Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tâm Tình Của Thi Sĩ Nguyễn Chí Thiện

04/05/200600:00:00(Xem: 1203)

Kính thưa các bạn! Nói đến những vi phạm nhân quyền của CS, thì tất cả chúng ta không ai còn lạ gì. Từ những năm xa xôi, tôi đã nói trong thơ về tình trạng vi phạm nhân quyền của CSVN, và tội ác của Hồ Chí Minh (HCM). Vậy mà đến ngày hôm nay, thế giới vẫn còn coi HCM là một người quốc gia. Cụ thể như trong cuộc thảo luận vừa rồi quy tụ nhiều sử gia, chính trị gia danh tiếng của nước Mỹ tại Thư Viện John F. Kennedy ở Boston, có nhiều học giả, vẫn còn ngây thơ nêu câu hỏi, HCM là người quốc gia hay là người CS. Điều đó chứng tỏ sự mê muội cùng cực của giới thiên tả Mỹ, đặc biệt là giới trí thức thiên tả ở trên thế giới.

<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /> 

Sự thực, lúc đầu, HCM lợi dụng lòng yêu nước của dân tộc VN làm cuộc kháng chiến chống Pháp thành công. Khi trở về Miền Bắc, năm 1954, thì bộ mặt thật của HCM đã lộ diện, mặt nạ yêu nước đã rơi xuống, và HCM đã hiện nguyên hình là tên độc tài, bịp bợm nhất trong lịch sử VN. HCM trong thời kháng chiến chống Pháp là một thần tượng của người VN, nhưng khi nắm trọn quyền hành ở Miền Bắc, thì HCM như thế nào:

 

Thần tượng cuồng quay, hình thay lốt cũ

Hang Pắc Pó hóa thành hang ác thú

Bác Hồ già hóa dạng bác Hồ ly.

 

HCM đặt ra cái mục tiêu, đẩy toàn thể dân VN vào cai vòng cương tỏa sắt thép của CS. Biến toàn thể nhân dân VN thành những người nô lệ cho chế độ CS. Trong bài thơ Đồng Lầy, tôi đã nói về cái việc HCM lập đại hội đảng CS như thế này:

 

Từ buổi Qủy vương hớn hở mặt mày

Đứng trước Đảng kỳ trịnh trọng

Đọc lời khai mạc thủa hoang sơ

Tụ tập đảng viên đại hội dưới cờ

Nguyện đem cuộc đời hơi thở

Đạp bằng, phá vỡ

Ngàn năm văn hiến ông cha

Ảo vọng dựng lên một thứ sơn hà

Mê muội, nặng nề không hề nghiêng ngả

Nó lùa, nó thả

Lũ mặt người dạ thú xông ra

Khiến đồng xa

Nơi mấp mô mồ mả

Các hồn ma cũng hả vong linh

Vì thấy địa ngục của mình

Còn ít nhục hình hơn dương thế!

 

Rồi trong cái thời Cải Cách Ruộng Đất (CCRDD), CSVN đã phá hoại luân thường đạo lý của dân tộc VN. Tôi xin đọc một bài thơ điển hình về CCRDD để các bạn thấy được cái cảnh con tố cha, vợ tố chồng như thế nào. Đây là lời của một người ở ngoại thành Hà Nội bị đấu tố, tên ông ta là Bảy Dân ở Thái Hà, chính tôi chứng kiến cuộc đấu tố đó vào năm 1955, sau đó tôi ghi lại thành thơ. Mặc dù bây giờ, trong cuốn sách về Kinh Tế VN từ 1950 đến năm 2000, in tại Hà Nội, CS thú nhận số nạn nhân bị bắn chết, bị tù đầy chết trong CCRDD là 170,005 người. 170,005 người! Đấy là con số chính thức mà Hà Nội thú nhận. Bây giờ tôi xin đọc bài thơ này:

 

“DDược nghe bà kể khổ

Con thấy đời con thực là đáng chết!

