Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mỗi Tuần Một Chuyện Ma: Đêm Đen (nguyên Tác: “black Evening” Cuœa David Morrell)

05/04/200400:00:00(Xem: 5205)
Căn nhà nằm ơœ khu nghèo nàn nhất dù tôi được cho biết đó từng là một trong những căn nhà đẹp nhất trong tỉnh ơœ thập niên 30.
Bây giờ, những khung cưœa sổ đẹp đẽ đã bung ra, cái cổng lớn đã nghiêng ngaœ, sơn tróc từng maœng màu xám trong ánh sáng nhạt mờ mà tôi nghĩ rằng trước đây phaœi là màu trắng.
Căn nhà ba từng bề thế với những bao lơn rộng rãi. Bây giờ không mấy ai có khaœ năng xây những căn nhà lớn như vậy nữa. Bơœi thế không có gì đáng ngạc nhiên nếu căn nhà này do một người giàu có xây nên. Tôi nghĩ tới niềm hãnh diện cuœa vị chuœ nhân đầu tiên và sự buồn phiền nếu họ nhìn lại căn nhà cuœa họ bây giờ. Nhưng có lẽ họ đã chết caœ rồi, không có gì phaœi thắc mắc nữa. Nếu có cái gì khiến chúng tôi phaœi thắc mắc bây giờ thì đó chính là một mùi hôi khó taœ. Khi tôi dùng chữ “chúng tôi”, có nghĩa còn những người khác nữa ngoài tôi ra. Tôi là tân caœnh sát trươœng thành phố, Hoài, người phụ tá cuœa tôi, và Tân, vị bác sĩ caœnh sát.
Chúng tôi đứng bên cạnh chiếc xe caœnh sát với ánh đèn chớp chớp, nhìn trừng trừng vào bóng tối và căn nhà lặng ngắt.
Những người hàng xóm kéo nhau ra đứng trước cưœa theo dõi chúng tôi. Chúng tôi nhìn nhau trước khi quyết định tiến vào. Và tôi nín thơœ.
Bước lên thềm nhà, tôi nhìn qua khung kiếng bụi bặm cuœa khung cưœa trước. Bên trong hoàn toàn tối tăm. Tôi vặn chuông, loại chuông kiểu cổ. Tiếng chuông khô khan như vọng lại từ cõi xa xăm.
Chờ một lát không thấy ánh đèn, không nghe tiếng chân, tôi vặn thêm lần nữa và tiếp tục chờ. Vẫn hoàn toàn yên lặng. Hoài hoœi:
- Mình phaœi làm gì bây giờ"
Tôi đáp:
- Chờ thêm chút nữa. Họ già rồi, và cũng có thể họ không có nhà.
Bác sĩ Tân lên tiếng:
- Chỉ có một người thôi. Bà ta tên là Nga và chắc cũng đã trên dưới tám chục rồi.
Hoài nói:
- Hay bà ta nguœ"
Tân nhún vai:
- Tôi không nghĩ như vậy.
Tôi vặn chuông lần nữa. Là tân caœnh sát trươœng thành phố và mới ơœ đây không lâu, tôi không muốn làm phiền một bà lão. Tôi đưa gia đình tới đây với hi vọng tìm được một nơi cư ngụ tốt đẹp hơn.
Mùi hôi gần như không chịu nổi nữa khiến tôi quyết định:
- Thôi, mình vào xem sao.
Tôi vặn nắm cưœa, cưœa khóa. Tôi kê vai đẩy nhẹ. Cánh cưœa bung ra dễ dàng làm như cái khóa cưœa bằng giấy. Một mùi hôi nồng nặc ùa ra khiến tôi lợm giọng.
Tôi gọi lớn:
- Có ai trong nhà không"
Im lặng.
Chúng tôi bước vào và tôi caœm thấy sàn gỗ như bị mục dưới chân. Tôi bật đèn, đèn không cháy. Hoài lẩm bẩm:
- Chắc họ không traœ tiền điện nên điện bị cúp rồi.
Chúng tôi bật đèn pin lên. Phòng khách nằm phía bên phaœi chất đầy những chồng giấy cao hơn đầu người. Có một khoaœng cách nhoœ sát tường mà chúng tôi có thể bước lọt. Không cần thiết.
Chúng tôi tiếp tục bước vào trong và tôi lại gọi lớn: “Có ai ơœ nhà không”.
Vẫn hoàn toàn im lặng.
Tôi nhìn thấy một cái dương cầm lớn kiểu cổ, xung quanh là những núi giấy tờ. Chúng tôi bước lên lầu. Phòng nào cũng chất đầy giấy tờ cao gần tới trần nhà.
