Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Nhà Tù Vĩ Đại

14/10/200300:00:00(Xem: 4229)
Ba vị thượng tọa vừa bị nhà nước ra quyết định “quản chế hành chính” hai năm, sau khi Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất mở hội nghị tại Tu Viện Nguyên Thiều, Bình Định. Ba vị này là các thượng tọa Tuệ Sỹ, Thanh Huyền, Nguyên Lý.
Nhà nước không chính thức ra lệnh quản chế Hòa Thượng Huyền Quang, Hòa Thượng Quảng Độ... nhưng thấy rõ rằng hai vị thật khó mà đi đâu nữa ra ngoài Tu Viện Nguyên Thiều và Thiền Viện Quang Minh (Sài Gòn). Bởi vì công an đã hù dọa thô bạo bằng cách cho xe jeep công an húc vào hai vị tăng sinh tới nổi phải khiêng đi bệnh viện -- việc này được Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế mô tả như sau:
“Tu viện Nguyên Thiều ở Bình Định và Thanh Minh Thiền viện đã bị công an phong tỏa. Tại Nguyên Thiều, nơi có 300 Tăng sinh cư trú, công an sách nhiễu qua các buổi tra hỏi về những chuyện không đâu. Công an cũng tạo những tai nạn "giả" để hãm hại, khủng bố tinh thần, nhằm ngăn cấm họ rời tu viện, như trong ngày 12.10 cho xe jeep tông vào 2 Tăng sinh vừa ra khỏi tu viện đến phải chở đi bệnh viện. Tại Thanh Minh Thiền viện, ai đến vấn an Hòa thượng Thích Quảng Độ đều bị đuổi đi không cho vào chùa...”
Những sự kiện tự nó nói lên vấn đề. Không cần gì phải lý luận nữa. Hình ảnh mấy tháng trước như dường không thật: Thủ Tướng Phan Văn Khải tiếp kiến Hòa Thượng Huyền Quang, và nói rằng nhà nước đã từng có lầm lỗi trong quá khứ, và rằng chuyện nhà chùa thì quý cụ tự thu xếp với nhau.... Vậy mà khi các sư tìm cách thu xếp với nhau thì lại chen vào thô bạo... Hay có phải nhà nước sợ các nhà sư tay không này" Mà sợ những gì" Sợ các sư nổi giận phóng cước tống một đạp cho cán bộ rớt vào địa ngục theo Mác Lê Hồ" Ai mà lòng nào như thế, tới con kiến con sâu còn phải quý trọng, thì huống gì là thân người mà các sư lúc nào cũng phải quán chúng sinh như cha mẹ nhiều đời của mình... Vậy thì nhà nước sợ gì mà phải đàn áp các sư"
Điều đầu tiên mà Hà Nội không thích chính là lời Hòa thượng Quảng Độ kêu gọi chư Tăng, Tín đồ trong nước "Đừng sợ hãi nữa!" Đây là nền tảng của chế độ. Trước giờ chế độ cộng sản dựa vào nỗi sợ của dân mà tồn tại. Dân chưa biết sợ thì phải làm cho sợ, phải đấu tố, phải tập trung cải tạo, phải xiết hộ khẩu, phải bán gạo theo cân và phải bỏ đói cho hiểu được ơn đảng ơn bác mỗi khi lãnh thêm vài ký gạo. Mất đi nỗi sợ này, thì chế độ mất hẳn nền tảng dựng lập.