Con đi bóc lột để nuôi bà

Con bây giờ không dám nhận là cha

Dù bà là do con đẻ ra

Con, thành phần địa chủ thối tha

Trước Nhân dân, trước Đảng, trước bà

Xin thành khẩn cúi đầu chịu tội!”

Đó là lời một cụ đồ ở ngoại thành Hà nội

Trước đấu trường giăng giối với con.

 

Các bạn tưởng tượng có lời giăng giối nào cay chua đến như thế không" Một ông đồ, biểu tượng của đạo đức xã hội VN, mà phải làm một cái việc vô luân, phải xưng con với con mình. Đó là cái thảm cảnh mà người dân Miền Bắc chúng tôi đã trải qua.

 

Cái cuộc đời của HCM là cái cuộc đời suốt đời tôn thờ CS, không có nghĩ đến tổ tiên, nòi giống, đất nước. Tôi nói có sách mách có chứng. Năm 1941, sau 30 năm xa tổ quốc, HCM về hang Pắc Pó, và y đặt cái núi là núi Mác, cái suối là suối Lê Nin. Thì y có làm hai câu thơ thế này:

 

Kia suối Lê Nin, đây núi Mác

Hai tay gây dựng một cơ đồ.

 

Bộ người VN hết danh nhân rồi hay sao, không còn anh hùng dân tộc nữa hay sao, mà HCM phải lôi hai cái tên mắt xanh râu rậm ra để đặt tên núi tên nước VN" Đến khi thở hắt ra hơi cuối cùng, lúc sắp chết, HCM cũng chỉ mơ linh hồn của mình được gặp lại ông Mác, ông Lê Nin mà thôi, chứ y không hề mơ gặp Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ, Lê Lợi, hay Nguyễn Du. Cái chủ thuyết CS, cái bản chất tôi tớ của CS, nó ăn sâu vào máu của HCM đến cái mức, chết rồi mà vẫn còn muốn đi theo đường lối của Mác-Lê. Nói thật với các bạn, HCM cũng như đảng CSVN, luôn luôn tự xưng mình là “tiền đồn bảo vệ cho phe Xã Hội Chủ Nghĩa”. Lúc thì nó đi theo Liên Xô, lúc thì nó đi theo Tàu, không bao giờ dám độc lập. Nên tôi có bài thơ nói về HCM thế này:

 

Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga

Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó

Và tình nguyện làm con chó nhỏ

Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh

 

Thưa các bạn, không ngoa tý nào cả, vì đấy chính là sự thật. Xin nói thêm với các bạn nữa, về HCM và cái đảng CS của nó:

 

Đường nó đi trùng điệp bất nhân

Hầm hập trời đêm nguyên thủy

Đói khổ dựng cờ đại súy

Con cá lá rau nát nhầu quản lý

Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi ký

Tiếng thở, lời than đan họa ụp vào thân

Đất nó thầm câm cũng chẳng được tha

Tất cả phải thành loa

Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Đảng nó

Đó là thứ tự do không có gì quý hơn của nó!

 

Nói về cuộc sống của đồng bào Miền Bắc, thì như các bạn vừa nói, cái cột đèn mà nó biết đi thì nó cũng đi vì cuộc sống trong chế độ CS nó không có một cái nhân quyền nào cả. Thì tôi cũng nêu một cái thí dụ rất là cụ thể để cho các bạn thấy, là năm 1978, 1979 tôi đã chứng kiến một cuộc vượt biên ở Hải Phòng vào Thanh Hóa, rất nhiều người bỏ mạng trong chuyến đi đó, trong đó có bạn bè của tôi. Năm 1978, tôi ở ngoài, tôi muốn đi, muốn vượt biên, nhưng không có tiền, vì mỗi người phải đóng 2 lạng vàng mới được đi. Lúc đó tôi có làm thơ để cổ võ những người đã dám liều mạng đi tìm tự do. Bài thơ để khuyến khích các bạn tôi như thế này:

 

Đi về đâu mà sầu đau ngơ ngác

Các ngả đời đều tan tác xác xơ

Hãy xuống con thuyền vượt trùng dương hung ác

Đi về phương cháy đỏ những trời mơ

Cuộc sống tương lai đương đứng đón chờ

Chờ ta đó, bờ tự do tráng lệ!

