Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tu Viện Quảng Đức: Những Kỷ Niệm Khó Quên

14/10/200300:00:00(Xem: 5204)
Tia nắng yếu ớt trong buổi bình minh của mùa đông giá lạnh tại thành phố Melbourne; tôi đang đứng nhìn ngôi chánh điện trang nghiêm, hùng vĩ của Tu Viện Quảng Đức ở vùng Fawkner, lòng tôi bỗng cảm thấy xót xa khi nhìn bóng dáng của thầy Tâm Phương và thầy Nguyên Tạng bận bịu qua lại ở tầng trên của ngôi chánh điện đang hướng dẫn Phật tử làm việc chuẩn bị cho ngày đại lễ khánh thành vào tháng mười sắp tới. Trông quý Thầy ốm và già đi, sau nhiều năm vất vả lăn lộn trong công việc bận rộn, vừa là thầy vừa là thợ, gắng công xây dựng ngôi già lam thanh tịnh.
Ngôi chùa càng to rộng uy nghi bao nhiêu thì dáng thầy lại héo gầy đi bấy nhiêu, hình ảnh tương phản đó làm cho tôi liên tưởng lại thuở nào khi tôi mới đặt chân đến vùng đất mới còn "ngơ ngác" từ cuộc sống cho đến giáo lý và quý thầy thì đầy phước tướng trang nghiêm. Ấy vậy mà giờ đây quý thầy đã khác đi rất nhiều, như ai đó đã ví von mà tôi rất tâm đắc: "Mỗi năm mỗi tuổi như đuổi xuân đi".
Thật đúng vậy, mới ngày nào đây tôi quen biết Thầy Nguyên Tạng qua lớp học Anh ngữ tại quê nhà, mà thắm thoát nay đã 15 năm rồi. Những năm tháng qua đó, thật là một kỷ niệm đẹp khó quên đối với tôi. Thầy đã dạy cho tôi giáo lý căn bản, tặng cho tôi tập sách của thầy như: "Một tôn giáo hiện đại", "Những thắc mắc của người phương Tây khi tìm hiểu đạo Phật", "Chết và tái sinh",... đồng thời thầy giới thiệu cho tôi các quyển sách hay khác, lại còn khuyến tấn tu tập qua những câu "sáng cho người niềm vui, chiều giúp người bớt khổ," hay là "thức dậy miệng mỉm cười, hai mươi bốn giờ tinh khôi, nguyện sống đời trọn vẹn, mắt thương nhìn cuộc đời" để làm kim chỉ nam trong cuộc sống, vì Thầy biết rằng tôi và gia đình đang chuẩn bị cho chuyến đi xa ở một phương trời mới. Nơi đó, tất cả mọi việc đều mới lạ, cuộc sống sẽ trở nên cô đơn và buồn bã. Chính vì thế, Thầy đã gởi gắm tôi cùng gia đình cho vị bào huynh của thầy là thầy Tâm Phương, khi đó trụ trì ngôi Tu Viện Quảng Đức nhỏ bé ở Broadmeadows tại thành phố Melbourne để chúng tôi có nơi nương tựa. Nhưng không may, khi vừa đến Úc, tôi liền điện thoại kính thăm sức khỏe thầy, thì mới biết nơi gia đình tôi định cư và nơi thầy Tâm Phương ở cách nhau hơn 800 cây số.
Sống nơi quê người thật cảm thấy cô quạnh, ngoài những giờ đi học ở trường tôi không biết làm gì thời gian còn lại. Một hôm chợt nhớ tới những quyển sách của thầy Nguyên Tạng, nên lấy ra đọc lại để vơi đi nỗi buồn trống vắng nơi xứ người. Đọc lại những quyển sách ấy, càng suy nghĩ tôi càng cảm thấy tri ân thầy, nhờ thầy mà tôi đã hiểu, ý nghĩa thế nào là nương tựa Phật, nương tựa Pháp và nương tựa Tăng. Do hiểu được như vậy, tôi đã tìm đến ngôi Chùa Pháp Hoa, rồi tham gia sinh hoạt những ngày cuối tuần hay các ngày lễ lớn trong năm.
