Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Tình Thương Của Mẹ

10/05/200300:00:00(Xem: 11792)
Nguyễn M. Hà -- Nguyễn Liên Chi
Bài "Tình thương của Mẹ" đã được đăng trên một số báo của Việt Báo. Sau khi đăng, nhiều độc giả, đặc biệt là quý vị độc giả cao niên, đã gởi thư đến toà soạn yêu cầu đăng lại kèm theo bản tiếng Anh, để cho những thành viên trẻ trong gia đình vốn không đọc tiếng Việt thông thạo có thể đọc được bài này.
Nhân ngày lễ Mẹ, N. Hà xin được đăng lại bài "Tình Thương Của Mẹ", bản tiếng Việt và tiếng Anh. Xin mời quý vị độc giả hãy ngưng nhịp sống vội vã của mình lại vài phút để "nghiền ngẫm" bài viết này và nghĩ về người Mẹ thương yêu của mình.
TÌNH THƯƠNG CỦA MẸ
Tuổi thơ
Lúc bé 1 tuổi, mẹ cho bé ăn và tắm cho bé.
Bé cám ơn mẹ bằng cách … khóc hoài khóc hủy, khóc cả đêm.

Lúc bé 2 tuổi, mẹ tập cho bé đi.
Bé cám ơn mẹ bằng cách … chạy mất tiêu khi mẹ gọi.

Khi bé 3 tuổi, mẹ nấu nướng cho bé ăn với tất cả tình thương yêu trìu mến.
Bé cám ơn mẹ bằng cách lật úp dĩa thức ăn xuống nền nhà.

Bé 4 tuổi, mẹ mua cho bé một hộp viết chì màu.
Bé cám ơn mẹ, rồi đem … bôi bẩn đầy bàn.

Bé 5 tuổi, mẹ thay quần áo cho bé đi chơi vào những dịp lễ.
Bé cám ơn mẹ bằng cách rơi tõm xuống một vũng nước gần nhà.

Lúc bé 6 tuổi, mẹ dẫn bé đi học.
Bé vùng vằng, la hét, “Con không chịu đi đâu!”

Lúc bé 7 tuổi, mẹ mua cho bé một trái banh.
Bé liền quăng trái banh qua cửa sổ nhà bên cạnh.

Bé 8 tuổi, mẹ cho bé một cây cà rem.
Bé vừa ăn vừa làm nhểu nhão tứ tung.

Bé 9 tuổi, mẹ cho bé đi học đàn piano.
Bé cám ơn mẹ bằng cách không thèm tập đàn.

Tuổi thiếu niên
Khi con 10 tuổi, mẹ chở con đi khắp nơi, từ sân banh này đến sân vận động khác, từ tiệc sinh nhật người bạn này đến tiệc ăn mừng của đứa bạn kia.
Con cám ơn mẹ bằng cách … nhảy tót ra khỏi xe, không bao giờ quay nhìn lại.

Con 11 tuổi, mẹ chở con và đám bạn của con đi xem phim.
Con cám ơn bằng cách là … bỏ mẹ ngồi một mình, cùng với đám bạn di qua hàng ghế khác.

Con 12 tuổi, mẹ không cho con coi một vài show TV có hại.
Con ừ hữ, ngồi đợi cho mẹ ra khỏi nhà.

Con 13 tuổi, mẹ lựa kiểu tóc cho con.
Con bĩu môi, chê, “mẹ ơi, mẹ quê quá.”

Con 14 tuổi, mẹ cho con tiền đi dự trại hè.
Con đi và quên bẵng mẹ, không hề viết cho mẹ một lá thư nào.

Lúc con 15 tuổi, mẹ đi làm về, mong được con ôm chầm mừng rỡ.
Nhưng mẹ chỉ thấy cánh cửa phòng con đã khóa chặt.

Con 16 tuổi, mẹ dạy con lái xe.
Con chỉ chực chờ dịp thuận tiện để lấy xe mẹ đi chơi.

Khi con 17 tuổi, con ôm điện thoại nói chuyện cả buổi tối, mặc cho mẹ đang nóng ruột chờ một cú phone quan trọng.

Khi con 18 tuổi, những giọt nước mắt vui sướng của mẹ dã rơi trong buổi lễ ra trường.
Con cám ơn bằng cách đi party với bạn đến gần sáng, bỏ mẹ ở nhà trông ngóng.

Con 19 tuổi, mẹ đóng tiền cho con học đại học, chở con đến ký túc xá, mang vác các túi hành lý cho con.
Con vội vội vàng vàng chào mẹ trước cổng trưòng, sợ đám bạn cười chế giễu.

Tuổi trưởng thành
Khi con 20 tuổi, mẹ hỏi, đầy quan tâm lo lắng, “con đã gặp ai vừa ý chưa"”
Con trả lời, “không dính dáng gì đến mẹ.”

Con 21 tuổi, mẹ đề nghị một vài hướng đi cho tương lai của con.
Con gạt ngang, “thôi đi mẹ ơi, con không muốn giống như mẹ đâu.”

