Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Câu Chuyện Thầy Lang: Tản Mạn Béo-gầy

29/08/200300:00:00(Xem: 5291)
"Béo chê ngấy, gầy chê tanh."
Chỉ vì quan tâm tới tỷ lệ mập béo của dân chúng, mà các nhà thầy cãi cũng như các chuyên gia dinh dưỡng đang ngồi lại với nhau ở Đại Học Boston. Họ sôi nổi thảo luận kế hoạch để mang một số thương nhân ra ba tòa quan lớn. Đó là các ông bà chuyên nghề sản xuất thực phẩm loại "mỳ- ăn- liền, làm- mau-ăn- ngay".
Số là theo thống kê mới đây ở Mỹ, thì hàng năm có trên 300.000 người chết vì mập phì; những người mang quần áo khổ 14 ngày một gia tăng. Một người đẹp Cờ Hoa nặng trung bình 128 cân anh vào thời điểm 1975 thì bây giờ tăng lên 135. Và có hy vọng đạt tới 154 cân vào năm 2005. Người đẹp Giao Chỉ viễn cư ta cũng theo gần kịp.
Hiện nay, 47% dân chúng Mỹ nặng quá ký. Mà đây chẳng phải vấn đề riêng cho xứ của ăn của để dư thừa này, mà là vấn đề chung của nhiều quốc gia khác. Ngay cả nơi thiếu ăn như vài quốc gia châu Phi.
Mập phì gây hậu quả trầm trọng cho sức khỏe, khiến các chính quyền quốc gia cũng như tổ chức Liên Hiệp Quốc phải quan tâm. Đặc biệt là mập phì ở lứa tuổi thiếu niên học sinh. Vị nguyên thủ nước Mỹ đã đích thân mở chiến dịch chống quá cân và khích lệ dân chúng dành 30 phút mỗi ngày để vận động cơ thể.
Kể cũng tội nghiệp cho cái tấm thân nương tử. Người thích kẻ phiền cũng nhiều. Mà thời gian chuộng béo gầy cũng khác.
Chẳng hiểu căn cứ vào đâu mà văn học dân gian ta lại:
"Những người béo trục béo tròn
Ăn vụng như chớp, đánh con cả ngày"
Rồi:
"Những người thắt đáy lưng ong,
Đã khéo chiều chồng, lại khéo nuôi con".
Có phải là các nữ lưu đó làm bếp, nếm mặn nhạt từng tô, ăn lén chồng con liên tục. Nên mập thù lù. Con cái bắt gặp, mách bố thì bà trả thù, đánh con. Đức lang quân bèn mần thơ, nói móc.
Hoặc chồng chúa vợ tôi, quần quật hầu hạ ngày đêm, ăn không có lúc, nghỉ chẳng có giờ, gầy ốm tong teo. Thế là mấy ông chồng vị kỷ, rung đùi " thắt đáy lưng ong" nom sao mà đẹp. Để khích lệ...triền miên hầu chồng, nuôi con.
Lại nhìn vào những họa phẩm danh tiếng của Michelangelo, Leonardo Da Vinci, của Raphael, Rubens. Mẫu người đẹp phải là các thiếu phụ ngực bụng tròn trĩnh những mỡ, mông đùi phốp pháp mịn màng, mặt đầy đặn trăng rằm.
Gặp nhau: "Ấy hồi này cụ phát tướng, nom đẹp như tiên ông." Hoặc
"Bác Tham ngày càng phúc hậu, cứ béo trắng ra. Thật là tốt số vớ được ông chồng giầu, chả phải làm gì".
Nói đến phúc hậu là gì nếu không phải phốp pháp trắng trẻo hồng hào, đi đứng bệ vệ, chậm chạp khoan thai, miệng cười tươi như hoa, tay phe phẩy cái quạt giấy. Sao nom mà mát cả con mắt.
Ấy vậy mà bây giờ người ta lại chuyển hướng thẩm mỹ. ĐeÏp phải như:
"Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh"
Xinh chắc phải thon -thả, eo -óc, mình- dây; ngăm ngăm da bánh mật. Chứ không ...vòng hông quả lê, vòng bụng trái táo.
Và người ta cũng e ngại, đề phòng béo mập. Kể ra đề phòng thì cũng phải vì đã có nhiều hậu quả không tốt cho sức khỏe do mập phì gây ra.
Được coi là mập phì khi sức nặng cơ thể vượt quá tiêu chuẩn là 20%. Tiêu chuẩn được các nhà Bảo Hiểm Nhân Thọ đặt ra, căn cứ vào tuổi tác, giống tính, chiều cao.
Nhiều khi chẳng cần đọc tiêu chuẩn, cân co lách cáchï.
