Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trang Kinh Dị: Trinh Nữ Trà

13/11/200600:00:00(Xem: 3116)

Trang kinh dị: Trinh Nữ Trà

Tiếp theo từ số 485... và hết

Quân xoay người bỏ chạy về hướng cũ. Dù chỉ là trong vài giây thật ngắn ngủi, dù lòng chàng có thật trong trắng đến mấy đi nữa, Quân không khỏi để mắt của mình rơi lên cái thân thể kiều diễm bóng nhẫy nước suối của nàng. Chàng không kịp hoặc không dám nhìn thân thể của chị mình, nhưng Quân đã thấy hai cái hình hài trần truồng kỳ diệu những núi đồi nõn nà như ngọc đó đang ôm ấp, kỳ cọ mơn trớn cho nhau. Quân chạy đã xa khỏi con suối mà tiếng cười chế nhạo nhưng quá đỗi quyến rũ của hai nàng con gái vẫn đuổi theo chàng. Quân đã tương tư và chơi vơi trong cơn mộng đẹp trong đêm hôm đó. Trong giấc chiêm bao, chàng đã thấp thoáng thấy lại từ cõi tiềm thức sâu thẳm tấm thân thon thả và mái tóc bết nước chảy lên đôi vai trần đẹp như sáp nắn của nàng.
Buổi chiều ngày hôm sau, dù biết rằng không thể nào có sự trùng lặp một cách huyền nhiệm nào nữa, nhưng Quân vẫn cứ thẫn thờ tìm ra con suối như một người mộng du, lòng thầm chứa chan một hy vọng điên rồ nào đó. Nhưng khi chàng vạch bụi lá của ngày hôm qua thì trứơc mắt chàng, có phải là trong mộng không, Liên đang ngồi cúi mặt trên một tảng đá nhỏ bên giòng suối, hai bắp chân trần đến gần đầu gối của nàng đong đưa trong giòng nước chảy. Tiếng sột soạt nhẹ của cành lá cũng đủ để cô gái ngước mắt nhìn lên. Dường như nàng đang chờ đợi chàng đến phải không. Đôi thủy tinh thể màu nâu bóng của Liên ngại ngần nhìn chàng trai, hai má của nàng bỗng đỏ ửng lên, môi nàng run run gọi khẽ:
- Cậu Ba...
Quân bồi hồi tiến đến gần Liên ấp úng:
- Liên, tôi xin lỗi Liên... Ngày hôm qua tôi không cố ý...
Liên cúi đầu vân vê tà áo:
- Em biết chứ, nên em ở ngoài này chờ cậu Ba!
Quân nhẹ nhàng ngồi xuống trên mặt cỏ xanh non bên tảng đá và tránh không nhìn vào đôi bắp chân trắng muốt của cô gái. Liên kín đáo kéo ống quần xuống, nhưng nàng lại ném cho cậu chủ một cái liếc hóm hỉnh. Một khoảnh khắc im lặng. Chỉ có tiếng chim ríu rít gọi nhau về tổ ở trên cành. Quân và cô gái ngượng ngùng nhìn nhau không biết phải nói gì, họ tránh ánh mắt của nhau. Mãi sau Quân mới có thể ngập ngừng hỏi nàng:
- Liên chờ tôi có việc gì không"
Liên cắn môi lộ vẻ u buồn:
- Cậu Ba đã thấy rồi đó, cô Hai Hồng với em... hai người... Cái đó không phải là do em muốn đâu, mà em cũng không muốn nói điều không tốt cho cô Hai.
Nàng đỏ mặt ấp úng:
- Em muốn, muốn xin...
Quân bứt một cọng cỏ đuôi chồn ve vẫy trên tay:
- Liên cứ nói đi ...
Cô gái ngước lên nhìn chàng trai đăm đăm, chàng thấy ngấn nước ở đáy mắt nàng:
- Cậu Ba xin cô Hai cho em ra khỏi xưởng chế trà đặc biệt được không" Em... em... khó nói quá... cô Hai cứ... em hoài!
