Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

27/04/200600:00:00(Xem: 1297)

Vó Ngựa Về Trong Cổ Sử Thi<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Gửi Cù Khắc Huy NT2

 

Đêm vẫn đan- từng sợi thủy tinh

Tóc em sóng sánh tuổi say tình

Mây theo gió nhẹ vào khung cửa

Đâu phải xuân về hoa mới xinh…"

 

Dõi mắt ta nhìn phương thảo chi

Kìa em- cười nụ ước duyên gì

Chiến bào lưng ngựa xưa hoen máu

Ta khóc từ khi buổi biệt ly…!

 

Vạch nửa cánh rừng- Trăng vẫn mơ

Đi tìm kiếm sĩ viết bài thơ

Mà lời Chiêm Quốc bay theo gió

Chiến hữu ta, ai trọn ý chờ"!

 

An ủi gì ta, đêm lỡ khuya

Gối chăn đâu phải trả câu thề

Tóc em nhung lụa đời gai gốc

Ta thoát hồn ra khỏi vực mê!

 

Em cứ chờ đi- Cổ sử thi

Âu Cơ nhìn bước Lạc Long đi

Trái tim ta nát ra từng ý

Gom hết lời mơ gió ngựa về!!

 

Ờ nhỉ, đêm tàn chỉ giấc mơ

Ta trên lưng ngựa thét câu thề

Tiếng kêu tan loãng ra thành máu

Bóng Đỗ Quyên tàn lụi giấc mê…

 

Ta chợt tỉnh dần trong hãi kinh

Bạn ta máu ướt khắp toàn thân

Nằm bên xương trắng đồi hoang phế

Tai vẫn chờ nghe khúc tiến quân…

 

Thy Lan Thảo

*

 

Bèo Giạt Hoa Trôi

 

Đông <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Namngồi nhớ trời Tây Bắc,

Nhớ lắm đường khuya phút cận kề,

Yêu em như yêu lần thứ nhất,

Nên cách chia sao khỏi não nề"

 

Trăng tàn nhoà nhạt bên thềm vắng,

Ánh đèn đường lặng câm, hắt hiu.

Tình đời có khi mưa khi nắng,

Tình anh em: oan trái cũng nhiều.

 

Chập chờn giấc ngủ đêm qua lạnh,

Thèm gối chăn, vòng tay ấm êm,

Em ơi! Đầy dẫy niềm cô quạnh,

Mà thôi! Nhắc nữa chỉ buồn thêm!

 

Không biết mai này còn gặp lại,

Hay là vĩnh viễn mất nhau rồi,

Hạnh phúc đâu" Sao tìm kiếm mãi"

Chỉ thấy toàn bèo giạt hoa trôi.

 

Đông Namngày nhớ trời Tây Bắc,

Nhớ cảnh nhà xưa lòng ngậm ngùi,

Nếu biết: Được nhau là để mất,

Thì thà đừng gặp gỡ nhau thôi.

 

Hoàng Yến

 

*

 

CamĐành

 

Hình như ta quá dại khờ

Cho nên vẫn cứ ước mơ tâm tình

Em thì một mực lặng thinh

Còn ta ta để hồn mình ngẩn ngơ

Ai mong ai đợi ai chờ"

Và ai quay mặt ai hờ hững ai"

Hình như ta lầm ta sai

Cho nên vẫn cứ miệt mài làm thơ

Em thì xa lánh ơ thờ

Còn ta như kẻ bơ vơ lạc đường

Một người giữ trọn niềm thương.

Một người chẳng chút vấn vương một người

Hình như ta đổi biếng lười,

Cho nên ít có vui cười với ai

Không theo số phận an bài,

Hèn chi phải chịu lâu dài khổ đau

Tình nhân lỗi hẹn mai sau.

Còn ta ta nhớ thuộc làu thề xưa

Hình như ta sợ trời mưa

Bởi vì gợi nhớ đón đưa thuở nào.

Em về trả lại trăng sao

Xui ta hồn phách lạc vào hư vô

Nước trôi để cạn sông hồ,

Vua mất để lại Đế Đô thảm sầu

Ân tình chẳng giữ được lâu

Cho nên chung cuộc buồn rầu chia xa

Thương em đằm thắm thiệt thà

Thương em chăm chỉ nết na hiền lành

Thế mà duyên nợ không thành

Hẳn là ta phải cam đành chịu thôi.

