Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Rượu Rắn Có Lợi Cho Quý Ông: Đại Bổ Dương Thật Không?

10/08/200600:00:00(Xem: 2116)

Từ xưa, người ta vẫn tin rằng ruợu rắn, nhất là ruợu Tam Xà chứa ba loại rắn độc nhất, là loại thuốc cường dương. Những vị trung niên, "sồn sồn" rất thích loại rượu này và cho rằng nhờ rượu rắn, họ đã mạnh mẽ thêm trong vấn đề chăn gối. Do đó, hầu như ở khắp mọi nơi, chỗ nào có bán ruợu thuốc là có bán rượu rắn. Những bình rượu rắn được bầy ở ngay trước cửa tiệm, với những con rắn cuộn tròn trong bình, con thì da láng, con lại khoang trắng khoang đen. Đôi khi, người bán rượu thuốc còn bầy mấy cái đầu rắn cho chĩa ra ngoài, dọa nạt bọn con nít nhát đảm chạy bán sống bán chết. Nhiều cậu thanh niên cũng bủn rủn tay chân khi nhìn thấy những cái đầu rắn này.

Trong một số bàn tiệc mà ruợu rắn được mang ra đãi khách, người được  mời cười hể hả, vui sướng, vì tin chắc rằng sau chầu ruợu đó, các bà xã sẽ phục lăn, hết còn dám khinh thường địch thủ nữa. Vị chủ nhà thì cũng hể hả vì đã tỏ ra mình là "dân chơi", dám vung tay đãi bạn bè một món quý như thế.

Thực tế, cho đến nay, chưa có thống kê nào chứng minh được là ruợu rắn đem lại sự cường tráng như người ta vẫn nghĩ. Hiếm thấy những nhà điều chế thuốc Nam hay thuốc Tầu viết những cuốn sách hay tài liệu về hiệu quả của ruợu rắn một cách khoa học hay thống kê. Về Tây Y, chưa có nhà điều chế thuốc Tây nào đưa ra một con số về các ảnh hưởng của ruợu rắn. Cũng chưa thấy thầy thuốc nào chứng minh rằng việc ngâm xác một con vật, nhất là loài bò sát vào trong ruợu để uống, lại có tác dụng tốt trên cơ thể con người, hoặc ít nhất là đem lại năng lực cho phần hoạt động sinh lý của các ông, một khi hoạt động này đã bị bế tắc, hoặc yếu đi. Việc ngâm xác những con vật, dù là những con vật còn nằm trong tử cung của mẹ chúng, (như bào thai của nai) vào ruợu, cũng chưa được nhà phân tích đông y nào cho thấy rằng sản phẩm ấy đem lại lợi ích cho con người nhiều hơn là việc ăn thịt và uống ruợu riêng rẽ. Dĩ nhiên, việc ngâm các loại lá cây, thực vật vào ruợu để chế biến thành ruợu thuốc lại khác, vì nhiều loại thực vật, sau khi được các đông y sĩ nghiên cứu, được ngâm trong ruợu sẽ đem lại kết quả nhanh chóng hơn là uống thuốc ta mà không uống ruợu. Một vài phương pháp trị bệnh theo đông y lại rất cần rượu để có thể tiêu thụ được những loại thực vật. Thí dụ như tỏi trị bệnh bao tử, bệnh yếu sinh lý, bệnh hay cảm cúm.. Người ta không thể ăn vài củ tỏi sống được vì hôi miệng và khó nuốt. Nhưng nếu xào tỏi khô sơ sơ rồi ngâm tỏi trong rượu chừng vài tuần, rồi mỗi ngày uống một ly nhỏ xíu, sẽ đem lại tác dụng rất tốt cho người bị yếu sinh lý (không phải bất lực), hay bệnh vặt, và có thể chữa được bệnh đau bao tử (người bị viêm gan B cần hỏi ý kiến bác sĩ trước khi uống rượu tỏi). Rượu, lúc đó, sẽ là chất xúc tác giúp cho việc hòa tan và chuyển hóa năng lượng từ các sản phẩm thực vật đã được chọn lựa đó thấm vào cơ thể nhanh hơn và hoàn hảo hơn.

