Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Cộng Đồng: Những Suy Nghĩ Về Ông Trần Hưng Việt, Chủ Tịch Bch Cộng Đồng Nvtd Qld (tiếp Theo)

22/07/200200:00:00(Xem: 3468)
Trong số báo tuần trước, tôi đã trình bầy một số suy nghĩ về ông Trần Hưng Việt, sau khi đọc lá Thư Ngỏ của ông, bản Tường Trình của bà Nga Haydon và lá thư của ông Jason Hartley. Trong số báo hôm nay, tôi xin được trình bầy tiếp những điều tôi cho là thiếu sót đáng buồn của ông Trần Hưng Việt.
Trước khi vô bài, tôi cũng chân thành cảm ơn những đóng góp chân tình về tài liệu hình ảnh của qúy thân hữu xa gần quanh vấn đề này. Sự quan tâm cùng những đóng góp của qúy vị là điều vô cùng qúy báu, giúp chúng tôi hiểu rõ vấn đề hơn, và thấy mình có trách nhiệm hơn. Đặc biệt, chúng tôi cũng chân thành cảm tạ qúy độc giả đã đóng góp ý kiến qua mục Diễn Đàn, thơ qua mục Thơ Thẩn, và nhất là trong số này, chúng tôi vô cùng cảm kích khi được nhận và được đọc trong xúc động bài thơ "Thơ Buồn: Tâm Sự Lá Cờ!" của tác giả Lệ Phương Đông, QLD. (Tr.27)
Chúng tôi cũng tha thiết mong qúy vị độc giả hãy nhìn nhận và đánh giá những sự kiện xảy ra trong thời gian qua tại QLD là việc làm thuần túy của cá nhân ông Trần Hưng Việt, chứ không phải của Ban Chấp Hành CĐNVTD/QLD. Lý do là ông Việt đã đi đến những quyết định của ông một cách đơn phương, và việc ông vội vã viết bản Thông Báo trong thời gian ngắn ngủi không đầy 2 tiếng đồng hồ lúc đêm khuya rồi vội vàng gửi cho truyền thông báo chí đã chứng tỏ ông Việt làm việc thiếu dân chủ. Điểm thứ hai, việc ông Huỳnh Bá Phụng lên tiếng phản đối việc làm của ông Việt, dù đúng hay sai, hay dù bắt nguồn từ những nguyên nhân chìm nổi trong quá khứ, tôi trộm nghĩ, chúng ta không nên coi đây là chuyện chúng ta phải chọn lựa giữa một bên là ông Việt và một bên là ông Phụng. Nếu một số người quan niệm, việc làm của ông Lím là do ông Phụng xúi giục, thì điều này nếu được chứng minh bằng những bằng chứng cụ thể thì khi đó ông Phụng phải hoàn toàn chịu trách nhiệm. Nhưng dù quan niệm đó có được chứng minh là đúng, điều đó cũng không thể biện minh cho những việc làm được coi là sai trái của ông Việt đã được chúng tôi trình bầy trong số báo trước cũng như sẽ được trình bầy trong bài viết dưới đây.
Điều quan trọng là xin qúy vị hãy bình tĩnh và tỉnh táo suy xét xem việc làm của ông Việt sai hay đúng. Và nếu sai, mức độ sai có nghiêm trọng hay không. Chúng ta cũng đồng ý với nhau, việc ông Lím treo cờ không được phép BCH là sai, việc ông Việt gọi cảnh sát cũng là không cần thiết, và việc hạ quốc kỳ cũng không nên để xảy ra. Nhưng cả 3 việc đó đều không sai lầm nghiêm trọng bằng những việc làm khác của ông Việt trong đó có việc ông viết bản Thông Báo đề ngày 15/6.
Nhìn vào những diễn tiến gần đây tại QLD, tôi thành thực tin tưởng, sự đoàn kết của cộng đồng sẽ được tái lập, niềm tin của mọi người sẽ được duy trì, nếu ông Việt biết chân thành nhận lỗi. Trái lại, nếu ông càng kiếm cách đổ lỗi cho người này người khác, vô hình chung ông càng tạo thêm nhiều sai lầm, khiến cộng đồng thêm phân hóa. Dĩ nhiên, việc ông Việt có biết nhận lỗi hay không, tùy thuộc vào thiện chí và sự hiểu biết của ông một phần, còn phần lớn tùy thuộc vào thái độ của những người trong BCH cùng qúy vị đại diện các hội đoàn, đoàn thể, gần gũi ông. Nếu tiếng nói của những người như ông Phụng, ông Hòa, ông Lím, ông An, hay của Sàigòn Times, Nhân Quyền khó lọt tai ông, thì trái lại, những đóng góp chân thành và thẳng thắn của những người mà ông coi là bạn trong BCH, hoặc trong các hội đoàn, đoàn thể, sẽ vô cùng quan trọng, giúp ông thấy rõ điều cần phải làm. Có điều, trong thời gian qua, ông Việt đã tìm nhiều cách để qúy vị không nhìn thấy được sự thật những việc làm được coi là sai trái của ông Việt.