Chỉ nhìn vào tấm gương, so sánh thân mình với hai chục năm về trước, nhất là sau khi dăm lần tay bế tay bồng. Hoặc thấy mình mới di bàn tọa khỏi chiếc ghế xe bus, đã có hai người xô tới cùng ngồi vừa vặn vào chỗ của mình. Là thấy mình cần xuống cân để mang quần áo số bẩy. Và tuần sau còn mặc áo dài đi ăn cưới con gái "chị Thủ Tướng" chứ.
Mập phì là điều quan ngại cho y giới cũng như các nhà xã hội học.

Người mập thường hay mắc bệnh cao huyết áp, tiểu đường, bệnh tim mạch , sưng phổi, yếu gan, suy thận, viêm túi mật, phong khớp và ngay cả hiếm muộn không con.
Họ mau mệt mỏi, khó thở, thiếu sức sống, di chuyển khó khăn, hay đau nhức xương khớp, ăn khó tiêu., rối loạn giấc ngủ. Chỉ có điều mùa lạnh ít bị cóng giá, vì được mỡ béo bao che. Nhưng Hè đến thì thở hổn ha hỗn hển, mồ hôi nhễ nhại, đầm đìa. Tai nạn lưu thông họ gây ra cũng cao mà tử vong cũng nhiều trong hoặc sau khi giải phẫu...
Bình thường, con người không quá béo hoặc quá gầy vì Trời cho một cơ chế điều hòa sự ăn uống. Cơ chế phát ra tín hiệu muốn ăn khi dự trữ vơi; chán ngấy khi kho đã đầy. Nhưng con người mưu mẹo, tinh ranh, đôi khi đã lách khỏi cơ chế để thỏa mãn cái tật "No bụng, đói con mắt" của mình.
Khoa học đã dành nhiều công sức đi tìm nguy cơ gây ra béo mập. Mà ai nghĩ ra cách chữa thì sẽ giầu to.
Có thuyết nói là do gene di truyền từ ông bà cha mẹ sang con cháu. Quan sát thấy cũng một phần đúng vì nhiều nhà mọi người cùng mập, mập có dòng. Nhưng có thể cũng tại bố mẹ ăn ngon, con bắt chước rồi cùng lên cân. Ăn mà không vận động, tiêu dùng thì calories nó chuyển thành tế bào béo ở vùng bụng, vùng mông.
Một vài dược phẩm cũng có tác dụng tăng cân như thuốc trị tâm thần lithium; thuốc kinh phong Depakene, Tegretol; kích thích tố cortisol, estrogen...Cái vụ cortisol là nhiều đồng hương ta khá có kinh nghiệm: vài thuốc hen suyễn, phong thấp bên nhà họ pha trộn nhiều hóa chất này, nên sau một thời gian dùng là cơ thể giữ nước, lên cân rất mạnh.
Ăn nhiều cũng có thể do ảnh hưởng tâm lý từ thuở nhỏ. Con cái thường được bố mẹ khuyên "Ăn cho hết bát cơm nghe con. Bỏ phí của trời, mười đời không có." Lớn lên thành thói quen. Phở phải tô xe lửa. Nước uống phải ly bự. Ăn cho sạch chén dù không có nhu cầu.
Chính vì cái chuyện ăn hết, ăn nhiều, ăn không kiểm soát được vì món ăn hấp dẫn - có- liền mà mập phì xẩy ra.
Và mấy thầy cãi phải ra tay nghĩa hiệp. Vừa bảo vệ dân lành vừa làm mập trương mục ngân hàng của mình. Các ngài kết tội các cơ sở sản xuất thực phẩm làm mau, ăn liền.
Rằng quý vị không nói sự thật về sản phẩm của mình; rằng quý vị dùng nhiều chất béo có hại; rằng quý vị châm nhiều muối, nhiều đường. Rồi quý vị còn tiếp thị, quảng cáo quyến dụ khách hàng...Quý vị phải có bảng kê khai thành phần của món ăn trưng ngay tại tiệm. Bao nhiêu calories. Có chất dinh dưỡng gì. Để khách hàng coi biết mà ăn mà tránh.
Nếu không thực hiện, tiếp tục gây mập phì ở đồng bào thì chúng tôi phải mời quý vị ra trước ba tòa ông lớn.
Các nhà sản xuất thực phẩm phân bua: Các quan trạng chỉ bóp méo sự thật. Món ăn chúng tôi là để phục vụ đồng bào thân thương, vì bổ dưỡng, an toàn. Còn người ta thích ăn nhiều thì làm sao chúng tôi kiểm soát được. Các ông trạng tài ba thì hãy hướng dẫn cách ăn uống cho quần chúng đi.
Lời qua tiếng lại. Tranh tụng chắc sẽ kéo dài. Tốn kém cũng không ít. Thực là "vô phúc đáo tụng đình".
Là khách tiêu thụ viễn cư tị nạn, theo người đi kiện cũng mất công; lại vốn nghèo ngôn ngữ, tranh cãi ra dấu mỏi tay.