Quân đã mường tượng hiểu được một phần câu chuyện của Liên rồi. Chàng làm gì không biết cái xưởng chế biến trà lạ lùng hoang đường của giòng họ nhà chàng. Chính chị Hồng của chàng phải hy sinh cho công cuộc làm ăn của sở trà. Người ta cần một đứa con gái trinh trắng của giòng họ chăm sóc xưởng trà. Trong đó, từ đời tổ tiên chàng đã chế biến một loại trà mà chỉ mướn toàn là những cô gái trẻ như Liên. Quân lắc đầu không dám nghĩ tiếp đến những thân thể phơi phới nhựa sống của những cô gái trẻ nằm trong những chiếc thùng gỗ dài phủ đầy trà mà người ta gọi là Trinh Nữ Trà. Tự thân những khối trà đẫm mùi hương da thịt trinh nữ đó không có gì vấy bẩn lên nền đạo đức của xã hội, nhưng cái cung cách chế trà kỳ dị đó chỉ để phục vụ cho một vài giai cấp giàu sang và buộc chị Hồng phải hy sinh tình yêu đời con gái của mình, Quân thấy có điều gì đó rất không bình thường. Quân vẫn thường tự hứa với lòng là khi chàng lên làm ông chủ sở trà, việc đầu tiên là chàng dẹp quách cái khu chế biến trà ma quái đó. Nhưng giờ đây, công việc quan trọng nhất của trái tim chàng là giải thoát Liên ra khỏi xưởng chế trà và thoát luôn vòng tay bạch tuộc bệnh hoạn của chị Hồng. Quân thu hết can đảm nắm lấy đôi bàn tay nhỏ mềm mại của cô gái tìm lời trấn an:
- Liên, tôi... anh sẽ đem em ra khỏi nơi đó.
Chàng nhìn sâu vào mắt nàng:
- Em có tin anh không"
Liên khẽ gật đầu, bàn tay nàng run nhè nhẹ trong những ngón tay nắm chặt của Quân. Quân choàng tay vòng qua vai Liên và kéo nàng tựa vào lòng chàng. Đôi môi của cô gái chỉ còn cách đôi môi của chàng trai một lằn chỉ mỏng manh. Trái tim của chàng trai đập thình thình trong ngực. Quân từ từ cúi xuống chạm môi vào cái miệng nhỏ thơm ngát của nàng. Chàng nghe tiếng Liên rên khe khẽ... Có tiếng chim ca hát rộn rã trên ngọn cây bên kia con suối...

*

Con bạch mã phóng vun vút trên cánh đồng cỏ rộng thênh thang. Thủy Tiên thích chí thúc hai chân mạnh hơn vào hông con ngựa. Được tung hoành giữa khoảng không gian bao la trời mây, con tuấn mã hí lên một tràng dài, bốn cái chân thon chắc của nó lướt trên mặt cỏ non mùa xuân trong một tư thế hùng tráng không thể tả. Thủy Tiên cất tiếng cười dòn dã, mái tóc đen nhánh của nàng bay phất phới tơi bời theo chiều gió. Là một cô gái con nhà giàu, nhưng bản tính của Thủy Tiên cứng cõi và tinh nghịch chẳng thua gì lũ bạn trai thành phố. Mỗi lần về cao nguyên nàng chỉ thích một mình cưỡi ngựa khắp vùng đồi trà, Ông bà Lâm Lan chỉ biết chặc lưỡi lắc đầu:
- Cái con này... ai mà làm chồng nó chắc phải khổ!