Đồng ý, sự đoàn kết của cộng đồng đặt trên nền tảng sự hậu thuẫn của các hội đoàn, đoàn thể đối với BCH và vị chủ tịch. Tuy nhiên, nếu chúng ta hậu thuẫn vô điều kiện khi vị chủ tịch làm đúng, thì khi vị chủ tịch làm sai, sự tiếp tục hậu thuẫn của chúng ta phải là sự hậu thuẫn có điều kiện. Một vị chủ tịch CĐ có thể hiện diện một, hai nhiệm kỳ, nhưng sự hiện hữu của cộng đồng và các hội đoàn, đoàn thể là sự hiện hữu trường cửu. Vì vậy, khi một vị chủ tịch phạm phải những sai lầm nghiêm trọng, nếu sự hậu thuẫn không sáng suốt và có điều kiện, vô hình chung, chúng ta đã tạo cơ hội cho vị chủ tịch trở thành người lộng quyền, kiêu căng, phản dân chủ, và điều này sẽ ảnh hưởng đến uy tín và tương lai của CĐ, cũng như của các hội đoàn, đoàn thể.
Vì vậy, tôi tha thiết và chân thành mong mỏi, qúy vị trong BCH/QLD, qúy vị đại diện các hội đoàn, đoàn thể, cùng qúy vị hội viên... với những hoài bão cao cả mà qúy vị theo đuổi, cùng sự sáng suốt và những kinh nghiệm qúy vị đã có, xin qúy vị hãy mạnh dạn và thẳng thắn, chọn lựa những giải pháp thích hợp để sớm giúp ông Việt chấm dứt những xáo trộn tại QLD trong tinh thần đoàn kết và tôn trọng lẽ phải. Quyết định sáng suốt của qúy vị sẽ làm tăng thêm sức mạnh, niềm tin của cộng đồng người Việt không những ở QLD, mà còn trên toàn nước Úc, không những ở thế hệ hôm này mà còn ảnh hưởng đến những thế hệ mai sau.
Cuối cùng tôi cũng biết rằng, những bài viết của tôi về ông Việt có thể làm cho những người mà tôi qúy mến, vì lý do này hay lý do khác, bị bực bội, buồn lòng hay tức giận. Với những người đó, tôi chỉ biết trông đợi ở lòng thông cảm. Tôi mong qúy vị hãy hiểu, cá nhân tôi, ở một mức độ nào đó, tôi sẵn sàng chấp nhận những thỏa hiệp, những nhân nhượng để làm vui lòng người mà tôi cho là tri kỷ. Nhưng một khi đã làm báo, viết báo, thì tờ báo đã không còn là của cá nhân tôi, mà là của độc giả. Vì vậy, phụng sự niềm tin và ước muốn của độc giả là lý tưởng tối thượng và duy nhất của những người theo học nghề làm báo như tôi.
Sau đây, mời qúy độc giả theo dõi phần hai của bài viết: Những Suy Nghĩ Về Ông Trần Hưng Việt, Chủ Tịch BCH Cộng Đồng NVTD/QLD.

AI LÀ NGƯỜI QUYẾT ĐỊNH VIỆC HẠ CỜ"

Phần đông những người am tường câu chuyện xảy ra tại VPCĐ vào ngày 14/6, đều tin, ông Việt là người đã yêu cầu cảnh sát hạ quốc kỳ. Chính bản thân tôi cũng tin tưởng điều này, và trong số báo trước, tôi đã trình bầy những bằng cớ để chứng minh sự tin tưởng của tôi. Vì vậy, trong số này tôi chỉ muốn nhắc đến điểm quan trọng được nêu trong thư của ông Jason Hartley.
Đọc thư của ông Jason Hartley, có một đoạn khiến nhiều độc giả ngộ nhận, cho rằng ông Jason Hartley đã xác nhận trách nhiệm hạ quốc kỳ VNCH. Sự thực không phải vậy. Chính bản thân ông Jason Hartley cũng đã yêu cầu, nếu người đọc, đọc kỹ lại đoạn văn đó sẽ thấy ông không hề xác nhận, ông là người đã quyết định hạ lá quốc kỳ.
Trong bản Anh ngữ nhận được từ ông Việt, ông Jason Hartley viết: "Upon the arrival at the community centre and in the absence of Ong Lim, police were left with no choice but to ensure the safe return of that property (the flag) to Ong Lim. In this respect, it was my decision to return the flag as I am bound by procedure."
Trong bản Việt ngữ lá thư của ông Jason, cũng do ông Việt gửi cho tòa soạn, đoạn văn trên được dịch ra nguyên văn như sau: "Khi đến trung tâm cộng đồng và với sự vắng mặt của ông Lím, cảnh sát đã không có sự lựa chọn nào khác là làm sao để trao trả vật sở hữu (lá cờ) cho ông Lím. Về điểm này, thì đó là quyết định của tôi trong việc mang trả lá cờ theo đúng như những quy định mà tôi bị ràng buộc."
Trước khi phân tích nội dung đoạn thư trên, tôi xin lưu ý qúy độc giả 2 điểm nhỏ.
Một, sau khi gửi email lá thư cho tôi, ông Việt đã gọi điện thoại cho biết, cảnh sát yêu cầu tòa soạn đăng bản dịch tiếng Việt mà ông đã gửi. Chúng tôi đồng ý thực hiện theo lời của ông Việt, mặc dù trên nguyên tắc, chúng tôi thấy yêu cầu của cảnh sát là không hợp lý vì trong bản dịch tiếng Việt có một số chỗ dịch thiếu (cụ thể như đoạn tiếng Việt dịch từ đoạn tiếng Anh ở trên), trong cả bản dịch không thấy có chỗ nào đề tên tuổi, địa chỉ cùng bằng cấp dịch thuật NAATI của người dịch. Đây là những yêu cầu tối thiểu của bất cứ thư từ, tài liệu nào có liên quan đến những tranh tụng cần phải được minh bạch mỗi khi cảnh sát gửi cho báo chí.