Một cái giường nguœ kiểu cổ ơœ lầu nhì nhưng không có dấu vết nào cho thấy có người xưœ dụng.
Không tìm thấy một người nào và cũng không thấy gì khác lạ, chúng tôi trơœ xuống nhà dưới. Căn hầm luôn luôn là nơi đáng nghi ngờ nhất nhưng lại luôn luôn được kiểm soát sau cùng.
Chúng tôi mơœ cưœa hầm. Một mùi hôi nồng nặc xông ra khiến chúng tôi không ai baœo ai, cùng bịt mũi một lượt.
Tôi đã được huấn luyện về kỹ thuật nén caœm xúc, hoàn toàn vô tư trước những gì nhìn thấy. Nhưng khi ánh đèn pin cuœa chúng tôi rọi vào một cái xác không đầu nằm trên mặt đất, da thịt rữa nát thấm ra ngoài quần áo, tôi chịu không nổi.
Hoài mưœa thốc mưœa tháo. Rồi vì những lý do tự nhiên, ánh đèn pin tự động rọi lên cao, và chúng tôi nhìn thấy đầu người chết dính trong sợi giây thòng lọng, mái tóc bạc buông xõa, da thịt trên mặt đã chaœy ra trong khi đôi mắt rữa nát như nhìn chúng tôi trừng trừng.
Tuy nhiên đó chưa phaœi hình aœnh cuối cùng mà chúng tôi chờ đợi. Khi ánh đèn pin rọi vào một góc phòng, thêm một tưœ thi nữa, bé nhoœ và cô đơn, một bé gái! Chúng tôi biết đó là một bé gái, không phaœi chỉ vì cô bé là mục tiêu cuœa một cuộc tìm kiếm rộng rãi trong tỉnh mà là nhờ mái tóc dài và bộ quần áo với cái nơ thắt ơœ cổ. Nhìn mặt không thể biết vì mặt cô bé đã bị chuột bọ làm biến dạng. Cái nơ thắt chặt quá khiến cái lưỡi đen ngòm cuœa cô bé lè ra. Chi tiết khiến chúng tôi đặc biệt lưu ý là áo quần cuœa cô bé là loại áo quần cổ điển cuœa hơn nưœa thế kyœ về trước. Có lẽ cô bị bắt buộc mặc bộ áo quần này để đóng một vai trò mà cô không thích...

... Bây giờ chúng tôi đang ngồi trong văn phòng cuœa tôi ơœ giữa thành phố, đèn bật sáng trưng. Dù bên ngoài trời lạnh với những ngọn gió thu, tôi mơœ tất caœ cưœa sổ và cho quạt chạy tối đa cho hết mùi xú uế bám trên da thịt và quần áo chúng tôi.
Rồi tôi lên tiếng:
- Các ông làm ơn cho tôi biết. Theo tôi, rõ rệt là bà ta đã giết đứa bé trước khi tự tưœ. Nhưng tại sao" Tôi mới tới đây nên không biết gì về bà ta hết. Tại sao bà ta lại làm như vậy"
Bác sĩ Tân hắng giọng:
- Bà Nga ơœ đó từ khi căn nhà mới xây. Chính vợ chồng bà đã xây căn nhà đó. Chồng bà là một ngân hàng gia giầu có tên là Ân. Khi đó thế giới nằm trong tay họ cho tới khi đứa con gái duy nhất lên ba cuœa họ chết vào một mùa thu. Tôi biết việc này do ba tôi kể lại. Ba tôi cũng là bác sĩ nhưng đã không cứu được cô gái bị chứng bạch hầu, và chính ba tôi đã chứng kiến caœnh cơ nghiệp cha mẹ cô sụp đổ vì cái chết cuœa cô.
Rồi một hôm ông chồng boœ đi đâu không ai biết. Bà vợ ơœ lại một mình sống đời ẩn dật.
Tại thành phố này, thỉnh thoaœng lại có những bé gái mất tích và thường vào mùa thu, như cô bé mà mình vừa thấy chẳng hạn.
Bây giờ nghĩ lại, tôi cho có lẽ bà Nga về già lên cơn điên, tìm kiếm những bé gái thế vào chỗ con bà. Bà bắt cóc chúng nhưng không để chúng sống sót. Bà giết chúng nhưng tin rằng chúng vẫn sống, và là con bà.