Con ngựa phóng vun vút gần đến bìa cánh rừng thẫm, Thủy Tiên giật cương ngựa định cho nó ngoẹo đầu chạy trở về đồi trà, thì bỗng đâu có hai con gấu từ trong bụi cây rậm âm u xông ra. Thủy Tiên hốt hoảng giật mạnh sợi dây da, con ngựa chồm hai vó trước lên cao, nó sợ hãi hí vang. Thủy Tiên đã trông thấy một con gấu ngựa lớn và một con gấu nhỏ xíu, có lẽ là hai mẹ con nó. Là dân miền cao nguyên, Thủy Tiên làm gì không biết rằng những con gấu mẹ rất hung dữ vì sợ gấu con bị người tấn công. Loài gấu ngựa nổi tiếng là hung dữ nhất núi rừng Trường Sơn. Thủy Tiên cố giữ bình tĩnh, nàng hơi rướn người tới chà nhẹ bàn tay lên mõm con ngựa để giúp nó lấy lại bình tĩnh, rồi nàng kéo dây cương cho nó quay đầu phóng ra phía con đường cái. Con ngựa vừa sải vó thì Thủy Tiên nghe con gấu cái hực lên một tiếng lớn. Tiếng móng ngựa gõ trên đất đá nghe cồm cộp, nhưng tiếng chân thình thịch của con gấu nện theo như những tiếng trống gọi hồn. Thủy Tiên kinh hoàng gập người xuống nhắm mắt ôm lấy cổ con ngựa. Xa xa nàng đã trông thấy con đường nhựa cũ loang lổ đá thấp thoáng sau những vạt cỏ tranh thấp, Thủy Tiên càng quất roi cho con ngựa chạy gấp. Dường như nàng thấy có bóng người trên đường, Thủy Tiên gào to lên:
- Cứu tôi, cứu tôi, trời ơi...
Một thân cây to dài gãy đổ bên đường từ nhiều năm đã nằm chắn ngang hướng chạy, con ngựa bị bất ngờ tránh không kịp, nó ngã ầm sang một bên, Thủy Tiên bị hất lăn xuống con rãnh gần đó ngất lịm. Anh chàng Long thư ký quèn của sở trà Hồng Phấn đang tà tà cỡi chiếc Mobylette chạy xình xịch trên đường đã chứng kiến từ đầu tấn thảm kịch. Tuy mới về làm cho sở trà Hồng Phấn vài tháng, nhưng những ngày gần đây chàng đã biết cô Út của sở trà Lâm Lan mới về nhà ăn Tết và hay cưỡi ngựa dạo chơi khắp núi đồi. Long quýnh quáng chưa biết phải phản ứng thế nào thì cô gái đã văng xuống khỏi lưng con bạch mã. Nhìn thấy cô gái đang cố gượng ngồi dậy Long hối hả gào to:
- Nằm xuống! Nằm xuống giả chết, gấu không tấn công xác chết, nhớ nín... thở!
Con gấu ngếch mũi về phía tiếng kêu của chàng trai, nó đứng hai chân sau thẳng lên, trong cổ họng nó ồm oàm phát ra tiếng kêu đầy hăm dọa nghe lạnh người. Con gấu qúa lớn, trong tư thế đứng nó dễ cao đến gần hai thước. Con vật ục ịch đi về phía Long, nước dãi ứa ra hai bên mép trắng xóa. Long rên lên trong lòng, thôi chết, bây giờ nó tính làm thịt mình, chắc không qua khỏi con trăng này quá. Con gấu mẹ lừ lừ, chầm chậm bước tới, đôi mắt màu đỏ khé như máu của nó long lên sòng sọc. Long ngồi trên yên chiếc Mobylette trừng trừng nhìn lại nó. Thôi cũng liều, mình cứ đấu nhãn với nó, người ta nói đức trọng quỉ thần thú vật kinh, biết đâu nó sợ mình thật thì sao. Hồi trước ra trận đạn bắn chưa chết, chẳng lẽ nay lại chết ở xó rừng này à. Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng Long biết bọng đái của mình đã căng cứng lắm rồi, chỉ cần con gấu ngựa bước thêm vài bước nữa, luồng nước từ trong bụng chàng sẽ ào ạt phọt ra ngoài không cách gì kiểm soát nổi. Nhưng thật may mắn cho Long, chẳng biết phước đức ba đời nhà chàng, hay là con gấu tự thấy mối hiểm họa lên con gấu nhỏ không còn nữa, đột nhiên nó buông người xuống đứng trên bốn chân và lặng thinh nhìn cái con người trước mặt nó. Chỉ có một khoảnh khắc ngắn thôi mà Long có cảm giác như dài đến hàng thế kỷ. Con gấu chậm rãi quay cái thân hình khổng lồ của nó trở về hướng cánh rừng. Đi được vài bước bỗng nó sãi bốn chân chạy như bay về phía con gấu nhỏ, cái mông tròn trĩnh của nó núng nính lắc lư theo nhịp lên xuống.