Hai, trong nguyên bản tiếng Anh nhận được từ ông Việt, câu "In this respect, it was my decision to return the flag as I am bound by procedure" đã được ông Jason không in đậm (bold), trong khi bản dịch tiếng Việt lại in đậm. Theo nguyên tắc sơ đẳng trong dịch thuật, nếu nguyên tác không in đậm, thì bản dịch cũng không được in đậm. Trong trường hợp muốn in đậm vì bất cứ lý do gì, người dịch phải chú thích rõ ràng để người đọc khỏi hiểu lầm, sự nhấn mạnh của người dịch thành sự nhấn mạnh của người viết trong nguyên tác.
Tuy hai điểm nhỏ trên vô cùng quan trọng, nhưng so với những điểm quan trọng khác trong Thư Ngỏ của ông Việt và bản Tường Trình của bà Nga thì chúng lại trở nên không cần thiết phải đề cập, nên trong số báo trước, chúng tôi đã cho đăng đúng theo yêu cầu của ông Việt mà không hề nói đến đến những nguyên ủy.
Trở lại nội dung đoạn thư trên, ta thấy điểm mấu chốt nhất, ai là người quyết định hạ cờ, đã không hề được ông Jason đề cập. Điều được ông Jason đề cập là "làm sao để trao trả lá cờ lại cho ông Lím". Ông Jason còn nhấn mạnh, "Về điểm này, thì đó là quyết định của tôi trong việc mang trả lá cờ theo đúng như những quy định mà tôi bị ràng buộc". Như vậy ba chữ "Về điểm này" được ông Jason đề cập đến trong thư khi ông phải "quyết định" là điểm "làm sao để trao trả lá cờ lại cho ông Lím" chứ không phải là điểm ông là người quyết định việc hạ cờ.
Hiện tôi được biết ông Jason Hartley đang nghỉ long service 6 tháng tại Tân Tây Lan. Tuy nhiên, việc phối kiểm là điều không khó nếu bất cứ ai tại QLD quen biết ông, khi gặp ông hỏi thẳng: Ông có phải là người đã quyết định hạ quốc kỳ VNCH vào ngày 14/6 vừa qua" Chắc chắn ông sẽ trả lời: KHÔNG!
Dĩ nhiên, ông Hartley là người muốn giữ mối giao hảo tốt đẹp với ông Việt, đương kim chủ tịch BCH, nhưng chắc chắn với tư cách, sự liêm khiết, cùng sự hiểu biết của ông về CĐVN và tương lai sự nghiệp của ông về lâu về dài, ông Hartley sẽ trả lời một cách đúng đắn và thành thật.
Có lẽ cũng vì sự diễn tả của ông Hartley trong thư, có phần được "người dịch" tô đậm trong bản tiếng Việt khiến người đọc sơ ý ngộ nhận cho là ông Hartley là người đã "quyết định hạ cờ", nên trong phần Thư Ngỏ, ông Việt cũng tỏ ra thiếu rõ ràng khi đề cập đến phần 3 "Các Biện Pháp của Cảnh Sát". Trong phần này, ông Việt viết nguyên văn:
"Như đã thưa ở trên, chúng tôi đã được sự đồng ý của ông Jason Hartley để gởi đến quý vị bức thư của ông ấy, cả bản tiếng Anh và bản tiếng Việt (xin xem Tài Liệu đính kèm). Tôi thiết nghĩ bức thư đã nói lên đầy đủ về những lý do đưa đến các quyết định trong sự can thiệp của Cảnh Sát. Điều duy nhất tôi xin được lưu ý quý vị là câu ông Hartley viết rằng "Khi đến trung tâm cộng đồng và với sự vắng mặt của ông Lím, cảnh sát đã không có sự lựa chọn nào khác là làm sao để trao trả vật sở hữu (lá cờ) lại cho ông Lím. Về điểm này, thì đó là quyết định của tôi trong việc mang trả lá cờ theo đúng như những quy định mà tôi bị ràng buộc".
Qua đoạn văn trên, ta thấy ông Việt đã khéo léo lèo lái người đọc hiểu điều ông muốn, bằng cách in đậm những câu cần thiết. Tuy nhiên, điểm then chốt, AI LÀ NGƯỜI CÓ QUYẾT ĐỊNH HẠ CỜ, thì cả ông Việt lẫn ông Hartley đều không đề cập. Tại sao hai vị đều không đề cập, trong khi, đó chính là điểm then chốt dễ gây ngộ nhận nhất trong cộng đồng người Việt"
Trên phương diện nào đó, chính sự khéo léo không đề cập của ông Việt, cộng với những dữ kiện và bằng chứng khác trong lá Thư Ngỏ của ông Việt được chúng tôi phân tích trong số báo trước đã cho qúy độc giả thấy, chúng tôi tin tưởng, người có quyết định hạ cờ là ông Việt. Hơn nữa, ông Jason Hartley tuy không đề cập rõ ràng trong thư ai là người quyết định hạ lá quốc kỳ, nhưng chính sự không rõ ràng này đủ bảo đảm, một khi có sự tranh tụng, ông Jason Hartley sẽ trả lời thẳng thắn và thành thật, người quyết định đòi hạ cờ VNCH tại VPCĐNVTD/QLD vào ngày 14/6 là ông Trần Hưng Việt chứ không phải ông! Và như đã nói ở đoạn trên, chính bản thân ông Jason Hartley đã nhắn nhủ, hãy đọc kỹ lá thư ông viết để thấy ông không hề nói, ông là người quyết định hạ quốc kỳ VNCH. Và nếu như ông Jason đã có thể chứng minh một cách hai năm rõ mười qua lá thư của ông, ông không phải là người quyết định hạ quốc kỳ VNCH, thì độc giả cũng có thể đi đến kết luận một cách chắc chắn, người quyết định hạ quốc kỳ là ai.