Và thực sự các sư đòi hỏi những gì" Đâu cần lập một giáo hội nào đâu; đây chỉ là phương tiện để Bồ Tát cứu độ thôi. Đâu cần tới thêm một danh xưng nào của thế gian nữa, vì trưởng tử Như Lai là đủ rồi; cũng chỉ lmột phương tiện độ sinh thôi. Vậy thì các sư thực sự đòi những gì" Chuyện đạo tất nhiên là hướng về giải thoát, nhưng chuyện đời thì rất là đơn giản: xin cho đồng bào đủ ăn, được đầy đủ các quyền căn bản của con người... Nơi đây xin trích đoạn bài nói chuyện do Thượng Tọa Tuệ Sỹ gửi ra đọc tại Hội Nghị Quốc Tế về Phát Triển Việt Nam ở Hòa Lan (tháng 5/2000) -- Thượng tọa Tuệ Sỹ lúc đó được chính phủ Hòa Lan mời sang Hòa Lan, nhưng Hà Nội không cho phép xuất cảnh. Trích đoạn như sau:
“Việt Nam đang là một đống rác khổng lồ. Đó không phải là ý nghĩ riêng của tôi, mà là nhận xét của nhân vật cao cấp nhất của đảng Cộng Sản Việt Nam. Đây không phải là ý nghĩa kinh tế. Nó bao trùm tất cả mọi khía cạnh đời sống: văn hóa. chính trị, và cả tôn giáo....
Tôi cũng thường xuyên bị học tập [khi còn trong tù] rằng, chính sách đoàn kết dân tộc của đảng là làm cho "dân tin đảng và đảng tin dân." Tôi cũng thường xuyên trả tời: làm cho dân tin đảng, đó là điều tất nhiên và dễ hiểu thôi vì có đáng tin thì người ta mới tin được; vì đảng cần được dân ttn tưởng để tồn tại, dù chỉ là tin tưởng giả tạo. Nhưng "dân tin đảng" có nghĩa là thế nào" Nếu đảng không tin dân thì đảng xứ lý dân như thế nào" Câu trả lời thực tế: Cả nước trở thành một nhà tù vĩ đại...

Mặc dù có những thay đổi lớn nhìn từ góc độ nào đó, nhưng thực tế tôi biết chắc rằng có một điều không thay đổi. Đó là: đảng Cộng Sản vẫn tự coi mình là ân nhân của dân tộc và do đó có độc quyền quyết định số phận của dân tộc (mà là ân nhân hay tội đồ gì thì quần chúng và lịch sử trước mặt sẽ phán xét). Đó là điểm khác biệt với các chế độ chuyên chính lừng danh trong lịch sử. Đây cũng chính là nguyên nhân của một trong những điều mà các đảng viên bảo thủ cho là "rác rưởi tư bản." Điều đó là nạn tham nhũng. Bởi vì, quan liêu, hách dịch, thái độ kẻ cả ban ơn, vừa là bản chất và vừa là dưỡng chất của tệ nạn tham nhũng của Việt Nam hiện nay. Mọi tội phạm xảy ra đều do một bên gây hại và một bên bị hại. Trong tham nhũng, mới nhìn thì không có ai bị hại một cách rõ ràng. Trước mắt, người đưa hối lộ và người nhận hối lộ đều nhận được những điều lợi nhất định. Như vậy người bị hại chính là quần chúng, không đủ đặc quyền để tham gia nhằm hưởng lợi trực tiếp từ nạn tham nhũng. Nghĩa là những thành phần cùng khốn của xã hội chẳng có gì để cho nên chẳng nhận được gì, nên vì vậy họ trở thành nạn nhân. Tính cá biệt của nạn nhân tham nhũng ở Việt Nam hiện tại là do thái độ ban ơn của những kẻ có chức quyền đối với "thần dân" dưới sự cai trị của mình.
Tham nhũng ở Việt Nam không chỉ là thỏa thuận song phương để dành những hợp đồng kinh tế béo bở. Nó bòn rút xương tủy của nhân dân; những người cùng khốn phải còng lưng lao động để có tiền đóng thuế.
Tham nhũng là gốc rễ của các tệ nạn xã hội khác. Vì nó tổ chức bao che và nuôi dưỡng chung. Nó xói mòn mọi giá trị, đạo đức truyền thống. Bảo vệ hay phát huy văn hóa dân tộc trên cơ sở đó chỉ là lá chắn cho tệ nạn tràn lan mà thôi. Tôi nói, tham nhũng là sân sau của quyền lực. Bởi vì chính những người dân cùng khốn, là tiếng nói luôn luôn bị áp chế bằng sự dọa nạt, là những người bị trấn áp bởi bạo quyền chuyên chính khốc liệt nhất, nhưng cũng lặng lẽ chịu đựng nhất. Đó là những chứng nhân cho mặt trái của tham nhũng và quyền lực, nạn nhân trực tiếp của tất cả sự áp chế của nó đối với giá trị nhân phẩm.