 

Còn về cuộc sống ở Miền Bắc, thì nhiều khi các bạn không thể tưởng tượng được. Hay là những cuộc sống trong cái cuộc đời tù tội qua cuốn Hỏa Lò, thì tôi có làm thơ về cuộc sống khủng khiếp đó. Các bạn có thể tưởng tượng được không, ở Hoả Lò, cái giấy vệ sinh là cái cần thiết nhất của con người, mà chúng tôi đại đa số là không có. Giấy tờ chúng thu hết tất cả. Nên tôi có làm thơ thế này:

 

Ở Hỏa lò giấy vệ sinh khó có

Nhiều người không dùng, như trâu như chó

Phải có quà, có ngoại giao, mới có thể mong xoay

Xoay nó còn gay hơn xoay vé máy bay!

 

Cũng trong nhà tù Hỏa Lò, những cô gái bị tù, đi qua chỗ chúng tôi ngồi, tanh tưởi, bẩn thỉu, gầy còm. Thì CS nó bắt không biết bao nhiêu thiếu nữ vô tù Hỏa Lò chỉ vì những cô gái đó quá đói khổ nên phải bán thân nuôi miệng. Trong khi những văn nô lúc nào cũng lên giọng nói thương những cô Kiều trong thơ Nguyễn Du, còn những cô Kiều ngoài đời thì chẳng có ai nói đến cả. Vì vậy, tôi có làm bài thơ về những nàng Kiều ở trong Hỏa Lò thế này:

 

Cộng sản kết tội phong kiến, và xót thương

Nàng Kiều ngày xưa trong văn chương

Còn những nàng Kiều ngày nay trong Hỏa Lò tang thương,

Ghẻ lở đầy người gầy dơ xương,

Vét ăn từng hạt cơm dưới rãnh,

Cũng cùm kẹp, đòn đánh.

Cũng hút thuốc lào như những ông mãnh lưu manh

Gót sen lướt qua là cả mùi tanh.

 

Cũng nói thực với các bạn, trong đời tù 27 năm của tôi, không phải là không có lúc tôi bi quan. Trong hơn 700 bài thơ tôi sáng tác trong vòng hơn 30 năm. Tại sao tôi phải làm và phải học thuộc lòng như vậy" Là vì tôi có một quyết tâm, trước tình trạng vô cùng đau khổ chưa từng có trong lịch sử Việt <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Nam, mà các nhà văn nhà thơ VN thì đều là văn nô. Thì tôi đặt cho mình cái nhiệm vụ là phải làm thơ tố cáo những tội ác của CS để cho mọi người biết, để gửi vào Nam cho đồng bào Miền Nam đọc, hiểu biết về CS, mà chiến đấu chống CS tốt hơn. Chứ nếu để CS đến thì sẽ khổ đau như Miền Bắc. Tiếc thay khi tôi được tha tù năm 1977 thì Miền Nam đã bị mất, nên đành phải gửi ra ngoại quốc cho đồng bào hải ngoại đọc.

 

Đối với chế độ CS trong nước, thì tôi nói rất nhiều, ai cũng mong đi. Nên tôi nói thế này:

 

Cụ Mác ơi

Mỉa mai và quá đủ,

Con chuột mà có thể tháo thân,

Cũng ba cẳng bốn chân

Chạy khỏi cái “thiên đường” của cụ.

 

Còn những ngày tháng sau này, khi mà chúng tôi ngồi uống trà ở các quán nước, nếu có người nào ca ngợi “ddảng và Bác”, thì các bạn có biết người đó sẽ bị coi như thế nào không ạ" Thì tôi viết thế này:

 

Đảng đả thành thơ, thành vè, khôi hài, phỉ báng

Thành truyện tiếu lâm cười riễu trong dân

Khi trò chuyện nếu anh ca ngợi Đảng

Đời sẽ nhìn anh như một gã bị tâm thần!