 

Trần Thanh

 

*

 

Tình Quê

 

Mỗi độ Xuân về sứ trổ bông

Nắng vàng dìu dịu xuống bên song

Ngận ngùi tôi nhớ trời quê mẹ

Lúa chín vàng mơ những cánh đồng

 

Quê tôi xuân đến nắng mênh mông

Gánh thóc, chị quê má ửng hồng

Cất tiếng hò lơ bên ruộng vắng

Còi tàu giục khách vẳng bên sông

 

Hình ảnh quê tôi khó nhạt nhoà

Vườn làng xanh biếc ngát hương hoa

Đường Xuân rực rỡ mai vàng nở

Chén nước dừa xanh ngọt đậm đà

 

Từ độ quê hương rợp bóng thù

Người đi kẻ ở khóc thương nhau

Con đò tách bến không về nữa

Sông nước ngậm ngùi chuyện bể dâu

 

Nắng mới lại về trên đất khách

Mủi lòng xao xuyến mảnh tình quê

Than ôi bóng giặc loang bờ cõi

Giết cả hồn quê, chắn lối về!

 

Bạch Loan

 

*

 

Cảm Tác Bài Nhớ Tần Phi (*) Của nhạc sĩ Đinh Trầm Ca

 

Bài ca cảm động, Nhớ Tần Phi

Buồn quá người ơi, biết nói gì"

Chỉ biết ngẩn ngơ nhìn trăng lặng

Nhớ nàng áo tím đã vu quy

Ngày xưa thường gặp em đi học

Mái tóc thề bay thoảng gió chiều

Duyên dáng, dịu dàng trong áo tím

Cho người mơ mộng một tình yêu

Rồi chiến tranh về bên phố Thị

Anh vào quân ngũ phải xa quê

Những đêm gác giặc trong đồn vắng

Nhớ mãi về em gái tóc thề

 

Kỷ niệm tưởng vùi chôn dĩ vãng

Nào ngờ sống lại ở trong ta

Khi nghe bài hát nhiều nhung nhớ

Chợt thấy hình như mắt lệ nhòa

 

Phương Hoài Sơn

 

(*) Trích trong bản thảo tập thơ “Còn thương kỷ niệm” sẽ xuất bản

 

*

 

Chị + Em Thu-Vân & Xuân-Hạnh

 

Đêm nay là bao nhiêu đêm

Bỗng dưng chị thấy nhớ em vô cùng...

Hôm chị ra đi theo chồng:

Bánh ngon, áo đẹp, người đông, quà nhiều,

Hẳn em chưa buồn bao nhiêu

Trước khi tiệc mãn, trời chiều, đêm khuya.

Nhưng sau khi chị đã đi

Thì em mới thấy buồn chi là buồn...

 

Đồ-đạc của chị không còn,

Nỗi trống vắng ngập cả hồn thơ-ngây.

Hơi-hám của chị còn đây,

Thói quen ngày cũ... ngày nay đổi dời...!

 

Em thường bắt chị "à ơi!"

Cho em ngon giấc trong lời hát ru...

Bắt chị kể chuyện ngày xưa

Cho em dệt đẹp giấc mơ nhi-đồng;

Khỏe chị dắt, mệt chị bồng;

Chị kèm em học, chị cùng em chơi...

 

Bây giờ chị xa em rồi,

Khác người kể chuyện, khác lời hát ru.

Biết em đã quen hay chưa,

Hay còn nhớ chị ngẩn-ngơ sớm chiều...

 

"Bao-lơn gác thượng chớ trèo!

"Chớ sờ dây điện! Chớ leo thành hồ!

"Tới trường chớ quá nghịch đùa!

"Ra đường chớ có đuổi xô bạn-bè!..."

 

Những lời chị thường răn đe,

Biết em còn nhớ, còn nghe kỹ-càng"

Chị thương em, út muộn-màng,

Thiên-thần lạc mất thiên-đàng rồi, em!

 

Ngày xưa: gia-đình ấm êm,

Mẹ cha đầy-đủ, chị em sum-vầy...

Nhưng, từ cha bị tù đày,

Nỗi thiếu vắng phủ rứt-ray cả nhà...

Chị càng thương em thiết-tha

Để bù nỗi vắng xa cha giữa đời...

Bây giờ, chính chị tách rời:

Đã một người, lại một người xa em!

 

Thư chị: em giành em xem,

Em giữ thật kỹ con tem, cái bì...

