Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vài Điều Cần Biết Khi Du Lịch Bằng Xe Hơi Vào Mùa Đông

10/12/200600:00:00(Xem: 10488)

Vài Điều Cần Biết Khi Du Lịch Bằng Xe Hơi Vào Mùa Đông

Cuối tháng 11 năm 2006, ông James Kim, 35 tuổi, phó chủ biên một tạp chí Kỹ Thuật, đã tử vong trong bão tuyết, cách nơi chiếc xe của gia đình ông bị kẹt trong Công Viên Oregon chừng một dặm, khi ông đi bộ để tìm kiếm sự cứu hộ. Ông đã chết vì nhiệt độ trong người xuống quá thấp (hypothermia), sau khi đi loanh quanh nhiều dặm chung quanh rồi bị lạc. Người ta không biết ông đã chết bao lâu trước khi được tìm thấy. Còn gia đình ông, gồm vợ, Kati Kim và hai con, Penelope 4 tuổi và Sabine 7 tháng, được cứu thoát sau gần 10 ngày ngồi trong xe.

Gia đình ông Kim đi từ San Franciso đến Seattle chơi. Khi trở về nhà, ông đã đi lạc. Ông đã lái vượt qua chỗ rẽ vào Freeway 5 mà không thấy, rồi tiếp tục lái vào con đường đã có bảng báo là có thể bị tuyết phủ. Khi bị kẹt trong tuyết, gần hết xăng, và không liên lạc được bằng Cell phone nữa, ông đã ngừng lại trong cơn mưa tuyết. Cả gia đình ăn cầm hơi bằng những hộp đồ ăn dành cho em bé. Khi hết đồ ăn, bà vợ đã cho đứa bé bú, còn mình thì nhịn. Lúc hết nước, họ hòa tan tuyết để uống. Ban đêm, cả nhà ôm nhau cho đỡ lạnh. Đến ngày thứ 8, không chịu đựng sự căng thẳng, ông James Kim quyết định ra đi tìm người cứu. Ông chỉ mặc áo dầy mà không đội mũ. Vài ngày sau, nhờ sự may mắn, bà vợ và hai đứa con được cứu, còn người chồng can đảm thì thiệt mạng.

Từ kinh nghiệm đau thương này, chúng ta cần lưu ý chuẩn bị những vật dụng và việc làm sau đây, nếu muốn đi xa bằng xe hơi:

1-Những vật dụng cần mang theo:

-Ít nhất một bình xăng 5 galông trong xe.

-Kiểm tra bánh xe. Nếu bánh mòn, phải thay trước khi đi xa.

-Nhờ một người thợ máy kiểm tra giùm: Bình điện, đồ chống đông nước trong xe, cây gạt kính, nước rửa kính, hệ thống công tắc, dụng cụ điều hòa nhiệ độ (thermostat), đèn, hệ thống sưởi ấm, thắng xe, và nhớt xe.

-Một cái cào tuyết và một cái chổi, nếu đi vào vùng tuyết.

-Đèn pin mạnh, và pin. Hộp đồ dụng cụ nhỏ, giây câu  bình, xẻng nhỏ, bình nước 10 galông, vài cái bao cát nhỏ để lót bánh xe bị lún.

2-Việc cần chuẩn bị trước khi đi xa:

-Gọi bạn bè hỏi thăm, hay đọc báo, theo dõi tin tức trên truyền hình, radio.

-Nếu có thể chờ được thì chờ cho khí hậu tốt hãy đi.

3-Việc cần làm khi bị kẹt trong bão tuyết:

-Ngồi trong xe, và chỉ đi ra ngoài trong phạm vi 100 yard mà thôi.

-Trưng một cái áo mầu sáng, hay một vật gì lóng lánh sáng bên  ngoài xe.

-Cứ một tiếng đồng hồ, bật công tắc lên chừng 10 phút. Bật máy sưởi và đèn trong xe để giữ hơi ấm.

-Tránh hơi ngạt từ ống "bô" trở lại xe bằng cách thăm chừng đầu ống "bô" bị kẹt vì tuyết. Nên cho cửa kính xuống một tí để khỏi bị ngạt.

-Đề phòng nhiệt độ trong người xuống thấp (hypothermia)bằng cách nhìn vào mặt, nếu thấy nhợt nhạt thì phải phủ ấm lẫn nhau. Để giữ ấm, phải cử động xoa tay, đập chân, hoặc dùng giấy báo, tấm thảm chân để che chỗ lạnh.

-Mặc áo rộng, nhẹ, có nhiều lớp. Nếu mồ hôi chẩy ra vì áo quá dầy, phải gỡ bỏ lớp trong ra, vì mồ hôi sẽ làm thân nhiệt lạnh hơn nữa.

-Bịt mồm lại để bảo vệ phổi. Giữ thân mình cho khô, đừng lỡ nhúng chân tay xuống nước

4-Khi muốn cào tuyết:

-Phải làm động tác "nóng người - warm up" trước khi bắt tay vào việc xúc tuyết.

-Chỉ cào tuyết chỗ nào dùng sức vừa phải, không ráng sức quá.

-Nếu thấy hơi thở gấp rút, phải ngưng lại và hít thở đầy đủ (hít sâu - thở dài).

-Phải nghỉ xả hơi từng lúc một.

-Chỉ xúc tuyết (làm việc nặng) vào ban ngày.

(Lưu ý: Nếu có dụng cụ tháo bánh xe, thì lấy bánh xe dự trữ ra mà đốt. Nếu có thể, thì nhặt thêm vài khúc củi khô chung quanh để thẩy vào đống lửa. Làm theo kiểu Hướng Đạo hay Người Da Đỏ, tức là hai người cầm tấm vải che ngang bên trên nguồn khói chừng một vài giây rồi nhấc tay ra, cho khói tỏa lên một chút, rồi lại chặn lại, làm cho khói bốc lên từng cuộn một, không bốc liên tục. Người ở xa thấy có từng cụm khói bốc lên không đều sẽ thắc mắc và chạy đến. Nguồn khói liên tục lại có thể bị lẫn vào trong cơn tuyết rơi và không gây chú ý lắm.)

5-Việc cần làm khi muốn cứu người bị lạnh:

-Làm nóng người bị lạnh, bắt đầu từ thân mình sau đó làm nóng chân và tay. Tay chân bị tê sẽ chuyển cái lạnh đến tim làm tim ngưng đập.

-Cố bao phủ người lạnh bằng tất cả quần áo, vải vóc. Nếu không có, thì dùng chính thân mình phủ lên người bị lạnh.

-Tuyệt đối không cho người bị lạnh uống càphê hay ruợu. Cà phê làm tim đập nhanh và làm tăng tác dụng của cơn lạnh. Ruợu làm chậm nhịp đập của trái tim và cũng làm tăng tác dụng lạnh của thời tiết.

Nói chung, cẩn thận đề phòng tai nạn vẫn hơn là chờ tai nạn đến rồi mới cứu.

Chu Tất Tiến.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.