 

Sống trong một chế độ, người thanh niên luôn có hoài bão của nó. Muốn bay nhảy, tung hoành, mà ngày xưa các cụ nói, khi mà không toại chí, thì lui về điền viên, lui về quê hương, vui với mảnh vườn, vui với tuế nguyệt. Nhưng trong chế độ CS, cả hai đều mất trắng. Nên trong những ngày tháng trong tù, tôi bi quan nói thế này:

 

Có những con thuyền đầy ước mơ vỡ đắm

Có những phương trời rỏ máu mắt đăm đăm

Có dáng thân yêu trong đất im nằm

Có hối tiếc trong tim này ai oán lắm

Đâu cả ngàn đêm mắt không hề nhắm"

Đâu triệu bình minh lao tù tối tăm"

Đâu vạn nấm mồ chôn vạn khối hờn căm"

Câu giải đáp đen ngòm như vực thẳm!

Bằng phong ơi, gió buồn vạn dặm

Vầng trăng quê hoen máu xa xăm

Tất cả tàn theo dấu tháng năm

Cờ rũ giữa tâm hồn tôi đã cắm!

 

Các bạn thử tưởng tượng xem, “Bằng phong ơi, gió buồn vạn dặm”, ngày xưa, chí của người thanh niên, muốn tung hoành bay nhảy, làm nên sự nghiệp ích lợi cho dân cho nước, người ta ví như con chim bằng bay cao vạn dặm. Nhưng gió buồn vạn dặm. Còn nếu không được như con chim bằng thì cũng lui về thôn quê để sống, như các cụ ngay xưa vẫn làm thì sao: “Vầng trăng quê hoen máu xa xăm”. Con người đã có những lúc đau khổ như vậy. Nhưng ngay cả lúc đau khổ như vậy tôi cũng tin tưởng, khi mà nhân loại mọi người hiểu biết về CS thì sẽ đứng lên, và khi quần chúng mà đã đứng lên thì sẽ có sức mạnh, mạnh hơn nguyên tử, thì CS sẽ sụp đổ một cách nhanh chóng. Tôi lấy thí dụ như CS Liên Xô đã sụp đổ một cách hoàn toàn bất ngờ, đến ngay cả Mỹ, những chiến lược gia, tiên tri của thế giới cũng không ngờ. Lý do là ngay trong chế độ CS Nga đã tiềm ẩn những sức mạnh, mạnh hơn vũ khí nguyên tử. Tôi nói thế này:

 

Trong bóng đêm đè nghẹt

Phục sẵn một mặt trời

Trong đau khổ không lời

Phục sẵn toàn sấm sét

Trong lớp người đói rét

Phục sẵn những đoàn quân

Khi vận nước xoay vần

Tất cả thành nguyên tử.

 

Chính vì thành nguyên tử như vậy nên CS Nga đã sụp đổ một cách rất nhanh chóng, mà trong tương lai, nước VN ta cũng vậy, không thể khác được, kể cả Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba... Muốn như thế, ta phải làm sao người dân trong nước đòi bằng được quyền tự do ngôn luận, hiểu rõ về tội ác CS, từ lúc CS ra đời cho đến ngày hôm nay. Mọi người phải hiểu rằng, CSVN còn sống ngày nào là chúng còn mang tai họa cho dân tộc VN cũng như cho cả thế giới ngày đó. Cho nên gần đây Nghị Quyết Châu Âu đã kết án và xếp chủ nghĩa CS ngang hàng với chủ nghĩa Quốc Xã của Hitler, và tên đầu sỏ tội ác như Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Hồ Cẩm Đào... sẽ bị đứng trước tòa án quốc tế để nhận những bản án cao nhất là những bản án tử hình. Chúng không còn con đường nào khác. Muốn được thế, chúng ta phải viết, phải tuyên truyền để người dân Việt Namhiểu biết rõ CS là gì. Tôi đã nói điều này từ mấy chục năm trước:

 

Thế lực đỏ phải đồng tâm đập nát

Để nó hoành hành, hoạ lớn sẽ lan nhanh

Nhưng không thể dùng bom A bom H

Phá nát địa cầu vì một lũ gian manh

Nên phải viết, phải muôn ngàn kẻ viết

Những tội tầy đình được bưng bít tinh vi

Nếu nhân loại mọi người đều biết

Cộng Sản là gì, tự nó sẽ tan đi

Thứ sinh thành từ ấu trĩ ngu si

Sự hiểu biết sẽ là mồ huỷ diệt.