Quà chị: mẹ bảo ăn đi,

Em sợ hết, gậm tí ti mỗi lần...

 

Thương em vô đỗi, vô ngần,

Chị lại đọc lại từng vần thư em;

Ảnh em, chị lại lấy xem,

Tưởng như có chị bên em mãi hoài ...

 

"Ngày xưa..." mới gần đây thôi,

Một người làm việc mà nuôi cả nhà:

Trẻ thì tha-hồ bánh quà,

Lớn lên đại-học, thi ra thành-tài!...

 

Bây giờ thì chị Tú Hai,

Thi vào đại-học: không ai cho vào!

Thị-trường hàng hiếm, giá cao,

Lương anh ít, chị khổ-lao góp phần.

Cưới xong phải trả nợ-nần,

Quà em... sợ sẽ... giảm dần, em ơi!

 

Bây giờ, chị xa em rồi,

Nhớ em, chị khẽ ôn lời hát ru:

"Chiều chiều ra đứng ngõ sau,

Thương em, nhớ mẹ, ruột đau chín chìu!"

 

Thanh Thanh

 

*

 

Thùng Rỗng Kêu To

 

Cô Gia tôi viết bài này nhân đọc mục “Hương Giáo đề thơ” của SGT số 457 thấy câu: “DDiều khổ nhất cho cuộc đời là có những kẻ biết không biết tới nơi tới chốn, theo cái kiểu trong bụng lam nham ba lá sách, nhưng hễ cứ gặp dịp là mở miệng ra là hù thiên hạ. Đối với những kẻ như vậy, có hù được hay chăng là hù mấy người yếu bóng vía, còn bậc thức giả thật sự, nghe qua chỉ mỉm cười”. Kính tặng thày Hương Giáo.

 

“Thùng rỗng kêu to” thiệt chẳng sai,

Thường thì kẻ dốt thích khoe tài.

Cho nên mới tiá lia mồm mép,

Bởi thế mà vênh váo mặt mày.

Việc đúng không phân, luôn bới móc,

Điều hay chẳng rõ, cứ chê bai.

Làm như thế để hù thiên hạ,

“Thùng rỗng kêu to” thiệt chẳng sai.

 

Cô Gia

 

*

 

Lời nguyện

 

Ngày đã đến, anh em hội tụ

Trước bàn thờ Quốc Tổ uy linh

Trong khói hương chia sẻ nghĩa tình

Dâng lời nguyện, nỗi niềm mơ ước

 

Xin Quốc Tổ, xoay dời vận nước

Thương quê hương thống khổ đau buồn

Đám lang thang biết tỏ cội nguồn

Yêu nòi giống, giang sơn cùng tiến

 

Diệt hết sạch ngưu đầu mã diện

Đem thanh bình trở lại non sông

Giải oan tình, oán hận long đong

Đem thống khổ, vùi sâu cát bụi

 

Cờ lộng gió, tình ca sông núi

Vén mây trời, chiếu rọi ánh dương

Niềm hân hoan, trên khắp nẻo đường

Ong bướm lượn, xóa vừng mây tối

 

Từ xóm nhỏ, thành, quê, mọi lối

Dân an hòa, vĩnh cửu yêu thương

Nụ cười tươi vĩnh biệt đau buồn

Vui nở rộ trong ngày hội mới

 

Tan bóng đêm, thuyền tình ngóng đợi

Dắt nhau về bến mộng tin yêu

Trên quê hương diễm lệ mỹ miều

Cùng tái tạo lâu đài nhân ái

 

Cây nhân bản nở đầy hoa trái

Mộng ước tròn, hoa gấm tuổi thơ

Cúi xin ngài vui nhận ước mơ

Ban sức mạnh, đấu tranh toàn thắng

 

Phạm Thanh Phương

 

*

 

Đại Biểu Không Dân

 

Hôm 20-01-06 Vũ Mão,Trưởng Ban Đối Ngoại Quốc Hội VC tuyên bố: "Đề nghị nên chọn những Việt Kiều về nước công tác đã có cống hiến lớn cho "đảng Bác" làm Đại Biểu QH dù họ còn có chính kiến nầy khác". Đọc tuyên bố của Mão, ngẫm nghĩ bèn viết mấy dòng...

 

Đảng đang “dự thảo” rất phân vân

Cho bọn Vịt Kiều về góp phần

Những đứa đấu tranh thật "xuất sắc"

Mấy thằng đóng góp rất "ân cần"

Nâng bi Cán Bộ khi công tác

Bợ đít Đoàn Viên lúc tiếp tân

Đảng gọi những thằng tân Đại Biểu,

Là thành phần Đại Biểu Không Dân!

