Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Ngọn Nến Cho Tù Nhân Lương Tâm

28/12/200600:00:00(Xem: 4137)

Một ngọn nến cho tù nhân lương tâm

Hàng trên, từ trái: HT Quảng Độ, BS Nguyễn Đan Quế, nhà báo Nguyễn Vũ Bình (đang ở tù), BS Phạm Hồng Sơn, Đỗ Nam Hải; Hàng dưới, từ trái: Lê Nguyên Sang (tù), Huỳnh Nguyên Đạo (tù), Trần Khải Thanh Thuỷ, Lê Thị Công Nhân.

Một vài năm trước ngày 30.4.1975, ở Sài Gòn tôi nghe nhiều về những nhân vật đối kháng với chính quyền Việt Nam Cộng Hoà như các linh mục Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Phan Khắc Từ, sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm, học sinh Lê Văn Nuôi.

Họ thường xuyên xuống đường biểu tình chống chính phủ. Hai lãnh tụ sinh viên học sinh là Huỳnh Tấn Mẫm và Lê Văn Nuôi hay bị cảnh sát bắt giam, nhiều lần bị đưa vào nhà tù Chí Hoà. Những việc làm đó của chính quyền Sài Gòn bị dư luận thế giới lên án. Nhờ sự lên tiếng can thiệp của những tổ chức nhân quyền như Ân Xá Quốc tế (Amnesty International) có trụ sở ở Luân Đôn, của lãnh đạo những quốc gia tự do dân chủ nên những thanh niên này được trả tự do để họ tiếp tục biểu tình, đòi hỏi thống nhất đất nước, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc. Nhưng cũng có những người tranh đấu bị bắt đi biệt tích, như trường hợp Ngô Kha ở Huế.

Sau tháng 4.1975 tôi qua Mỹ. Thời sinh viên, trong trường có quen với bà Laola Hironaka, trưởng nhóm sinh hoạt của Ân Xá Quốc Tế tại Đại Học Berkeley. Là người luôn quan tâm đến nhân quyền tại Việt Nam từ nhiều năm, bà muốn tìm hiểu về hiện tình nhân quyền ở đó và có mời tôi đến nói chuyện với sinh viên trong nhóm, không đông lắm, chừng 20 người. Lúc đó là năm 1978, theo tin tức từ quê tôi nhận được thì đã có rất nhiều bà con, cũng như hàng xóm láng giềng đã phải đi học tập cải tạo từ ba năm nay chưa được về. Nhiều văn nghệ sĩ bị bắt giam mà không xét xử.

Những năm sau, nhóm đã tổ chức nhiều buổi nói chuyện với những nhà hoạt động nhân quyền như Ginetta Sagan, Joan Baez cùng nhiều người mới thoát khỏi Việt Nam như bác sĩ Trần Xuân Ninh, nhà văn Nguyễn Hữu Hiệu, cựu thủ lãnh sinh viên Đoàn Văn Toại là những tù nhân lương tâm mới được tự do.

Qua sinh hoạt với nhóm, tôi hiểu được thứ vũ khí mà Ân Xá Quốc Tế dùng để thăng tiến quyền làm người là những kiến nghị hay thư thỉnh cầu gửi đến những nhà lãnh đạo quốc gia để bênh vực cho những người mà tiếng nói hay quyền làm người căn bản của họ đã bị tước đoạt. Tôi đã nhiều lần gửi kiến nghị, đôi khi tự mình viết tay, đánh máy, nhiều lần dùng những mẫu thư in sẵn của tổ chức để yêu cầu trả tự do hay xét xử theo đúng luật pháp và tinh thần công ước quốc tế cho những người chỉ vì lên tiếng ôn hoà hay vì có chính kiến khác biệt với nhà cầm quyền mà bị giam tù.

Tôi đã có thể làm thế vì đang sống trong một đất nước tự do dân chủ.

Góp tiếng nói với nhiều người trên thế giới, tôi gửi thư yêu cầu nhà nước Việt Nam trả tự do cho tù nhân cải tạo học tập, những trí thức, văn nghệ sĩ; thỉnh nguyện nhà nước Liên Bang Sô Viết cho kỹ sư Natan Anatoly Sharansky được quyền tự do di dân, cho nhà bác học Andrei Sakharov không phải sống lưu đầy; cho sự tự do của những nhà tranh đấu cho nền độc lập Tibet; cho biết số phận của những người bị chính quyền bắt đi biệt tích ở Argentina, El Salvador.

Trong nhiều bài viết về nhân quyền Việt Nam, tôi thường nhắc đến những tù nhân lương tâm như Chân Tín, Trần Tử Thanh, Trần Vọng Quốc, Nguyễn Chí Thiện, Doãn Quốc Sĩ, Nguyễn Đan Quế, Mai Văn An, Dương Thu Hương, Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Đoàn Viết Hoạt. Nhiều người được trả tự do nhờ những vận động của tổ chức Ân Xá Quốc Tế và thế giới. Có người đến Hoa Kỳ và tôi đã gặp như bác sĩ Trần Xuân Ninh, các nhà văn Đỗ Tiến Đức, Nguyễn Hữu Hiệu, nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, thẩm phán Mai Văn An, sinh viên Đoàn Văn Toại, giáo sư Đoàn Viết Hoạt. Qua họ, tôi hiểu rằng chỉ một kiến nghị đơn sơ, một việc làm bé nhỏ của những người quan tâm đến nhân quyền trên thế giới, nếu chưa giúp họ được tự do ngay thì cũng đã giúp cho đời sống tù ngục được dễ thở hơn và nâng cao niềm hy vọng vào một ngày mai được tự do. Một thỉnh nguyện thư như một ngọn nến đem lại chút hơi ấm và ánh sáng hy vọng trong ngục tối.

Một nhà thơ miền Nam ở thế kỷ trước đã viết:

Tôi vẫn sống

Tôi vẫn ăn

Và tôi vẫn thở

Nhưng đến bao giờ

Tôi mới được nói thẳng

Những điều tôi ước mơ, tôi ước mơ … [1]

Hơn nửa thế kỷ qua nhiều người Việt đã phải chịu tù đầy vì nói lên những suy tư, ước vọng. Ngày nay ở Việt Nam vẫn còn những người vì chỉ muốn nói lên khát vọng tự do dân chủ mà đang bị chính quyền bao vây, giam tù như Nguyễn Vũ Bình, Chân Tín, Lê Nguyên Sang, Đỗ Nam Hải, Thích Quảng Độ, Nguyễn Đan Quế, Phạm Hồng Sơn, Trương Quốc Huy, Trần Khải Thanh Thuỷ, Nguyễn Văn Đài, Bạch Ngọc Dương, Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Thị Công Nhân.

Họ sẽ không bị thế giới bỏ quên.

[1] thơ Nhất Hạnh, Phạm Duy phổ nhạc “Tôi Ước Mơ”, 1965.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.