Con 22 tuổi, mẹ ôm con thật chặt ngày con làm lễ ra trường.
Con tỉnh bơ, hỏi, “mẹ có đủ tiền cho con đi du lịch một chuyến ở châu Âu không"”

Lúc con 23 tuổi, dọn ra căn apartment đầu tiên, mẹ cho con đồ đạc bày trí trong nhà.
Con nói với bạn, “đồ đạc gì mà xấu quá.”

Lúc con 24 tuổi, mẹ gặp người phối ngẫu của con và hỏi con về những dự tính cho tương lai.
Con vùng vằng, “xuống giọng”, “thôi mà, để cho con yên đi, mẹ à.”

Con 25 tuổi, mẹ lo tổ chức đám cưới cho con, rồi mẹ khóc và nói cho con biết là mẹ thương con biết bao.
Con cám ơn bằng cách … “move” đi, xa thật xa khỏi vòng tay mẹ.

Năm con 30 tuổi, mẹ gọi điện thoại và khuyên bảo con cách dạy con.
Con trả lời, “mẹ không biết gì đâu, mọi chuyện bây giờ khác lắm rồi.”

Năm con 40 tuổi, mẹ gọi con để nhắc nhở ngày sinh nhật của một người bà con.
Con chậc lưỡi, “con đang bận lắm, mẹ không biết sao"”

Năm con 50 tuổi, mẹ cảm thấy yếu đi nhiều, cần được con chăm sóc.
Con bực bội, nghĩ thầm, “cha mẹ về già trở thành gánh nặng cho con cái.”

Rồi, một ngày kia, mẹ qua đời trong âm thầm lặng lẽ. Và, ký ức về tất cả những gì con chưa bao giờ làm được cho mẹ đánh thật mạnh vào trái tim con, như sấm sét, vang vang, rền rĩ.
*
Bạn ơi, nếu Mẹ của bạn còn bên bạn, đừng bao giờ quên, xin hãy yêu Mẹ, thật nhiều.
Nếu Mẹ của bạn không còn nữa, xin hãy nhớ mãi tình thương vô bờ bến mà Mẹ đã dành cho bạn và hãy mang tình thương đó san sẻ cho những người thân yêu.

Nguyễn M. Hà -- Nguyễn Liên Chi
(sưu tầm/phỏng dịch)

MUM'S LOVE
Childhood
When you were 1 year old, she fed you and bathed you.
You thanked her by crying all night long.

When you were 2 years old, she taught you to walk.
You thanked her by running away when she called.

When you were 3 years old, she made all your meals with love.
You thanked her by tossing the plate on the floor.

When you were 4 years old, she gave you some crayons.
You thanked her by coloring the dining room table.

When you were 5 years old, she dressed you for the holidays.
You thanked her by plopping into the nearest.

When you were 6 years old, she walked you to school.
You thanked her by screaming: "I am not going!"

When you were 7 years old, she bought you a baseball.
You thanked her by throwing it through the next-door-neighbor's window.

When you were 8 years old, she handed you an ice cream.
You thanked her by dripping it all over your lap.

When you were 9 years old, she paid for piano lessons.
You thanked her by never even bothering to practice.

Teenager
When you were 10 years old, she drove you all day, from soccer to gymnastic to one birthday party after another.
You thanked her by jumping out of the car and never looking back.

When you were 11 years old, she took you and your friends to the movies.
You thanked her by asking to sit in a different row.

When you were 12 years old, she warned you not to watch certain TV shows.
You thanked her by waiting until she left the house.

When you were 13 years old, she suggested a haircut.
You thanked her by telling her she had no taste.

When you were 14, she paid for a month away at summer camp.
You thanked her by forgetting to write a single letter.

When you were 15, she came home from work, looking for a hug.
You thanked her by having your bedroom door locked.

When you were 16, she taught you how to drive her car.
You thanked her by taking it every chance you could.

When you were 17, she was expecting an important call.
You thanked her by being on the phone all night.

When you were 18, she cried at your high school graduation.
You thanked her by staying out partying until dawn.

When you were 19, she paid for your college tuition, drove you to campus carried your bags.
You thanked her by saying goodbye outside the dorm so you wouldn't be embarrassed in front of your friends.

Adulthood
When you were 20, she asked whether wou were seeing anyone.
You thanked her by saying, "It's none of your business."

When you were 21, she suggested certain careers for your future.
You thanked her by saying, "I don't want to be like you."

When you were 22, she hugged you at your college graduation.
You thanked her by asking whether she could pay for a trip to Europe.

When you were 23, she gave you furniture for your first apartment.
You thanked her by telling your friends it was ugly.

When you were 24, she met your fiancé and ask about your plans for the future.
You thanked her by glaring and growling, "Muuhh-ther, please!"

When you were 25, she helped to pay for your wedding, and she cried and told you how deeply she loved you.
You thanked her by moving halfway across the country.

When you were 30, she called with some advice on the baby.
You thanked her by telling her, "Things are different now."

When you were 40, she called to remind you of a relative's birthday.
You thanked her by saying you were "really busy right now."

When you were 50, she fell ill and and needed you to take care of her.
You thanked her by reading about the burden parents become to their children.

And then, one day, she quietly died. And everything you never did came crashing down like thunder on your heart.
*
If she's still around, never forget to love her more than ever.
And if she's not, remember her unconditional love and pass it on ...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.