Điểm quan trọng nữa, ông Jason Hartley là một sĩ quan cảnh sát còn trẻ (nếu tôi không lầm, ông mới ăn sinh nhật 34 tuổi vào 27/6 vừa rồi), hiếu học, và là người khoa bảng, am tường tiếng Việt và hiểu biết vững vàng về cộng đồng Việt Nam. Như trong thư ông đã viết, "Tôi đã chọn cộng đồng người Việt làm một phần quan trọng của cuộc đời tôi". Với một sĩ quan cảnh sát hiểu biết, am tường cộng đồng người Việt tỵ nạn CS, và có tấm lòng tha thiết với người Việt như vậy, nhất là ông đã viết, "ông rất ngưỡng mộ ý định treo cờ của ông Lím" thì không bao giờ ông lại đi đến một quyết định sai lầm là hạ quốc kỳ VNCH, nhất là khi quốc kỳ đó lại được treo tại VPCĐNVTD.
Điều đáng buồn và làm đau lòng cho mọi người Việt Nam là, tại sao ông Việt đã yêu cầu ông Jason Hartley cho hạ quốc kỳ VNCH mà ông Việt lại không dám lên tiếng xác nhận điều đó với dư luận và báo chí" Đã vậy, ông Việt lại còn nhờ ông Jason viết một lá thư tiếng Anh, dịch ra tiếng Việt, tự động tô đậm những điều ông muốn người đọc hiểu lầm, rồi gửi cho báo chí, truyền thông để vô hình chung, ông Jason Hartley chịu trách nhiệm thay cho ông qua sự hiểu lầm của độc giả. Trước việc làm đó của ông Việt, không biết ông Jason Hartley sẽ nghĩ thế nào về lòng can đảm, sự thành thực, bản lãnh lãnh đạo của ông Việt" Và người Việt tại QLD cũng như tại Úc làm sao có thể tự hào về những việc mà một vị chủ tịch CĐ như ông Việt đã làm"
Tuy nhiên, cho dù việc gọi cảnh sát đến VPCĐ một cách không cần thiết, việc yêu cầu hạ cờ là một sai lầm, và ngay cả việc không nhận trách nhiệm hạ cờ là một việc làm thiếu can đảm, cả ba việc này đều không phải là những sai lầm nghiêm trọng nếu ông Việt đưa ra lời giải thích thỏa đáng, hoặc có lời xin lỗi chân thành. Và cho dù ông Việt có sai lầm, hay có không xin lỗi đi nữa thì những sai lầm đó cũng không nghiêm trọng bằng việc ông Việt viết bản Thông Báo với nội dung phỉ báng, mạ lý (về luật hộ), mạo nhận việc làm của cảnh sát và xuyên tạc sự thực (về luật hình).

NỘI DUNG PHỈ BÁNG, MẠO NHẬN VÀ XUYÊN TẠC

Trong bản Thông Báo đề ngày 15/6, gửi cho các cơ quan truyền thông và gửi tới nhiều gia đình người Việt tại QLD, ông Việt đã nêu đích danh ông Huỳnh Văn Lím, cư ngụ tại Darra là người có "hành động bất hợp pháp và có tính cách phá rối trị an". Ông Việt cũng ghi rõ trong bản Thông Báo, cảnh sát đã "lập biên bản và giữ lá cờ do ông Liếm mang đến để làm bằng chứng. Nội vụ còn đang trong vòng điều tra của cảnh sát".
Tuy nhiên, trong bản Tường Trình của cô Nga - người mà ông Việt cho là "nhân chứng quan trọng" và đã được chính ông yêu cầu viết bản Tường Trình - cô cho biết: "Khoảng mười phút sau, có hai nhân viên liên lạc của Cảnh Sát tới, tôi có nói lại tất cả sự việc xảy ra với họ. Hai nhân viên nầy hỏi tôi: "Lá cờ đang treo ở cột cờ là của ai" có phải là vật sở hữu của trung tâm nầy không"" Tôi trả lời là của ông Lím và ông An đem tới. Hai nhân viên nầy có gọi điện thoại về cấp chỉ huy của họ để hỏi ý, (tôi không nghe lời bàn của họ qua điện thoại). Sau đó, họ nói với tôi họ sẽ lấy lá cờ của ông Lím tự ý mang lại trụ sở và sẽ đem trả cho ông ấy."