Đợi cho hai mẹ con gấu chui mất dạng vào cánh rừng rậm, Long dựng chiếc Mobylette lên trên mặt đường và hối hả chạy tới cái rãnh. Thủy Tiên vẫn còn nhắm mắt nằm bất động, mái tóc xõa tung của nàng trải dài trên đám cỏ xanh non. Con gấu đã đi xa rồi mà nàng vẫn cứ giả chết nằm thẳng đuột như khúc gỗ. Long cúi người xuống gọi khẽ:
- Cô Út, cô Út, con gấu nó đi rồi, cô... sống lại đi!
Đột nhiên Long cười phì một tiếng. Thủy Tiên mở mắt chồm dậy háy chàng trai lạ một cái sắc như dao. Chợt nhìn thấy đôi mắt của anh ta dán vào chỗ ống tay áo bị rách đến tận vai để lộ cánh tay tròn mịn của mình, Thủy Tiên đỏ mặt lúng túng xoay người sang hướng khác. Long cởi chiếc áo khoác ấm bằng vải kaki sờn cũ của mình trao cho cô gái:
- Cô Út choàng đỡ cái này.
Thủy Tiên nhăn mặt nhìn chiếc áo phong sương của người đàn ông, nó thoang thoảng mùi mốc và mùi, trời ơi, cái mùi gì kỳ lạ lắm, chắc là hơi hướm đàn ông. Nhưng nàng không thể không chấp nhận đề nghị của chàng trai, còn hơn là phơi cánh tay trần cho hắn ngắm. Thủy Tiên chống tay đứng dậy, nàng choàng chiếc áo lên vai:
- Cảm ơn... anh. Dường như tôi có trông thấy anh một vài lần, nhưng anh là... ai vậy"
Long ngồi xổm trên bờ rãnh nhìn xuống cười cười:
- Tôi là... tôi!
Thủy Tiên quắc mắt, nàng cởi chiếc áo toan thảy lên trả lại cho cái anh chàng chớt nhã đáng giận này, nhưng Long đã xua tay lia lịa:
- Ấy, chớ... Tôi tên là Long, thư ký của hãng trà Hồng Phấn, còn cô... xin vui lòng...
Thủy Tiên lạnh lùng:
- Anh đã gọi tôi là cô Út, thì anh đã biết tôi là ai rồi.
Long gãi đầu nhăn nhó:
- Khắp vùng này ai cũng gọi cô là cô Út, tôi mới về làm việc chỉ vài tháng nên tôi không...
Thủy Tiên dùng dằng:
- Về mà hỏi cô Hai hay cậu Ba của anh thì rõ!
Long kêu lên trong lòng, trời ơi, cái cô công chúa này khó khăn quá, ngay cả với người ơn của nàng nữa. Muốn làm chàng Thạch Sanh cũng đâu phải dễ. Long dè dặt đưa tay ra:
- Cô Út nắm tay tôi kéo lên.
- Không cần, để tôi tự lên mình ên!
Long lại không thể không mỉm cười. Ở đất địa miền Trung này không ai nói "mình ên" cả. Có lẽ đi học dưới Sài Gòn bạn bè đã dạy cho nàng hai tiếng ngộ nghĩnh đó. Thủy Tiên hì hục trèo lên, nhưng con rãnh khá sâu và trơn trợt nên nàng bị tuột xuống, quần áo lấm đầy bùn đất. Thủy Tiên cắn môi nắm lấy bàn tay của người đàn ông. Chợt cô gái rùng mình. Từ lòng bàn tay của anh chàng khó ưa đó tỏa ra một hơi nhiệt ấm áp thật dễ chịu phủ lên bàn tay tê buốt của nàng. Nhưng Long tự biết mình không thể xúc phạm đến niềm kiêu hãnh của cô con gái nhà giàu này, chàng dịu dàng với nàng:


- Cô đứng đây tôi dắt ngựa đến cho cô nhé. Nhưng cô có thể một mình cưỡi ngựa về sở trà được không"
Thủy Tiên bậm môi bối rối:
- Tôi... tôi cũng không biết nữa...