 

Kính thưa các bạn! Ngày hôm nay, người dân trong nước, đã không còn sợ hãi CS như ngày xưa nữa. Rất nhiều người đảng viên, cũng như ngoài đảng viên, đã lần lượt lên tiếng đòi tự do, đòi nhân quyền, đòi dân chủ cho VN. Chúng ta bây giờ không đếm được nữa. Gần đây nhất, LM Nguyễn Văn Lý, một người bạn tù của tôi, đã ra lời kêu gọi đòi tự do, đòi dân chủ cho VN, và 118 vị khác trên khắp nước VN đã dám ký tên, đề địa chỉ số nhà của mình, thách đố với CS. Đó là bước đầu vô cùng quan trọng. LM Chân Tín và một số trí thức dân chủ khác vừa ra tờ báo Dân Chủ trong nước, ra công khai, không hề xin phép. Đừng bao giờ xin phép CS. Tôi đã nói, tự do ngôn luận nó là dinh lũy cuối cùng mà CSVN cố thủ. Càng xin phép nó càng không cho. Vậy thì đồng bào trong nước cứ ra báo, cứ tiếp tục hành xử quyền tự do ngôn luận của mình, không cần phải xin phép chúng nó. Và cuộc chiến đấu nào cũng phải hy sinh, và khi chúng ta đã giành được quyền tự do ngôn luận rồi thì nó như ánh sáng mặt trời, mọi thứ độc tài như đêm đen. Dù đêm đen có dầy đặc đến đâu đi nữa, nhưng khi ánh mặt trời đã nhô lên thì bóng đêm đó lập tức bị xua tan và đẩy lùi. Đó là điều chắc chắn.

 

Kính thưa các bạn! Các bạn có thể tưởng tượng được không, tôi lấy thí dụ Liên Xô. 74 năm sống dưới chế độ CS. Lê Nin được thờ như một ông thánh. HCM còn gọi Lê Nin là thày cơ mà. Tôn thờ Lê Nin đến cái mức khủng khiếp. Vậy mà chỉ cần 2 năm tự do ngôn luận thôi, thì những cần cẩu đã đi khắp Liên Xô, kẹp vào cổ Lê Nin, quật cổ xuống đường. Thì các bạn đủ hiểu sức mạnh của tự do ngôn luận như thế nào. Khi mà Lê Nin ngã xuống đường, bị quật cổ xuống đường rồi, cánh tay còn dơ ra như thế này (ra hiệu), thì ngày xưa Mác, Lê Nin thường kêu gọi “Giai cấp vô sản toàn thế giới liên hiệp lại!” Đó là cái khẩu hiệu của CS, kêu gọi mọi người đánh đổ thế giới tư bản, thế giới tự do. Thì lúc bấy giờ có những nhà văn Liên Xô, thấy cánh tay của Lê Nin khi bị quật đổ xuống đường còn dơ ra như vậy, họ mới viết thế này, “Vô sản toàn thế giới! Chúng tôi xin lỗi các vị!”Là vì CS chúng tôi đã làm cho các vị đau khổ quá rồi.

 

Gần đây, đình công lan tràn khắp VN, đó là dấu hiệu người dân VN không còn sợ hãi nữa. Và các nhà văn VN, nhà phê bình VN ở trong nước, muốn hạ nhục nhau, muốn lăng mạ nhau, thì đều lôi cái tội đã làm tay sai cho CS. Đó là cái cách lăng nhục đau đớn nhất. Tôi lấy thí dụ, như ông Trần Mạnh Hảo, Đỗ Minh Tuấn. Khi mà Đỗ Minh Tuấn chửi Trần Mạnh Hảo vì có một thời làm việc cho CS. Thì Đỗ Minh Tuấn nói thế này, cái tư cách của anh giống như cái bao capote [condom] rách của đảng mà thôi. Nghĩa là muốn bảo vệ  đảng nhưng không bảo vệ được vì rách. Thì anh Trần Mạnh Hảo mới trả lời rằng, tôi là capote RÁCH, còn anh thì là capote LÀNH.