Có lẽ tôi muốn kể lại đây một câu chuyện thương tâm, để chúng ta hiểu phần nào bản chất tham nhũng trong một chế độ thường tự hào là không có người bóc lột người. Chuyện xảy ra trong trận lụt vào cuối năm vừa qua. Tại xã Hương Thọ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên có một gia đình nghèo khổ sống lênh đênh trên một chiếc đò. Khi cơn lụt ập đến, gia đình này là duy nhất có ghe ở địa phương miền núi này, do đó đã vớt được trên 80 người khỏi cảnh chết chìm. Sau nước rút. thỉnh thoảng có vài phái đoàn đến cứu trợ. Các gia đình khác đều nhận được cứu trợ. Chỉ trừ gia đình anh. Lý do: không có hộ khẩu, vì lâu nay gia đình này nghèo quá, phải sống "vô gia cư" phiêu bạt trên các sông suối nên không có hộ khẩu thường trú. Dân làng biết ơn anh, xin chính quyền địa phương cấp hộ khẩu cho. Nhưng thiếu điều kiện nhập hộ: gia đình anh không có đủ 4OO,OOO đồng VN để hối lộ. Khi các thầy của tôi lên cứu trợ, dân làng tự động đến tường thuật sự việc để các thầy giúp đỡ. Các thầy giúp đủ số tiền, nhưng với điều kiện phải giấu kín nguồn gốc. Vì sẽ còn nhiều vấn đề rắc rối khác.
Điều tôi muốn nói ở đây không phải nhắm đến tệ nạn tham nhũng. Mà là nhân cách của gia đình nghèo khốn ấy; và thái độ chịu đựng sự bất công một cách thầm lặng đáng kính phục. Dù sống dưới mức tận cùng khốn khổ, anh vẫn giữ vẹn giá trị nhân phẩm của mình. Làm ơn cho nhiều người, nhưng không kể ơn để được đền bù. Chỉ có dân làng biết ơn và tự động đền đáp. Nhưng dân ai cũng nghèo khổ và lại gặp hoàn nạn như nhau, lấy gì chu cấp cho nhau" Khắp cả đất nước này, có bao nhiêu trường hợp như vậy" Đó là những cuộc sống ở sân sau của quyền lực, sống trong bóng lối của xã hội. Nếu họ không lên tiếng, ai biết họ ở đây. Nhưng họ lại không lên tiếng. Vì không thể, hay vì không muốn" Do cả hai. Điều mà quý vị biết rõ là tôi đang nói chuyện ở đây cũng chỉ là cách nói "lén lút qua mặt chính quyền." Tôi chưa biết ngày mai của tôi ra sao, khi những điều tôi nói không làm hài lòng Đảng và Nhà nước.
Hoàn cảnh đất nước Việt Nam như thế cho nên dân ta phải chịu quá nhiều đau thương và tủi nhục. Đối với giới trí thức nói riêng., mà xã hội Việt Nam truyền thống rất tôn trọng, điều tủi nhục lớn nhất là họ không thể thay những người dân thấp cổ bé miệng nói lên một cách trung thực tất cả những uất ức, những khổ nhục mà họ phải chịu. Bởi vì, tại Việt Nam ngày nay những người có thể nói thì ngòi bút đã bị cong; những người muốn nói thì ngòi bút đã bị bẻ gẫy.
Nhưng tôi biết rõ một điều, và điều đó đã được ghi chép trong lịch sử: trí thức chân chính của Việt Nam không bao giờ khiếp nhược...”
Hôm nay thì TT Tuệ Sỹ và 2 thầy khác đã bị án quản chế 2 năm. Ở tù hay quản chế với quý thầy cũng là một cách nhập thất tu trì -- bình thường thôi. Nhưng còn chúng sinh ngòài kia thật sự vẫn chưa bình an, vẫn trong một nhà tù lớn...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.