Thực sự thì nàng đã thấy cơn đau nhức vì cú ngã nặng vừa rồi đang hừng hực dậy lên trong cơ thể của mình như những cơn lửa nóng bỏng. Thủy Tiên rên lên một tiếng nhỏ, nàng lảo đảo ngồi phệt xuống đất đưa hai tay lên ôm hai bên thái dương. Đầu nàng nhức buốt như đang bị dần dưới một chiếc búa. Đến nước này thì Long không thể không va chạm đến thân thể của cô gái, chàng bồng nàng ngồi dựa vào một gốc cây thông bên đường. Con ngựa đang đứng ăn cỏ lẩn quẩn gần đó sau cơn kinh hoàng, Long dễ dàng dắt nó đến gốc thông, chàng khuỵu chân xuống hỏi nhỏ:
- Cô Út à, cô ngồi ở đây để tôi gọi người lái xe đến đưa cô về nhé"
Long xoay người định đứng dậy, thì đột nhiên cô gái đưa tay nắm lấy cánh tay chàng yếu ớt van nài:
- Đừng, tôi sợ... một mình, anh đưa tôi về...
Khi Long cưỡi con ngựa chầm chậm vào đến xưởng trà dưới chân đồi, thì hai cậu trai đang hối hả gọi người thắng ngựa để đi tìm Thủy Tiên. Thủy Tiên ngồi phía trước và lả người gần như ngất lịm trong lòng của anh chàng thư ký. Ông bà Hồng Phấn nhíu mày không được vui lòng lắm việc một anh thư ký ôm ấp cô gái mà họ định hỏi cưới cho con trai mình, dẫu rằng chỉ là chuyện bất dắc dĩ. Nhưng dường như Quân chẳng để tâm gì đến chuyện bất thường đó. Điều mà chàng quan tâm là cái tai nạn và sinh mạng của người bạn gái láng giềng của mình. Dù lắm lúc chàng cũng thấy trái tim mình xôn xao rung động trước sắc đẹp của Thủy Tiên, nhưng rồi nó chỉ như một cơn gió nhẹ thoảng qua trong đời, không để lại dư hương gì. Khi Thủy Tiên đã được người ta đặt vào chiếc nệm sau của chiếc xe hơi để đưa đi xuống bệnh viện, thì ông Hồng Phấn bước tới gần Long rít qua kẽ răng:
- Chiều nay anh vào văn phòng gặp tôi, tôi có chuyện cần nói với anh!
Ngày hôm sau Quân có hẹn với cậu Huỳnh để xuống tỉnh thăm Thủy Tiên, khi anh Tám tài xế vừa cho xe ra đến cổng thì chợt Quân thấy Long đang cùng cô em gái lúi húi cột hai cái va li lên chiếc xe Mobylette. Liên đứng gục đầu bên cạnh anh mình, khuôn mặt của nàng đầy vẻ muộn phiền. Quân kêu anh Tám thắng xe, chàng hấp tấp nhảy ra, chỉ mấy bước chàng đã chạy đến bên hai anh em. Quân vịn tay lên chiếc va li hỏi dồn:
- Long, anh dẫn Liên đi đâu vậy"
Long ngước lên cười buồn:
- Thì còn đi đâu nữa, tụi này bảy nghề rồi cậu Ba ơi!
Anh Tám đã đến đứng một bên liền đi một đường phụ đề:
- Có nghĩa là thất nghiệp đó cậu Ba.
Quân ngơ ngác:
- Ủa, tại sao kỳ vậy, anh với Liên làm việc tốt quá mà...