Có điều không biết bà ta giấu những xác chết đó ơœ đâu! Chắc chắn khi những xác chết rữa nát, bà ta phaœi tìm cách chôn giấu. Tôi nghĩ rằng lần cuối cùng có lẽ bà chợt tỉnh, hiểu rõ những việc làm cuœa bà nên đã treo cổ tự tưœ.
Tôi ngồi yên suy nghĩ. Có nhiều việc phaœi làm bây giờ. Tôi chưa cho gọi xe hồng thập tự vì còn muốn nghiên cứu kỹ lưỡng trước khi phạm trường bị khuấy động và có thể những chứng cớ quan trọng bị tiêu huœy. Nhưng tôi biết tôi không thể ngồi yên được lâu hơn. Ít nhất tôi cũng phaœi thông báo cho cha mẹ bé gái bất hạnh.
Tôi vừa toan đưa tay thì điện thoại reo vang. Tôi giơœ điện thoại lên nghe và nhận thấy ngay là chúng tôi đã hoàn toàn lầm lẫn. Tôi biết việc gì đã xẩy ra. Đặt vội điện thoại xuống, tôi đứng bật dậy nhìn bác sĩ Tân:
- Không phaœi bà Nga làm công việc bắt cóc mà chính là ông chồng.
Tân giật mình:
- Ông nói sao"
Hoài há hốc miệng nhìn tôi. Tôi vừa đi như chạy ra cưœa vừa nói:
- Chính là ông chồng.
Tân chạy theo:
- Nhưng ông ta đã boœ đi từ mấy chục năm nay rồi.
- Ông ta không đi đâu hết. Ông ta vẫn ơœ trong nhà.
Caœ hai chạy theo tôi ra xe. Hoài nói:
- Nhưng mình đã lục soát mà đâu có thấy ông ta.
- Ông ta ơœ trong nhà. Mình ngu quá nên không thấy đó thôi.
Tôi phóng xe ra khoœi ty. Bác sĩ Tân vẫn thắc mắc:
- Tôi không hiểu.
Tôi không muốn nói gì nữa mà chỉ hụ còi phóng như bay. Tới nơi, tôi thắng lại thật gấp, nhaœy vội xuống, lao vào nhà, la lớn:
- Ông Ân, tôi biết ông đang ơœ trong này. Bước ra, bước ra, đừng để tôi phaœi mất thì giờ.
Căn nhà vẫn lặng lẽ trong khi tôi rọi đèn và phóng mình vào phòng khách, miệng la lớn:
- Ông Ân, nếu ông đụng chạm đến đứa nhoœ, tôi sẽ thẳng tay trừng trị ông.
Tôi vừa la vừa vội vã xô đổ những chồng giấy và quay lại thúc hối Tân và Hoài:
- Phụ tôi một tay. Lẹ đi, lẹ đi.
Cuối cùng chúng tôi tìm thấy ông ta trong phòng nhạc, hay nói đúng hơn, một căn phòng trong một căn phòng với những bức tường giấy. Ông ta ơœ trong đó, và tuy đã trên tám mươi, trông ông vẫn có veœ khoœe mạnh khác thường.
Ông trừng mắt nhìn tôi. Tôi chụp áo ông ta và hất ông sang một bên. Và tôi nhìn thấy một cô gái nhoœ trong y phục cuœa thập niên 30, bị trói và bị bịt miệng, đôi mắt đầy veœ hãi hùng.
Các bạn thấy không, chính ông Ân là keœ chuyên bắt cóc treœ con từ mấy chục năm qua. Ông ta không hề boœ đi đâu hết. Ông ta chỉ bị mất trí. Bà Nga phaœi giấu ông và giấu caœ những vụ bắt cóc để baœo vệ ông. Tuy nhiên mỗi lần ông hạ sát một đứa bé, sự trung thành cuœa bà dành cho ông lại suy giaœm. Tới một lúc không còn chịu đựng được nữa, cách giaœi quyết duy nhất cuœa bà là tự huœy.
Tôi đoán rằng ông Ân ơœ đó vì cú điện thoại mà tôi nhận được báo cho tôi biết lại thêm một bé gái mất tích. Tôi nghĩ ngay rằng nếu bà Nga không làm việc đó thì còn ai khác hơn nếu không phaœi chồng bà"
Câu chuyện tôi kể lại cho quí vị nghe xẩy ra cũng đã lâu rồi, lâu lắm rồi, và bé gái đó bây giờ đã trươœng thành và tóc đã bạc.
Tôi biết chắc điều đó vì đứa bé đó chính là con gái tôi, và thỉnh thoaœng con tôi hình như cũng nhận ra tôi mỗi khi tôi tới thăm nó vào dịp cuối tuần.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.