Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Vụ Đàn Áp, Khủng Bố Trắng Trợn Dân Lành

02/06/200600:00:00(Xem: 694)

Đơn tố cáo của bà Dương Thị xuân về việc công an Hà Nội bắt giữ bà trái phép

Cộng hoà xã hội chủ nghĩa việt nam

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Đơn khiếu nại tố cáo

Kính gửi:

- Ong Nông Đức Mạnh Tổng Bí Thư ĐCS VN

- Ong Trần Đức Lương Chủ Tịch Nước CHXHCN VN

- Ong Phan Văn Khải Thủ Tướng Nước CHXHCN VN

- Ong Nguyễn Văn An Chủ Tịch QH Nước CHXHCN VN

- Các Cơ Quan Thông Tấn Báo Chí.

Kính thưa các ông, bà!

Tôi tên là Dương Thị Xuân, hiện ở ngõ 186 Ngọc hà - Hà Nội.

Tôi xin trình bày một sự việc khẩn cấp nghiêm trọng sau đây về việc bắt giữ tôi trái phép của công an Hà Nội:

Trưa hôm thứ hai, ngày 29-5-2006 tôi đến vườn hoa Mai Xuân Thưởng nói chuyện với mấy người dân đi khiếu kiện, thì thấy một người bảo mày đừng quay lại nó (ý nói là công an) đang ngồi ở ghế đá gần đó quay hình camera đấy. Sau đó tôi đi bộ trên đường Thanh Niên, cạnh hồ Trúc Bạch ở Hà Nội thấy có 2 người đàn ông đang đi xe máy bỗng đỗ lại và nói: "Chị Xuân, đề nghị chị đứng lại chúng tôi là công an muốn nói chuyện với chị".

Họ áp giải tôi đi sang đồn công an phường Yên Phụ ở trên đường Thanh Niên. Tôi thấy 1 người (tôi hỏi thì nói tên là Hải công an của phòng cảnh sát công an Hà Nội) cầm tay lôi kéo tôi đi, không cho tôi tỏ ý có đồng ý cuộc hỏi vô lý này không. Tôi đã phản đối ngay, là tôi có bị các anh bắt không mà anh lại có hành động như thế này. Nghe vậy, người đàn ông đi cùng nói chúng tôi chỉ muốn chị giúp đỡ chúng tôi giải đáp một số thắc mắc thôi, người này xưng tên là Hùng nhưng khi tôi hỏi các anh biết tên tôi, các anh cho tôi xem chứng minh công an thì họ nói chỉ cần vào đồn công an một lúc thôi và không bỏ giấy tờ gì minh chứng là công an. Về sau họ hé ra là theo dõi tôi từ lâu, tôi làm gì nói chuyện gặp gỡ ai... họ đều biết rõ... nhà tôi ở đâu chồng con mấy người...

Và sự thật không phải là cuộc nói chuyện, mà tôi bị giữ tại đồn từ 12 giờ 30 đến hết buổi chiều 16 giờ 30 sau khi chất vấn, đe dọa khủng bố tinh thần tôi đủ điều.

Họ cho tôi ngồi trong một phòng nhỏ khoảng 12m2, ngồi đợi với 2 thanh niên nam trẻ khác ngồi canh giữ tôi. Tôi có thắc mắc là tôi bị bệnh tiêu chảy nên từ hôm qua đến bây giờ tôi chưa được ăn gì, hiện rất đói và mệt đề nghị các ông có hỏi gì thì nhanh để tôi còn đi ăn.

Nhưng để khủng bố tinh thần tôi, nên họ cứ giam lỏng tôi tại đấy mặc cho tôi phản đối. Một người đàn ông đe, bảo tôi không phải bỗng nhiên người dân nào cũng được công an gọi vào đồn (ông này sau xưng tên là Bình). Tôi hỏi luôn: "Tôi không trộm cướp, không buôn ma túy... các anh bảo tôi hợp tác giúp các anh vậy bây giờ anh lại bảo tôi như thế. Hóa ra tôi thiện chí vào đây giúp các anh thì bị anh đe dọa như thế này".

Gia đình tôi, bố đẻ hoạt động cho công an từ thời năm 1950, anh giai mẹ tôi là trưởng ty công an Việt Minh từ 1945, em mẹ tôi là công an cũng từ lúc đó, vậy công an là ai mà tôi lại phải sợ vậy.