Chi bằng ta cứ áp dụng thuyết VỪA PHẢI của Tổ Tiên: "Aên ba phần đói, bẩy phần no, cân bằng dinh dưỡng, đa dạng rau trái thịt mỗi thứ một ít".
Kèm theo "cái chim bay cò bay" mỗi buổi sáng như thuở còn tiểu học. Hoặc du dương hơn là rủ nhau ta ... "Múa Đôi". Vừa đổ mồ hôi, vừa tăng tình già thắm thiết.
Chẳng giản dị, dễ làm mà lại công hiệu bội phần hay sao.
Bác sĩ Nguyễn Ý-ĐỨC
Texas cuối 7-03

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không có cách nào để bọc đường tin này: Một nửa người Mỹ lớn tuổi sẽ béo phì rất nghiêm trọng trong vòng hơn 12 năm nữa, theo một phúc trình mới tiên đoán.
Thường thường phải có thời gian trung bình là từ ba tới sáu tháng để một móng mọc ra từ gốc tới đầu của móng.Hướng mọc của móng được một lớp da mỏng mọc theo chiều cong ở đáy của móng. Miễn là nơi này của móng không bị tiêu hủy, các thương tích của móng có khuynh hướng kích thích sự tăng trưởng cho tới khi nó lành trở lại.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
Vị bác sĩ có ảnh hưởng y học trong suốt thế kỷ thứ 15 được sinh ra tại một thị trấn trước đây thuộc Hy Lạp Pergamum (ngày nay là Bergama, Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 129 AD. Claudius Galenus hoặc Galen là một thần đồng, viết ba cuốn sách lúc mới 13 tuổi. Sau khi đã hoàn tất toán học, canh nông, thiên văn học, và triết học, anh ta trở lại học y khoa và, trong 12 năm (thời đó học quá lâu) tại thành phố của mình và tại Smyrna, Corinth và quan trọng hơn, tại Alexandria.
“Năm 2008, thế giới có 115 nước trồng lúa và sản xuất khoảng gần 700 triệu tấn thóc mỗi năm…Lúa gạo là thức ăn căn bản của 36 quốc gia và cung cấp từ 20 đến 70% nguồn năng lượng quan trọng cho hơn phân nửa dân thế giới, đặc biệt tại nhiều nước Á Châu…“…Hiện nay lúa gạo ngày càng trở nên phổ biến sâu rộng ở các lục địa khác, như châu Mỹ, Trung Đông và nhất là châu Phi, vì loại thực phẩm này được xem như thức ăn bổ dưỡng lành mạnh cho sức khỏe và thích hợp cho đa dạng hóa thức ăn hàng ngày…” (Trần V. Đạt Ph.D)
Mỗi ngày ta hít thở khoảng 18,925 lít không khí. Thở có hai nhiệm vụ: Thứ nhất là nó cung cấp cho cơ thể dưỡng khí cần để đốt thực phẩm và cho dưỡng khí. Thứ hai là nó thải ra thán khí là chất không cần của đời sống. Dưỡng khí là chất hơi chiếm khoảng 20 phần trăm không khí mà ta hít vào phổi. Không khí thở ra chứa nhiều thán khí. Mặc dù thở là không tự chủ, tuy nhiên ta có thể du di nó một phần nào. Thí dụ ta có thể lấy hơi thật lớn trước khi lặn ở dưới nước.Ta cũng có thể ngưng thở nhưng đừng ngưng lâu quá; phản ứng không tự chủ bắt con người thở quá mạnh khiến ta không thể tự tử bằng cách ngưng thở.
Trong đời sống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổi lẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, cho để nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là một hành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người?
Hoa Kỳ mất đi một cây cổ thụ quý giá có một trăm năm với hai ngày lẻ tuổi thọ.Trước sự ra đi này, đích thân vị nguyên thủ quốc gia cũng phải lên tiếng tỏ ý nuối tiếc là người Mỹ mới mất một bảo vật hiếm có. Đó là tài tử Bob Hope mà nhân dân Hoa Kỳ coi như một nhà ái quốc, một diễn viên hài tuyệt hảo, một người mang niềm vui tới cho mọi người.
Cách nay 100 năm, Émile Coué (1857-1926) một nhà tâm lý học và đồng thời cũng là một dược sĩ Pháp đã đề xướng ra phương pháp tư tưởng tích cực (pensée positive) để cải thiện sức khỏe. Đây là một phương pháp đơn giản và rất dễ thực hiện. Theo nhiều người cho biết nó tỏ ra rất hiệu nghiệm.
Theo truyền thông Hoa kỳ, ông Trump đang được chữa trị với nhiều thứ thuốc cho bệnh COVID-19. Ba thuốc trong danh sách hôm nay 2 tháng 10, 2020 là Regeneron, famotidine, và aspirin. Chúng tôi xin lược sơ một cách tổng quát lý do mà ba thứ thuốc này được bác sĩ dùng cho ông Trump.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.