Trong lá thư đề ngày 3/7 của ông Jason Hartley, được SGT đăng trong số báo trước, ông Jason cũng xác nhận: "Khi đến trung tâm cộng đồng và với sự vắng mặt của ông Lím, cảnh sát đã không có sự lựa chọn nào khác là làm sao để trao trả vật sở hữu (lá cờ) cho ông Lím. Về điểm này, thì đó là quyết định của tôi trong việc mang trả lá cờ theo đúng như những quy định mà tôi bị ràng buộc."
Như vậy, cả hai người cảnh sát có mặt tại VPCĐ vào ngày 14/6, và ông Jason Hartley, sĩ quan cảnh sát, người đã trò chuyện điện thoại với ông Việt vào ngày hôm đó, cũng như chính bản thân cô Nga đã viết trong bản Tường Trình, đều biết rõ điểm then chốt: "cảnh sát sẽ trả lại lá cờ cho ông Lím", và không một ai trong số 4 người trên đề cập đến chuyện "cảnh sát điều tra ông Lím".
Nếu vậy, tại sao ông Việt lại có thể viết bản Thông Báo với nội dung sai lệch là cảnh sát giữ quốc kỳ làm bằng chứng và ông Lím đang bị cảnh sát điều tra" Ông không hỏi cô Nga, không phối kiểm với cảnh sát, hay không chịu đọc bản Tường Trình của cô Nga" Nên nhớ, bản Tường Trình của cô Nga đề ngày 14/6, một ngày trước khi ông Việt viết Thông Báo, thì không thể có chuyện ông Việt không đọc bản Tường Trình trước khi viết bản Thông Báo.
Điểm quan trọng nữa như đã được tôi trình bầy trong số báo trước, ngay buổi sáng hôm sau, lúc 10 giờ 30 sáng Thứ Bảy 15/6, ông Jason Hartley đã cùng một người cảnh sát khác tên Young, đến nhà ông Lím trao trả lá cờ và trò chuyện vui vẻ. Trong khi đó, ông Việt viết Thư Ngỏ, ghi rõ: "Đến tối hôm sau, thứ Bảy 15/6, chúng tôi được tin ông Huỳnh văn Lím đã được mời lên trình bày về câu chuyện trong buổi tiệc gây quỹ của Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Úc Việt QLD. Một lần nữa tôi đã không có sự lựa chọn nào khác hơn là phải ra một Thông Báo để trình bày với đồng hương về sự kiện, từ cái nhìn của Cộng Đồng. Mục đích của Thông Báo là để tránh cho đồng hương những hoang mang và ngộ nhận." Qua đoạn văn trên, ta thấy ông Việt đã xác nhận, ông viết bản Thông Báo sau khi cảnh sát trả cờ cho ông Lím hơn chục tiếng đồng hồ, và sau khi cô Nga viết bản Tường Trình ít nhất 24 tiếng.
Căn cứ vào những bằng chứng đã nêu trên, ta thấy có một số câu hỏi:
1. Việc ông Việt đăng Thông Báo với nội dung sai lạc, trái với sự thực, khiến dư luận ngộ nhận cho rằng ông Lím đang bị cảnh sát điều tra, trên phương diện luật hộ (Tort Law), có đúng là ông Việt đã phỉ báng, mạ lị ông Lím hay không"
2. Trong khi thực tế, cảnh sát không hề "giữ lá cờ làm tang chứng" "không hề điều tra ông Lím", ông Việt vẫn viết Thông Báo nói cảnh sát giữ lá cờ làm tang chứng và đang điều tra ông Lím, trên phương diện luật hình (Criminal Law), điều đó có đúng là ông Việt đã mạo nhận cảnh sát và xuyên tạc sự thực hay không"
3. Việc ông Việt viết Thông Báo với nội dung, theo luật hộ, được coi là phỉ báng, mạ lị; theo luật hình, được coi là mạo nhận và xuyên tạc; trong khi qua bản Tường Trình của cô Nga, qua lá thư của cảnh sát Jason Hartley, và qua việc cảnh sát đem trả cờ ông Lím, ta thấy tất cả đều là những thực tế (facts) hiển nhiên xảy ra trước khi ông Việt viết Thông Báo và sự thật đó trái ngược với những điều ông Việt viết trong bản Thông Báo, như vậy việc làm của ông Việt là việc làm cố ý với sự ác ý hay đó chỉ là hành động sai lầm vô tình của ông Việt"
4. Ông Việt viết trong Thư Ngỏ: ""Đến tối hôm sau, thứ Bảy 15/6, chúng tôi được tin ông Huỳnh văn Lím đã được mời lên trình bày về câu chuyện trong buổi tiệc gây quỹ của Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Úc Việt QLD. Một lần nữa tôi đã không có sự lựa chọn nào khác hơn là phải ra một Thông Báo để trình bày với đồng hương về sự kiện, từ cái nhìn của Cộng Đồng. Mục đích của Thông Báo là để tránh cho đồng hương những hoang mang và ngộ nhận." Nhưng thực tế, bản Thông Báo với nội dung được coi là phỉ báng, mạ lị; được coi là mạo nhận và xuyên tạc sự thực; thì có đúng ông Việt đã viết bản thông báo với mục đích "là để tránh cho đồng hương những hoang mang và ngộ nhận" hay không" Và thực tế, như qúy độc giả đã thấy, bản Thông Báo của ông Việt đã tạo nên không biết bao nhiêu là những hoang mang và ngộ nhận, thậm chí sợ hãi và chia rẽ trong cộng đồng. Vậy mà một số người không nhìn thấy điểm sai trái này của ông Việt, cứ quay ra quy kết trách nhiệm cho ông Lím, ông Phụng, cho SGT, cho Nhân Quyền, thì quả thật, tôi cũng không hiểu tại sao"
5. Trong khi cảnh sát chỉ giữ lá cờ để trả lại cho ông Lím và không hề điều tra ông Lím, ông Việt lại công khai viết Thông Báo, và viết thư gửi đi nhiều nơi với nội dung, "Cảnh sát giữ lá cờ làm bằng chứng" và ông Lím đang bị cảnh sát điều tra, có đúng việc làm của ông Việt đã vô hình chung khiến nhiều người Việt ngộ nhận, cho rằng cảnh sát Úc kỳ thị, thiếu tôn trọng quốc kỳ VNCH, thiếu quan tâm đến lập trường tỵ nạn chính trị của cộng đồng người Việt tỵ nạn CS, hay không" Trong tư cách một vị chủ tịch CĐ, ông Việt nghĩ sao về những ngộ nhận mà ông đã gây ra qua bản Thông Báo do chính ông viết"
Tôi tin là nếu bản Thông Báo của ông Việt được dịch ra tiếng Anh và gửi cho cảnh sát, chắc chắn uy tín của cộng đồng sẽ còn bị tổn thương nặng nề hơn, và dù ít dù nhiều, ông Việt cũng phải chịu những trách nhiệm nhất định trên phương diện pháp lý quanh việc làm của ông.