Nhắc đến thầy Nguyên Tạng, tôi không thể quên được hình ảnh vị Thầy luôn sốt sắng quên mình dấn thân làm việc lo cho đạo pháp, đó là thầy Tâm Phương, người đã ghi khắc vào tâm tôi, lòng từ bi, quảng đạo của thầy hay lo lắng cho Phật tử không phân biệt xa gần. Trong những ngày đầu nơi đất khách quê người, thầy đã thường khuyến khích tôi trên đường học vấn và chia xẻ cùng gia đình tôi những khó khăn buồn chán trong cuộc sống nơi miền đất mới.
Một kỷ niệm thật khó quên đối với tôi vào những năm tháng đầu định cư nơi mảnh đất Adelaide này; là sau tháng ngày miệt mài sách vở, khi mùa hè đến, tất cả trường lớp đều được nghỉ, tôi có dịp rảnh rang điện thoại kính thăm sức khỏe thầy. Trong cuộc điện đàm thân vui thì Thầy hỏi:
- "Ngọc Dung! Hè này con lên thăm Melbourne nhé!".
Nghe thầy nói như vậy lòng tôi cảm thấy rất vui, nhưng rồi lại thật buồn. Vì biết không đủ tiền, bởi tất cả tiền học tôi phải dành chi tiêu trong gia đình, nên tôi thưa với thầy là con không có tiền để lên thăm thầy được.
- Thầy nói: "Thầy mua vé xe bus cho con nhé!"
Nghe như vậy, tôi vô cùng xúc động vì giữa tôi và thầy chưa từng bao giờ gặp mặt mà thầy đối xử với tôi cũng như những người thân quen của thầy. Tình thương của thầy dành cho tất cả mọi người đều bình đẳng, không phân biệt "đây là Phật tử của tôi và đây không phải là Phật tử của tôi". Lòng tôi lúc ấy càng kính trọng và thương thầy nhiều hơn nữa, nên tôi đã thưa với thầy rằng: "Con đã không có tiền cúng dường cho thầy thì làm sao con dám nhận tiền của thầy!".

Sau mấy năm đèn sách, cuối cùng tôi đã tốt nghiệp và đã có việc làm ổn định. Một dịp nọ, tôi trở về Việt Nam thăm quê hương, thăm quý Thầy Cô thân thương sau nhiều năm xa vắng. Nhân chuyến đi này, tôi đã không quên ghé thăm thầy Nguyên Tạng tại ngôi Chùa Pháp Vân ở Gia Định, nơi Thầy đang cư trú để theo học Trường Cao Cấp Phật Học VN.
Trở về lại Úc, tiếp tục công việc thường ngày, thì một hôm tôi nhận được điện thoại liên bang Úc, và bên đầu dây kia một giọng nói rất quen thuộc hỏi tôi "Đệ tử khỏe không"". Tôi xúc động, ngạc nhiên, mừng rỡ, vì nhận ra đó là giọng nói của thầy Nguyên Tạng. Tôi hỏi: "Ủa, Thầy đến Úc khi nào""
Thế là thầy trò nói chuyện nhau rất lâu. Sau khi định cư tại Úc, thầy Nguyên Tạng cố gắng học thêm ngành "Xã hội học" để sau này làm phương tiện dễ dàng việc hoằng pháp vào xã hội Úc. Ngoài giờ học và các thời tu trì, thầy Nguyên Tạng đã dành tất cả thời gian còn lại cho việc gầy dựng trang nhà Quảng Đức http://www.quangduc.com, một thư viện Phật học điện tử, để góp phần hoằng dương chánh pháp, giới thiệu đến mọi người, mọi chốn qua phương tiện truyền thống hiện đại, giúp cho mọi người ở khắp địa cầu có thể đọc được giáo lý Phật Đà.
Những ngày đầu thật là vất vã khó khăn, thầy Nguyên Tạng, anh Nguyên Tâm Thiều Đức và tôi không có khái niệm gì về cách đánh máy chữ Việt, hay thiết kế một trang nhà như vầy. Ngày tháng trôi qua với nỗ lực, thầy cố gắng tìm tòi học hỏi kỹ thuật điện toán, và sưu tập nhiều tài liệu Phật pháp giá trị, không những thích hợp cho mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi mà còn cải tiến trang nhà ngày càng hoàn chỉnh hơn. Phần tôi cố gắng đánh máy các bản kinh, luận Phật pháp cũng như thiết kế trình bày kỹ thuật, đưa lên mạng cho được đầy đủ. Với những nỗ lực không ngừng, ngày nay trang nhà Quảng Đức đã được mọi người khắp nơi biết đến. Sự thành công này cũng nhờ sự tận tụy và hy sinh không mệt mỏi của thầy nói riêng, và của Phật tử khắp nơi hỗ trợ nói chung, thật đáng tán thán vô cùng.