Còn với việc ngâm một xác chết của một con vật vào rượu để uống lại khác. Cấu tạo của một cơ thể sinh vật với cấu tạo của một phần tử thực vật hoàn toàn khác nhau. Chưa có ai chứng minh được các tế bào của một sinh vật, sau khi được ngâm ruợu, sẽ chuyển hóa thành những chất bổ dưỡng đặc biệt khiến cho một người đang yếu sinh lý sẽ mạnh lên. Thực tế, thì rượu, tự nó, là một chất kích thích, chất xúc tác, khiến cho mạch máu người uống căng lên, các hệ thống thần kinh trong người hưng phấn, tạo cho người uống có một cảm giác ảo, không thật. Nhất là những loại rượu để ngâm xác con vật phải là rượu có nồng độ cao để có thể tiêu hủy dần dần xác thịt của con vật đó.

Trên một phương diện suy nghĩ đơn giản, những người chế ra ruợu rắn thường đề cao tác dụng của món "thần dược" này mà quên đi những tác dụng có thể độc hại thấy rõ trong việc ngâm xác rắn vào ruợu.

Trước hết, rắn là loại độc vật. Rắn cắn ai thì người đó chết, nếu không có thuốc chữa trị tức thời. Những con rắn mà người ta ngâm và khen ngợi lại là những con vật có nọc độc rất mạnh, chỉ từ 3 đến 5 phút, nếu không có biện pháp hút chất độc ra bớt, hoặc kiềm chế nó bằng băng gạc xiết chặt trên chỗ cắn, ngăn máu chạy vào tim, thì người bị cắn lìa đời. Một con rắn độc có hai cục hạch ở hai bên đầu, bên dưới và đằng sau con mắt. Chất độc trong nọc rắn có 4 tác dụng trên cơ thể con vật hay con người bị cắn: làm giảm áp huyết rất nhanh (phosphodiesterase - lower blood pressure), mất kiểm soát các bắp thịt (cholinesterase - lose control of muscles), ngưng việc hoạt động của tim mạch (heart and cardiovascular attacked), và hủy hoại hệ thần kinh (nervous system and brain attacked).  Tuy rằng những chất độc này lại có thể tỏ ra không độc một khi ăn uống vào mà không phải bị truyền vào bằng đường máu khi bị cắn, nhưng không ai có thể nói chính xác được là khi những cái hạch tiết ra chất độc của rắn, sau khi bị ngâm vào ruợu lại không có phản ứng hóa học nào với cơ thể con người, dù chậm hay mau. Theo một cuộc thăm dò không chính thức với những người uống ruợu rắn thường xuyên, một số người khi về già hay nổi cục, nổi hòn trên da, một số khác chết vì xuất huyết nội, nhiều người chết bất ngờ mà không tìm ra nguyên nhân, mà người Việt ta hay gọi là "trúng gió"! Một số lớn mất trí nhớ, thành lẫn lộn trong tuổi trung niên. Điểm chính yếu là việc sinh lý của họ cũng "vậy vậy", cụng vài ly nào cũng thế mà thôi, cũng chỉ là ngọn lửa rơm sau khi được thổi lên từ bất kỳ loại ruợu nào.

Sau nữa, là những con ký sinh trùng sống bám dưới lớp vẩy của con rắn. Vẩy rắn được xếp rất khéo léo và kín đáo để có thể vượt được sông nước. Nhưng dưới lớp vẩy này, vì bò sát mặt đất, có hàng ngàn hàng vạn con ký sinh trùng, sán lãi núp theo. Khi ngâm ruợu, không ai đánh vẩy cả, do đó, có hàng ngàn hàng vạn con sán lãi được ngâm ruợu luôn. Một số chết từ từ trong ruợu, nhưng một số sán lãi chỉ chết khi được đun sôi tới 120 độ trong 3, 4 giờ liên tiếp. Vậy, những người uống rượu rắn có thể đã uống sán lãi, những con sán lãi thứ dữ vào bụng liên tục.

Cuối cùng là những thứ nằm trong bao tử con rắn. Nếu mổ bụng rắn ra, sẽ thấy đủ thứ kinh hoàng, những con chuột chết thối, những ký sinh trùng, những con bọ hung... Tất cả những thứ đó, nếu người làm ruợu rắn mà để nguyên si, thì cũng sẽ thành chất bổ duỡng (") cho người uống ruợu.

Để có được một sức khỏe mạnh mẽ, một cơ thể tráng kiện cho đến lúc về già, nhất là tăng cường được sức mạnh sinh lý, việc đơn giản cần làm nhất mà có kết quả tốt, không có tác dụng độc hại phụ vào, thì không phải là uống ruợu rắn, mà là tập thể dục đều đặn. Kiêng ăn chất béo, bớt ăn thịt, mà ăn thêm nhiều trái cây, nhất định sẽ đạt được điều mà các bậc trung niên mong muốn.