Khoảng hơn một tiếng sau ngồi chờ đợi trong sự nơm nớp đe dọa như vậy, thì tôi thấy có một anh đeo biển và giới thiệu là công an phường Yên Phụ tên là Phan Văn Hưởng còn lại 5 người đàn ông đi cùng thì không đeo biển cũng không giới thiệu tên. Khi tôi hỏi thì nói tên là Nguyễn Xuân Việt, Nguyễn Văn Tuấn, Nguyễn Văn Bình... và nói cùng là công an phường Yên Phụ. Tốp công an 6 người này yêu cầu tôi bỏ túi xách đang đeo ra để khám. Tôi thấy sự xúc phạm thô bạo này muốn phản đối thì do chỉ có một mình, còn họ số đông toàn đàn ông trai tráng. Tôi hỏi các anh nói tôi hợp tác nay lại khám xét vô cớ tôi có bị bắt không, lệnh bắt tôi đâu...

Sau khi đã khám hết túi của tôi, chỉ thấy có hồ sơ khiếu kiện nhà của gia đình tôi. Họ liền lộ rõ ý là tôi có mang giấy tờ tài liệu theo họ nói là "phản động" không, đến vườn hoa Mai Xuân Thưởng làm gì, gặp dân khiếu kiện làm gì... Tôi liền tố cáo ngay: "Bố tôi năm 1953 mua nhà phần cửa hàng ở 69 hàng Gai - Hà Nội, tham gia hoạt động cách mạng góp phần đấu tranh, đòi độc lập cho Việt Nam. Vậy mà nay bị cán bộ Tòa án xử oan lấy nhà của gia đình chúng tôi, tôi đi kiện đòi quyền lợi cho chính gia đình mình tôi không đi kiện thuê cho ai. Chúng tôi đi kêu kiện gần 20 năm nay mà không ai đoái hoài giải quyết. Luật pháp mà còn bị các ông chà đạp thì người dân chúng tôi biết kêu ở đâu".

Họ lấy điện thoại di động của tôi và mở ghi hết số điện có lưu trong máy sang máy họ, tôi hỏi anh bấm hết tiền của tôi thì họ nói họ chỉ nháy.

6 người đàn ông này thì chỉ có 2 thanh niên trẻ nhất ngồi im còn lại 4 người kia thay nhau tra khảo tôi, với thái độ hung hăng và bặm trợn. Họ hỏi:

"Tôi đi đâu, làm gì gặp gỡ ai... có hay đọc báo mạng Internet, có gửi bài viết báo..."

Tôi có người anh họ con ông bác ruột là Nguyễn Khắc Toàn - nhà đấu tranh dân chủ, một tù nhân lương tâm còn đang bị quản chế vô lối. Họ hỏi mối liên quan giữa tôi và anh Toàn. Ông Bình dựng chuyện anh Toàn nói chị đánh máy cho anh Toàn các bài báo gửi lên mạng, lấy tài liệu cung cấp phát tán tài liệu theo họ nói là "phản động"... Tôi yêu cầu mời anh Toàn đến ngay để đối chất "3 mặt một lời" về việc anh Toàn làm là đúng hay không tại trụ sở này thì họ lại bảo thôi.

Sau khi tra hỏi mãi, không được gì họ liền nói rõ ý họ muốn dò là tại sao tôi lại quen gia đình ông Hoàng Minh Chính - một nhà cách mạng dân chủ nổi tiếng ở Việt Nam và trên thế giới. Tôi đến nhà ông Chính làm gì, gặp ông Chính trao đổi gì, ngoài ra còn gặp những ai...Tôi trả lời rõ tôi quen chị Trần Hồng Quyên là con gái ông Hoàng Minh Chính, và chị Quyên nhà ở trước cửa nhà ông Đỗ Mười ở phố Phạm Đình Hồ - Hà Nội.

Do cô giúp việc cho nhà ông Chính tên là Liên (cô Liên này còn có tên gọi khác là Nguyễn Thị Phương) nhà ở Thái Bình về thăm chồng con, bị các anh bắt giữ, thẩm vấn, đe dọa khám xét hành lý ở bến xe Lương Yên - Quận Hai Bà Trưng. Sau đó cô Liên cũng bị bắt vào đồn Công an Lương Yên mới rồi sợ quá không đến làm. Con gái ông Chính thuê tôi đến làm phụ giúp vào cho các cụ già bố mẹ chị. Công an nói tôi không phải đi làm những việc đó, tôi nói tôi không làm gì xấu xa tôi đi kiếm tiền nuôi con. Ông Hồ Chí Minh trước đây còn đi làm bồi bếp dưới tàu biển...họ liền đánh trống lảng nói ngày xưa khác...

Chất vấn, tra khảo mãi mấy tiếng đồng hồ ông Việt liền dằn giọng, đàn áp nói rõ là "họ răn đe tôi, lần sau họ gặp tôi thì không phải chỉ có hỏi như thế này và họ nhắc hẳn là họ răn đe." Tôi nói: "Từ đầu các anh nói tôi hợp tác giúp các anh, bây giờ thì lộ bộ mặt là khủng bố, đàn áp tôi".

