran nghiêm chỉnh chấp hành nghị quyết của Liên hiệp quốc và chấm dứt can thiệp vào Iraq khi có thế mạnh. Cái thế ấy không còn vì đối lập đòi cắt cánh ông Bush ở nhà, các nước trong Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc thì thọc gậy bánh xe để vô hiệu hoá đòn trừng phạt của Liên hiệp quốc về tội Tehran tiếp tục kế hoạch chế tạo võ khí hạch tâm. Lãnh đạo Tehran chỉ cần chờ thêm một năm nữa là nước Mỹ sẽ bận rộn với bầu cử mà chẳng dám làm gì.

Sau 2008, Iran sẽ toàn quyền hành động tại Iraq.

Ở vào thế hạ phong, Tổng thống Bush không thể làm gì hơn là leo thang hăm dọa. Nôm na là tháu cáy.

Nhưng, nếu nhìn cho sâu hơn thì đối phương, chính trường Tehran không phải là không có vấn đề.

Xứ này có hai hệ thống lãnh đạo. Tối cao là quyền lực của các Giáo chủ, dưới sự chỉ đạo của Đại giáo chủ Ali Khamenei, dưới đó là của nhà nước, do Tổng thống Mahmoud Ahmadinejad lãnh đạo. Trong khi sức khoẻ của Khamenei suy yếu dần - ông có thể bị ung thư đến hồi nguy kịch - thì thế lực của Ahmadinejad cũng suy giảm - ông có thể mất chức trong vài ba tháng tới vì dân chúng thất vọng với thành quả kinh tế quá kém và nạn tham nhũng quá nhiều. Nhân vật có triển vọng thay thế Khameinei là một vị Giáo chủ tương đối thực tiễn dù bảo thủ và đã từng là Tổng thống trong gần 10 năm, trước Ahmadinejad, đó là Ali Akbar Hashemi Rafsanjani.

Trong tuần qua, từ Tehran, người ta đã thấy nhiều tín hiệu bất thường khi những cố vấn thân tín của Đại giáo chủ Khameinei lên lưới nói chuyện về an ninh và đối ngoại, với cả một cường quốc đang muốn thủ vai trung gian hoà giải là Liên bang Nga. Việc người cầm đầu an ninh Iran là Ali Larijani trù tình sẽ đi Munich dự hội nghị quốc tế về an ninh với các nước Tây phương, rồi lại hủy chuyến đi "vì lý do sức khoẻ", cuối cùng sẽ lại đi, cho thấy trong nội tình Tehran, người ta vẫn chưa thống nhất được quan điểm.

Chính là những dụ dự ấy mới khiến dư luận suy đoán rằng Chính quyền Bush đang thận trọng cân nhắc từng áp lực, khi văn khi võ, để thực sự nói chuyện phải quấy với Tehran. Nếu có một tờ báo nhanh nhẩu đoảng cảnh báo nước Mỹ là đừng tấn công Iran thì đấy là điều có lợi. Thà đánh dứ còn hơn phải đánh thật.

Miễn là chính trường Mỹ cũng hiểu như vậy, và đừng nhảy vào màn nói thách trước khi hoà đàm!

Năm xưa, có ma mãnh như Henry Kissinger khi phải hoà đàm với Hà Nội cuối cùng cũng thua, tức là nhượng bộ ngầm và nhượng bộ thật vì trong khi ông đang tháu cáy nói thách thì George McGovern và John Kerry đã tiêu lòn cửa sau để nói chuyện riêng với phía Hà Nội! Và xoè cho đối phương thấy con tẩy lủng của Mỹ.

Năm nay, George W. Bush chẳng có vẻ gì là ma mãnh mà còn dám làm liều. May ra thì khỏi thua... cho tới ngày bầu cử.

Thắng Mỹ quả là không khó!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Càng sống lâu, đảng Cộng sản Việt Nam càng chứng minh đã tàn lụi tư tưởng và cạn kiệt đường lối xây dựng đất nước và chỉnh đốn đảng. Bắng chứng này xuất hiện tại Hội nghị Trung ương 6/XIII ngày 03/10/2022, qua phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và 5 nội dung thảo luận...
Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người cộng sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tộc ác!
Mùa hè năm 2022, Hoa Kỳ đã chứng kiến một sự thay đổi đáng kể về cách đa số các thẩm phán Tối Cao Pháp Viện luận giải về Hiến pháp.Vào cuối nhiệm kỳ, tòa án đã bác bỏ quyền phá thai theo hiến pháp lâu đời, mở rộng quyền sử dụng súng và phán quyết rằng tôn giáo có thể đóng vai trò lớn hơn trong các tổ chức công cộng.
Bài này được viết theo lời đề nghị của bạn Tâm Thường Định --- một nhà giáo, một huynh trưởng Gia Đình Phật Tử, và là một nhà văn trong nhóm chủ biên Tạp chí Phật Việt --- rằng “nhờ anh viết bài gì để giúp hoằng pháp.” Bản thân người viết không có đủ tầm nhìn để viết về những suy nghĩ chiến lược; việc đó xin để các bậc tôn túc như Thầy Tuệ Sỹ và nhiều vị khác suy nghĩ. Trong khi đó, trong và ngoài nước đang có hàng ngàn bậc thiện tri thức, ở cả tứ chúng tăng ni cư sĩ, nơi người muốn học Phật có thể tìm nghe pháp, tìm học pháp, cũng như đã có hàng trăm ngàn bài viết giá trị về Phật học trên mạng… do vậy bài này sẽ dựa vào Kinh Phật để nói về một đề tài ít được chú ý: thiền tập với pháp ấn, câu hữu với định. Pháp định nơi đây sẽ tập trung vào sơ thiền. Những sai sót có thể có, xin được sám hối.
Hiến pháp có một giá trị tự tại, nghĩa là, không cần quy chiếu hay trưng dẫn các luật khác để tạo ra giá trị chấp hành...
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
✱ VOA: Trên cương vị tổng thống, ông Trump đôi khi chia sẻ thông tin, bất kể mức độ nhạy cảm của nó. Ông ngẫu hứng cung cấp thông tin bảo mật cấp độ cao cho bộ trưởng ngoại giao Nga ✱ VOA: Những tài liệu này cần được bảo mật là việc rất nghiêm trọng- đặc biệt là đối với Mar-a-Lago, những khách nước ngoài ở đó - tạo ra một mối đe dọa đến an ninh quốc gia ✱ VOA: John Kelly khởi động một nỗ lực để cố gắng hạn chế những người có quyền tiếp cận ông Trump tại Mar-a-Lago, nhưng nỗ lực này thất bại khi Trump từ chối hợp tác...
Hôm thứ Sáu 23-9 trên tạp chí Project-Syndicate, nhà báo Laurence Tubiana cho rằng không có gì là hay, là tốt một khi châu Âu theo đuổi chính sách đa phương hóa theo tiêu chuẩn hai mặt (double standard) trong cuộc chiến Ukraine, vì cộng đồng Âu còn nhiều vấn đề ưu tiên giải quyết...
Đại Hội Đồng Liên Hiêp Quốc lần thứ 77 đã khai mạc tại New York hôm 20-9-2022, trong bối cảnh thế giới đối mặt với hàng loạt khủng hoảng, đang bị chia rẽ vì nhiều vấn đề: Cuộc chiến Ukraine, khủng hoảng khí hậu, mất an ninh lương thực, khủng hoảng năng lượng, và nạn dịch Covid-19 vẫn chưa chấm dứt...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.