Có lẽ chính bản thân ông Việt cũng nhận ra nội dung sai trái của bản Thông Báo, nên khi ông gọi điện thoại cho SGT vào trưa Thứ Hai, 8/7, chúng tôi có hỏi, ông có dịch bản Thông Báo đó ra tiếng Anh để gửi cho cảnh sát hay không, thì ông trả lời: "Không". Việc ông Việt không dịch bản Thông Báo đó ra tiếng Anh để gửi cho cảnh sát là điều không hợp tình, hợp lý, nhưng dễ hiểu vì ông chẳng dại gì mà làm điều đó, và như vậy quả là may mắn cho ông. Ít ra cho đến nay, tôi nghĩ cảnh sát cũng như chính giới Úc tại QLD, có lẽ chưa ai biết, ông Việt lại dám làm những chuyện được coi là phi lý như vậy.

COI NHẸ DANH DỰ CỘNG ĐỒNG"

Qua sự việc đáng tiếc vừa qua, có người cho rằng ông Lím, ông An là người đã làm mất danh dự cộng đồng. Nhưng theo tôi, người làm mất danh dự cộng đồng nặng nề nhất trong việc này là ông Việt.
Ở đây tôi không đề cập đến việc gọi cảnh sát một cách không cần thiết và việc yêu cầu hạ cờ một cách sai lầm của ông Việt. Cả hai chuyện này tuy sai, nhưng đều có thể châm chước và tha thứ nếu ông Việt đưa ra lời giải thích thỏa đáng hoặc biết chân thành xin lỗi. Điều quan trọng hơn cả là điều ông Việt coi nhẹ danh dự cộng đồng khi ông viết bản Thông Báo một cách xuyên tạc, khiến người đọc tự dưng có lòng thù ghét ông Lím, cho ông là người "quấy phá cộng đồng", và đố kỵ cảnh sát Úc "hạ lá quốc kỳ VN".
Đến khi nội vụ đổ bể, thay vì lên tiếng xin lỗi một cách chân thành để mọi người cùng đoàn kết, thông cảm với ông, ông Việt đã không làm, trái lại ông tìm trăm phương ngàn kế đổ lỗi cho người khác.
Đọc lá thư của ông C.Haydon, chồng của bà Nga, và thư của ông Jason Hartley, ta thấy, cả hai ông cùng thuyết giảng về tự do dân chủ, về trách nhiệm bảo vệ an ninh nơi làm việc, về hành động "phá rối trị an của ông Lím", mà quên mất những điểm then chốt: Một, hành động thiếu tôn trọng trật tự của ông Lím có cần để gọi cảnh sát hay không" Hai, hành động ông Lím treo quốc kỳ không xin phép Ban Chấp Hành và ông Việt có đủ để biện minh cho việc cảnh sát phải hạ quốc kỳ VNCH tại trụ sở VPCĐNTVT/QLD không" Ba, tại sao cảnh sát không giữ quốc kỳ làm bằng chứng, cảnh sát không hề điều tra ông Lím, mà ông Việt lại có thể dựng đứng những chuyện đó trong bản Thông Báo gửi đi tùm lum khắp nơi trong đó có các cơ quan truyền thông Việt ngữ"
Như vậy nguyên nhân nào khiến ông Haydon và ông Hartley cùng tỏ ra quá quan tâm đến hành động được ông Việt mệnh danh "phá rối trị an" nhưng rất bình thường thường của ông Lím mà lại quên mất những điểm quan trọng như "mạo danh cảnh sát, xuyên tạc sự thật" của ông Việt" Xin thưa, đó là do cả ông Haydon và ông Hartley đã bị ông Việt cung cấp những tin tức không chính xác và một chiều về việc làm của ông Lím.