Long gạt cái chân đứng chiếc Mobylette chuẩn bị dắt nó đi:
- Thì cậu vào hỏi ông chủ, thôi anh em tôi xin chào cậu, chúc cậu ăn Tết vui vẻ, và cả anh Tám nữa nhé.
Quân nắm chặc chiếc ghi đông xe:
- Anh không đi đâu hết, để tôi vào hỏi ba tôi thế nào đã.
Xoay qua anh tài, Quân ra lệnh:
- Anh Tám đứng đây coi chừng anh Long với Liên, đừng cho đi đâu hết...
Rồi chàng hộc tốc chạy vào văn phòng của ông Hồng Phấn. Nhưng khi Quân vừa khuất dạng sau cánh cửa đóng, thì có trời mới cản được hai anh em Long, chàng cười cười gật đầu chào Tám rồi dắt chiếc xe và em mình đi ra con đường dẫn xuống bến xe phố huyện. Cả tuần nay Long cứ bần thần mãi chuyện em gái mình lạc vào cái thế giới kỳ bí và hoang đường của cái dãy nhà ma quái chế biến Trinh Nữ Trà ở gần khu rừng cấm, mà không biết phải quyết định đi hay ở, thì đột nhiên ông chủ đã mở cho chàng một lối thoát, dù lối thoát đó dẫn đến một ngõ cụt mờ mịt khác trong những ngày cuối năm như thế này.
Khi Long gõ cửa phòng làm việc của ba chàng, thì dường như chàng nghe có tiếng một người đàn bà trong đó, chàng nhận ra được là giọng nói chị Hồng mình. Từ phía sau hai cánh cửa làm bằng gỗ giáng hương bóng loáng màu nước va ni, giọng trầm trầm lạnh lùng của ba chàng vọng ra:
- Ai đó, chúng tôi đang bận việc riêng.
Quân áp miệng vào khe cửa nói vào:
- Là con, Quân đây, con vào được không"
- Quân hả, à... ừ... vào đi.
Cái đầu tiên đập vào mắt Quân là khuôn mặt tái xanh và đôi má ràn rụa nước mắt của chị Hồng. Ông Hồng Phấn ngồi thừ người dựa vào chiếc ghế bành bằng da đen mướt, đôi mắt nhuốm buồn. Quân rụt rè ngồi xuống chiếc ghế trống còn lại, chàng đột nhiên quên mất điều muốn hỏi:
- Kìa chị Hồng có chuyện gì vậy"
Hồng u sầu lắc đầu không nói gì. Ông Hồng Phấn thở ra một hơi dài:
- Thôi có mặt con, ba nói chuyện luôn thể. Chẳng là chị Hồng con không muốn làm trà nữa, mà con thấy đó, cái sở trà này là do ông bà mình để lại. Tiếng tăm tạo dựng đâu phải dễ, ba không thể để cho nó sụp đổ...
Hồng ngước lên nấc nghẹn:
- Ba có sung sướng gì không, khi đứa con gái của ba không có hạnh phúc hở ba"
Ông già bối rối:
- À... ừ... nhưng mà ba nói không có được, đó là cái luật của nhà mình, đời nào cũng phải có một người gánh vác.
Hồng bật khóc:
- Nhưng mà con gánh vác không nỗi, con... con... xin ba cho con được tự do...
Ông Hồng Phấn chồm tới gằn giọng:
- Không, con phải ở đây. Cái gia sản này của cha mẹ tạo dựng là để cho hai đứa bây.
- Giàu có mà làm gì, tiền bạc mà làm gì khi người ta không có hạnh phúc hở ba"
- Hừm, thì...