Ông Tuấn viết một tờ giấy và bảo tôi ký vào, tôi trả lời rõ: "Tôi không ký kết bất cứ một giấy tờ nào với các anh. Vì các anh tráo trở, lừa tôi đàn bà, con gái, chân yếu bắt tôi vào đồn công an mà không có một giấy tờ gì. Tôi yêu cầu mời luật sư đến vì các anh vi phạm bắt người đàn áp khủng bố tôi và tôi cũng là dân oan đi khiếu kiện gần 20 năm khắp các cơ quan của Đảng và Nhà nước và tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Đã không giải quyết việc nhà tôi ở 69 hàng Gai - Hà Nội bị tòa án cướp nay lại còn bắt người, giam giữ trái phép, đe dọa xúc phạm nhân phẩm con người, vi phạm nhân quyền.

Hiện nay tôi không bị nhà nước giam cầm vậy mà lại cấm tôi đi làm ăn để kiếm tiền nuôi con nhỏ". Tôi yêu cầu nếu các ông cấm tôi đi đến đâu đề nghị các ông đưa lệnh cấm đây, nhà nước ta luôn nói tự do cư trú, tự do đi lại vậy mà tôi đi một bước thì các ông cho người đi theo một bước, tôi làm gì các ông cũng hỏi, răn đe và dọa nạt vậy đâu là quyền tự do tối thiểu của một con người nữa. Tôi nay gần 50 tuổi mà hôm nay được mấy ông công an lại nói là dạy bảo tôi cách đi đứng, giao tiếp như mấy đứa con nít lên 2-3 tuổi.

Họ nghe tôi phản đối và biết không đàn áp được tôi, bảo tôi đi về. Tôi hỏi các anh mời tôi hợp tác nhưng thực chất giam giữ tôi mấy tiếng đồng hồ từ sáng, cả ngày nay tôi không được ăn uống bây giờ đuổi tôi làm mấy con cá của tôi nó chết thối lên rồi, các ông phải đền. Tôi nghèo đi kiện gần 20 năm, kiện mãi mà chẳng được đề nghị mấy ông báo cáo với lãnh đạo cao nhất của nhà nước Việt Nam xem xét trả nhà cho chúng tôi, một gia đình mua nhà hoạt động cách mạng hy sinh cả xương máu mà bây giờ bị cướp nhà cho người khác và bây giờ quyền đi khiếu kiện còn bị đe dọa đến cả mạng người, cuộc sống luôn bị đàn áp, bị theo dõi, bị khủng bố.

Tôi viết thư này cực lực lên án công an Hà Nội, vi phạm quyền con người bắt bớ đàn áp khủng bố trái pháp luật thích bắt ai là bắt không cần lệnh. Muốn đe ai là đe, vu cho tôi những điều không đúng như tiếp tay cho "phản động"... tôi muốn hỏi các ông phản động là ai" Ông Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư ĐCS VN còn nói, nghe tất cả những ý kiến trái ngược, vậy mà tôi chỉ có đến nhà ông Hoàng Minh Chính làm thuê kiếm cơm, nuôi con lại bị theo dõi đe dọa, bị dựng chuyện vu khống. Vậy đâu là quyền con người được tự do cư trú, tự do đi lại, tự do mưu sinh. Người nước ngoài đến gặp ông Hoàng Minh Chính còn được, vậy sao tôi một dân thường một công dân hợp pháp của Việt Nam thì lại bị cấm, bị bắt, bị đe dọa luôn sống nơm nớp lo sợ trong cái bầu không khí ở Việt Nam hiện nay. Tôi đi kiện đòi nhà của bố tôi mua để hoạt động cách mạng nay bị tòa án xét xử oan thì không giải quyết, lại đi đàn áp, khủng bố tôi. Vậy các anh là công an có còn xứng đáng là người bảo vệ luật pháp và bảo vệ cuộc sống an lành cho nhân dân nữa hay không"

Xin trân trọng cảm ơn Các Quí Vị đã quan tâm đến hoàn cảnh của gia đình tôi.

Hà Nội, đêm ngày 29-5-2006

Dương Thị Xuân

Mọi liên hệ xin gởi về địa chỉ của anh họ tôi là Nguyễn Khắc Toàn:

Số 11 Ngõ Tràng Tiền - Quận Hoàn Kiếm - Hà Nội.

Vì do tôi đi làm vắng suốt ngày, nên để thuận tiện liên lạc tôi nhờ địa chỉ Anh Toàn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.