 

TamThang3

 

*

 

Nước Mắt Tháng Tư

 

Nước mắt tháng Tư bỗng chảy dài

Bao nhiêu năm tháng chửa nhòa phai

Tháng oan khiên. Tháng đời lay động

Năm nghiệp ách. Năm phận đọa đày

Lệ nóng thương anh hùng tuẫn tiết

Lòng hằng mong vận nước vần xoay

Anh linh tử sĩ theo phò nước

Qua khỏi truông dài nước thới lai

 

Từ Đà Thành

 

*

Tưởng Niệm Và Tranh Đấu

Thấm thoát đã 31 năm qua. Tang thương và thảm não phủ trùm trên đất mẹ dưới gót bạo quyền của lũ CSVN. Không những gần 84 triệu đồng bào nơi quê hương đất tổ mà gần 3 triệu rưởi đứa con chung máu mủ cũng đang lạc lõng, lưu vong, tá túc khắp năm châu, làm sao mà chẳng đau lòng trước MỖI THÁNG TƯ ĐEN hằng năm...

Tháng Tư Đen! Ngày 30 lại đến!

Ngày toàn dân uất nghẹn nỗi hờn căm,

Ngày Hoa Kỳ đem bán đứng miền Nam,

Cho đảng cướp vô thần bầy cộng phỉ.

Trước bàn thờ vạn oan hồn tử sĩ,

Trước trang nghiêm bài vị sáu tướng quân

Những anh hùng đã vị quốc vong thân,

Trước hương án thuyền nhân ngoài Đông Hải.

Xin đồng bào lưu vong nơi hải ngoại,

Xin đồng bào quằn quại chốn quê nhà,

Cùng nghiêng mình mặc niệm những tinh hoa,.

Vì Cộng Sản hóa ra người thiên cổ.

BA MỐT NĂM, một Việt Namđau khổ,

Một Việt Nam, đất tổ bị hiến dâng,

Một Việt Nam, đại ngục cõi trần gian,

Dân thừa gánh vạn ngàn muôn thê thảm.

Quá đủ rồi, sinh viên từng can đảm,

Ném ươn hèn, mạnh dạn đã tiên phong,

Rải truyền đơn khắp cả dải núi sông,

Căng biểu ngữ đầy đường Namtới Bắc.

Dân lao động, thợ thuyền đà mở mắt,

Trước bất công, tàn ác lũ hung tàn,

Đã đình công, đã đứng dậy hiên ngang,

Quyết đòi hỏi công bằng theo dân ý.

Hỡi toàn dân! Tin mừng vô số kể,

MỘT TRĂM MƯỜI TÁM VỊ ĐẠI HIỀN NHÂN,

Những sĩ phu, những chính khách tài năng,

Chung tuyên cáo vì dân thề cứu quốc.

TỔNG NỔI DẬY! Toàn dân vì đại cuộc,

Đến thời cơ tức nước phải vỡ bờ.

Hãy đứng lên! Diệt Cộng, lũ vong nô,

Tái xây dựng cơ đồ nền Dân Chủ.

 

Ngô Phủ

 

*

 

Tháng Tư Buồn

 

Quanh đi lại đến tháng Tư buồn

Thử hỏi bao giờ hết lệ tuôn

Nhớ Nước đau lòng dân Nước Việt

Thương nhà khóc hận tủi non sông

Tha hương tủi nhục sầu thân phận

Đất khách vui gì chén rượu ngon

Đốt nén nhang lòng dâng Tổ Quốc

Nguyện cầu ngày mới đẹp quê hương

 

Nguyễn Vạn Thắng

 

*

 

Vượt Biển

 

Giữa đêm lén dậy dòm khe hở

Nhìn những can-nhân bị bắt về.

Tiếng khóc thơ nhi làm nghẹn thở;

Trái tim thắt bóp nhói đau tê.

 

Kìa, người thiếu-phụ bồng con dại;

Đứa lớn lưng đìu, tay dắt em.

Ánh mắt nhìn con đầy ái-ngại:

Một bầu đen tối mấy trời lem...

 

Cuộc đời như một trò may rủi;

Không được thì thua, lẽ hiển-nhiên:

Vốn sạch, sòng tan, tay trắng phủi;

Hướng lai tâm-sự đối sầu miên...