Bỗng nhiên ông nổi giận:
- Mày... có phải mày muốn hạnh phúc với thằng thư ký nghèo mạt rệp đó không"
Đến đây thì Quân đã hoàn toàn hiểu rõ gần hết câu chuyện không vui trong gia đình chàng. Chị Hồng đã yêu và muốn dâng hiến trọn vẹn tình yêu đó cho người chị thương mến. Anh chàng tốt phúc đó là Long. Nhưng ông Hồng Phấn thì lại nghĩ khác. Ông cho rằng Long đang có ý định đào mỏ nên ông đuổi chàng đi. Ông đã quên rằng vài chục năm trước đây, lúc còn ở độ tuổi thanh niên ông cũng đã chơi vơi trong tình yêu thắm thiết đến bất tận với người vợ trẻ, là bà Hồng Phấn bây giờ. Thì tại sao Hồng không thể có được tình yêu và gia đình hạnh phúc như ông bà chứ. Vì thiếu thốn tình yêu lứa đôi mà Hồng đã phải bám víu vào cuộc tình đồng tính tội lỗi với Liên. Quân buộc phải mạnh mẽ bênh vực cho chị mình, và có lẽ cũng để chuẩn bị cuộc chiến tranh với ba mẹ mình về vụ cưới hỏi Thủy Tiên:
- Chị Hồng nói đúng đó ba... Theo con thấy thì sở trà mình giàu đủ rồi, đâu có cần gì những truyền thống đã quá xưa cũ. Bây giờ là gần cuối thế kỷ thứ hai mươi rồi ba, người ta đã sắp sửa đổ bộ lên... Hỏa Tinh, mà chúng ta còn...
Ông Hồng Phấn nổi xung nện nắm đấm lên mặt bàn:
- Mày dạy khôn ba mày đó hả Quân. Mày biết cơ nghiệp này nay mai ba sẽ trao lại cho mày không, rồi mày cũng phải làm như tao thôi!
Quân tự thấy ngạc nhiên khi giọng chàng cũng hùng hổ không kém:
- Không, con mà làm ông chủ là con dẹp cái xưởng trà kỳ quái đó liền!
Ông Hồng Phấn giận quá đứng dậy xua tay:
- Vậy thì cho tụi bây cạp đất ăn, tụi bây muốn thương ai, theo ai thì cứ tự do. Nhưng tao nói trước, không được đem bất cứ thứ gì ra khỏi sở trà của tao với má tụi bây. Mai mốt có nghèo có khổ, có hối hận thì ráng mà chịu đừng có vác mặt về đây, tao không chứa đâu.
Quân đứng dậy nắm tay chị mình hăm hở:
- Đi, mình đi chị Hồng, đi tìm tình yêu và hạnh phúc đích thực cho mình.
Hai chị em bước ra đến cửa thì ông già gọi giật ngược, giọng nghèn nghẹn:
- Tụi bây đi thiệt hả, Hồng con... Còn thằng Quân mày đi thăm con Thủy Tiên chưa"
Đến giờ này mà ông già còn tơ tưởng việc cưới Thủy Tiên về làm dâu. Ông già đâu có biết chuyện động trời là Quân đã trao trái tim cho Liên, em gái của thư ký Long bên con suối trong một buổi chiều. Nếu biết chuyện hai chị em Hồng yêu hai anh em Long, không khéo ông già nổ tim chết. Quân chạnh lòng quay lại nhìn mái tóc điểm bạc và những vết nhăn trên trán của ba mình, trái tim chàng quặn thắt một nỗi kính thương người cha tận tụy. Giận thì nói vậy, chứ đời nào ông nỡ đuổi những đứa con mà ông thương yêu đứt ruột. Hai giọt nước mắt bỗng ứa ra từ khóe mắt và từ từ chảy xuống đôi má sậm màu của ông già. Trái tim Hồng như bị một bàn tay nghiệt ngã nào đó bóp đến vỡ nát, nàng đưa tay lên ôm mặt bỏ chạy ra ngoài....

*

Hai anh em đứng nhìn anh lơ xe thòng dây kéo chiếc xe Mobylette lên mui. Long khẽ chạm tay vào vai em gái mình:
- Liên, vì anh mà em khổ, em có buồn anh không"
Liên lắc đầu nhìn anh, đôi mắt nàng ánh lên vẻ mến thương:
- Không, chính em mới là cái gánh nặng của anh... Anh có giận em hôn"
Long vuốt tóc em mình cười hiền:
- Anh chỉ tiếc là anh nghèo quá không nuôi nổi má với mấy em.