Nhìn lại đoạn đường đã qua như một giấc mơ trường sơn. Cũng thế, nhìn ngôi đại hùng bảo điện hôm nay, tôi cảm thấy vô cùng xúc động, bởi công sức của quý Thầy Cô đã bỏ ra rất nhiều, để giờ đây hàng Phật tử có nơi tu tập trang nghiêm, có đầy đủ tiện nghi, đặc biệt có được những khóa tu mùa đông ấm áp, chứ không như những khóa tu mùa đông của những năm trước trong ngôi trường học cũ kỹ, lạnh lẽo, thiếu thốn tiện nghi đã được dùng tạm bao lâu nay.
Dòng ký ức đang trôi chảy, bỗng văng vẳng có tiếng ai gọi. "Hải Hạnh! Hải Hạnh!", con thỉnh quý thầy xuống dùng điểm tâm. Tôi giật mình, quay lại nơi phát ra tiếng gọi; thấy sư cô Hạnh Nguyên đang đứng nơi cửa nhà bếp với nụ cười luôn nở trên khuôn mặt phúc hậu hoan hỷ của sư cô. Nhắc đến sư cô tôi lại không thể quên được những món ăn chay tuyệt ngon, mà tôi đã được nhiều lần thưởng thức trong các khóa tu học và những ngày lễ lớn. Hình như giữa tôi và Tu Viện Quảng Đức có một sự liên hệ mật thiết từ kiếp nào nên tôi thường được tuyển đi công tác nhiều lần tại thành phố Melbourne này. Mỗi lần đi công tác, tôi đều về Tu Viện Quảng Đức ở vào cuối tuần để thăm quý Thầy Cô và tu tập. Mỗi khi ghé thăm Tu Viện và quý Thầy Cô, tôi lại học được vài điều hữu ích cho việc tu tập hằng ngày, như thầy Tâm Phương dạy tôi cách khéo léo trang trí sắp đặt bàn thờ Phật; thầy Nguyên Tạng dạy tôi ý nghĩa và cách thức tụng niệm: như thỉnh chuông, gõ mõ, đánh khánh hay những lời phục nguyện, phát nguyện thiết thực qua các bài sám nguyện, để tôi có thể tự tu tập ở nhà. Riêng sư cô Hạnh Nguyên dạy tôi cách nấu các món chay ngon miệng lại bổ dưỡng cho sức khỏe. Quả thật là một duyên kỳ ngộ giữa tôi và quý Thầy Cô ở Tu Viện Quảng Đức nói riêng và tất cả người Việt hải ngoại quen biết với Tu Viện nói chung đều có những kỷ niệm khó quên trong đời khi nhìn ngôi Già lam đã hình thành và đi vào hoạt động!
Bước từng bước nhẹ nhàng tiến về hướng quý thầy đang đứng, lòng tôi chợt dâng lên niềm cảm xúc và tự nhủ: "Cảm niệm công ơn thầy đã dày công huấn dưỡng và tạo lập Tu Viện để hàng Phật tử chúng con có nơi để gieo trồng cội phúc và vững tiến trên lộ trình giải thoát! Một lần nữa cảm ơn thầy!"
Mùa đông Adelaide
Hải Hạnh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Hôm thứ Hai (25/01/2021), thượng viện Mỹ đã phê chuẩn bà Janet Yellen là người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo Bộ Tài chính.
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cảnh báo nguy cơ "Chiến tranh Lạnh mới" nếu lãnh đạo thế giới không gác lại đối đầu khi phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới.
Một đám cháy đã bùng phát tại Viện Huyết thanh ở bang Maharashtra, Ấn Độ, nơi đang sản xuất hàng triệu liều vaccine Covid-19.
Tiến sĩ Anthony Fauci, cố vấn y tế của Tổng thống Mỹ Joe Biden, đã lên tiếng cảm ơn WHO vì dẫn dắt nỗ lực ứng phó Covid-19, trái ngược với chỉ trích thời ông Trump.
Loạt sắc lệnh được ký nhanh chóng ngay trong ngày làm việc đầu tiên của tân Tổng thống Mỹ Joe Biden tại Nhà Trắng nhằm thực hiện những lời hứa tranh cử của ông.