Chuyện Nóng: Oâng “bush Con” Đau Đầu Vì Kinh Tế

04/08/200200:00:00(Xem: 3817)
Mới chỉ mười năm trước, ông Bush Bố đã để vuột khỏi tầm tay cơ hội tái đắc cử vẻ vang khi các thất bại về kinh tế làm lu mờ những thành quả quân sự đạt được ở quốc ngoại.
Bây giờ ông Bush Con cũng đang trải qua những tuần lễ đau đầu ở Nhà Trắng khi cổ phiếu liên tục mất giá trên thị trường, người tiêu thụ ngày càng mất niềm tin vào sự vững mạnh của nền kinh tế, và ngay cả ngài tổng thống cũng khó còn tự đánh giá mình quá cao như trước đây.
Buổi nói chuyện của ông Bush ở thị trường chứng khoán Wall Street về tính đúng đắn của đạo đức trong các liên hiệp công ty bị nhạo báng là quá ít, quá trễ. Chưa hết, ngay tuần lễ tiếp theo, trong cuộc nói chuyện được tổ chức vội vàng ở Alabama nhằm vỗ an tinh thần công chúngá, ông Bush lại rôm rả hứa hẹn: "Kinh tế đang hồi phục. Đó là sự thật." Kết quả sự vỗ an là thị trường chứng khoán sụt giá mạnh.
Dù giá cổ phiếu đãù hồi phục phần nào, các sự kiện kinh tế và lời lẽ ông Bush đang kéo ký ức người dân trở về thời Herbert Hoover làm tổng thống. Đúng vào thời kỳ tê liệt nhất, tháng 10 năm 1929, Hoover vẫn tuyên bố chắc nịch rằng nền kinh tế Hoa Kỳ đang ở trong tình trạng "thịnh vượng và khỏe mạnh." Và sau đó, nước Mỹ rơi vào cuộc đại khủng hoảng 1930. Kinh tế Âu châu bất ổn và thế chiến thứ nhất bùng nổ năm 1939.
Chủ đề tranh cãi của ông Bush xoay quanh luận điểm là những nguyên tắc cơ bản của nền kinh tế xem ra vẫn trong tình trạng tốt đẹp. Đây cũng chính là thông điệâp của ông Alan Greenspan, chủ tịch Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang, trong buổi điều trần tại Quốc Hội ngay ngày hôm sau. Chẳng phải cả hai cùng vô cớ kết luận như vậy.
Trước hết, lạm phát hiện đang ở mức thấp và mức gia tăng sản lượng vẫn sung sức đáng ngạc nhiên. Phần nhiều những đầu tư dư thừa các công ty đã tạo ra trong thời kỳ kinh tế bùng nổ đã đang dần được thanh toán. Khả năng tiêu thụ của người tiêu dùng vẫn vững chắc; chẳng hạn, mua bán lẻ tăng 1,1% trong tháng 6, nhanh hơn nhiều so với sự mong đợi của các nhà phân tích thị trường. Ngân hàng Dự Trữ Liên Bang cũng đã dự đoán mức tăng trưởng kinh tế cho năm 2002 từ 3,5 đến 3,75%.
Mặc dầu có các dấu hiệu lạc quan khá rõ ràng, người tiêu dùng vẫn còn lo lắng. Nguyên nhân chính là do thị trường chứng khoán tuột giá. Chỉ trong hai tuần lễ đầu tháng 7, chỉ số Dow Jones trung bình cho ngành công nghiệp đã rớt xuống 6%; chỉ số Nasdaq của ngành công nghiệp nặng ở mức 72 điểm thấp hơn mức cao nhất của tháng 3 năm 2000.
Nhìn trên một bối cảnh rộng hơn, sự trơn trượt này là sự xì hơi của quả bóng bơm căng những năm 1990. Như ông Bush đã chỉ ra ở buổi họp Alabama rằng "Hoa Kỳ cần phải gột bỏ những tàn tích hiện có của bữa tiệc quá chén … mà chúng ta vừa trải qua." Nhưng thực tế cũõng rõ ràng là chính hàng loạt những vụ tai tiếng của các liên hiệp xí nghiệp và sự mất lòng tin của giới đầu tư đã làm cho tình hình đã xấu càng thêm xấu hơn.
Giá cổ phần không lãi cố định bị trượt có thể sẽ bắt đầu ảnh hưởng đến những căn bản đã được cả tổng thống lẫn chủ tịch Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang chuyên chú nâng đỡ. Đặc biệt, mức tiết kiệm gia đình có thể được xem là cần thiết khi người dân Mỹ đánh giá lại những gì họ trông mong từ danh mục số vốn đầu tư cho tuổi già. Điều này gợi lên hình ảnh một sức tiêu thụ ngây dại dật dờ, chứ không phải khả năng hồi phục trong tiêu dùng. Đầu tư tư bản cũng có thể bị ảnh hưởng trầm trọng nếu các công ty trở nên thận trọng hơn trong vấn đề vay mượn.