Nếu ngày 15/6, chỉ một ngày sau khi sự việc xảy ra, ông Việt đã cả gan viết một bản Thông Báo với nội dung được coi là mạ lị, phỉ báng, mạo nhận và xuyên tạc sự thật, rồi ngang nhiên gửi bản Thông Báo đi cho các cơ quan truyền thông, thì thử hỏi, ông ngần ngại gì mà không thổi phồng hành động "phá rối trị an" của ông Lím để ông Haydon và ông Hartley lên án một chiều việc làm của ông Lím" Kết quả, danh dự của ông Lím, của người cựu quân nhân QLVNCH, của cộng đồng người Việt tại QLD đã thành những con vật tế thần trong bàn tay nhào nặn vụng về và tàn nhẫn của ông Việt.
Đến khi có trong tay những lá thư của ông Haydon và ông Hartley, ông Việt liền vội vã gửi cho báo chí truyền thông, rồi thuyết giảng một cách thiếu minh bạch trong các buổi họp, để cố tình qua mắt các hội đoàn, đoàn thể và dư luận.
Quả thật, nếu ngay từ lúc đầu, ông Việt nhận lỗi, đừng múa đường gươm nào, thì chân tướng của ông đâu có bị lộ diện. Khổ nỗi, ông coi thường dư luận, coi thường mọi người, coi thường báo chí, nên ông mới viết bản Thông Báo, tự cho mình là cảnh sát, khoác vào cổ ông Lím đủ thứ tội "bất hợp pháp, phá rối trị an". Đến khi báo SGT rụt rè đóng góp với những lời thật khiêm tốn "chúng tôi không hẳn đồng ý với ông Việt điều A, điều B", thì ông Việt vội vàng cho là những đóng góp của SGT là không công bằng. Trong khi SGT số báo 27/6, tha thiết đề nghị, qúy vị hữu trách cùng quan tâm đến sự đoàn kết trong cộng đồng nên tìm phương thức tốt đẹp giải quyết, thì ông Việt vận động người này người nọ để họ chụp lên đầu ông Lím tội vô kỷ luật, phá rối trị an, đe dọa đến an ninh của nhân viên khi làm việc tại VPCĐ, làm mất uy tín của CĐ, và SGT cũng bị chụp mũ tội bao che, dung túng những hành động phá hoại, vô kỷ luật của ông Lím.
Đã vậy, ông Việt lại còn gửi tới SGT nào là Thư Ngỏ của ông, nào là bản Tường Trình của cô Nga, rồi thư của cảnh sát Jason, rồi thư của cả chồng cô Nga nữa... Những người này đinh ninh ông Lím phá rối trị an ghê gớm lắm, phạm tội tày đình lắm, nên thi nhau thuyết pháp về tự do dân chủ. Họ đâu có biết, tự do dân chủ tại Việt Nam đã có từ ngàn xưa, đâu phải đợi đến bây giờ ta mới có. Bằng chứng là khi vua John ở nước Anh chấp nhận chia xẻ quyền độc tài chuyên chế với tầng lớp vương hầu qúy tộc, giáo sĩ tăng lữ vào năm 1215 qua đạo luật Magna Carta, đặt nền tảng cho dân chủ pháp trị của Anh, mẫu quốc của Úc, thì cùng thời gian đó, tại điện Diên Hồng, vua nhà Trần còn đi xa hơn cả mấy thế kỷ khi ngài đã biết dựa vào tiếng nói dân chủ của dân, "Ý dân biểu hiện ý trời, Là Hòa hay Chiến muôn người cùng hô", để quyết định quốc sách chống quân Nguyên xâm lăng.
Hậu quả, như qúy vị đã thấy, ông Việt càng múa, đường gươm của ông càng loạn, chân tướng của ông càng lộ rõ. Và bây giờ thì ngay cả những người từng giúp đỡ ông, từng hậu thuẫn ông, cũng phải lắc đầu ái ngại khi nhận ra trước mặt họ, hình ảnh ông Việt là một con người thiếu can đảm, làm việc thiếu thận trọng, thiếu tế nhị và sai nguyên tắc.

THIẾU THẬN TRỌNG & SAI NGUYÊN TẮC"

Nhìn vào những việc làm của ông Việt, tôi thấy ông đã thiếu thận trọng, thiếu tế nhị, thiếu bản lãnh của một người lãnh đạo và sai nguyên tắc làm việc. Chính bản thân tôi đã tâm sự với nhiều vị tại QLD cũng như tại NSW, mặc dù có những dị biệt ở điểm này điểm khác, nhưng tất cả đều đồng ý, câu chuyện đáng lẽ có thể giải quyết một cách êm thắm và giản dị mà không cần phải gọi cảnh sát; hoặc nếu gọi cảnh sát, cũng không cần phải hạ cờ; hoặc nếu phải hạ cờ cũng không cần phải để cảnh sát hạ; Và cho dù tất cả những chuyện đó có xảy ra đi nữa, cũng không cần phải ra một bản thông báo như bản Thông Báo ông Việt đã viết.