Chợt Liên ngước lên hóm hỉnh nhìn xoáy vào mắt anh:
- Xa người... ta anh có nhớ hôn"
- Người ta nào"
- Thì người ta trong xưởng trà đó.
Long khẽ đằng hắng nhưng không nói gì.
Liên chu môi rất dễ thương:
- Anh không biết đâu, chị Hồng đã khóc khi nghe tin cô Thủy Tiên nằm trong lòng anh đó!
Long vò đầu kêu khổ:
- Cứu người thì ngộ biến phải tùng quyền chứ.
- Nhưng mà chị Hồng lại nghĩ rằng anh với Thủy Tiên chắc là chịu... đèn với nhau rồi.
Dù đang buồn nẫu ruột nẫu gan, nhưng Long không khỏi cười khì:
- Đèn đứt bóng thì có, bộ em tưởng cái mặt anh đẹp trai lắm hả"
Liên còn đang tìm lời chống chế, thì bác tài xế già đã nhấn kèn báo hiệu giờ xe khởi hành. Chiếc xe chật ních khách ngày cuối năm. Những người công nhân sở trà từ miền dưới lên còn nấn ná làm việc đến ngày chót để kiếm thêm chút tiền về quê ăn Tết, chỉ còn vài chuyến xe cuối cùng này đưa họ xuống thành phố. Long bồi hồi nhìn lại cái phố quận mà chàng chỉ mới lên vài tháng, nó đã cho chàng nhiều kỷ niệm mà chàng không bao giờ quên được. Trên yên chiếc Mobylette cà tàng, chàng đã ngược xuôi khắp nẻo đường như con thoi giữa quận và sở trà. Chàng đã kết bạn với nhiều công nhân trong sở trà, chàng đã quen nhiều người dưới quận. Bây giờ, chàng bùi ngùi vẫy tay giã từ cao nguyên, giã từ sở trà mà ở đó chàng đã bỏ lại một mối tình dị kỳ đến hoang đường như trong truyện liêu trai.
Tiếng kèn xe lại vang lên mà Liên tưởng chừng như tiếng nức nở thống thiết của một cuộc tình vừa chớm đã vội tàn. Chiếc xe già hiệu Renault cọc cạch bò ra khỏi bến, những cụm khói đen phụt lên cao mù mịt. Liên nhìn anh, nàng len lén chậm chiếc khăn lên đôi mắt đã mờ lệ của mình. Bỗng nhiên từ hướng sở trà, một chiếc xe ào ào chạy đuổi theo chiếc xe đò, nó nhấn kèn inh ỏi xin qua mặt. Bác tài già lách xe vào một bên đường. Chiếc xe vượt lên, hai anh em đã có thể trông thấy anh Tám thò đầu ra ngoài vẫy tay lia lịa. Anh cho chiếc xe chạy thật xa lên phía trước rồi bất ngờ dừng lại ngay giữa con đường đá lởm chởm. Bác tài xế nghiến răng đạp lút thắng, chiếc xe gầm gừ một tràng tiếng ùm oàng giận dữ, rồi dừng lại vừa đúng ngay sau chiếc xe du lịch một khoảng ngắn mỏng manh, gần như là húc vào nó. Từ trên xe ông Hồng Phấn bước xuống đưa hai tay vẫy. Anh Tám chẳng khó khăn gì đã nắm tay hai anh em Long kéo xuống xe, hai anh em ngơ ngác chẳng hiểu cái gì đang xảy ra với họ. Quân mở cửa xe dìu chị Hồng bước đến. Long bồi hồi nhìn lại khuôn mặt hốc hác tái xanh của người yêu. Đôi mắt đẫm đầy lệ của nàng đăm đăm nhìn chàng như muốn trao gửi thật nhiều lời tình.
Quân tươi cười nói với Long, nhưng có lẽ với Liên thì đúng hơn:
- Tôi đã nói rồi, anh và Liên không phải đi đâu hết mà...
Một làn gió ấm áp từ phía đồi trà lướt nhẹ đến, thoang thoảng mùi hương ngây ngất của hoa lá sắp vào xuân.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.