 

Ngó người tự thấy mình trong cuộc,

Không khóc mà sao lệ bỗng trào!

Tình-cảm vô-hình mà trói buộc

Cho cùng hạnh-phúc, tận thương-đau!

 

Hôm kia, nàng soạn xong hành-lý,

Chỉ chọn mang theo cái tối-cần:

Trước mắt, đàn con là của quý,

Một phần xương thịt chính châu-thân.

 Hôm qua, nàng mặc cho con ấm,

Buộc tóc, trùm khăn, kín cả người;

Lũ trẻ mừng như ăn trái cấm

(Không cho ai biết chuyến "đi chơi")

 

Hôm nay, tất cả dầm sương giá,

Mũi buốt xuyên thâu tận đáy lòng.

Đám nhỏ ngỡ-ngàng "Sao thế, má""

Nghẹn-ngào nàng biết nói sao xong!

 

Nàng đi tìm sống cho ra sống,

Cho bản-thân và cho các con:

Không chỉ cơm canh và áo xống,

Mà còn... chí cả với lòng son...

 

Những ai cất bước lên đường trước"

Ai gặp duyên may, mộng ước thành"

Ai gửi xương tàn về đáy nước"

Và ai... mai mốt sẽ xuyên ranh"

 

Thời-gian tưới tắt bao nhiêu lửa,

Quét sạch tàn tro bếp củi rừng...

Nhưng, những hỏa-sơn còn mãi thở:

Lửa lòng âm-ỷ thuở nào ngưng!

 

Người đi, không nói bằng lời nói,

Mà nói xuyên qua việc dám làm:

Bản án tuyên trên đầu hổ sói!

Vết thương lở giữa óc phu phàm!

 

Nhưng đàn con dại làm sao hiểu"

Từ độ đông về, đã mấy xuân!

Đứa mới nhi-nhô hồn ấu-tiểu,

Đứa chưa kết hạt bụi trong trần!

 

Ngày mai mới thấy thân tù-tội,

Chúng sẽ buồn hơn kiếp đi hoang:

Chấp-nhận đêm đen là dạ-hội,

Biết đâu địa-ngục với thiên-đàng!

 

Ngày kia, nhiễm thói đời điên-đảo,

Chúng sẽ căm-thù chính mẫu-thân:

Chẳng chịu an-tâm đời "thiện-hảo",

Kéo con cùng kẹt cảnh gian-truân!

 

Hỡi người thiếu-phụ không quen biết!

Tôi khóc trong này, nàng biết chi!

Nàng khổ từ đây cùng cốt-huyết,

Từ lâu... tôi khổ... với thê-nhi ...

 

Thanh Thanh

 

*

 

Tháng Tư

 

Tôi đứng bên này một nhánh sông

Em đứng bên kia một cánh rừng

Nước chảy đưa tình xa vạn lý

Lá rừng xào xạc gió rưng rưng

 

Đâu đây gà gáy xóm ban trưa

Hoa cúc vàng ơi! nở trái mùa

Tháng tư còn có ai ngóng đợi

Nẻo về lạc lối ánh trăng đưa

                                   

Nhớ quá một người rất xa xăm

Từ độ non sông lửa khói tàn                       

Tôi sống âm thầm loài cây cỏ

Dọc bờ sông lặng sóng vô âm

 

Một mai quay về thăm Quê Nội

Hỏi cây đa trăm tuổi đầu làng

Mỗi chiều còn ai ra đứng ngóng

Đàn cò sải cánh nắng phân vân

 

Tháng tư nghiệt ngã từ năm trước

Dòng lệ thành sông dợn sóng ngầm

Trăn trở hàng đêm nằm thao thức

Chuông Chùa đâu đó vọng từ tâm

 

Tôn Thất Phú Sĩ

 

*

 

Mùa Quốc-Hận 2006

 

Nhân mùa Quốc-Hận 2006, TB xin phép đóng góp một bài thơ để chia-sẻ niềm đau cùng chư-vị và tất-cả người Việt-nam Hải-Ngoại Tị-Nạn Cộng-Sản.

 

Niềm đau Quốc-Hận dạ đìu-hiu

Tổ-quốc tang-thương gió ngược chiều

Việt-tộc hoang-tàn vì cộng-chủ

Nhân-dân khổ-nạn bởi tân-triều

Lưu-vong đất khách tâm nung-nấu

Quang-phục quê-hương trí chắt-chiu 

Vận nước phùng-thời xoay đại-cuộc

Cờ vàng chính-nghĩa quốc-gia thiều.