Thiếu thận trọng và tế nhị: Xưa nay, trong sinh hoạt của người Úc cũng như Việt trong gia đình cũng như hội đoàn, đoàn thể, cộng đồng… chuyện to tiếng, quát tháo, đập bàn, đập ghế... đôi khi vẫn xảy ra. Thậm chí có khi còn xảy ra xô xát, la hét, hăm dọa, đòi triệt hạ lẫn nhau, và có khi dẫn đến ẩu đả cũng không chừng. Nhưng có đến 99.99%, tất cả những xô xát, quát tháo đó, cuối cùng đều được giải quyết trong sự thông cảm. Một cái bắt tay chân tình, một lời xin lỗi thành thật, bao giờ cũng giải quyết đến tận gốc rễ của mọi hiểu lầm, mọi sự tức giận, mọi chuyện xô xát. Sau đó, mọi người đều đối xử trong tình anh em, nghĩa đồng hương. Rất ít khi có chuyện phải gọi cảnh sát hoặc thưa nhau ra tòa. Một số người làm việc tại VPCĐ/QLD còn cho biết, chính bản thân ông Việt cũng đã nhiều lần la hét nhân viên làm việc, thậm chí ném cả chùm chìa khóa xuống mặt bàn khi la nhân viên, nhưng đâu có ai làm cái chuyện đi gọi cảnh sát bao giờ.
Tế nhị mà nói, ông Việt cũng phải đồng ý, hình ảnh một người cảnh sát Úc hạ lá quốc kỳ VNCH tại VPCĐ người Việt Tự Do/QLD giữa thanh thiên bạch nhật là một hình ảnh rất dễ gây ngộ nhận cho người Việt cũng như cho người Úc. Một người Việt hạ quốc kỳ Việt là chuyện bình thường. Trái lại, khi thấy người cảnh sát Úc hạ quốc kỳ Việt thì bất cứ ai, dù bàng quan, cũng phải băn khoăn cho rằng có cái gì bất thường. Nếu ông Việt là người thận trọng và tế nhị, chắc chắn đã không để xảy ra chuyện đáng tiếc đó.
Sai nguyên tắc: Việc ông Việt gọi cảnh sát đến VPCĐ, rồi yêu cầu cảnh sát hạ cờ, tuy thiếu thận trọng và thiếu tế nhị, nhưng trên phương diện nào đó, vẫn có thể được bà con thông cảm vì trong hoàn cảnh đó, ông đã phải đi đến những quyết định đó một cách vội vã và đơn phương. Tuy nhiên, việc ông viết bản Thông Báo không chịu phối kiểm với cảnh sát, với cô Nga Haydon, rõ ràng là ông đã làm việc sai nguyên tắc.
Tôi không biết khi viết xong bản Thông Báo với mục đích quan trọng "tránh cho đồng hương những hoang mang và ngộ nhận" như vậy, ông Việt có thông qua BCH hay không, nhưng tôi nghĩ là không. Lý do thứ nhất là nếu ông thông qua Ban Chấp Hành bản Thông Báo, chắc chắn nhiều vị có kinh nghiệm và hiểu biết trong BCH sẽ góp ý để ông Việt không phạm phải những lỗi lầm sơ đẳng và vô lý như vậy.
Thứ hai, trong Thư Ngỏ, ông Việt cho biết, ông viết bản Thông Báo sau khi ông Lím trình bầy câu chuyện trong tiệc gây qũy của Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Úc Việt QLD vào tối Thứ Bảy 15/6. Trong khi đó, cuối bản Thông Báo gửi cho báo chí, ông Việt ghi là "Brisbane, ngày 15 tháng 6 năm 2002". Nếu những điều ông Việt đã viết ở trên là đúng sự thật, ta thấy rõ ràng ông Việt đã viết bản Thông Báo một cách vội vã trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ 10 giờ tối [khi nghe được tin ông Lím kể chuyện treo cờ tại tiệc gây qũy] cho đến 12 giờ đêm [thời điểm cuối cùng của ngày 15/6].
Đọc đến đây, qúy độc giả chắc chắn sẽ thắc mắc, tại sao ông Việt lại phải viết bản Thông Báov vội vã đến như vậy" Ai cũng biết, báo chí Việt ngữ tại Úc, nếu có đăng bản Thông Báo của ông Việt thì cũng phải đợi đến tuần sau, nghĩa là ông Việt có dư 24 tiếng đồng hồ của ngày Chủ Nhật để chuẩn bị, bàn bạc, thảo luận cùng qúy vị trong Ban Chấp Hành. Qua điểm này, chúng ta có quyền nghi ngờ cách làm việc của ông Việt có thể thiếu dân chủ, cho dù ông là một sinh viên du học, đã sống, làm việc trong môi trường tự do dân chủ tây phương tới 30 năm......

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Loạt sắc lệnh được ký nhanh chóng ngay trong ngày làm việc đầu tiên của tân Tổng thống Mỹ Joe Biden tại Nhà Trắng nhằm thực hiện những lời hứa tranh cử của ông.
Ông Joe Biden chính thức trở thành tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ và cũng là tổng thống lớn tuổi nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
Giá dầu thế giới tăng cùng với thị trường chứng khoán Mỹ trong phiên giao dịch hôm thứ Ba (19/01/2021), một ngày trước lễ nhậm chức của Tổng thống đắc cử Joe Biden,
Tổng thống Mỹ Donald Trump kêu gọi người dân "vượt lên trên thù hận đảng phái", ca ngợi thành tựu dưới thời ông, chúc chính quyền mới may mắn trong thông điệp tạm biệt
Hôm thứ Hai (18/01/2021), một ủy ban độc lập về chuẩn bị và ứng phó đại dịch, do cựu thủ tướng New Zealand Helen Clark và cựu tổng thống Liberia Ellen Johnson Sirleaf dẫn đầu, đã công bố đánh giá về sự khởi đầu khủng hoảng ở Trung Quốc