Buồn thay, lại ít có dấu hiệu là chính quyền đương thời sẽ cố loại trừ các ưu tư kể trên. Cũng trong buổi nói chuyện ở Alabama, ông Bush đã hứa hẹn về "một chương trình làm việc cho phát triển lâu dài." Điều này cũng bao gồm cả (1) chính sách tài khoá - fiscal policy (2) chính sách mậu dịch - trade policy (3) cải tổ cách làm ăn của các liên hiệp công ty - corporate reform (4) đẩy mạnh ý thức trách nhiệm đối với học đường (boosting accountability in schools), và (5) bảo đảm ngăn ngừa hiểm họa khủng bố (terrorism-risk insurance).
Một lô ôm đồm những chính sách chọn lọc như TRÊN hầu như chẳng thể tạo nên một chương trình làm việc chu đáo trên lĩnh vực kinh tế thời kỳ sau bùng nổ. Ngay cả khi chúng ta nghĩ rằng điều này có thể xảy ra, một khi chúng ta bắt đầu bằng cách thử qua từng cơ phận, tiến trình làm việc cũng rất manh mún. Chẳng hạn như trong ngày 15 tháng 7, Thượng viện chắc chắn đã thông qua một dự luật về cải tổ các liên hiệp xí nghiệp với nhiều điều phải bàn cãi, và ông Bush rất vui vẻ chấp nhận. Ngay hôm sau Hạ viện hăm sẽ làm mất hiệu lực nhiều điều đã được cân nhắc trong bản dự thảo tại Thượng viện.
Vấn đề lớn nhất và nan giải nhất, tuy nhiên, vẫn là mối quan tâm về chính sách tài khóa. Dường như chẳng có ai nhận thức rằng làm cách nào môi trường thời kỳ sau bùng nổ kinh tế lại có thể ảnh hưởng đến ngân sách quốc gia. Ngày 12 tháng 7, chính quyền Bush tuyên bố chính phủ Liên Bang đang ôm một món nợ lên đến 165 tỉ mỹ kim trong năm nay, so với dự đoán tuyên bố trong tháng hai năm 2002 là 106 tỉ. Mặc dầu nền kinh tế có tăng nhanh hơn chúng ta hy vọng kể từ tháng hai, các mức thuế thu hiện đang giảm mạnh. Phần lớn sự suy giảm này do mất giá trên thị trường chứng khoán khi lợi nhuận tư bản của người đầu tư chuyển thành thua lỗ.
Trong những điều kiện như vậy, chính sách tài khóa của ông Bush - về việc cắt giảm thuế kể từ năm 2001, bề ngoài sẽ đảo ngược sau năm 2009, sẽ trở thành thường xuyên - khó mà điều chỉnh được. Nếu nhu cầu tiêu dùng giảm đi một cách đáng kể, sẽ dẫn đến trường hợp cắt thêm thuế hoặc giảm chi tiêu ngay hôm nay. Nhưng khó mà thấy được ưu điểm của việc cắt giảm thuế vĩnh viễn vào thời điểm này khi mà tổng thu nhập quốc gia quá bấp bênh.

Cuối cùng, chỉ trích về vấn đề chi tiêu cần phải chia đều cho cả Quốc hội lẫn Nhà Trắng. Ông Bush rất mạnh miệng về vấn đề này, dọa sẽ phủ quyết dự luật bổ sung ngân sách 27 tỉ mỹ kim mà Quốc Hội đã đội lên thành 31 tỉ. Nhưng đứng về mặt khác, bằng cách đồng ý trên những con số chi tiêu còn lớn hơn và thường xuyên hơn, chẳng hạn, dự luật đồ sộ về nông nghiệp, ông Bush đã mất chân đứng về đạo đức. Quốc Hội cũng chẳng kém, chia năm sẻ bảy và thiếu tính hệ thống trong những nguyên tắc tài chính. Điểm mặt chỉ tên và đối chọi đảng bộ ở thủ đô dễ thấy hơn là các chính sách đầy nhiệt tình về lòng tự tin mà nền kinh tế Hoa Kỳ thật sự đang cần đến.
HẠ MIÊN
(Theo Tuần Báo Kinh Tế)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.