 

Tiểu Bảo

 

*

 

Thầy Hương Giáo Khéo Ghê

 

Kính họa vận bài “Lưu manh trí thức” của Cô Gia đại gia ở mục “Thơ thẩn mà chơi trong SGT số 457 viết nhân đọc bài “Mặt trắng lòng đen”, mục “Hương Giáo đề thơ” trong SGT số 457, có câu ”... thiên hạ sợ cái thằng lưu manh vô học có một, thì lại sợ cái thằng lưu manh trí thức tới mười”. Kính tặng thày Hương Giáo.

 

Thầy Hương Giáo thẩy khéo ghê ta,

Để cảm hóa tên có bụng tà.

Nói toạc móng heo đâu đã dễ...,

Chơi ngang cành bứa thế thì thà,

Cho y muốn hiểu sao đều tốt,

Mặc nó càng nghi vậy, chẳng ngoa.

Mấy cái thằng “lưu manh trí thức”,

- Gặp thời cơ... mới nhận ra mà.

 

*

 

Bù Nhìn Thời Đại

 

Cũng hia, cũng mão, cũng lăng xăng,

Cũng múa may, và cũng nhập nhằng.

Để lộ con người không chủ kiến,

Còn lòi bộ mặt chẳng tài năng.

Nên hư đã vậy mà không thấy,

Phải trái ra sao lại chẳng rằng.

Đúng loại bù nhìn thời đại thiệt,

Dây càng giật, múa lại càng hăng.

 

*

 

Ý Của Mấy Huynh Em Chịu Quá

 

Nhân mùa Easter, mấy người bạn ở Canberrađến chơi, trong khi nói chuyện có bàn về việc hoạt động của bọn tay sai Việt Cộng nằm vùng, do đó mà đứa Nam Man viết bài này.

 

Mấy huynh cũng đã nhận ra rồi,

Nghiệp vụ y cần chỉ vậy thôi.

Vừa đạt yêu cầu khi phản tỉnh,

Lại nhằm mục đích lúc chiêu hồi.

Kẻ trong chăn thì thấy không lạ,

Người ngoài cuộc nghe chắc quá tồi.

Ý của mấy huynh em chịu quá,

- Chỉ thằng Việt Cộng mới mê tơi.

 

*

 

Chồn Cáo Được Thờ

 

Đứa Nam Man viết bài này sau khi đọc bản tin: “Phỉ báng tôn giáo đến thế là cùng: tượng Hồ Chí Minh ngồi trên chánh điện với Phật!”. Được biết chùa mang tên Đại Nam Quốc Tự vừa mới khánh thành ở Bình Dương ngày 18.03.06: tượng Hồ Chí Minh sơn son thếp vàng được đặt trước tượng Phật Thích ca trên Phật đài trong chính điện” (DV số 739).

 

Ai cho cái thứ cáo chồn này,

Chễm chệ ngồi trong chánh điện đây"

Phật tử không ai mà xúi nó,

Chân sư chẳng kẻ lại sai bây.

Nơi thờ phượng phải đâu đùa giỡn,

Chốn tĩnh tâm sao dám quấy rầy.

- Cái thứ đồ sâu dân mọt nước,

Đem quăng mẹ nó xuống đường ngay.

 

NamMan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Một đám cháy đã bùng phát tại Viện Huyết thanh ở bang Maharashtra, Ấn Độ, nơi đang sản xuất hàng triệu liều vaccine Covid-19.
Tiến sĩ Anthony Fauci, cố vấn y tế của Tổng thống Mỹ Joe Biden, đã lên tiếng cảm ơn WHO vì dẫn dắt nỗ lực ứng phó Covid-19, trái ngược với chỉ trích thời ông Trump.
Loạt sắc lệnh được ký nhanh chóng ngay trong ngày làm việc đầu tiên của tân Tổng thống Mỹ Joe Biden tại Nhà Trắng nhằm thực hiện những lời hứa tranh cử của ông.
Ông Joe Biden chính thức trở thành tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ và cũng là tổng thống lớn tuổi nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
Giá dầu thế giới tăng cùng với thị trường chứng khoán Mỹ trong phiên giao dịch hôm thứ Ba (19/01/2021), một ngày trước lễ nhậm chức của Tổng thống đắc cử Joe Biden,