 

Kính thưa các bạn, tất cả tình hình đó, là những điều rất đáng phấn khởi. Vì vậy, tôi vẫn tin dân tộc Việt Namsẽ đứng dậy, và toàn thể chúng ta ở hải ngoại, có trách nhiệm lớn lao là hỗ trợ cho đồng bào ở trong nước. Mà cái ngày chúng ta nhìn thấy VN có tự do, nhìn thấy bọn CS phản dân hại nước phải đền tội sẽ không còn bao xa nữa đâu. Và chúng ta sẽ được trở lại VN, tổ chức ngày vui như ngày hôm nay để ăn mừng cái chiến thắng vĩ đại của dân tộc VN là đã lật đổ cái tai họa khủng khiếp nhất của VN, là bọn CS đã đô hộ, thống trị dân tộc VN hơn 60 năm trời.

 

Kính thưa các bạn, cả đời tôi, lúc nào cũng mong muốn làm thế nào để chiến đấu. Tôi không có súng đạn, lại ở trong tù, thì chỉ có cách chiến đấu bằng ngòi bút và làm thơ. Nên trong suốt 30 năm, tôi đã làm hơn 700 bài thơ, bây giờ in thành một tập có ở đây, là Hoa Địa Ngục. Làm vậy, tôi chỉ mong muốn chiến thắng CS, phải hiểu rõ CS. Tri kỷ, tri bỉ, mới có thể bách chiến bách thắng. Nếu chúng ta còn mơ hồ về CS thì không thể nào chiến thắng được CS.

 

Tôi tiếc rằng ngày hôm nay ở ngoài hải ngoại này, có một số người, gọi là cơ hội cũng được, gọi là mù loà về con người CS cũng được, muốn bắt tay hoà hợp với CS, muốn về chia ghế với CS trong tương lai. Các vị đó hoàn toàn không hiểu gì về CS cả. Mặc dầu cái ngày hôm nay là cái ngày cả thế giới người ta đã hiểu rõ tội ác cộng sản.

 

Phải hiểu rõ rằng, CS không hề chấp nhận một ai cả. Ai trái ý CS là bị tù tội, bị hành hạ, đàn áp. Những người như Trần Xuân Bách, như Võ Nguyên Giáp, như Trần Độ, là những người có thể nói là công thần của chế độ CS. Là bậc cha chú của những Phan Văn Khải, Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương bây giờ. Lừng lẫy như Võ Nguyên Giáp mà chúng bảo sao phải làm vậy, nó bắt đi cai đẻ, cũng đi cai đẻ. Nó bắt làm cái gì phải làm cái đó. Trần Độ thì bị quản chế. Trần Xuân Bách nó đuổi cổ ra, rồi bị quản chế. Rồi những người khác nữa như đại tá Phạm Quê Dương đi tù.v.v... không biết bao nhiêu người. Thì xin hỏi quý vị, những người đàn anh, đàn cha của chúng nó, công lao to lớn cho chế độ CS như vậy, mà chỉ góp ý với chúng nó thôi nhớ, góp ý là “xây dựng” đấy, mà chúng nó còn đối xử như vậy, thì huống chi là mấy ông “Việt kiều” hải ngoại! Mấy ông “Việt kiều” ở hải ngoại thì làm sao có công lao gì, uy tín gì với CS, mà đòi về chia quyền, chia ghế với nó!

 

Cho nên con đường duy nhất để đấu tranh là gì" Con đường đấu tranh duy nhất là vận động quần chúng, làm cho người dân VN hiểu, nhất tề đứng lên, hàng triệu người biểu tình lật đổ chế độ. Còn như ngấm ngầm ủng hộ chế độ CS, xoa dịu ôn hòa CS chúng nó, mong rằng sau này, chúng nó gọi về cho một hai cái ghế ấy mà. Đấy chỉ là ảo tưởng. Đấy là giả hiệu. Đấy chỉ là đối lập cuội. Không ai chấp nhận những cái đó cả.