Chu Tất Tiến.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không có cách nào để bọc đường tin này: Một nửa người Mỹ lớn tuổi sẽ béo phì rất nghiêm trọng trong vòng hơn 12 năm nữa, theo một phúc trình mới tiên đoán.
Đông y, còn được gọi là y học cổ truyền Trung Quốc, là một hệ thống y tế lâu đời nhất được biết đến trên thế giới. Không như Tây y, Đông y tập trung vào một sinh lực gọi là “Khí” (hay chi) lưu chuyển trong cơ thể, và khi bị tổn thương, cơ thể sẽ dễ mắc bệnh. Các bác sĩ tìm hiểu căn cơ dẫn đến sự mất cân bằng về tinh thần và thể chất, sau đó thực hiện một cách tiếp cận toàn diện để chữa lành và phục hồi khí cho bệnh nhân.
Thường thường phải có thời gian trung bình là từ ba tới sáu tháng để một móng mọc ra từ gốc tới đầu của móng.Hướng mọc của móng được một lớp da mỏng mọc theo chiều cong ở đáy của móng. Miễn là nơi này của móng không bị tiêu hủy, các thương tích của móng có khuynh hướng kích thích sự tăng trưởng cho tới khi nó lành trở lại.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
Vị bác sĩ có ảnh hưởng y học trong suốt thế kỷ thứ 15 được sinh ra tại một thị trấn trước đây thuộc Hy Lạp Pergamum (ngày nay là Bergama, Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 129 AD. Claudius Galenus hoặc Galen là một thần đồng, viết ba cuốn sách lúc mới 13 tuổi. Sau khi đã hoàn tất toán học, canh nông, thiên văn học, và triết học, anh ta trở lại học y khoa và, trong 12 năm (thời đó học quá lâu) tại thành phố của mình và tại Smyrna, Corinth và quan trọng hơn, tại Alexandria.
“Năm 2008, thế giới có 115 nước trồng lúa và sản xuất khoảng gần 700 triệu tấn thóc mỗi năm…Lúa gạo là thức ăn căn bản của 36 quốc gia và cung cấp từ 20 đến 70% nguồn năng lượng quan trọng cho hơn phân nửa dân thế giới, đặc biệt tại nhiều nước Á Châu…“…Hiện nay lúa gạo ngày càng trở nên phổ biến sâu rộng ở các lục địa khác, như châu Mỹ, Trung Đông và nhất là châu Phi, vì loại thực phẩm này được xem như thức ăn bổ dưỡng lành mạnh cho sức khỏe và thích hợp cho đa dạng hóa thức ăn hàng ngày…” (Trần V. Đạt Ph.D)
Mỗi ngày ta hít thở khoảng 18,925 lít không khí. Thở có hai nhiệm vụ: Thứ nhất là nó cung cấp cho cơ thể dưỡng khí cần để đốt thực phẩm và cho dưỡng khí. Thứ hai là nó thải ra thán khí là chất không cần của đời sống. Dưỡng khí là chất hơi chiếm khoảng 20 phần trăm không khí mà ta hít vào phổi. Không khí thở ra chứa nhiều thán khí. Mặc dù thở là không tự chủ, tuy nhiên ta có thể du di nó một phần nào. Thí dụ ta có thể lấy hơi thật lớn trước khi lặn ở dưới nước.Ta cũng có thể ngưng thở nhưng đừng ngưng lâu quá; phản ứng không tự chủ bắt con người thở quá mạnh khiến ta không thể tự tử bằng cách ngưng thở.
Trong đời sống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổi lẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, cho để nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là một hành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người?
Hoa Kỳ mất đi một cây cổ thụ quý giá có một trăm năm với hai ngày lẻ tuổi thọ.Trước sự ra đi này, đích thân vị nguyên thủ quốc gia cũng phải lên tiếng tỏ ý nuối tiếc là người Mỹ mới mất một bảo vật hiếm có. Đó là tài tử Bob Hope mà nhân dân Hoa Kỳ coi như một nhà ái quốc, một diễn viên hài tuyệt hảo, một người mang niềm vui tới cho mọi người.
Cách nay 100 năm, Émile Coué (1857-1926) một nhà tâm lý học và đồng thời cũng là một dược sĩ Pháp đã đề xướng ra phương pháp tư tưởng tích cực (pensée positive) để cải thiện sức khỏe. Đây là một phương pháp đơn giản và rất dễ thực hiện. Theo nhiều người cho biết nó tỏ ra rất hiệu nghiệm.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.