 

Kính thưa các bạn! Có rất nhiều nhà văn, nhiều giáo sư ở ngoài này, đến ngày hôm nay vẫn còn lý luận theo lối này: Cái cuộc chiến tranh VN ấy, thì Miền Namvới Miền Bắc đều là tay sai của ngoại bang. Miền Namlà tay sai của Mỹ. Miền Bắc là tay sai của Nga, Tàu. Miền Namthì cũng chẳng có tự do gì. Miền Bắc thì cũng thế thôi. Nghĩa là hòa cả làng. Đều xấu xa như nhau. Thì tôi chỉ muốn hỏi các vị đó một câu hỏi thôi. Nếu các vị đã thật nghĩ như vậy, thì tại làm sao, mãi tận sau 1975, khi CSVN chiếm được Miền Nam, các vị mới liều mạng bỏ nhà, bỏ cửa xuống thuyền vượt biển đi ra ngoài này" Nếu hai miền đã xấu như nhau, tàn bạo như nhau, thì tại sao hồi ông Diệm, ông Thiệu, quý vị không liều mạng vượt biển, mà phải chờ đến khi Lê Duẩn nó vào, các bạn mới liều mạng vượt biển" Các bạn hãy trả lời tôi câu hỏi đó.

 

Miền Namdù sao cũng là xứ tự do, các bạn có không ưa, các bạn cũng vẫn là nhà văn, vẫn được du học, đậu tiến sĩ phải không ạ, vẫn ung dung. Nhưng nếu ở ngoài Miền Bắc, nếu các bạn chỉ cần hắt hơi một cái thôi, hắt hơi không đúng lúc, đúng chỗ, thì đời các bạn đã mạt kiếp ở trong trại tập trung rồi. Cho nên các bạn đừng bao giờ so sánh như vậy!

 

Khi tất cả chúng ta đã nhìn rõ CS, xác định rõ mục tiêu đấu tranh, tôi tin rằng, chính nghĩa nhất định thắng! Nhất là ngày hôm nay, chính nghĩa quốc gia tối cao đã sáng ngời khắp thế giới. Cả thế giới đã lên án CS là tội ác, là quốc xã, là phát xít. Và chính nghĩa quốc gia đã từng chiến đấu gian khổ trong vòng mấy chục năm tại Miền Namđể bảo vệ nhân quyền, dân tộc, đạo lý của con người. Nhưng tiếc thay, vì đường lối chính trị quốc tế nó biến ảo, nước nào cũng chỉ vì lợi ích của nước đó. Miền Nam Việt Namtại sao bại" Khi mà Mỹ bỏ rồi, không còn viện trợ, không còn đủ súng đạn, trong khi cả khối cộng sản nó ào ạt viện trợ cho Miền Bắc thì làm sao có thể chống cự nổi. Thì cái việc thua này là thế cuộc của bàn cờ thế giới, chứ không phải là sự yếu kém của quân đội quốc gia Miền Nam Việt Nam. Đó là sự thật và là chân lý.

 

Trong cuộc chiến đấu này, chúng ta không hề chiến bại. Trái lại trên con đường chiến thắng, chúng ta đã tiến được những bước khá dài. Tại sao chúng ta lại gọi chúng ta là những người chiến thắng" Vì trước đây, CSVN đã gọi chúng ta là đĩ điếm, du đãng, lưu manh, là những người ăn hại, bỏ nước ra đi chạy theo đế quốc. Bây giờ chúng nó phải gọi chúng ta là “khúc ruột ngàn dặm”, là “bộ phận không thể thiếu được của VN”, kêu gọi chúng ta về nước. Chúng ta đã chiến thắng. Nhưng còn chiến thắng cuối cùng là giành lại tự do, nhân quyền cho đồng bào trong nước, tôi tin rằng, chúng ta sẽ làm được trong một tương lai không xa. Xin kính chào tất cả các bạn. w

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.